Buổi sáng của gia đình Sakiyama thật bận rộn.
Vẫn mặc bộ đồ ngủ, ông dọn bánh mì nướng, trứng bác và cà phê pha phin ra bàn. Ông ngồi xuống chiếc ghế gỗ, dùng điều khiển từ xa bật kênh “Xin chào Dokkoisho Tohoku”. Bảy giờ mười ba phút sáng.
Ông rắc muối lên đĩa trứng bác, vừa dùng thìa xúc lên thì Kiki, sau khi tắm xong, quay lại phòng khách. Cô đã làm tóc xong, tai đeo một đôi khuyên trông khá nặng. Đứng trước gương, cô cài móc áo nịt ngực, rồi mặc thêm lớp áo trong.
“Hôm nay em có buổi chụp hình à?”
“Không. Em có buổi diễn thuyết về giáo dục ẩm thực ở trường tiểu học của con.”
Cô vừa chỉnh lại chiếc áo nịt vừa trả lời. Ông chỉ muốn hỏi tại sao một nữ diễn viên nổi tiếng với tài ăn uống lại đi diễn thuyết về giáo dục ẩm thực, nhưng cô ấy dường như đã quá quen với điều đó. Nghe nói cô thường lấp đầy thời gian bằng những bình luận mơ hồ như “ăn kiêng quá độ là không tốt” hay “ăn uống vui vẻ là tuyệt nhất”.
“Xong,” cô cài huy hiệu Tiến sĩ Măm Măm lên áo khoác, rồi ném viên nang Super Hyororin vào miệng. Cô đổ nước có ga vào bình, cho vào túi da, vừa cài cúc áo sơ mi vừa nói “Vậy em đi nhé” rồi rời khỏi phòng khách. Cạch, sầm.
Ông lấy lại bình tĩnh, định đưa miếng trứng bác lên miệng thì tiếng bước chân nhảy hai bậc một dồn dập từ trên cầu thang xuống. Người mở cửa phòng khách là Ayaka. Tay phải con bé dụi mắt, tay trái thì đang gõ tin nhắn trên điện thoại.
“Hôm nay lại đến Elm à?”
“Chỗ đó đang sửa rồi. Hôm nay con sẽ phát Coca-Coca Lime ở khu cắm trại.”
Ông nhớ ra con bé cũng làm thêm công việc này vào kỳ nghỉ hè năm ngoái. Ông nhớ hôm đó trời nóng như thiêu như đốt, và ông đã tự hỏi tại sao nó lại phải đi làm thêm ở khu cắm trại vào một ngày như thế. Nhìn TV, hôm nay trời nhiều mây, thỉnh thoảng có mưa, nhiệt độ cao nhất là chín độ.
“Mấy thứ đó phải uống lạnh cóng vào mùa hè mới ngon chứ. Có ai vui khi nhận nó vào một ngày lạnh thế này không?”
“Chắc là có ạ. Bố cũng hay hút thuốc trong quán thịt nướng khói mù mịt còn gì.”
Con bé vừa đánh răng vừa trả lời, sau đó súc miệng nhanh, nói “Con đi đây”, vẫy điện thoại rồi rời khỏi phòng khách. “Mấy giờ về?” “Tám giờ.” “Thuốc?” “Con mang rồi.” “Cẩn thận nhé.” Cạch. “Uầy, chị.” “Gì đấy?”
Giọng nói cộc cằn của cô chị vang lên. Có vẻ con bé vừa về đến nhà.
“À, lấy hộ em đôi sneaker kia với.”
“Không.”
“Sao thế?”
“Vì chị không phải là công cụ của em.”
“Keo kiệt.”
Tiếng Ayaka đi giày. Sầm, cửa đóng lại.
“Con về rồi đây.”
Gần như theo thói quen, Mafuyu bước vào phòng khách. Đêm qua con bé hẳn đã biểu diễn trong một sự kiện xuyên đêm dưới nghệ danh erimin.
“Hôm nay con được nghỉ à?”
“Chiều con lên trường. Con giỏi không?”
Con bé lấy một chiếc cốc từ tủ bếp.
“Đừng cố quá sức đấy.”
Một khoảng lặng chợt đến.
“Bố mới là người cần hỏi ấy, bố ổn không?”
Mafuyu, kéo chiếc khẩu trang urethane xuống cằm, nhìn chằm chằm vào mặt Sakiyama.
“Trông bố… có khác mọi khi không?”
Nghe con bé nói, ông mới thấy đầu mình nặng trĩu dù không hề uống rượu. Cảm giác như đường nét của thế giới đang mờ đi. Như thể bị bao bọc bởi một lớp màng nước mỏng. Đúng rồi, hình như là...
“Bố đã mơ một giấc mơ kỳ lạ,” có gì đó vụt qua tâm trí ông. “Bố không nhớ rõ lắm. Một giấc mơ ồn ào, hỗn loạn và rất dài.”
“Chắc bố mệt thôi. Đúng là bác sĩ không tự lo cho mình.”
Mafuyu cười và treo chiếc áo khoác trench coat lên giá.
Có lẽ ông mệt thật. Ông đưa miếng trứng bác đã nguội vào miệng, nhấp một ngụm cà phê.
“Hôm nay bố sẽ về sớm.”
☆ ☆ ☆
Khi đến bệnh viện thì đã hơn chín giờ sáng. Buổi khám bệnh buổi sáng đã bắt đầu. Ông đi thẳng từ bãi đậu xe đến phòng khám số hai.
Đang đi trên hành lang dành cho nhân viên, ông thấy cô y tá phụ trách ngoại trú mở cửa phòng khám và nhìn quanh phòng chờ. Ông vội chạy vào phòng khám, vỗ vai cô từ phía sau.
“Xin lỗi vì đã đến muộn. Đường bị tắc.”
Cô y tá thoáng trợn tròn mắt rồi vội xua tay lia lịa. “Không sao đâu ạ.” Ông khoác áo blouse trắng, đặt máy tính bảng lên bàn.
“Không phải ở đó đâu ạ.”
Cô y tá nói.
Ông nhầm phòng khám ư? Nhưng trên bàn vẫn là cây bắt ruồi quen thuộc đang há miệng, và từ loa đang phát album thứ hai của Cocaine Babies.
Cô y tá giật giật má, chỉ vào chiếc ghế đẩu dành cho bệnh nhân.
“Là ở đây ạ.”
Hả?
“Anh có sao không ạ?”
Một giọng nói trầm ấm vang lên.
Mọi âm thanh chợt tắt.
Ông quay lại, thấy Sakiyama Seita vừa mở cửa trượt dành cho nhân viên.
“Chuyện này… là sao đây—”
“Bình tĩnh nào,”
Sakiyama mỉm cười.
“Hãy ngồi xuống ghế. Đặt tay lên bụng, và thở sâu thật chậm. Hít vào, thở ra.”
ôNG ta ngồi xuống chiếc ghế lưng cao, đặt tay lên bụng mình và nói.
“Anh có điều gì bất an sao? Anh có thể tâm sự bất cứ điều gì. Ngay cả những điều mà anh nghĩ rằng nói ra sẽ bị cho là kỳ quặc cũng không sao đâu.”
Cứ như thể ông ta đã đọc được suy nghĩ của ông.
Những lời nói bất giác buột ra khỏi miệng.
“Đầu tôi quay cuồng, và cảm thấy rất lạ. Mới lúc nãy tôi còn đang sống cùng gia đình của bác sĩ. Tôi đến bệnh viện để khám bệnh, nhưng giờ tôi không biết mình là ai nữa. Tôi không biết mình bao nhiêu tuổi, mặt mũi trông như thế nào.”
“Vậy thì gay go thật,” Sakiyama nhìn vào máy tính bảng, rồi ngẩng đầu lên ngay. “Anh có bị buồn nôn hay đau đầu không ạ?”
“Tôi không sao. Chỉ là trong đầu rất ồn ào, cảm giác như có một con voi lớn cứ gầm rú trong đầu vậy.”
