Hoài định ghé ăn tối ở một tiệm ăn trước khi về nhà nhưng nghĩ đến chuyện ngồi ăn một mình trong tiệm không vui gì nên nàng đã mua thức ăn mang về nhà.
Bữa ăn tối diễn ra trong tẻ nhạt và nhanh chóng. Ti vi cũng chẳng có gì xem. Hoài nhìn đồng hồ: 9 giờ tối. Nàng gọi điện thoại cho con gái.
Kim nghe điện thoại sau vài tiếng chuông:
- Con nghe đây! Mẹ khỏe không?
Giọng Kim líu lo như chim. Tiếng nói của con bé trong trẻo và vui vẻ. Hoài lây cái vui của con gái.
- Mẹ khỏe. Còn con thì sao?
- Ồ con khỏe lắm. Mẹ không phải lo.
- Ở trong trường được chứ? Quen rồi phải không?
- Mọi sự tốt. Bạn cùng phòng với con cũng được. Học khác ngành nên giờ giấc khác nhau nhưng cũng có thể hòa hợp.
- Chuyện học hành của con có khó khăn không?
- Không, mẹ à. Có nhiều thứ mới mẻ cho con học và con rất thích. Nhưng thỉnh thoảng con cũng hơi nhớ nhà.
Hoài nghĩ Kim còn nhớ nhà chứ chưa đến nỗi muốn rời khỏi nhà và khám phá những thứ mới lạ đang chào đón nó.
- Mẹ nhớ con.
- Cuối tuần rồi mẹ làm gì? Có vui không?
Hoài giật mình, nàng hơi bối rối khi trả lời Kim:
- À.. mẹ cũng vui vui, cũng đi đây đó..
- Mẹ à, con nghĩ mẹ cần có bạn. Thật đấy. Bố đã có bạn gái, bố nói với con như vậy.
- Mẹ không sao cả, con đừng lo cho mẹ..
Hai mẹ con nói sang chuyện khác một lúc rồi ngừng điện thoại để Kim còn học và làm bài.
Hoài bỏ điện thoại xuống và ngồi thừ người ra. Có lẽ Kim đã thấy sự cô đơn của nàng trong căn nhà vắng lặng này. Kim cũng biết nàng không có nhiều bạn bè. Sự quan tâm của con gái làm Hoài cảm động.
Mới ngày hôm qua rồi hôm kia, Hoài đã đi ra khỏi con người mà Kim đã biết về mẹ nó để đi vào một cuộc phiêu lưu mà không biết sẽ đi về đâu! Chính Hoài là người quyết định đi lên New York.. để gặp lại Lữ! Nàng đã nghĩ gì khi hành động như vậy? Như nàng đã từng nghĩ về chính mình khi ở trên New York là Hoài đã để mặc mình rơi! Nếu không có chuyến đi đó, Hoài vẫn ở đây như mọi ngày như hai năm qua đang trôi đi bình lặng.
Kim đã khuyến khích nàng kết bạn. Nhưng Lữ? Tại sao lại là Lữ mà không phải là một ai khác?
Hoài ngả người ra ghế, xoải hai chân trong tư thế thật thư giãn nhưng đầu óc nàng rối bung!
Có tiếng click của điện thoại. Hoài với lấy điện thoại và mở ra xem.
“Chúc Hoài ngủ ngon”
Hoài nhìn text trong điện thoại đến từ Lữ và cảm nhận sự ấm áp của một tình cảm sâu đậm. Vẫn là Lữ.
Nàng tìm hình chụp con chim có cánh xanh sáng nay ra xem. Hoài gởi tấm hình này đến Lữ với tin nhắn:
“Sáng nay trước khi đi làm đã nhìn thấy con chim này đậu trước nhà. Chúc anh ngủ ngon”
Nhận được tấm hình và lời chúc ngủ ngon của Hoài làm Lữ càng điên người khi nỗi nhớ nhung tràn ngập trong đầu, trong mắt, trong tim chàng. Hoài đã nghĩ gì khi đọc bức thư Lữ viết cho nàng? Nàng đã không xé vất đi vì Hoài đã chụp ảnh con chim xanh này với lời chúc ngủ ngon cho mình. Chàng không thể sống mà thiếu Hoài được!
Lời chúc ngủ ngon mỗi tối trở thành một chờ đợi, trông ngóng, và đầy tình cảm mà cả Lữ và Hoài trao đổi cho nhau. Họ không nói chuyện điện thoại với nhau, chỉ text ngắn gọn như cầm chừng, như nhắc nhở một sự có mặt gần gũi và không thể thiếu.
