Cuộc Hành Trình Đêm Tối

Lượt đọc: 81 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7

Ánh sáng lóe lên như một ánh chớp dữ dội kéo dài liên tục.

Cơn đau cũng dữ dội và kéo dài liên tục!

Tallon giật máy ra khỏi mắt. Anh vẫn ngồi yên trên ghế với những cơ bắp bị co thắt, trong khi chờ đợi cơn đau dịu đi, một cơn đau như có hàng ngàn mũi kim đâm.

Giá như tuyến lệ của anh không bị những mũi tên độc của khẩu súng ong bầu của gã Cherkassky xé nát, thì chắc là mặt anh đã ràn rụa nước mắt.

Anh phải đợi rất lâu cho cơn đau mất hẳn. Bởi vì thỉnh thoảng nó lại xuất hiện và trở nên không thể chịu nổi, như một đợt thủy triều đang miễn cưỡng rút xuống.

- Có chuyện gì vậy, Sam? Sự việc không tiến triển hơn à? - Hogarth hỏi với giọng bình thản và dửng dưng, nhưng điều đó lại chứng tỏ là anh rất lo lắng.

- Không thành công, - Tallon lắc đầu nói. - Có một cái gì đó không ổn ở giai đoạn chuyển hóa tín hiệu. Tín hiệu mà chúng ta truyền cho dây thần kinh thị giác tỏ ra hoàn toàn không hợp với tín hiệu mà nó chờ đợi. Và chúng đã gây ra một nỗi đau ghê gớm đến mức thậm chí tôi không thể điều chỉnh được.

- Chúng ta đang lao vào một cuộc phiêu lưu lớn, anh bạn nhỏ ạ, - Winfield buồn rầu nói. - Và có lẽ là cuộc phiêu lưu đầy tham vọng trong một hoàn cảnh như thế này.

- Không, tôi không nghĩ như vậy. Mọi việc đã tiến triển rất tốt đẹp cho đến giai đoạn cuối cùng. Việc tổng hợp mã thần kinh đệm là phần thực sự khó khăn duy nhất của chương trình. Nhưng cả việc đó cũng tiến triển tốt. Phải, mọi việc đều diễn ra trôi chảy đối với tôi cho đến khi tôi nghe nói đến anh bạn Cherkassky của chúng ta.

- Có thể đó chỉ là tin đồn không có cơ sở. Đã có biết bao tin vịt như thế rồi.

- Có thể. Nhưng tác động của chúng vẫn giống nhau. Cho dù tin đồn đúng hay sai thì tôi cũng không còn suy nghĩ minh mẫn được nữa. Thậm chí tôi cũng không thể nói chính xác được liệu có phải chúng ta đã mắc một sai lầm nghiêm trọng, liệu có phải chúng ta đã mắc một lỗi chế tạo cơ bản nào đó không, hoặc liệu có phải chỉ là một sai sót nhỏ nào đó. Liệu có thể gây tê cục bộ cho tôi để tôi có thời gian kiểm tra những gì tôi tiếp nhận được không?

- Không được, nó có thể đốt cháy dây thần kinh thị giác của anh.

- Thế thì chúng ta sẽ phải làm thế quái nào đây? Chúng ta đã mất hàng tuần để tổng hợp một cái gì đó mà bất cứ một con vật ngu ngốc nào cũng có thể tự phát làm được. Không thể là... Ôi Chúa ơi!

Tallon phấn chấn đứng lên, bởi vì anh vừa nảy ra một ý tưởng mới.

- Hãy coi chừng, - Winfield lúng túng nói. - Anh biết là người ta trừng phạt tội báng bổ thần thánh như thế nào trên hành tinh này chứ? Đừng có gọi tên Chúa một cách vô ích.