“Gay nhỉ,” ông ta cụp mắt xuống. “Nhưng xin hãy yên tâm. Não của con người rất bền chắc, nên một con voi gầm rú cũng không làm nó hỏng được đâu.”
Ông muốn nói không phải ý đó, nhưng nghe lời của Sakiyama, tâm trạng ông lại bình tĩnh một cách kỳ lạ. Giống như một đứa trẻ được mẹ dỗ dành.
Khi sự bối rối lắng xuống, những ký ức hỗn độn dần dần lấy lại hình dạng.
“Tôi nhớ ra tại sao lại ra nông nỗi này rồi,” ông nuốt nước bọt. “Tôi bị ác quỷ nhắm đến.”
“Ác quỷ, ạ?”
Sakiyama tập trung nhìn ông.
“Chúng muốn xóa sổ tôi, nên đã vu oan cho tôi, cắt đứt mọi liên kết giữa tôi và thế giới. Tôi đã cố gắng chống cự nhưng không địch lại ác quỷ. Tôi mất đi ký ức và thể xác, trở thành một sự tồn tại chỉ có trong não bộ.”
“Anh đã trải qua một chuyện kinh khủng,” ông ta đưa tay lên mặt nói. “Nhân tiện thì, ác quỷ đã vu oan cho anh là ai vậy ạ?”
“Đó là—” mắt ông bất giác đảo quanh. “Chỉ có thể nói đó là ác quỷ thôi.”
“Tại sao ác quỷ đó lại muốn xóa sổ anh?”
“Điều đó thì rõ ràng,” lần này ông trả lời rành rọt. “Ác quỷ biết được sức mạnh của tôi, và chúng sợ tôi sẽ phá hủy thế giới.”
Cây bút suýt rơi khỏi tay Sakiyama. Như để che giấu sự bối rối, ông ta ho một tiếng. Chắc hẳn ông ta đã kinh ngạc trước sức mạnh mà bệnh nhân trước mặt đang che giấu.
“Anh có sức mạnh gì vậy ạ?”
Đúng như dự đoán, Sakiyama hỏi.
“Chuyện đó, rất khó để giải thích,” ông vừa gãi mũi vừa tìm từ ngữ. “Nếu phải diễn đạt bằng lời, thì, đúng rồi. Là sức mạnh điều khiển thế giới, có lẽ vậy.”
Trán Sakiyama giật giật.
“Bác sĩ có biết về diễn giải đa thế giới trong vật lý lượng tử không? Mọi sự vật trên thế giới này đều tồn tại ở trạng thái chồng chập của nhiều khả năng. Sáng nay bác sĩ đã chọn chiếc cà vạt màu hồng, nhưng đồng thời cũng tồn tại một bác sĩ đã chọn chiếc cà vạt màu vàng bên cạnh. Có thể khó tin, nhưng cũng có cả bác sĩ đã chọn chiếc cà vạt màu xanh navy nhàm chán nữa. Trong chậu cây trên bàn có trồng cây bắt ruồi, nhưng cũng có thế giới trồng cây dứa cảnh. Cũng có thế giới mà từ loa phát ra nhạc hộp của Disney thay vì Cocaine Babies.”
“Tôi không có cà vạt màu xanh navy.”
“Ý tôi là, cũng có một thế giới mà một nhân viên bán hàng ở tiệm quần áo nam thiếu thẩm mỹ đã giới thiệu nó cho bác sĩ.”
Sakiyama nín thở như bị choáng ngợp.
“Thực ra tôi là một thiên tài. Nếu muốn, tôi có thể điều khiển, thay thế và viết lại mọi sự kiện trong tất cả các thế giới.”
“Đó quả là—” Sakiyama lí nhí. “Một sức mạnh phi thường.”
“Tôi cũng là người lớn rồi, nên không có suy nghĩ ngớ ngẩn là sẽ phá hủy thế giới đâu. Nhưng ác quỷ không tin tôi.”
“Gay nhỉ?”
Sakiyama đột nhiên im bặt. Ông ta nhìn xuống máy tính bảng, mấp máy môi vài lần, rồi nói.
“Nhân tiện, anh đã từng kiểm tra não bộ bao giờ chưa ạ?”
Một cảm giác gai góc trỗi dậy trong lòng ông.
“Chưa hề.”
“Để chắc chắn, chúng ta hãy làm một lần nhé,” ông ta rút tờ giấy chấp thuận chụp MRI từ một file tài liệu trong suốt và đưa cho ông. “Anh hãy đọc qua, nếu không có vấn đề gì thì ký tên ở dưới cùng.”
“Tôi về đây.”
Ông đẩy ghế ra và đứng dậy. Gã này chỉ coi ông là một bệnh nhân tâm thần. Ông thật ngốc khi tin vào lời hắn.
“Bình tĩnh nào,” Sakiyama nắm lấy tay ông. “Thở sâu nào. Hít vào, thở ra.”
“Bỏ ra.”
Ông hất tay ông ta.
“Ông chẳng hiểu gì cả. Đúng là một gã bác sĩ vô tư.”
“A ha ha ha ha ha.”
Sakiyama bật cười.
Ông ta ôm bụng, ngửa người ra sau.
“Đúng là không cần kiểm tra thật. Không cần làm thế thì tình trạng não của anh cũng đã quá rõ ràng rồi.”
Ông ta lau nước mắt ở khóe mắt.
“Không có khối u hay teo não. Cũng không có xuất huyết não. Nhưng điện não đồ có chút vấn đề. Đại não của anh đang phát ra tín hiệu điện cao gấp bốn, năm lần so với giá trị bình thường. Đó là do có nhiều ý thức cùng tồn tại trong hồi trên viền của anh.”
Thế giới bỗng nhiên mờ đi. Cái cảm giác bị một lớp màng nước bao bọc toàn thân lại ập đến.
“Mày… biết rồi sao?”
“Xin lỗi vì đã trêu ông. Nhưng sensei cũng có lỗi mà. Chẳng phải sensei cũng chỉ nghĩ tôi là một bệnh nhân hoang tưởng nóng nảy và đa nghi thôi sao?”
Hắn chu hàm dưới ra vẻ hờn dỗi.
Gã này không phải Sakiyama Seita. Sakiyama Seita không có bộ mặt này. Người có bộ mặt như cá hata-hata thế này là—
“Urashima?”
Cảm giác như nổi lên mặt biển trong một hơi từ vực sâu.
Ngay sau cơn đau nhói sâu trong hộp sọ, thế giới được bao bọc bởi ánh sáng.
Ông vừa thở dốc vừa nhìn quanh.
Đó là một căn phòng quen thuộc. Sàn gỗ và nệm futon. Căn phòng mà mùa hè năm ngoái, “Người Chuột Chũi” đã được tìm thấy dưới sàn nhà. Căn phòng sáu chiếu ở ký túc xá Touei, nơi Urashima Kazunari, một kẻ bị hoang tưởng, đang sống.
“Chuyện gì đang xảy ra vậy?”
Hơi thở của ông vô cùng gấp gáp. Sờ lên mặt, ông thấy mình đầm đìa mồ hôi như vừa dầm mưa. Trên vai và sườn có dán gạc dày.
“Xin hãy yên tâm. Đây là nơi an toàn nhất thế giới. Phòng của tôi,” Urashima quay đầu một vòng. “Gã đàn ông muốn giết sensei không còn ở đây nữa. Tôi đã xử lý hắn rồi.”
Rốt cuộc là chuyện gì chứ?
“Là ông chú trên con tàu buôn lậu ấy. Lão ta cứ đinh ninh sensei là ác quỷ, nhớ không?”
Hắn cười tủm tỉm, rút một khẩu súng lục tự động từ trong túi ra. Browning M1910, cỡ nòng ba mươi tám. Kẻ bắn gã đàn ông ở bến tàu chính là hắn.