Có hôm Lữ chụp một tấm ảnh ở ghềnh đá trong Central Park và gởi cho Hoài như để nhớ về một kỷ niệm bên nhau ngày nào.
Càng ngày Hoài càng ít bị dằn vặt về những câu hỏi có liên quan đến Lữ và tình cảm của mình. Nàng không thể chối quanh co là mình không có tình cảm với Lữ. Bao giờ mới gặp lại Lữ nay trở thành một câu hỏi và ước muốn ngày càng lớn mạnh.
Hai tuần sau chuyến đi New York, Hoài đã làm việc lại với sự chú tâm nhiều hơn nhưng thỉnh thoảng vẫn bị chi phối khi nhớ về Lữ.
Sáng thứ tư, trời mưa như trút nước. Nhìn ra ngoài bỗng dưng Hoài không muốn đi làm, chỉ muốn ở nhà. Để làm gì? Cũng không biết! Nhưng không muốn đến văn phòng làm việc, không muốn nghe những trái ngang, ám ảnh hay điên dại của bệnh nhân. Đó chỉ là ước muốn và ước muốn cũng phải bỏ sang một bên! Có những người đang chờ nàng và cần nói với nàng!
Lái xe đi làm, nghe một CD nhạc ưa thích mà bỗng dưng thấy nhàm chán, không thích nữa! Hình ảnh Lữ lại hiện đến như một gắn bó không thể tách rời được. Nàng nghĩ về anh ta quá nhiều. Lữ có như thế không?
Đến văn phòng vào phòng làm việc đã thấy một lô thư lớn nhỏ được Anne sắp sẵn trên bàn.
Hoài hỏi Anne:
- Ngày hôm nay có nhiều người hẹn không em?
Anne nhún vai đáp:
- Có 2 người nhưng lại gọi xin hẹn vào ngày khác. Chắc tại thời tiết xấu quá nên người ta ngại đi ra ngoài.
Hoài cười xua tay, trong bụng mừng thầm. Nàng đã không muốn đi làm hôm nay mà! Vậy thì tốt thôi!
Nàng xem sơ qua những thư từ trên bàn và hờ hững để yên đó không muốn mở ra xem.
Hoài xem tin nhắn. Vẫn chỉ tin nhắn tối qua của Lữ chúc nàng ngủ ngon. Sao chúng ta không nói chuyện với nhau nhỉ? Nàng muốn được nói chuyện với Lữ. Muốn nghe giọng nói thật ấm áp của Lữ. Muốn nghe anh ta.. nói bất cứ chuyện gì..
Có tiếng gõ cửa phòng. Anne vào đưa cho Hoài một phong bì lớn:
- Chị có thư gửi khẩn cấp!
Hoài hỏi:
-Thư gì mà khẩn cấp? Ai gửi vậy?
- Để xem nào… À.. à.. Lucas! Chị có quen ai là Lucas không?
Hoài chới với. Lucas.. Lữ..
Anne không thấy Hoài nói gì bèn hỏi lại:
- Chị có biết ai là Lucas không? Gửi từ New York!
Hoài ấp úng:
- Có.. có biết! Một người bạn..
- Chắc bạn cũ của chị phải không? Em đâu thấy chị có bạn đâu nào. Chị muốn em mở ra cho chị không?
Hoài vội vã đưa tay:
- Không! Không cần, để chị mở.
Có lẽ lúc đó trông Hoài rất khác thường nên Anne cứ chăm chăm nhìn nàng.
Cầm phong bì gửi gấp express, tim Hoài cứ đập dồn dập. Anne cứ đứng đó như tò mò.
- Cám ơn em. Đóng cửa phòng lại nhé.
Hoài biết Anne đang thắc mắc nhưng không tiện hỏi.
Khi cánh cửa phòng đóng lại, Hoài ngồi yên, cầm phong bì mà tay vẫn còn run. Nàng có cảm tưởng như không phải chỉ phong bì này đến từ Lữ không thôi mà chính anh ta đang có mặt ở đây… thật gần gũi.