- Tôi không định báng bổ đâu, thưa bác sĩ. Bây giờ tôi biết chúng ta có thể tìm thấy ở đâu toàn bộ hệ thống điện-quang rồi. Các tế bào hình nón, tế bào hình que, các nơrôn hai cực, hạch thần kinh, tế bào thần kinh đệm. Như thể chúng đang được bày bán trong cửa hiệu, ta chỉ việc lấy chúng ở trên giá xuống!

- Ở đâu? - Winfield hỏi với vẻ lo lắng cho sức khỏe tinh thần đã phải chịu quá nhiều thử thách của bạn mình.

- Ở đây, ngay trong công xưởng này. Đôi mắt của Hogarth đang làm việc rất tốt, có phải vậy không?

- Phải, mắt tôi còn rất tốt, xin cảm ơn, - đến lượt mình Ed lo lắng kêu lên. - Nhưng tôi nhất quyết giữ gìn chúng, đồ hút máu người Trái Đất ạ! Làm ơn hãy để cho đôi mắt của tôi được yên!

- Tất nhiên. Nhưng chính chúng lại không để cho chúng tôi yên. Chúng ném túi bụi cho chúng tôi cùng tất cả những gì xung quanh anh những thông tin chính xác mà tôi cùng ông bác sĩ đang tìm kiếm. Mỗi một dây thần kinh thị giác của anh đang phóng ra các điện tử. Anh đúng là một chiếc đài phát sóng rađiô nhỏ, và các băng sóng của anh chỉ chơi một bản nhạc duy nhất: mã thần kinh đệm.

- Mẹ tôi đã nói đúng, - Hogarth trầm ngâm nói. - Bà luôn luôn biết là tôi sẽ thành công trong cuộc sống.

- Anh có vẻ phấn chấn quá đấy, Sam ạ, - Winfield nói với giọng bình tĩnh. - Lần này anh tin là đã tìm ra được giải pháp đúng chứ, anh bạn nhỏ?

- Hoàn toàn chắc chắn.

Bốn ngày sau, khi bình minh bắt đầu xóa đi những ngôi sao mờ nhạt nhất trên bầu trời thì, lần đầu tiên trong đời, Tallon được nhìn thấy ông Winfield.

Anh ngồi hoàn toàn bất động trong một thời gian dài để thưởng thức sự tuyệt diệu của khả năng lại được nhìn thấy ánh sáng. Anh thấy mình bé nhỏ trước sự phát giác bất ngờ và rõ ràng về một chân lý mà anh đã bỏ quên: nền công nghệ của con người đã đạt tới những đỉnh cao chưa từng thấy, và sở dĩ anh có thể thành công được là nhờ có nó. Anh nghĩ đến hàng thế kỷ nghiên cứu về ngôn ngữ phức tạp của các tế bào thần kinh đệm, đến việc phát minh và chế tạo ra những người máy lắp ráp nhờ có sự phát triển của ngành điều khiển học, đến những ứng dụng điều khiển học dựa vào ngành điện tử, đến tất cả những gì cho phép con người gắn hàng tỷ mạch điện tử vào trong một mẩu tinh thể nhỏ tí xíu và chỉ sử dụng những mạch nào có ích cho anh trong một mục đích cụ thể mà chẳng bao giờ anh biết những mạch đó là những mạch nào.

- Nói đi, anh bạn nhỏ, cho dù là điều tồi tệ nhất.

- Mọi việc ổn cả, thưa bác sĩ, thành công rồi! Tôi đang nhìn thấy bác. Chỉ có điều phiền toái là tôi cũng nhìn thấy cả chính tôi.

Tallon khẽ cười. Anh đang phải cố quen với cái hoàn cảnh không có gì khác thường hơn: người ở một nơi và mắt ở một nơi.

Trong lần thử máy đầu tiên này, anh và Winfield cùng ngồi bên nhau ở cuối phòng. Hogarth ở đầu phòng đằng kia với quy định là phải luôn luôn nhìn thẳng vào họ. Tallon không cử động, nhưng đôi mắt mới của anh cho anh thấy rằng hiện tại anh đang ngồi ở cuối phòng, rằng anh đang nhìn thấy ông Winfield, và rằng anh cũng đang nhìn thấy chính mình!