“Đây là quà lưu niệm của gã đàn ông sống dưới sàn nhà tôi. À, tôi không giết hắn đâu. Hắn định bắn thủng đầu sensei nên tôi chỉ bắn hai phát thôi, nhưng tôi đã đưa hắn đến bệnh viện Shouyou rồi.”
“Tại sao cậu lại ở bến cảng đó?”
“Tôi đã đi taxi theo sau. Ông nghĩ rằng có thể ăn cắp chiếc xe yêu quý của tôi mà không bị phát hiện sao?”
Hắn chìa hàm dưới ra. Đúng là một con cá hata-hata lanh lợi.
“Mà, đó chỉ là chuyện nhỏ thôi. Lý do lớn nhất tôi đuổi theo sensei là vì tôi muốn xem sensei sẽ ra sao.”
Hắn rút băng đạn ra khỏi súng lục, cười “u-phu-phu”.
“Chỉ riêng việc sensei vẫn còn sống sau khi tiêm Sisma đã là một bất ngờ rồi, vậy mà lại còn gặp phải chuyện kỳ quặc thế này nữa chứ. Dù thế giới có rộng lớn đến đâu, cũng không có người thứ hai như sensei đâu.”
Ý hắn là gì?
Tại sao gã này lại biết về Sisma?
Lẽ nào đây cũng không phải là thực tại?
“Xin hãy yên tâm. Căn phòng này và cả tôi đều là thật. Ý thức của sensei vẫn chưa mất kết nối với thân não. Sensei vẫn còn kết nối với thế giới này.”
Hắn vén rèm cửa, nói “thấy chưa”, rồi ngước nhìn bầu trời.
“Thật không may, nỗ lực của những người sensei khác đã thất bại rồi.”
Ngay cả chuyện đó hắn cũng biết sao?
"Tôi biết hết mọi chuyện đấy. Cả việc sensei bị các phiên bản khác của mình gọi là Kẻ Hạnh Phúc, lẫn việc gia đình sensei bị một trong số họ sát hại."
Urashima khẽ cười, kéo tấm rèm che khuất đi khung cảnh bên ngoài.
"Và dĩ nhiên, cả hung thủ của vụ án đó nữa."
Gã nhếch mép cười ngạo nghễ.
Không thể nào.
Bốn phiên bản Sakiyama Seita hợp sức vắt óc suy nghĩ mà cuối cùng vẫn không thể tìm ra hung thủ thật sự. Vậy mà một gã đàn ông chẳng hiểu từ đâu chui ra như thế này lại có thể nhìn thấu sự thật sao.
"Sensei không tin à? Vậy thì, chỉ một điều thôi nhé."
Urashima đưa ngón trỏ lên từ trong chiếc áo hoodie.
"Người đã giết con gái lớn Mafuyu-chan chính là sensei, là ông đấy."
Tim tôi như ngừng đập.
"Thấy chưa? Tôi đã nói rồi mà?" Urashima vừa cười "ufufu" vừa gãi mái tóc xoăn tít của mình. "Tôi là thiên tài mà."
◆
Góc nhìn của Urashima
"Chắc chắn sẽ thấy dễ chịu ngay thôi, nên cứ mong chờ đi nhé."
Gã đàn ông vừa nói, vừa bẻ đầu ống ampul rồi dùng động tác thành thạo hút dung dịch thuốc vào ống tiêm.
"Khi nào thấy đầu ngứa ngáy thì cứ thế mà chích thẳng vào nhé."
Rốt cuộc gã đang nói cái gì vậy.
Nhìn gã đàn ông cầm ống tiêm một cách đáng ngờ, chẳng còn chút hình bóng nào của Yuuta, ngôi sao nhí thiên tài một thời. Khắp người gã, từ đầu đến chân, mọi tấc da đều bị xỏ khuyên và xăm trổ. Ngay cả chiếc lưỡi thè ra liếm môi trên cũng bị chẻ làm đôi.
Mười tám năm đã trôi qua kể từ khi bộ phim "Bình minh của Eden" được phát sóng. Ngôi sao nhí thiên tài ngày nào đã sống một cuộc đời ra sao? Urashima, một kẻ sống đời nhiếp ảnh gia tự do, lẩn khuất trong bóng tối, không tài nào tưởng tượng nổi.
"Rồi, mũi đầu tiên nhé."
Urashima đang bị trói vào một cây cột. Đây là gian đất trong căn nhà hoang mà Yuuta dùng làm nơi ở. Yuuta xắn tay áo sơ mi của Urashima lên, dùng động tác thành thạo dí mũi kim vào cánh tay anh.
"Dừng lại!"
Anh húc đầu đẩy vào ngực Yuuta. Yuuta mất thăng bằng, lưng đập vào cánh cửa lùa. "Đau đấy," gã vừa nói vừa phủi chiếc áo khoác phao, rồi dùng đôi giày da đá vào bụng Urashima.
"Mày ngoan cố đến phút chót nhỉ?"
Như thể vừa nảy ra ý gì, gã lấy một chiếc túi giấy từ trong túi đeo chéo ra. Gã chuyển tấm giấy bạc bên trong sang túi đeo chéo, rồi trùm chiếc túi giấy lên đầu Urashima. Tầm nhìn của anh bị bao phủ bởi một màu be. Ngay khi anh cố nhô hàm dưới ra để cắn rách túi giấy, một cơn đau nhói chạy dọc cánh tay.
"Đấy. Thôi chấp nhận đi."
Sau đó là mười bảy lần nữa.
Yuuta đã tiêm vào cánh tay của Urashima.
Một vụ nổ xảy ra trong não anh.
Sau này anh mới biết, Dung dịch B-Sismatine 120µg có thể phân tách vùng Kaufmann thành hai chỉ với một mũi tiêm. Mười tám mũi, theo phép tính đơn giản là 2 mũ 18, bằng 262.144. Trên thực tế, sự phân tách còn tiếp tục diễn ra theo chuỗi, kết quả là não của Urashima chứa đầy một số lượng ý thức không thể đếm xuể. Tất cả chúng đều kết nối với hồi hải mã, tạo ra một dòng thời gian vô tận.
Urashima bị ném vào biển cả thời gian. Có lúc anh cuồng hỉ trong sự tự do vô hạn, có lúc lại mất đi lý trí vì nỗi cô độc không hồi kết. Có lúc anh dõi theo khoảnh khắc sinh mệnh nảy mầm từ những vật chất hữu cơ dưới đáy biển, có lúc chứng kiến tia sáng cuối cùng của mặt trời lịm tắt, có lúc giải quyết được bài toán diễn giải của cơ học lượng tử, có lúc lại chu du qua vô số thế giới từ đầu đến cuối. Vậy mà thời gian vẫn không cạn.
Thứ đã vớt Urashima lên từ dòng thời gian vô tận, cũng chính là thời gian.
Trải qua một khoảng thời gian đủ để qua lại vô số lần trong quá trình tiến hóa của nhân loại, bộ não của Urashima đã chế ngự được thời gian. Vùng Kaufmann kiểm soát được dòng thời gian khổng lồ, khiến cho quá khứ, tương lai, tất cả mọi thứ đều nằm gọn trong lòng bàn tay anh.
Đã nếm trải mọi niềm vui và nỗi buồn, Urashima chỉ mong muốn một khoảng thời gian yên tĩnh. Anh trở về Nhật Bản đầu thế kỷ 21, nơi anh từng sống, và trải qua những ngày tháng bình yên trong khi liên tục đổi việc.
Cuộc sống như vậy kéo dài khoảng hai nghìn năm. Một ngày nọ, khi đang đạp xe làm công việc của một nhân viên bưu điện ở thành phố Kagasei, anh bắt gặp một sự việc kỳ lạ. Cơ thể của một cô gái vừa bước ra từ bệnh viện bỗng phát nổ.
Chuyện gì đã xảy ra với cô gái? Urashima quay ngược thời gian vài lần để thu thập thông tin. Và điều khiến anh hứng thú hơn cả vụ án, chính là cha của cô gái, Sakiyama Seita.