Nàng xé phong bì. Bên trong là một CD nhạc hay thu gì khác? Một tấm giấy nhỏ dán bên ngoài vỏ của CD. Lữ viết:
“Thứ bảy vừa rồi ở quán nhạc, tôi và ban nhạc đã cùng đàn với nhau vài bài do tôi đã làm trong lúc.. nhớ Hoài! Nhớ vô cùng! Nhớ đến muốn biến thành thinh không quanh quẩn bên Hoài.. và không rời xa”
Nàng bỏ CD nhạc vào ví, cất phong bì của Lữ vào ngăn kéo, lấy áo khoác và đi ra nói với Anne:
- Chị đi về. Nếu có bệnh nhân gọi hẹn em để sang ngày mai. Trời này không ai muốn làm việc. Hay em có thể về sớm.
Anne tủm tim cười:
- Vậy thì em sẽ về lúc 3 giờ chiều.
- Được, em cứ làm như vậy. Lái xe cẩn thận thời tiết này.
Hình như Anne nói gì mà Hoài nghe không rõ. Nàng vội vã đi xuống nhà để vào xe nghe CD nhạc mà Lữ vừa gửi đến.
Trời mưa rả rích suốt ngày. Trên đường về nhà Hoài lái xe rất chậm phần vì trời xấu nhưng cũng vì tâm hồn đang bay bổng. Nàng định nghe CD Lữ vừa gửi lúc lái xe nhưng đổi ý muốn nghe ở nhà trong yên tịnh.
Hoài thay quần áo, cầm chiếc CD nhạc mà vẫn còn xúc động. Lữ luôn luôn đưa nàng đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác và Hoài bị cuốn hút trong đó.
Bỏ CD vào máy, Hoài nằm dài trên ghế ở phòng khách và chờ đợi. Có nhiều tiếng động trong quán nhạc, chắc Lữ cố ý thu cả những tiếng này cho Hoài có cảm tưởng đang ngồi trong quán nhạc. Nàng nghe được cả tiếng những người nhạc sĩ thử âm thanh. Rồi có người giới thiệu:
“Đêm nay chúng ta đặc biệt sẽ nghe 3 bản nhạc mới của Lucas sáng tác. Lucas của chúng ta đang yêu và làm nhạc vì yêu..”
Có nhiều tiếng cười và vỗ tay. Một giọng nam trầm ấm vang lên. Lữ!
“Riêng tặng những bản nhạc sau đây đến người tôi yêu. Cô ấy không có mặt ở đây tối nay nhưng tôi tin rằng cô ấy sẽ nghe được những bản tình ca này trong một không gian khác. Tuy cách xa nhưng vẫn gần nhau. Và tối nay những bản nhạc này cũng để tặng những người đang yêu nhau. Chúng ta hãy ca tụng tình yêu bởi vì con người sẽ ra sao hay không thể tồn tại nếu không có tình yêu”
Nhiều tiếng vỗ tay ồn ào cổ võ.
Ba bài nhạc của Lữ chơi cùng với ban nhạc đã trình diễn liên tục không nghỉ trong một thời gian không biết là bao lâu vì Hoài cứ để nhạc lập đi lập lại. Nàng đang ở trong không gian mà Lữ đã nhắc đến ở phần mở đầu chương trình. Một tình yêu mà nàng chưa từng biết đến!
Hoài đã text cho Lữ:
“Đã nhận được CD nhạc anh gửi. Thật hay! Nghe mãi không chán. Nghe và có cảm giác như đang có mặt trong quán nhạc. Một ngọt ngào mà tôi chưa từng được biết đến. Cám ơn thật nhiều…”
Nàng muốn nói những điều trong trái tim đang giao động của mình muốn nói nhưng sao Hoài không thể làm được. Nếu Lữ có mặt ở đây ngay lúc này, anh ta sẽ hiểu những điều nàng muốn nói.
Chiều thứ sáu khi viết xong hồ sơ bệnh lý trong ngày, Hoài mới mở điện thoại cầm tay. Nàng chưa đi về ngay vì không biết sẽ làm gì tối nay khi ngày mai là ngày nghỉ. Hoài sợ những ngày nghỉ!
Điện thoại nàng reo. Hoài mở phone ra và bàng hoàng khi thấy Lữ gọi. Đây là lần đầu tiên Lữ gọi điện thoại cho nàng kể từ khi chia tay ở phi trường LaGuardia. Hoài nói nhỏ như nói thầm:
- Hello!
Giọng Lữ rất vui khi nói với nàng:
-Mời người phụ nữ đẹp nhất tên Hoài đi ăn tối được không?
Hoài cười nho nhỏ và trả lời:
- Anh đợi tôi lấy chuyến bay đi lên đó đã nhé.
- Không cần Hoài phải làm như thế. Vì tôi đang ở Houston.
Hoài ngạc nhiên:
- Anh có việc gì xuống đây sao?