Ông bác sĩ cho thấy có một sự giống nhau đáng kể với hình ảnh mà Tallon đã tưởng tượng về ông: một ông già khổng lồ có bộ mặt đỏ au với mái tóc bạc và cầm một chiếc gậy trên tay. Đầu ông, với chiếc máy sonar màu xám đeo trên trán, đang ngẩng cao trong tư thế chăm chú của người mù.

Tallon quan sát mình với vẻ tò mò. Đằng sau chiếc kính nhìn, bộ mặt anh có vẻ dài hơn và đăm chiêu hơn bao giờ hết. Bộ đồng phục tù nhân màu nâu của Nhà chòi rộng lùng thùng trên người cho thấy rằng anh đã sút mất bảy hoặc tám cân kể từ khi anh vào tù. Ngoài điều đó ra anh chẳng có gì thay đổi. Trong trạng thái tinh thần của anh như bây giờ thì điều này thật đáng ngạc nhiên.

Anh lại nhìn sang Winfield, người đang ngồi ngây chờ đợi những gì Tallon sắp nói ra.

- Đừng căng thẳng thế, thưa bác sĩ. Tôi xin khẳng định với bác rằng mọi chuyện đã thành công mỹ mãn. Tôi chỉ xin một chút thời gian để tôi quen với việc tự nhìn thấy mình như người khác nhìn mình vậy.

Winfield mỉm cười. Và Tallon bỗng giật mình. Anh vội nắm lấy tay ghế để khỏi ngã. Căn phòng như đổ sụp xuống. Rồi nó lại dâng cao lên. Rồi nó nhảy nhót, lướt qua bên cạnh anh. Có chuyện gì xảy ra vậy?

- Đứng yên nào, Ed! - anh giận dữ quát lên khi hiểu ra sự việc. - Đừng có di chuyển đột ngột như vậy. Đừng quên rằng tôi đang theo cùng với anh!

- Quỷ bắt anh đi! - Hogarth thốt lên . - Tôi đang muốn đến để bắt tay anh. Trước đây có lúc tôi đã hoài nghi anh, anh Sam ạ. Nhưng anh là một chàng trai thật tuyệt vời! Bất chấp những gì anh đã học được ở trường đại học.

- Cảm ơn, Ed.

Vẻ như thôi miên, Tallon nhìn thấy chính cái hình ảnh mình đang đến sát gần, đang lớn dần lên, trong khi đôi nạng bằng kim loại của anh chàng tàn tật đang di chuyển nhanh chóng, thỉnh thoảng lại lóe lên ở phía dưới tầm nhìn của anh.

Anh đưa bàn tay ra. Anh nhìn thấy anh chàng Sam Tallon kia cũng làm một động tác tương tự. Sau đó anh nhận ra bàn tay gầy của Hogarth đưa ra nắm lấy tay anh. Như động tác của các diễn viên trong một cảnh diễn kỳ lạ như thế này ngay trước mặt mình, sự tiếp xúc của đôi tay đã làm cho anh cảm thấy như bị điện giật.

Khi ấy Tallon liền dùng tay kia bỏ máy ra. Anh lại chìm trong cảnh đêm đen quen thuộc và cố chống lại cơn buồn nôn.

Trong giây lát anh thấy mình hoàn toàn mất phương hướng.

- Đến lượt bác, - anh vừa nói vừa đưa máy cho Winfield. - Khi nào thấy khó chịu thì bác phải bỏ ngay ra. Và bác cũng đừng hoảng hốt quá nếu thấy có điều gì không ổn.

- Cảm ơn, anh bạn nhỏ. Tạm thời không có gì khó chịu cả.