Thoạt nhìn, người đàn ông đó có vẻ là một bác sĩ lịch thiệp, nhưng thực chất lại liên tục giết người từ khi còn nhỏ. Điều đáng kinh ngạc hơn nữa là vùng Kaufmann trong não của gã đã bị phân tách, và nhiều ý thức cùng tồn tại. Tiếp tục điều tra, anh phát hiện ra rằng Sisma còn sót lại ở Viện nghiên cứu tâm thần học thuộc Đại học Shinmura đã được tuồn vào Nhật Bản thông qua một tay môi giới, và đã đến tay người đàn ông đó.
Những người tham gia thử nghiệm lâm sàng tại Đại học Shinmura hầu hết đều đã chết vì gieo mình từ sân thượng. Ngay cả những người tạm thời kiểm soát được ý thức bằng cách sử dụng Roshen cũng mất trí sau nửa tháng. Kẻ duy nhất tiếp tục sống như không có chuyện gì xảy ra sau khi dùng Sisma, trước và sau này, chỉ có gã đàn ông đó mà thôi.
Urashima bắt đầu do dự.
Nếu có thể, anh muốn chia sẻ những khó khăn này, nhưng anh không nghĩ mình có thể tâm đầu ý hợp với một kẻ vô nhân tính như vậy. Những gì đang xảy ra với gã đàn ông này vô cùng thú vị, nhưng nếu đến gần, chắc chắn anh sẽ gặp chuyện chẳng lành.
Sau khi cân nhắc, Urashima quyết định che giấu thân phận và theo dõi diễn biến sự việc.
Anh quay trở lại thời điểm trước khi Sakiyama Seita dùng Sisma, giả vờ bị hoang tưởng rồi ôm chầm lấy một con chó Corgi, sau đó bị cảnh sát đưa đến khám ngoại trú tại khoa tâm thần của Bệnh viện trực thuộc Đại học Y Kagasei. Khi thời gian của Sakiyama Seita phân nhánh, Urashima cũng trà trộn vào từng dòng thời gian đó.
Và rồi, thứ mà các phiên bản Sakiyama Seita bị cuốn vào là một vụ án giết người hàng loạt chưa từng có.
Anh đã nghĩ rằng mình, một kẻ đã nhìn thấu mọi thời gian, mọi không gian, sẽ không còn bị bất cứ điều gì làm rung động nữa. Vậy mà giờ đây, anh lại có thể say mê và hồi hộp đến thế trước số phận của một con người duy nhất.
Urashima thầm cảm ơn vận may đã cho anh gặp được Sakiyama Seita.
8.2
2
"Người đã giết con gái lớn Mafuyu-chan chính là sensei, là ông đấy."
Vừa cười "ufufu", Urashima vừa cất khẩu súng lục và băng đạn xuống gầm sàn, rồi lấy ra một lon bia Đài Loan và một túi hạt hỗn hợp từ chiếc túi ni lông của siêu thị Bud's.
"Cái này là loại mà sensei đã mua lúc Haru-kun đến nhà đấy. Tôi thấy có vẻ ngon nên mua luôn. Nếu sensei không chê thì mời."
Chẳng cần đợi câu trả lời, gã đặt hai lon bia lên chiếc bàn tròn kiểu Nhật.
"Đổi lại thì, tôi có một thỉnh cầu. Sensei có thể tham gia trò chơi thám tử lừng danh của tôi được không?"
Sakiyama không hiểu gã đang nói gì.
"Sensei nhớ không, lần trước sensei đã tìm ra "Người Chuột Chũi" ở dưới căn phòng này đấy. Nhìn sensei lúc đó, tôi cũng muốn thử làm thám tử lừng danh. Thật ra tôi định sẽ không can thiệp, nhưng lỡ cứu mạng sensei rồi nên tôi nghĩ chắc cũng không sao. Tôi sẽ kể cho sensei nghe toàn bộ, tại sao tôi lại biết hung thủ là ai. À, tôi biết hết những chuyện đã xảy ra với sensei rồi nên không cần giải thích đâu."
"Tại sao?"
Đó là tất cả những gì ông có thể thốt ra.
Tại sao gã đàn ông này lại biết mọi thứ? Cả việc Sakiyama đã tiêm Sisma, cả việc những bản thể khác của ông đã ra đời, cả việc ông suýt bị họ cướp đi ký ức và thân xác, tất cả mọi thứ...
"Vì tôi là thiên tài."
Urashima bĩu môi như muốn nói "lải nhải mãi".
"Bổ sung thêm một chút, tôi đã sống ở thế giới này lâu hơn sensei hàng trăm triệu lần. Tôi cũng biết nhiều hơn về cơ chế của thời gian. Điều tra những chuyện xảy ra với sensei chỉ là chuyện nhỏ thôi."
"A," gã giơ hai tay ra trước, vẫy vẫy.
"Tôi không gian lận đâu nhé. Tôi không xem những khoảnh khắc nạn nhân bị giết hay những chi tiết giúp tôi biết ngay sự thật đâu. Như thế thì mới thú vị chứ."
Không thể nào.
Dù có nhượng bộ một triệu bước mà tin lời Urashima đi nữa, thì với điều kiện đó, gã không thể nào biết được sự thật.
"Tôi sẽ giải thích cho sensei tại sao tôi biết được hung thủ."
Urashima thẳng lưng, rồi "pọp" một tiếng, bật nắp lon bia.
"Vào khoảng mười giờ ba mươi phút tối ngày ba tháng tư, người đầu tiên phát nổ là cô con gái thứ hai, Ayaka-chan. Tiếp đó, vào hơn mười một giờ sáng ngày mùng bốn, vợ sensei, Kiki-san, đã nôn ra nội tạng, và vào khoảng một giờ năm mươi phút chiều, đầu của Mafuyu-chan đã vỡ tung. Nếu đi theo trình tự thời gian thì nên bắt đầu từ vụ của Ayaka-chan, nhưng ở đây tôi sẽ bắt đầu câu chuyện từ vụ của Mafuyu-chan. Vì đây là vụ án mà sensei đã đóng vai trò quan trọng nhất."
Gã xé túi hạt.
"Mafuyu-chan đã chết khi đang lái chiếc Corolla trên đường cao tốc Tohoku. Lúc đó, sensei đang ở trong thành phố Kagasei, cách hiện trường hơn bảy mươi cây số."
"Nếu chỉ muốn ngụy tạo thành một vụ tai nạn để giết người thì có thể nghĩ ra vài cách. Ví dụ như can thiệp vào phanh, hoặc cho uống thuốc từ trước để khiến nạn nhân mất ý thức. Nhưng không có dấu vết can thiệp vào phanh, và cũng không phát hiện thuốc ngủ hay chất gây ảo giác nào từ thi thể. Huống hồ, hộp sọ của Mafuyu-chan đã vỡ nát, như vậy thì những mánh khóe nhỏ nhặt chẳng có tác dụng gì. Trừ phi gài một quả "bom vô hình" trong thế giới game vào đầu cô ấy, nếu không thì việc gây án dường như là bất khả thi. Làm thế nào mà sensei đã thực hiện được một hành vi phạm tội khó tin như vậy?"
Urashima nở một nụ cười tinh quái.
"Ở đây, tôi sẽ bắt chước các sensei, chúng ta hãy cùng suy luận về những gì đã xảy ra với Mafuyu-chan từ những manh mối còn lại ở hiện trường. Manh mối quan trọng nhất, dĩ nhiên, chính là những dấu vết còn lại trên thi thể của em ấy."
Gã lấy điện thoại ra, mở bức ảnh thi thể mà Mui đã làm rò rỉ.
"Như sensei thấy, Mafuyu-chan bị văng ra khỏi xe trong tình trạng rất thảm khốc. Đầu vỡ nát, não văng tung tóe, cổ cũng bị ép dẹt. Nhưng điều tôi để ý chính là chỗ này."