Lữ vẫn cười khi trả lời:
- Đúng, tôi về đây vì một việc rất quan trọng. Tôi phải về đây, không thể không về.
- Anh ở đây bao lâu?
- Chủ nhật tôi về lại New York… Nhưng lời mời ăn tối của tôi có được Hoài nhận lời không? Tôi đã đi một quãng đường dài lắm đến đây cho lời mời này.
Làm sao Hoài có thể từ chối? Nàng mong gặp lại Lữ. Nàng nhỏ nhẹ đáp:
- Gặp anh tối nay.. nhưng hẹn ở đâu?
- Tôi đến đón Hoài được không?
Lúc nào Lữ cũng cẩn trọng khi nói với mình, Hoài thầm nghĩ khi đáp:
- Để tôi text địa chỉ nhà. Mấy giờ?
- 7 giờ hay trễ hơn tùy Hoài.
- Bẩy giờ gặp anh.
Tắt máy, Hoài ngẩn ngơ. Sao mới có ba tuần mà nàng thấy như rất lâu!
Đã từng ở đây một thời gian khá lâu, với Lữ về lại Houston như về thăm nhà cũ. Việc quan trọng mà chàng về đây khi nói với Hoài khi nãy thật ra chẳng là việc gì cả. Lữ về vì nhớ Hoài và muốn gặp nàng. Phải chi chàng có thể cùng Hoài bay đến quán nhạc hôm nào để cùng nghe nhạc và khiêu vũ cho đến tàn đêm.
Lữ đậu xe trước nhà Hoài. Chàng đến sớm hơn giờ hẹn. Lữ không muốn đến trễ và để Hoài phải chờ đợi.
Chàng bấm chuông.
Chắc chỉ đến 2 phút là cùng khi cửa nhà Hoài mở ra. Nàng đẹp như trong trí nhớ đầy nhung nhớ của Lữ. Chiếc váy mầu đỏ cam cổ trũng ngắn trên đầu gối lộ đôi chân thon. Trông Hoài tươi sáng khi đôi bông tai lấp lánh đong đưa theo bước chân nàng nhanh nhẹn. Lữ ngây người nhìn nàng:
- Hoài.. đẹp quá!
Hoài biết mình ngượng đến đỏ mặt. Nàng luống cuống nói với Lữ:
- Mời anh vào nhà đã..
Lữ bước vào trong nhà, vào trong không gian sống của người đàn bà mà chàng yêu.
- Người đẹp và nhà cũng đẹp..
Hoài chỉ cười không nói gì nhưng tim nàng đập mạnh khi gặp lại Lữ. Vẫn dáng vẻ lịch lãm và hào hoa trong chiếc áo vest mầu kem nhạt, sơ mi đen, không cà vạt. Trông Lữ như vừa bước ra khỏi một tạp chí thời trang dành cho nam giới. Làm sao Hoài có thể thoát khỏi ánh mắt đa tình kia?
Hoài hỏi Lữ:
- Mình đi chưa?
Lữ ngắm Hoài và thầm âu yếm gọi tên Hoài.
- Đi thôi!
Chiếc xe Honda đen mà Lữ thuê ở phi trường cũng còn khá mới.
Hoài quay sang Lữ hỏi:
- Mình sẽ đi ăn ở đâu? Ồ, tôi không nên hỏi. Anh luôn luôn là một bất ngờ.
Lữ cười, ánh mắt cũng cười.
- Cứ đi theo tôi nhé!
Tiệm ăn Sambuca ở trung tâm thành phố là nơi mà Lữ và Hoài đến. Chàng đã đặt chỗ trước.
Lữ nói với Hoài:
- Hoài đã đến đây bao giờ chưa? Chắc không xa lạ phải không?
- Tôi có nghe nhưng chưa đến đây bao giờ.
- Thức ăn có thể không bằng tiệm Brenner’s on the Bayou nhưng không khí văn nghệ ở đây thích hơn, có nhạc Jazz, Blues, Soul, Latin, Oldies, Cổ điển..
Hoài cũng để Lữ chọn thức ăn cho mình. Nàng muốn tận hưởng một buổi tối mà Hoài mong rằng cũng như đêm nào ở New York mà nàng đã trải qua và còn nhớ mãi.
Hoài gợi chuyện:
- Anh về đây vì công việc ư? Chuyện viết lách thế nào rồi?