Vẻ lo lắng, Tallon vẫn ngồi im trong khi ông bác sĩ thử máy. Dù sao thì ông bác sĩ cũng đã bị mù từ tám năm nay. Cú sốc có nguy cơ lớn hơn nhiều so với trường hợp của anh. Chiếc máy đang hoạt động rất tốt. Không có cái gì phải phàn nàn về chất lượng hình ảnh của nó. Nhưng có thể anh chưa nghĩ được đầy đủ về những điều bất tiện là chỉ được nhìn thấy những gì mà cái người cho anh mượn các xung động thần kinh nhìn thấy. Về mặt thực tiễn, nếu có một máy thu tín hiệu đặt ngay trong máy mà nhận được hình ảnh kém chất lượng hơn thì vẫn tốt hơn nhiều.

Tuy nhiên có thể có những giải pháp khác. Chẳng hạn nếu có thể đem trên vai một con sóc thuần hóa...

- Lạy Chúa, Ed, - Winfield ồm ồm la to, - anh không thể ngừng ngọ ngoạy cái đầu bé nhỏ của anh một chút sao! Anh làm cho tôi chóng mặt quá!

- Thế đấy, thật quá lắm! - Hogarth phẫn nộ thốt lên. - Đây là đầu của tôi, có đúng không? Các ông mượn mắt của tôi mà thậm chí còn chẳng thèm cảm ơn tôi. Các ông hành động như thể cái đầu tôi không còn là của tôi nữa ấy, và thậm chí tôi không còn được quyền cử động.

- Thôi nào, Ed, đừng lo, - Tallon trấn an. - Chúng tôi sẽ trả lại đầu cho anh khi chúng tôi không còn cần đến nó nữa.

Hogarth khịt mũi với vẻ bực bội. Và, như mọi lần, anh ta lại bằng lòng với việc tuôn ra một tràng rủa thầm.

Một lần nữa Winfield lại chứng tỏ sự ương bướng của mình bằng cách giữ máy lâu hơn so với Tallon, và ông còn bắt Hogarth bước tới cửa sổ ngó nhìn sang phải rồi lại sang trái. Tallon tôn trọng lắng nghe ông già đang cất lên những tiếng hít hà thỏa mãn, đang ra lệnh cho Ed bằng một giọng dữ tợn, trong khi anh này càng ngày càng chửi thề to hơn. Rồi bỗng nhiên tất cả im lặng.

- Máy không hoạt động nữa, - Winfield nói. - Nó bị hỏng rồi.

- Không phải đâu, - Hogarth đáp với vẻ đắc thắng. - Tôi chỉ đưa tay che mắt thôi mà.

- Cái đồ vô tích sự, - Winfield ngớ người rủa thầm. Sau đó ông bật cười. Tallon và Hogarth cũng cười theo với vẻ sung sướng sau mấy tuần đầy nỗ lực căng thẳng.

Đến khi lấy lại được vẻ nghiêm túc, Tallon bỗng cảm thấy kiệt sức và đói rã rời.

Tallon lại đeo máy vào để quan sát Hogarth, người đang chuẩn bị đặt chiếc máy nhìn thứ hai lên khay làm việc của người máy để cho nó sửa lại. Anh nhìn thấy đôi tay của anh chàng bé nhỏ đưa ra như thể chúng mọc ra từ chính cơ thể anh, những ngón tay ấn lên các nút bấm khởi động. Cánh cửa lùa của người máy đóng lại che kín chiếc máy nhìn, và anh nghe thấy tiếng gió rít khi không khí trong bụng người được hút ra ngoài. Đối với loại công việc mà nó phải thực hiện thì nó cần phải loại bỏ cả những phân tử không khí.

Tallon đứng lên vỗ vỗ vào bụng.

- Đến giờ ăn sáng rồi phải không?

Hogarth ngồi xuống trước bàn người máy.