Gã chỉ vào gốc cổ bên trái. Từ đó, một vết hằn dạng đường thẳng, như thể bị một sợi chỉ mảnh đè lên, chạy chéo xuống phía dưới bên phải.
"Trước đây Mafuyu-chan cũng từng đeo sợi dây chuyền này, nhưng chưa bao giờ có vết hằn như vậy. Có lẽ do cú sốc khi bị văng ra khỏi xe, sợi dây chuyền đã hằn sâu vào da và để lại vết tích. Suy nghĩ như vậy là tự nhiên, đúng không?"
"Thuyết nghịch lý mà một phiên bản khác của sensei - phân nhánh vào ngày hai mươi sáu tháng ba, tôi sẽ học theo mọi người gọi ông ta là Kẻ Thoát Chết - đưa ra cũng dựa trên tiền đề này. Nếu cổ bị ép nát khi đang lái xe thì dây chuyền cũng phải bị xô lệch về phía trước, nhưng vết hằn trên cổ lại không hề xê dịch. Từ đó, ông ta suy ra rằng Mafuyu-chan đã quàng khăn, và xa hơn nữa là điều hòa trên chiếc Corolla đã bị hỏng."
"Nhưng sensei hãy nghĩ kỹ lại xem. Sợi dây chuyền mà Mafuyu-chan đeo là loại dây bi. Nếu nó bị đè mạnh, thì vết hằn để lại trên da sẽ như thế nào?"
Urashima nhón một hạt phỉ, xoay tròn nó trên tay.
"Giả sử bán kính của viên bi là khoảng năm milimét. Nếu một sợi dây chuyền gồm các viên bi xếp thành hàng được ấn vào da, thì vết hằn tạo ra sẽ là một đường chấm chấm cách nhau một centimét. Nhưng vết hằn thực tế lại là một đường thẳng liền mạch."
Sakiyama có cảm giác như sàn nhà vừa chao đảo.
Đúng là như vậy.
"Hay là các viên bi đã rơi ra, chỉ còn lại sợi dây trên cổ?"
"Bi chỉ rơi ra khi dây bị đứt thôi. Một sợi dây chuyền đã đứt dây thì không thể nào còn vắt trên cổ được."
"Mafuyu đã quàng khăn. Nhờ vậy mà sợi dây không bị rơi khỏi cổ."
"Ha ha ha," Urashima đập tay xuống bàn.
"Sensei phải tỉnh táo lên chứ. Sensei đã thấy Mafuyu-chan cất găng tay vào túi đeo vai mà. Nhưng khi tai nạn xảy ra, Mafuyu-chan không đeo găng tay. Tức là điều hòa xe không hề hỏng. Đương nhiên, cô ấy cũng sẽ không quàng khăn trong xe."
Sakiyama cứng họng, không thể phản bác.
"Sợi dây chuyền bi không thể để lại vết hằn trên cổ Mafuyu-chan. Đó là kết luận logic."
"Nhân tiện, nếu xét các khả năng, cũng có thể nghĩ rằng vết hằn này không phải được tạo ra trong dòng thời gian của sensei. Vết hằn được tạo ra ở một dòng thời gian khác, và thông qua hiện tượng chuỗi, nó đã phản ánh lên cả Mafuyu-chan trong dòng thời gian của sensei."
"Tuy nhiên, khi tôi xem qua dòng thời gian của Kẻ Sửa Chữa, trên cổ của Mafuyu-chan, người đã chết trên sân khấu của live house, không hề có vết hằn này. Tức là vết hằn này không liên quan trực tiếp đến nguyên nhân cái chết của Mafuyu-chan, mà chỉ là một sự việc riêng biệt xảy ra trong dòng thời gian của sensei mà thôi."
Gã bỏ hạt phỉ vào miệng, uống một ngụm bia Đài Loan rồi liếm môi đầy mãn nguyện.
"Vậy thì, chúng ta hãy suy nghĩ lại. Cái gì đã tạo ra vết hằn mảnh như sợi chỉ này trên cổ Mafuyu-chan? Thật ra không cần phải nghĩ phức tạp đâu. Mafuyu-chan đang ở trong một chiếc ô tô chạy trên đường cao tốc. Vậy thì, chắc chắn phải có một thứ quàng qua cổ cô ấy, đúng không?"
Ra là vậy. Sakiyama bất giác thốt lên.
"Dây an toàn."
Urashima cũng gật đầu lia lịa.
"Mafuyu-chan đã thắt dây an toàn. Do va chạm với dải phân cách giữa, chiếc Corolla đã giảm tốc đột ngột. Cơ thể Mafuyu-chan bị kéo mạnh về phía trước. Lúc này, dây an toàn đã siết vào gốc cổ cô ấy, tạo ra một vết hằn như sợi chỉ mảnh. Ngay sau đó, một chiếc xe chạy sau đã đâm vào, thân xe bị bẹp dúm và khóa dây an toàn bị hỏng. Cơ thể Mafuyu-chan đã phá vỡ kính chắn gió và lăn ra đường, là vậy đấy."
Sakiyama cảm thấy hụt hẫng.
Sau khi lý luận vòng vo, rốt cuộc chỉ biết được có vậy thôi sao? Mafuyu vốn cẩn thận, huống hồ lại đang đi trên đường cao tốc không quen, việc con bé thắt dây an toàn là chuyện đương nhiên còn gì.
Thấy phản ứng của Sakiyama, Urashima lại cười "ufufu".
"Sensei có vẻ không hài lòng. Nhưng chính chiếc dây an toàn này lại là manh mối lớn nhất để giải mã bí ẩn của vụ án đấy."
Gã hướng điện thoại về phía Sakiyama, chỉ vào phần cổ của thi thể.
"Vết hằn này bắt đầu từ gốc cổ bên trái, chạy chéo xuống phía dưới bên phải. Xe ô tô ở Nhật có ghế lái bên phải và ghế phụ bên trái. Dây an toàn thường rút từ trục trong bộ phận cuộn ở bên hông xe, nên ở ghế lái, dây sẽ vắt từ phải sang trái, còn ở ghế phụ thì từ trái sang phải."
Sakiyama cảm thấy máu như rút khỏi mặt mình.
Thì ra là vậy.
"Sensei nhận ra rồi nhỉ? Vết hằn trên thi thể Mafuyu-chan chạy từ gốc cổ bên trái xuống dưới bên phải. Tức là Mafuyu-chan đã ngồi ở ghế phụ."
Giọng Urashima trở nên hào hứng. Mắt gã sáng lên, vẻ mặt như sắp nhảy múa đến nơi.
"Thật đáng tiếc, chiếc Corolla của sensei không được trang bị chức năng lái tự động. Đương nhiên, phải có người lái thì xe mới chạy được. Tức là trên chiếc xe này còn có một người nữa ngồi ở ghế lái."
Như một lời sấm, câu nói của Eden, gã buôn ma túy, vang vọng trong đầu ông.
— Những gì được khắc trên da thịt luôn mang một ý nghĩa lớn lao đấy.
Gã đó nói không sai. Một vết hằn nhỏ trên da thịt người chết lại có thể tiết lộ sự tồn tại của một người nữa trên xe.
"Vậy thì, ai là người đã lái chiếc xe này bên cạnh Mafuyu-chan? Người đó đương nhiên là một nhân vật thân thiết đến mức có thể cùng Mafuyu-chan đi dã ngoại hai người. Mặt khác, Mafuyu-chan đã nói dối là muốn tập lái xe, và giấu gia đình chuyện đi chơi cùng người đó. Điều đó có nghĩa là người đó là một sự tồn tại mà Mafuyu-chan cảm thấy ngại ngùng nếu mối quan hệ của họ bị phát hiện."
"Là Mui sao? Hắn là quản lý của Mafuyu, và toàn làm những chuyện không thể nói với tôi."
"Gã ta có chiếc Fuga của riêng mình, nên không cần phải mượn chiếc Corolla của Mafuyu-chan đâu."