Lữ cười lắc đầu và nhìn Hoài như thôi miên khi trả lời:
- Không phải là vì công việc. Tôi làm nghề tự do mà. Nhưng lý do tôi về đây cuối tuần này rất quan trọng với tôi và cho chính bản thân mình.
Hoài nhìn Lữ với bao câu hỏi trong ánh mắt nàng.
- Tôi về đây vì.. tôi nhớ Hoài quá sức! Tôi nhớ và không chịu nổi.. không thể làm việc được gì cho ra hồn.. Tôi chỉ muốn được trải qua những giờ phút ở bên cạnh Hoài, nghe Hoài nói hay cười.. hay cho dù là giận dữ la mắng cũng được…
Những lời nói của Lữ nhận chìm Hoài và làm nàng ngộp thở. Ngồi ở đây trong không gian này Hoài thấy mình không phải đang rơi mà đã đánh mất mình trong người đàn ông đang ngồi đối diện.
Lữ băn khoăn nhìn nàng khi không thấy Hoài nói gì. Chàng cúi đầu nói nhỏ với Hoài:
- Tôi.. xin lỗi Hoài khi đã bày tỏ như thế.. Nhưng tôi chỉ muốn nói lên những điều mình nghĩ cho Hoài nghe. Tôi không muốn nói với Hoài mà chỉ cho mình tôi nghe.. Hoài có hiểu không?
Mắt Hoài long lanh. Những cảm xúc và chờ đợi làm nàng xúc động không nói nên lời. Nàng nhắm mắt lại. Hoài nghe Lữ gọi mình:
- Hoài..
Nàng mở mắt ra nhìn Lữ. Riềm mi của nàng lấp lánh dười ánh đèn vàng ấm áp trong tiệm ăn. Mà không chỉ lấp lánh sáng nhưng còn trào ra thành hai vệt đang chẩy xuống má Hoài.
Bàn ăn rất hẹp. Lữ ngồi bất động. Nhưng chỉ trong vài giây ngắn ngủi bất ngờ, Lữ đưa tay sang khẽ lau những giọt nước mắt của Hoài.
Nàng nhắm mắt lại và đưa tay nắm bàn tay Lữ đang lau nước mắt mình. Những ngón tay mềm mại của Hoài quấn lấy tay Lữ. Nàng có cần nói thêm gì nữa không?
Hình như ngồi đối diện và gần nhau như thế là quá đủ cho một gặp gỡ với những cảm xúc trào dâng không còn che dấu.
Lữ chợt nói với Hoài và chàng biết mình đang rất ngớ ngẩn. Nhưng ai mà không như thế trong tình yêu?
- Con chim xanh vẫn đến hót trong sân nhà Hoài chứ?
Hoài nhìn Lữ và nàng phì cười. Cả hai cùng cười vì hiểu nhau.
- Hoài có biết nụ cười của Hoài..
Hoài hóm hỉnh nghiêng đầu nhìn và hỏi Lữ. Nàng không còn xưng tôi với Lữ:
- Nụ cười của Hoài ra sao?
- Nụ cười làm người khác điên đảo..
- Thôi đi mà.. Anh trêu Hoài phải không vì suốt ngày công việc của Hoài chỉ là gặp những người điên?
- Không.. thật mà..
Thức ăn được dọn ra như khỏa lấp những giây phút tình cảm ngượng ngùng vừa qua.
Lữ ân cần săn sóc Hoài từng chi tiết nhỏ nhặt.
Ban nhạc bắt đầu trình diễn khi nhiều thực khách vẫn còn ăn bữa tối chưa xong.
Hoài ăn uống rất tự nhiên. Cả hai cùng tận hưởng một buổi tối thật êm ả và thoải mái.
Khi người bồi thu dọn và mang thức ăn tráng miệng ra, Hoài biết Lữ đã chọn bánh ngọt cho nàng và nàng rất thích sự chọn lựa này.
Chưa kịp cầm thìa xúc bánh ăn, Lữ đã đưa tay sang cầm thìa xúc một miếng bánh nhỏ và nói với Hoài khi đút miếng bánh cho nàng:
- Hoài ăn nhé! Ngon không?
Hoài liếc nhìn Lữ cười tình tứ:
- Chưa bao giờ ăn miếng bánh nào ngon như thế..
Ngồi đối diện với nhau, nhìn nhau, cười với nhau bằng ánh mắt, cả Lữ và Hoài đã nói với nhau rất nhiều bằng thứ ngôn ngữ yên lặng của tình yêu đang tỏa sáng.