- Tôi sẽ ngồi đây cho đến khi cái vật lạ này được làm xong, - anh tuyên bố. - Mấy anh bạn của chúng ta đang rất không hài lòng là tôi đã cấm họ bước vào xưởng từ bấy lâu nay rồi. Tôi không muốn họ kéo đến để làm hỏng tất cả trong lúc chúng ta đã đạt được thành tựu như thế này.

- Tôi sẽ ở đây cùng với anh, anh bạn thân mến ạ, - ông bác sĩ nói. - Trong bụng người máy kia là chiếc máy của tôi đang được chế tạo. Tôi sẽ chẳng thấy phiền gì nếu phải ngồi đợi ở đây vài giờ trước khi được sở hữu nó. Nếu cả hai anh không thấy phiền thì tôi sẽ nhắn cô Juste đến đây chiều nay để chúng ta thử máy cho cô ấy xem.

Tallon cảm thấy bối rối một cách kỳ lạ khi nghĩ đến việc lần đầu tiên anh sẽ được nhìn thấy Hélène Juste. Cô vẫn chưa trở lại xưởng kể từ cái ngày cô nhìn thấy anh thử chiếc máy chiếu sonar. Và sự xáo động không thể giải thích nổi do cuộc gặp gỡ ấy gây ra trong anh đã dần dần lắng dịu. Anh không hề có ý lại muốn thấy nó tái xuất hiện, vậy mà...

- Tùy bác, về phần tôi, tôi sẽ cố đi ăn một cái gì đó để gỡ lại thời gian bỏ phí. Xin lỗi là vẫn phải làm phiền anh thêm nữa, anh Ed ạ, nhưng anh có thể nhìn vào tôi cho đến khi tôi ra khỏi cửa xưởng không. Sau đó tôi sẽ tự xoay xở theo cách khác.

Tallon quyết định chỉ sử dụng máy nhìn khi đi xuống nhà ăn tập thể. Anh để máy chiếu sonar và gậy xuống ghế. Sau đó anh bước ra phía cửa. Vừa bước anh vừa tập trung chú ý vào chính cái lưng mình được nhìn thấy bằng mắt của Hogarth, và vì thế anh có thể hướng tay mình về phía quả đấm không chút lầm lẫn.

Anh hít một hơi dài rồi mở cửa.

- Bây giờ, anh bạn nhỏ ạ, - Winfield nói với theo, - anh sẽ phải đi lại bằng cách tự xoay xở thôi.

Tallon vẫn còn có thể bắt được mắt của Hogarth khi anh ra tới chiếu nghỉ cầu thang, nhưng đối với anh đó chỉ là điều bất lợi. Trên gọng kính bên phải của máy nhìn, anh xoay nút điều khiển để chỉnh cho máy ở trạng thái nghỉ, sau đó anh bước xuống bậc thang trong cảnh tối tăm.

Một khi ra được khỏi cửa tòa nhà, anh liền vặn nút điều khiển theo chiều ngược lại, chọn tầm quét tối đa của máy và giờ đây máy nhìn của anh có thể tìm và bắt được mọi nguồn sóng thị giác. Vào giờ này đang có nhiều tù nhân đi về phía nhà ăn và gần như ngay tức khắc Tallon đã nhìn thấy được đường đi thông qua đôi mắt của một tù nhân khác.

Anh chàng tù nhân kia chắc là vừa đi vừa cúi đầu xuống đất, bởi lẽ Tallon chỉ nhìn thấy hai bàn chân bước đi trên nền bêtông trắng. Vẫn để cho thiết bị điều khiển giữ đúng vị trí, anh ấn một nút bấm nhỏ để điều chỉnh lệnh “bỏ” một nguồn sóng thị giác. Anh đã gắn sáu nút bấm thuộc loại như thế này trong chiếc máy nguyên mẫu của anh, để cho chiếc máy có thể lưu giữ trong chốc lát sáu sơ đồ tín hiệu cá nhân, cho phép anh tùy ý lựa chọn cái sơ đồ nào phù hợp với anh nhất. Cuối cùng là chiếc nút bấm thứ bảy có nhiệm vụ xóa đi tất cả những gì có trong bộ nhớ.