"Cũng không phải là họ ngoại tình gì cả. Chỉ là mối quan hệ của họ ở thời điểm đó đang ở trong tình trạng không muốn gia đình biết đến mà thôi. Người có mối quan hệ như vậy với Mafuyu-chan, có lẽ chỉ có bạn trai của cô ấy, Haru-kun, thôi."
Bất chấp lời chen ngang của Sakiyama, Urashima vẫn tiếp tục tiến gần đến sự thật.
Sakiyama có thể hiểu được cảm xúc của Mafuyu.
Haru, sau khi bị kẻ lạ mặt tấn công và nhập viện, lúc xuất viện đã trở nên hống hách hơn trước. Việc gã ta tự ý lên kế hoạch cho chuyến đi suối nước nóng trong ngày là một ví dụ điển hình.
Mối quan hệ của hai người dần trở nên căng thẳng. Thật ra, chắc hẳn Mafuyu cũng không muốn đi chơi xa cùng gã ta. Nhưng vì đã hứa rồi nên đành phải đi, nếu bị tôi gái hay bố mẹ hỏi han thì sẽ rất phiền phức. Có lẽ Mafuyu đã nghĩ vậy.
"Người lái chiếc Corolla là bạn trai của cô ấy, Haru-kun. Dựa trên tiền đề đó, chúng ta sẽ thấy vụ án này không hề khó hiểu đến thế. Suy luận từ hành động của sensei và tình hình vụ án, toàn cảnh có lẽ là như thế này."
Urashima rướn người qua bàn, nhìn thẳng vào mắt Sakiyama.
"Kế hoạch của sensei, Kẻ Hạnh Phúc, bắt đầu từ khi nghe được cuộc điện thoại của Mafuyu-chan và biết rằng hai người họ sẽ đi suối nước nóng trong ngày."
"Đầu tiên, sensei đã nghĩ cách làm thế nào để đoạt mạng Haru-kun mà không cần trực tiếp ra tay. Có thể nghĩ ra vô số cơ chế phức tạp, nhưng tốt nhất là một phương pháp không tốn công sức và ít khả năng thất bại. Vì vậy, cần có một ý tưởng thật đơn giản."
"Cơ chế mà sensei nghĩ ra có lẽ là thế này. Gửi mail cho Haru-kun, nhờ cậu ta đến biệt thự ở núi Moumei. Địa chỉ mail thì sensei đã nhận được từ chính cậu ta khi đến Ganesha rồi. Nếu tiết lộ mình là người đã đến khách sạn hôm đó, cậu ta chắc chắn sẽ vẫy đuôi mà tới."
"Tuy nhiên, khi chỉ đường đến biệt thự, sensei đã trộn lẫn một lời nói dối. Sensei nói rằng đi xuyên qua rừng sồi sẽ là đường tắt, để dụ cậu ta đến Vách đá Chết Oan."
"Trên vách đá đó, chỗ đứng không vững, cỏ dại mọc cao che khuất tầm nhìn. Ngay cả động vật hoang dã quen thuộc với núi rừng cũng có thể vô ý trượt chân rơi xuống, đúng là một cái bẫy tự nhiên. Haru-kun tin vào email của sensei, hăm hở đi vào rừng sồi, rồi rơi từ vách đá xuống và tan xác."
Một hạt hạnh nhân từ trên bàn rơi xuống tấm chiếu tatami.
"Nhưng mà, sensei đã không thực hiện kế hoạch này."
Gã nhanh chóng nhặt nó lên, xoay tròn trên ngón tay.
"Sensei chỉ cần suy nghĩ và chuẩn bị thôi. Cụ thể hơn, sensei chỉ nhổ tấm biển 'Coi chừng rơi' ở trước rừng sồi và gửi một email dụ Haru-kun ra Vách đá Chết Oan. Tiếp đó, sensei quay sang uy hiếp bác sĩ Ikuta ở khoa sản. Đe dọa sẽ tiết lộ bí mật về mấy bà mẹ bán con cho ‘Từ Thiện’, ép ông ta tự sát. Sau khi sai khiến tận lực, thầy không ngần ngại vứt bỏ ông ta. Nhưng thực ra sensei đâu định giết Ikuta. Mục tiêu thật là dồn ông ta vào đường cùng, buộc ông ta phải tấn công sensei."
Sakiyama gần như muốn ngửa mặt than trời.
"Và rồi, vào ngày hai mươi sáu tháng Ba. Ngay khi gia đình sensei vừa ra khỏi nhà để đến khu ẩm thực đường phố ELM, bác sĩ Ikuta đã lao vào tấn công. Bác sĩ, trong tình trạng bị thương nặng, đã chạy vào thư phòng và tiêm Sisma. Vết thương của sensei được xóa bỏ nhờ thời gian, và một sensei khác, Kẻ Thoát Chết, đã ra đời."
Chết đi, chết đi. Giọng của Ikuta, với gương mặt biến sắc và con dao làm bếp giơ cao, vẫn còn văng vẳng bên tai.
"Đây là một canh bạc cực kỳ nguy hiểm. Chẳng qua là do may mắn quay ngược được thời gian nên mọi chuyện mới ổn thỏa, chứ xác suất năm mươi phần trăm là chính sensei mới trở thành Kẻ Thoát Chết đấy. Không đời nào sensei lại bỏ qua một rủi ro như vậy."
Urashima nhướng mày vẻ chán nản rồi bẻ đôi một hạt lạc.
"Dù vậy, chắc sensei cũng chẳng hề do dự. Trong số bốn người, sensei là người duy nhất chưa từng thất bại trong việc du hành thời gian. Tỷ lệ thành công vốn là một phần hai, vậy mà sensei lại có một sự tự tin vô căn cứ rằng mình có thể du hành thời gian, phải không? Ở phương diện tự cho rằng vận may đơn thuần là một điều gì đó đặc biệt, thì sensei cũng giống hệt những vị bác sĩ mà sensei đã giới thiệu đến sòng bạc ngầm thôi."
Cái giọng thượng đẳng của hắn nghe thật chướng tai, nhưng những gì hắn nói hoàn toàn là sự thật.
"Các bác sĩ kia, những người đã gặt hái thành công trên con đường hẹp từ tiểu học, trung học, phổ thông đến trường y và cả kỳ thi quốc gia, chỉ cần thắng một hai lần ở sòng bạc nhờ may mắn là họ sẽ tự cho rằng đó là kết quả của tài năng. Bản thân sensei, kẻ từng coi thường họ, xét từ bên ngoài thì cũng chỉ là cá mè một lứa mà thôi. Dù sao đi nữa, sensei đã đối mặt với canh bạc một phần hai và đã chiến thắng. Về phía Kẻ Thoát Chết thì đó là một thất bại, nhưng tóm lại là sensei đã thắng."
Hắn ném một nửa hạt lạc vào miệng.
"Đến đây, vai trò của sensei đã kết thúc. Việc còn lại chỉ là chờ con gái mình đi suối nước nóng. Trong khi đó, Kẻ Thoát Chết, người đã rẽ nhánh khỏi dòng thời gian của bác sĩ, vẫn còn một nhiệm vụ quan trọng khác. Nói vậy chứ không phải sensei đã ra chỉ thị gì cả. Vì cho đến trước khi tiêm Sisma, các sensei vẫn là cùng một người, nên không cần nói cũng tự biết mình phải làm gì."
Hắn giơ nửa hạt lạc còn lại lên rồi nhanh chóng cho vào miệng.