Lữ lấy giấy thấm một bên miệng của Hoài bị kem của bánh làm lem một góc. Nhưng trong đầu chàng chỉ muốn dùng môi mình mà liếm cho hết vết loang đáng yêu kia.
Đĩa bánh ngọt được Hoài chiếu cố tận tình. Lữ âu yếm hỏi Hoài:
- Ăn nữa không?
- Không.. hôm nay ăn nhiều quá! Thật ngon!
Lữ đưa tay nắm lấy tay Hoài:
- Khiêu vũ nhé!
Nàng gật đầu.
Ôm Hoài và dìu nàng trong tiếng nhạc, Lữ đã nghĩ chàng có thể đánh đổi tất cả cho những giây phút này. Chàng nói khẽ vào tai Hoài:
- Anh có thể đánh đổi tất cả mình có cho những giây phút này, Hoài biết không?
Hoài khẽ ôm chặt Lữ hơn như một câu trả lời.
Tất cả xảy ra như một điều tất nhiên sẽ phải như thế. Hay đây chính là định mệnh đã dành cho Lữ và Hoài?
- Hoài ước gì có thể nghe anh đàn như đêm nào trong quán nhạc.
- Tại lần đầu tiên Hoài nghe và ngạc nhiên nên như vậy thôi.
- Không, Hoài thích lắm!
Lữ cười, chắc chàng vui lắm:
- CD khi đang chơi nhạc trong quán nhạc đó Hoài nghe có thích không? Thật ra anh chỉ là một kẻ tài tử khi đến với âm nhạc để bầu bạn. Nhưng khi bình tâm nghe Hoài sẽ thấy là chẳng có gì là hay cả.
- Tùy là nghe với đôi tai vô cảm hay nghe với quả tim nhậy cảm.
- Làm sao anh có thể được nghe Hoài nói những câu như thế suốt ngày nhỉ?
Hoài ngửa cổ lên cười:
- Lúc đó anh sẽ kêu lên sao Hoài nói nhiều thế!
- Dễ thương quá đi mất! Càng nói nhiều càng thích nghe.
Họ đã nói với những câu như thế với nhau và không có gì có thể ngăn cản được Lữ và Hoài đến với nhau. Hoài cứ ngỡ như mình đang ở New York và nàng bơi lội thoải mái trong giòng sông mênh mông tự do không bến bờ. Nàng không cần biết đến có ai quen đang nhìn nàng lúc này nữa. Hoài đang sống cho mình và nàng bất cần!
Gần đến giờ tiệm ăn đóng cửa sau 12 giờ đêm, Hoài và Lữ mới rời khỏi Sambuca.
Đến nhà Hoài, Lữ mở cửa cho nàng xuống. Đưa nàng vào đến gần tận cửa. Hoài chỉ cho Lữ cây đào trước nhà:
- Hoài đã nhìn thấy con chim có cánh xanh ở trên cây đó. Có phải là anh không?
Lữ chợt ôm lấy Hoài. Nàng áp đầu vào vai Lữ vì Lữ rất cao. Cao hơn nàng cả cái đầu.
Chàng nâng gương mặt Hoài lên và cúi xuống hôn nàng thật chậm, nhẹ trên trán, trên má, trên mắt. Từng nụ hôn như mơn trớn nâng niu dịu nhẹ nhưng run rẩy chạm vào da thịt Hoài như những biểu lộ mê đắm của tình yêu đang không cầm giữ nổi mà cần được tuôn trào và cho đi. Lữ dùng môi mình đẩy cho môi Hoài hé mở và môi tìm môi trân trọng nhưng tràn ngập yêu thương. Một nụ hôn dài. Họ tan biến trong nhau.
Chàng nói với Hoài:
- Đây là lời tỏ tình chân thành nhất mà anh muốn gởi đến Hoài. Em đã lấy mất trái tim của anh. Mà cho dù em không lấy đi thì anh cũng dâng hiến cho em.. vô điều kiện!
Hoài lại chẩy nước mắt. Lữ lau từng giọt nước mắt của Hoài và thầm thì:
- Cho anh những giọt nước mắt quý giá và thần tiên này của Hoài. Cám ơn Hoài đã đến trong đời anh. Nhưng tại sao em khóc?
Hoài thổn thức khi nói:
- Hoài sợ..
Lữ vẫn thủ thỉ:
- Hoài sợ gì?
- Sợ tình yêu.. sợ bị tổn thương.. sợ bị mất mát.. Sợ hạnh phúc của tình yêu vì hạnh phúc đó rất mong manh và dễ tan biến.. sợ đau khổ vì tình yêu..