Tallon gặp may hơn trong lần thử thứ hai. Lần này anh được nhìn bằng con mắt của một tù nhân có vóc người cao lớn với dáng đi ung dung, đầu ngẩng cao, và anh ta đang đi về phía một tòa nhà thấp, chắc là nhà ăn tập thể, nằm ở cuối một cái sân rộng.

Chỗ này còn có các tòa nhà hai hoặc ba tầng khác bao quanh, và rõ ràng là Tallon không thể biết được tòa nhà nào là xưởng chế tạo của trung tâm phục hồi chức năng. Anh liền giơ tay lên làm hiệu như để gọi một người bạn, và thế là anh nhìn thấy được chính mình, một bóng người nhỏ bé đang đứng trước cửa ra vào của tòa nhà thứ hai ở bên phải nhà ăn tập thể.

Anh đợi cho người mà mình mượn mắt đi tới gần xưởng chế tạo nơi anh đang đứng. Sau đó anh bước xuống khỏi cửa và bước nhanh về phía anh ta. Suýt nữa thì anh va phải một người lính gác ngục đang đi lại quanh đó, và anh bước tới đi chặn phía trước cách ba bước ngay trước mặt anh bạn tù cho mượn mắt. Có đôi lần, do sức mạnh của thói quen, anh đã thử quay nhìn lại phía sau, nhưng anh chỉ nhìn thấy chính bộ mặt xanh xao lo lắng của mình đang quay lại nhìn người cho mượn mắt.

Người ta đang chen lấn nhau trước cửa ra vào nhà ăn tập thể. Các tốp tù nhân cùng đến đây một lượt. Người cho anh mượn mắt có thời gian để đuổi kịp anh. Tallon thấy mình đang nhìn vào chính gáy mình, chỉ cách vài centimét. Mặc dù việc này làm cho anh khá bối rối, nhưng nó cũng giúp cho anh định hướng được, và, sau khi đã qua được cửa vào nhà, anh có thể bước tới được một chiếc ghế trống bên một chiếc bàn dài.

Người tù cho anh mượn mắt đi về phía cuối phòng, ngồi xuống, đầu quay về một hướng làm cho Tallon không còn nằm trong tầm nhìn của anh ta nữa. Tallon đưa tay lên gọng kính, xóa sạch bộ nhớ, chọn một tầm quét sóng tối thiểu là hai mét và lại bắt đầu thao tác tìm kiếm và bắt được một nguồn sóng thị giác mới. Trong chốc lát anh thu được một ánh sáng mờ khi máy nhìn bắt được nhiều tín hiệu trong cùng một lúc, sau đó anh chọn lấy một loại tín hiệu. Anh lại gặp may. Lần này anh được nhìn bằng đôi mắt của người ngồi ngay trước mặt mình.

Khi người máy phục vụ có hình một chiếc tháp trượt trên một cái rãnh dài ở giữa bàn để phân phối bữa ăn sáng cho tất cả, thì dạ dày Tallon vẫn còn bị tắc nghẹn, vì những nỗ lực vừa qua của anh đã làm cho anh trở nên bứt rứt. Nhưng điều đó vẫn không ngăn cản anh ngốn ngấu ăn hết tất cả những gì người ta đem đến cho anh, bởi anh cho rằng anh xứng đáng được hưởng như vậy.

Anh trở về xưởng không gặp trắc trở gì. Hélène Juste đến gặp họ vào buổi chiều. Tallon và Winfield, trên trán đeo máy nhìn, đứng nghiêm khi nàng đến. Hogarth, vì bị tàn tật, nên không phải đứng nghiêm mà chỉ cần làm bộ kính cẩn. Nhưng anh vẫn cố đứng dậy khỏi ghế với mức mà đôi nạng của anh cho phép.