"Việc Kẻ Thoát Chết làm rất đơn giản. Ông ta dùng điện thoại của mình và gửi một email cho Haru-kun. Email này đã được chuẩn bị từ trước khi bị bác sĩ Ikuta tấn công – tức là trước khi sensei và Kẻ Thoát Chết rẽ nhánh. Sensei đã chuẩn bị sẵn để có thể gửi email chỉ bằng một cú chạm, phòng trường hợp bị thương nặng đến mức không thể gõ chữ. Khi email này được gửi đi, chuyện gì sẽ xảy ra? Việc Kẻ Thoát Chết bị thương nặng đã trở thành khởi điểm, tạo ra một độ lệch giữa dòng thời gian của ông ta và của sensei. Một khi bố đã nhập viện, Mafuyu-chan và những người khác không còn lựa chọn nào khác ngoài việc hủy chuyến đi suối nước nóng. Vì họ không thể mượn xe. Dĩ nhiên cũng có thể thuê xe hoặc dùng phương tiện khác, nhưng xét đến việc Mafuyu-chan đã chán ngấy người yêu của mình, chuyện này ngược lại còn trở thành một cái cớ hoàn hảo để hủy bỏ chuyến đi chơi ngắn.
Và thế là, Haru-kun, người vừa trống lịch với bạn gái, nhận được email từ một gã nhà giàu bí ẩn từng đến khách sạn. Lịch trình vừa hay cũng đang trống. Chắc hẳn Haru-kun đã nhận lời ngay tắp lự.
Và rồi ngày bốn tháng tư đã đến. Haru-kun đi vào bụi rậm trong rừng sồi và rơi xuống từ Vách đá Chết Oan. Cậu ta mất mạng sau khi cơ thể va đập vào nền đá hai mươi mét bên dưới."
Hắn lấy tờ hóa đơn từ trong túi ni lông của Bud's. Lật mặt sau lại, đặt lên bàn trà rồi nguệch ngoạc viết bằng cây bút bi có logo của bưu điện.
"Khi đó, chuyện gì xảy ra trong dòng thời gian của bác sĩ? Bác sĩ ở bên này, nhờ đã gọi cảnh sát trước khi bị bác sĩ Ikuta tấn công, nên không bị thương cũng không phải nhập viện. Mafuyu-chan và Haru-kun vẫn đi du lịch trong ngày như dự định.
Người lái chiếc Corolla trên đường cao tốc Tohoku là Haru-kun. Xét đến việc cậu ta từng làm thêm công việc tài xế giao hàng, có thể đoán trước được rằng cậu ta sẽ là người cầm lái.
Sau khi chạy trên cao tốc Tohoku khoảng một giờ, thời khắc định mệnh đã đến. Cú sốc mà Mafuyu-chan phải chịu có lẽ không từ ngữ nào có thể diễn tả được. Ai mà ngờ được cơ chứ, khi Haru-kun, người đang cầm lái, đột nhiên nổ tung."
Hắn trợn mắt như thể đã có mặt ở đó, rồi vẽ một mũi tên từ phải sang trái.
"Tôi không nghĩ rằng Mafuyu-chan, trong tình cảnh ác mộng như vậy, lại có thể giữ được bình tĩnh để điều khiển vô lăng hay đạp phanh từ ghế phụ. Chiếc xe mất lái chẳng bao lâu đã va vào dải phân cách. Khóa dây an toàn bị hỏng do va chạm từ một chiếc xe chạy sau, và Mafuyu-chan bị văng ra đường. Sau đó, cô bé bị một chiếc xe khác cán qua, đầu vỡ nát."
"Tức là," hắn xoay cây bút một vòng, nói tiếp:
"Việc các bác sĩ đã làm là thế này. Đầu tiên, để Haru-kun chết trong dòng thời gian của Kẻ Thoát Chết. Do hiệu ứng chuỗi, Haru-kun đang lái xe trong dòng thời gian của bác sĩ cũng chết theo. Vì không còn người lái, Mafuyu-chan, người đang ngồi trên chiếc xe chạy trên cao tốc, cũng chết. Bác sĩ không trực tiếp giết Mafuyu-chan, mà đã gián tiếp đẩy cô ấy đến cái chết bằng cách sử dụng hiệu ứng chuỗi. Nếu chiếc xe khởi hành quá sớm khiến thời gian có thể bị lệch, chắc bác sĩ đã định giả vờ làm mất chìa khóa để trì hoãn việc xuất phát."
Lần này hắn vẽ một mũi tên từ trái sang phải.
"Phần còn lại thì như sensei đã biết. Cái chết của Mafuyu-chan trong dòng thời gian của bác sĩ đã gây ra hiệu ứng chuỗi ở các dòng thời gian khác. Đầu của Mafuyu-chan trong dòng thời gian của Kẻ Sửa Chữa đang hát bài 'Nấm thần' trên sân khấu Monkey House, đầu của Mafuyu-chan trong dòng thời gian của Kẻ Đào Tẩu đang được bảo vệ tại đồn cảnh sát Shoyo, và cả đầu của Mafuyu-chan trong dòng thời gian của Kẻ Thoát Chết đang đạp xe trên đường thành phố, tất cả đã đồng loạt nổ tung."
Hắn gõ ba lần vào tên Mafuyu, rồi chuyển đầu bút sang Haru.
"Một ý tưởng thật khủng khiếp. Sensei đã hoàn toàn xem Haru-kun như một món đồ, một công cụ giết người. Nhưng nghĩ kỹ lại thì, sensei lúc nào cũng vậy. Sensei đã để sensei Ikuta xử lý xác chết. Đã dùng cơ thể của Pepeko-san để thỏa mãn dục vọng. Và đã lợi dụng cả tôi, một bệnh nhân ngoại trú, để tìm ra chủ nhân của chiếc Delica. Rõ ràng là sensei chưa bao giờ xem người khác là con người. Nhưng Mafuyu-chan thì khác. Con bé có một trái tim nhân hậu, biết quan tâm đến người khác, không giống con gái của sensei chút nào. Chắc cũng chính vì tính cách đó mà con bé thường mắng tôi gái mình rằng 'em không phải là công cụ của chị'. Ấy vậy mà để giết chính Mafuyu-chan đó, sensei lại dùng người yêu của con bé, Haru-kun, làm công cụ. Sensei thật sự độc ác đấy."
Hắn vừa nhìn Sakiyama một cách vui sướng, vừa nói "Nhân tiện," rồi ấn mạnh đầu bút vào tên Haru.
"Haru-kun, người bị lợi dụng làm công cụ giết người, đồng thời cũng có thể trở thành điểm yếu của cơ chế này. Nếu người ta biết cậu ta có mặt trên xe, toàn bộ kế hoạch này có thể bị vạch trần. Việc không để các sensei khác nhận ra sự tồn tại của cậu ta chính là mấu chốt của kế hoạch.
Tại thời điểm lập kế hoạch gây án, sensei vẫn chưa biết bản chất thật của Mui-san. Dù vậy, chắc chắn sensei đã biết rằng Reich Promotion đã bóp méo nhiều sự thật để phục vụ cho việc kinh doanh. Khi Mikio-san, giọng ca chính của Cocaine Babies, tự tử cùng người tình, sự tồn tại của người tình đã bị che giấu, và họ đã thông báo như thể anh ta tự kết liễu đời mình một mình do bệnh tật.
AKADAMA giờ đây là con gà đẻ trứng vàng của Reich Promotion. Cái chết của giọng ca chính erimin sẽ gây tiếng vang lớn. Họ có thể kỳ vọng vào doanh thu khổng lồ từ việc bán các ca khúc đã thu âm và tổ chức sự kiện tưởng niệm. Nhưng nếu tin tức là cô ấy chết trong một vụ tai nạn khi đi du lịch với một chàng trai trẻ, tình cảm của người hâm mộ sẽ nguội lạnh ngay lập tức. Reich Promotion sẽ thông báo rằng erimin đã chết một mình, không khó để dự đoán điều đó."
Không chỉ có vậy.
Những gì Mui đã làm thực sự vượt xa cả sức tưởng tượng của Sakiyama. Để tạo ấn tượng rằng Mafuyu đã chết một mình, gã ta đã đăng lên mạng bức ảnh chỉ có thi thể của Mafuyu.