Lữ ôm chặt lấy Hoài:
- Đó là những suy nghĩ vô nghĩa. Tình yêu đích thực của anh dành cho em là cho đi chứ không phải chiếm hữu. Cái tôi của anh đã tan chảy trong tình yêu này. Tình yêu của anh cho Hoài là tình yêu dâng hiến trọn vẹn, không phải chiếm hữu nên không bao giờ để em bị tổn thương hay đau khổ. Nhưng giả dụ nếu có khổ đau thì hãy để anh chịu tất cả những điều đó. Không phải em là người phải chịu đựng những tổn thất cho dù vì bất cứ lý do nào. Anh sẽ chờ em cả đời này. Đừng quay lưng lại với anh. Anh không bao giờ buông tha hay rời xa em. Vì em là tất cả của anh, Hoài có biết như vậy không?
Hoài ôm chặt lấy Lữ. Câu trả lời của nàng đó sao?
Lữ thầm thì:
- Em ngủ ngon. Mai anh đến nhé?
- Ừ!
- Muốn anh đến mấy giờ?
Hoài buông Lữ ra. Nàng lấy chìa khóa mở cửa nhưng chưa vào. Hoài tháo chìa khóa cửa đưa cho Lữ:
- Anh giữ lấy để mở cửa và đánh thức em ngày mai.
Tràn ngập yêu thương, Lữ xiết chặt lấy Hoài rồi nói nhỏ:
- Anh sẽ đánh thức em. Hãy ngủ thật ngon giấc.
Gắn liền với câu nói là một nụ hôn dài, không rụt rè như nụ hôn đầu nhưng là một tìm kiếm để đốt lên ngọn lửa dạt dào của tình yêu được trao ban và dâng hiến trọn vẹn.
Hoài vào nhà, khép cửa. Nàng đứng dựa vào cửa và nhắm mắt lại. Tình yêu là như thế này thật sao? Khoảnh khắc vừa qua đã cởi bỏ hết những cảm xúc thầm kín, nỗi nhớ nhung trào dâng trong Hoài và để lại cho nàng một sự yên bình tuyệt diệu, không chỉ trong giây phút này mà kéo dài đến bao năm sau mỗi khi nhớ lại nụ hôn đầu của Lữ.
Hoài lại chẩy nước mắt. Bờ vai nàng run lên trong thổn thức, mơ hồ nắm giữ hạnh phúc đang có nhưng căng thẳng chỉ sợ hạnh phúc ngọt ngào quý giá đó sẽ tuột khỏi tay mình và.. tan vỡ..
Lữ ra xe nhưng không lái đi mà ngồi im lặng nhìn vào nhà Hoài cho đến khi đèn trong nhà nàng vụt tắt. Chung quanh Lữ chỉ còn đêm và thinh không. Chàng thầm cảm ơn định mệnh đã cho Lữ gặp lại Hoài và được nàng đáp trả tình yêu của mình.
Đêm đó Lữ ngủ rất ít, chàng mong cho mau sáng. Mấy giờ thì mình nên đến nhà Hoài?
Mân mê chiếc chìa khóa mà Hoài đã đưa cho chàng tối hôm qua, Lữ tủm tỉm cười một mình.
Chàng đến nhà Hoài lúc 9 giờ sáng với một túi thực phẩm dành cho bữa điểm tâm mà chàng định gây cho nàng sự bất ngờ.
Tra chìa khóa vào cửa, rất nhẹ nhàng Lữ mở cửa. Nhà nàng im phắc. Lữ hít thở và nhìn quanh như muốn cảm nhận những thứ thuộc về người phụ nữ chàng yêu. Hoài có óc mỹ thuật, mọi sự sắp xếp trang nhã, đẹp và không nhiều mầu sắc cho cảm giác mát mẻ và thinh lặng an bình trên từng đồ vật trong nhà. Chủ nhân của nó như thế sao? Rồi Lữ sẽ biết. Chàng muốn biết, muốn biết tất cả những thứ thuộc về Hoài, muốn khám phá mọi ngóc ngách đã làm nên một Hoài với sức thu hút kỳ diệu.
Lữ bỏ giầy ở ngoài và rón rén đi.. tìm phòng ngủ của Hoài. Đến cửa phòng ngủ chính ở dưới nhà, Lữ đặt tay vào quả đấm cửa, bỗng dưng chàng thấy xúc động dạt dào như nỗi nhớ và quyến luyến đang thúc bách. Chàng xoay quả đấm cửa thật khẽ khàng.