Hélène Juste mỉm cười với Ed và ra hiệu cho anh ngồi xuống.

Tallon, vì đang mượn mắt của Hogarth, nên cũng nhìn thấy nụ cười đó, và anh cũng đáp lại theo bản năng, trước khi nhớ ra rằng nụ cười đó không dành cho anh.

Bây giờ thì anh hiểu những gì Hogarth muốn nói khi anh ta mô tả nàng là một người con gái gầy gò tóc hung với đôi mắt màu da cam. Nhưng đồng thời anh cũng ngạc nhiên là chỉ bằng một câu nói như thế thôi mà một người đàn ông có thể xếp một sinh thể như Hélène xuống hàng ngũ những kẻ tầm thường.

Bởi lẽ nàng mảnh mai chứ không phải là gầy gò. Nàng có một thân hình vô cùng cân xứng; và những đường cong của nàng, cái thân thể gọn gàng của nàng, có thể mê hoặc những nhà tạo mẫu tài ba. Nàng có mái tóc màu nâu đồng rất đẹp, còn đôi mắt nàng có một màu - Tallon cố tìm kiếm một từ so sánh chính xác nhất - phải, màu của một loại rượu uýtxky lâu năm đựng trong một chiếc lọ pha lê được chiếu sáng qua ánh lửa.

Và không biết tại sao anh bắt đầu thì thầm một câu: phải, phải, phải...

Hélène Juste ở lại trong xưởng gần một tiếng đồng hồ và tỏ ra rất quan tâm đến những chiếc máy nhìn, nàng hỏi Winfield về sự vận hành của chúng, về những kết quả đạt được. Ông bác sĩ nhiều lần không nhận là mình đã nghĩ ra những phát minh này. Nhưng nếu như khi ấy nàng có liếc sang Tallon một chút thì nàng cũng chẳng bao giờ hỏi anh một câu. Tallon cảm thấy tương đối hài lòng về điều đó, bởi vì nói cho cùng thì như vậy là nàng đã liệt anh vào một hạng người đặc biệt.

Lúc ra về nàng hỏi Winfield rằng liệu họ có cần đến người máy lắp ráp nữa không.

- Tôi không biết lắm. Tôi nghĩ là nhân viên xưởng bảo dưỡng muốn thu hồi nó càng nhanh càng tốt. Nhưng chúng tôi vẫn chưa đeo máy nhìn được nhiều thời gian, có thể là sẽ phải thực hiện một vài điều sửa đổi. Thực ra, tù nhân Tallon vẫn chưa hoàn toàn thỏa mãn về cái nguyên tắc cơ bản của máy nhìn. Tôi cho là anh ấy muốn thử một hệ thống mới dựa trên các máy camera.

- Như các người biết đấy, - Hélène phân vân nói, - tôi đã cố làm cho ban lãnh đạo nhà tù hiểu rằng họ phải có trách nhiệm hoàn toàn đặc biệt đối với những tù nhân bị tật nguyền. Nhưng về mặt này tôi cũng bị hạn chế. - Nàng ngập ngừng một lát rồi nói tiếp: - Sau ba ngày nữa tôi sẽ đi nghỉ. Các người cần phải trả lại mọi phương tiện vật liệu trước khi tôi ra đi.

- Chúng tôi xin chân thành cảm ơn cô Juste, - Winfield vừa nói vừa chào theo kiểu quân sự.

Nàng ra khỏi phòng, và Tallon có cảm giác như nàng đã ném cho anh một cái nhìn dò hỏi. Nhưng Hogarth đã quay mặt sang chỗ khác, cho nên anh không thể dám chắc về những gì anh vừa thoáng thấy. Anh cảm thấy tinh thần mình sa sút. Hélène đã gợi cho anh nhớ lại sự tồn tại của một thế giới khác ở bên ngoài nhà tù, một thế giới mà nàng là thành viên. Một thế giới mà chắc là sẽ chẳng bao giờ còn là của anh.