"Các sensei đã chia sẻ các sự kiện trong dòng thời gian của mỗi người bằng cách phản chiếu ký ức qua gương. Họ đã sử dụng hình thức video như một phương tiện để truyền đạt ký ức.
Nếu các sensei khác hỏi về tình hình vụ tai nạn, chỉ cần chia sẻ những tin tức đã bị Reich Promotion bóp méo trên TV và internet là đủ. Kể cả khi trực tiếp nghe cảnh sát giải thích hay được cho xem ảnh, chỉ cần không phản chiếu những thứ đó qua gương là được. Mặc dù trên thực tế, trước khi kịp làm vậy, sensei đã trở thành kẻ bị cảnh sát truy nã."
Hắn lấy điều khiển và bật TV. Trên màn hình, nhà báo Minoya Kan đang bình luận, phía sau là bức ảnh của Mafuyu có vẻ được cắt ra từ video đêm chung kết tour diễn. "Thật đáng thương. Con bé vẫn còn cả tương lai phía trước."
"À phải rồi. Tôi nói Haru-kun là điểm yếu của mánh khóe này, nhưng nó còn có một ý nghĩa khác."
Hắn vừa giảm âm lượng TV, vừa khéo léo giơ ngón trỏ lên.
"Hiệu ứng chuỗi từ cái chết của Haru-kun không chỉ xảy ra trong dòng thời gian của sensei hay Kẻ Thoát Chết. Đương nhiên, trong dòng thời gian của Kẻ Sửa Chữa và Kẻ Đào Tẩu, Haru-kun cũng sẽ nát bét. Nếu họ nhận ra Haru-kun chết do hiệu ứng chuỗi, có lẽ họ đã có thể nhìn thấu được kế hoạch của sensei.
Sensei cũng đã tính toán trước cả việc này. May mắn là Kẻ Sửa Chữa đã nhốt Haru-kun trong tầng hầm của Bất Tử Quán. Bằng cách đó, ông ta đã bịt miệng Haru-kun và khiến gia đình tin vào lời nói dối rằng cậu ta bị nghiện ma túy.
Một ngày nọ, nếu Haru-kun trong tầng hầm đột nhiên nát bét, Kẻ Sửa Chữa sẽ nghĩ gì? Trần của căn phòng đó cao khoảng mười lăm mét. Và trên đó có một cửa sổ trời. Haru-kun đã cố trèo lên bức tường vữa để trốn thoát qua cửa sổ trời, rồi trượt tay ngã chết – chắc chắn ông ta sẽ nghĩ như vậy."
Pepeko, ngay sau khi bị giam cầm, cũng đã cố trèo tường để thoát ra qua cửa sổ trời. Có thể đoán được rằng Kẻ Sửa Chữa sẽ nhớ lại chuyện đó và cho rằng Haru cũng đã thử làm điều tương tự.
"Còn về Kẻ Đào Tẩu, khả năng ông ta tìm thấy xác của Haru-kun gần như bằng không. Dù sao thì ông ta cũng đang bị cảnh sát truy nã và phải sống lẩn trốn. Vạn nhất, nếu qua tin tức hay gì đó mà biết được Haru-kun đã chết nát bét, cũng có thể giải thích đó là hiệu ứng chuỗi từ dòng thời gian của Kẻ Sửa Chữa. Tóm lại, sensei đã cho rằng khả năng cả hai người kia nhận ra mánh khóe này là rất thấp."
Đột nhiên Urashima đứng dậy. Bụi từ tấm chiếu tatami bay lên.
"Ôi, thật tuyệt diệu làm sao! Sensei đúng là một thiên tài! Thật không thể tin nổi, sensei chẳng hề làm gì Mafuyu-chan hết. Theo đúng nghĩa đen là một ngón tay cũng không động vào cô ấy! Sensei chỉ giấu tấm biển và gửi một email. Đồng phạm của sensei, Kẻ Thoát Chết, cũng chỉ chạm vào điện thoại một lần. Sau khi xuất viện, tuy có cần phải xử lý cái xác dưới vách đá, nhưng không cần phải lo lắng về việc bị nghi ngờ trong vụ tai nạn của Mafuyu-chan. Bởi vì sensei có làm gì đâu!"
Hắn nắm chặt tay, vừa nhảy cẫng lên vừa hét.
"Thật không ngờ trên đời này lại có người nghĩ ra được chuyện như vậy. Tôi cứ ngỡ mình đang mơ."
"Lúc đầu mày đã nói. Rằng muốn tao chơi trò thám tử cùng mày."
Urashima vẫn giơ cao nắm đấm, ngơ ngác nhìn Sakiyama. "Vâng."
"Quả là một màn kịch thám tử xuất sắc. Nhưng nếu tao là Watson, tao sẽ nói thế này. Suy luận của mày có vấn đề. Một kẻ yêu gia đình mình đến thế, tại sao lại phải giết con gái mình chứ?"
"A," Urashima thở ra một hơi có mùi xoài.
"Trong số bốn người, tao là kẻ duy nhất đã bảo vệ được cuộc sống bình yên bên gia đình. Một kẻ như tao, tại sao lại phải giết chính con gái của mình?"
"Sensei lại hỏi tôi câu đó sao?"
Urashima ngồi phịch xuống tấm đệm ngồi như thể vừa sực tỉnh.
"Thôi được, vì sensei đã hỏi nên tôi sẽ trả lời."
Hắn hiếm khi cụp mắt xuống.
"Nói một cách ngắn gọn, đó là do Sisma."

◆
Những hạt mưa lạnh buốt thấm ướt vai.
Những giọt nước cũng rơi xuống cuốn sách đặt trong giỏ xe đạp. Phải nhanh đến thư viện thôi. Ngay lúc Sakiyama Mafuyu định kéo cần gạt bên cạnh tay lái để chuyển sang số nặng hơn, một lực cực mạnh đập vào mặt cô.
Tầm nhìn méo mó một màu đỏ rực. Tiếng răng rắc như thể có ai bẻ gãy một tấm ván. Vì lý do nào đó, cô không thể thở được.
"– Hả?"
Chiếc xe đạp của bố có rất nhiều phụ tùng được độ thêm. Cô nhìn vào một trong số đó, chiếc gương chiếu hậu gắn trên tay lái, và không tin vào mắt mình.
Gương mặt cô đang biến dạng. Trán lõm vào, nhãn cầu lồi ra, hộp sọ vỡ nát, và thịt thà rũ xuống từ quai hàm. Máu chảy thành dòng từ hai lỗ mũi và khóe môi. Thứ đang chảy ra từ quanh tai là – não sao?
Cái gì thế này. Tại sao đầu mình lại nổ tung?
Tiếng còi xe chói tai xuyên thủng màng nhĩ.
Cô vội nhìn về phía trước. Bánh xe đạp sắp sửa cán lên dải phân cách. Cô cố gắng di chuyển tay lái, nhưng cánh tay không còn chút sức lực. Đôi chân đặt trên bàn đạp cũng không nhúc nhích. Cứ như thể đây là cơ thể của người khác. Tiếng còi xe inh ỏi vang lên từ phía sau.
"A... a..."
Hết rồi. Ngay lúc cô định ngước nhìn bầu trời xám xịt, bánh xe đã chạm vào dải phân cách. Một chiếc xe tải từ phía sau đâm sầm vào chiếc xe đạp vừa xoay nửa vòng. Cảm giác từ yên xe biến mất.
Tiếng khung xe méo mó, tiếng kính gương chiếu hậu vỡ tan.
Gương mặt của người bố đang nằm viện hiện lên trong tâm trí cô. Con xin lỗi. Hình như con làm hỏng chiếc xe yêu quý của bố rồi.
Vài giây sau, Mafuyu nằm trên mặt đường nhựa lạnh lẽo.
Mình sắp chết.
Ngay khoảnh khắc ý thức lịm đi, một giọt nước mắt trào ra nơi khóe mắt, nhưng chỉ vài giây sau, cơn mưa đã gột rửa nó đi.