- Tôi cứ tưởng là cô ta sẽ ở đây suốt cả ngày, - Hogarth vừa than phiền vẻ cay đắng vừa châm tẩu thuốc. - Tôi không thể chịu được cái cô ả mảnh khảnh này ở trong xưởng của tôi.

- Người ta có mắt để nhìn mà chẳng nhìn thấy gì, - Tallon nói với vẻ khinh bỉ.

- Anh nói rất đúng, anh bạn nhỏ ạ, - Winfield cất giọng ồm ồm nói. - Anh có thấy là hắn ta gần như chẳng thèm nhìn đôi chân của cô nàng không? Đây là lần đầu tiên tôi có dịp may được chiêm ngưỡng một người đàn bà, thế mà cái thằng vô tích sự đang cho chúng ta mượn mắt kia lại tiêu khiển thời gian bằng cách nhìn ra cửa sổ!

Tallon mỉm cười. Anh đang chỉ nhìn thấy hình ảnh phóng to của cái tẩu của Hogarth, thấy một ngón tay to xương xẩu đang lèn lớp tro xám vào nõ tẩu đen sạm. Anh có cảm giác như chàng trai nhỏ bé này đang có vẻ lo lắng.

- Có cái gì không ổn phải không hả Ed?

- Thế nào, các chàng Đôn Hoan, 1 hôm nay các chàng có đến phòng giải trí nghe đài không?

- Không. Tại sao?

- Thật đáng tiếc. Đáng ra các ông phải theo dõi tin tức. Người ta đã tuyên bố cắt đứt thương lượng giữa Trái Đất với Emm Luther. Tuy nhiên tôi nghĩ các ông cũng đã biết là đang có một cuộc hội nghị về hành tinh mới chứ? Vâng, cuối cùng thì phái đoàn Trái Đất đã hiểu rằng Quan Điều tiết của hành tinh Emm Luther sẵn sàng bãi bỏ vĩnh viễn thời điểm ra quyết định về vấn đề này, và họ đã rời bỏ phòng họp. Rất có thể chúng ta sẽ lại rơi vào cái thời của cuộc chiến tranh đầu tiên giữa các vì sao mà Đế quốc Trái Đất đã từng biết đến.

Tallon đưa tay lên thái dương. Anh đã cố gắng hết sức để quên đi Trung tâm Tình báo cùng cái bọc tí xíu đang nuôi dưỡng một mẩu não của anh. Và cái ý tưởng cho rằng cái viên chất xám bé nhỏ này chứa đựng trong nó cái phương tiện chiếm đoạt khoảng trời xanh bao la của một thế giới màu mỡ đang làm cho anh không thể chịu nổi.

- Thật là những tin chẳng tốt đẹp gì, - tuy nhiên anh vẫn bình tĩnh nói.

- Và không phải chỉ có vậy. Tin đồn về Cherkassky đã được khẳng định là đúng. Theo như tôi nghe được ở phòng giải trí thì tuần sau hắn ta sẽ có mặt tại đây.

Tallon cảm thấy trống ngực đập dồn. Anh đợi một lát rồi mới lên tiếng để che giấu nỗi sợ hãi của mình.

- Thưa bác sĩ, nếu chúng ta thực sự muốn xem xem liệu đôi mắt mới của chúng ta hoạt động có tốt không, thì tôi cho rằng chúng ta sẽ phải thử một chuyến đi dài.

- Anh muốn nói là một chuyến đi rất dài có phải không?

Tallon bình tĩnh gật đầu.

Từ khu Nhà chòi đến New Wittenberg là một khoảng cách một nghìn năm trăm kilômét.

Và từ Emm Luther đến Trái Đất quê hương họ là một khoảng cách dài tám vạn cửa ải.

« Lùi
Tiến »