Hoài vẫn còn ngủ. Trên giường, chung quanh nàng chăn gối trắng toát. Chỉ có một nửa mặt và đầu Hoài ló ra. Mái tóc đen xõa dài trên mặt gối trắng tinh. Hoài nằm nghiêng.
Lữ ngắm nhìn và thấy hạnh phúc. Chàng thấy như mình vừa uống một ly rượu mạnh và chất cồn kích thích trên từng mạch máu li ti khai mở từng cảm giác huyền ảo chưa từng biết đến. Lữ thấy mắt mình cay cay như một kẻ được tái sinh sau cái chết cận kề nay được hưởng khoảnh khắc hoan lạc của hạnh phúc thật sự của sự sống.
Chàng ngồi xuống chiếc ghế gần đó tận hưởng từng giây phút cận kề trong phòng ngủ, thế giới riêng tư của Hoài.
Căn phòng ngủ của nàng cũng thế, thoáng mát, ít đồ đạc. Tấm thảm mầu ngà ở hai bên giường, sàn gỗ nâu, Đèn đầu giường cũng mầu trắng. Cửa sổ rộng. Một bình hoa duy nhất trên chiếc bàn nhỏ đầu giường. Chùm hoa li ti lấm tấm vàng, lá xanh, có vài lá úa. Chiếc váy đầm đỏ cam tối qua Hoài mặc nằm trên một chiếc ghế bành trong góc. Chiếc.. áo lót mầu trắng nổi bật trên nền đỏ cam của váy đầm! Một xôn xao khơi dậy trên từng phần da thịt Lữ!
Mình phải đánh thức Hoài như nàng đã nói đêm qua, không để đầu óc nghĩ lung tung, Lữ tự nhủ. Chàng phải đánh thức Hoài như thế nào? Lữ nhớ đến video chàng đã nhờ người quen thu nhạc khi dạo đàn một mình trong quán nhạc và định gởi cho Hoài nhưng chưa làm. Chàng mở điện thoại và bấm nhẹ.
Tiếng đàn bay bổng trong căn phòng ngủ. Hoài chợt trở mình như vẫn còn ngái ngủ. Nàng tung chăn, nghiêng người lần nữa và ngồi hẳn dậy nhìn quanh.
Lữ! Lữ và nụ cười trên môi!
Lữ đưa điện thoại lên rồi nheo mắt trêu chọc Hoài.
Hoài biết là mình ngượng lắm khi kéo chăn lên đến cổ. Nàng hỏi:
- Anh đến lâu chưa?
- Cũng đủ lâu để ngắm người đẹp đang say ngủ với muôn vàn mộng mị.
- Anh thật là..!
Lữ và Hoài cùng cười.
- Đồng hồ báo thức kiểu này có hay không? Anh định gởi cho Hoài nhưng không biết Hoài có thích hay không?
- Em thích! Thích lắm nhưng mà..
Lữ ngạc nhiên:
- Nhưng mà sao?
Hoài cười khúc khích:
- Nhưng mà nghe rồi không muốn dậy!
Lữ nhìn Hoài và tự hỏi sao nàng đáng yêu như thế?
- Vậy thì cứ nằm xuống. Anh để đây em nghe nhé. Anh sửa soạn cho Hoài ăn sáng.
Hoài nhìn Lữ. Nàng nói rất nhỏ chỉ đủ mình nàng nghe.
Thấy môi nàng mấp máy, Lữ lại gần:
- Em nói gì?
Hoài chối biến:
- Hoài có nói gì đâu?
Lữ nhìn Hoài với ánh mắt hoài nghi:
- Anh nhìn thấy môi em mấp máy…
- Không.. không có gì đâu.. Tại..
Lữ vẫn đứng đó, nghiêng đầu quan sát:
- Tại sao? Em định nói gì?
- Tại sao anh lại dễ thương như thế?
- Tình yêu làm anh như thế, anh không thể nghĩ gì khác ngoài em.
Vừa lúc video cũng chấm dứt.
- Anh gởi cho em video này đi!
- Được thôi!
Lữ ra ngoài mang túi thực phẩm xuống bếp. Chàng có cảm tưởng mình đã sống ở đây với Hoài. Mọi chuyện nhanh chóng với bàn tay định mệnh. Lữ chỉ đi theo định mệnh của mình.
Sắp xếp xong tươm tất mà vẫn chưa thấy Hoài đâu. Lữ nhìn qua cửa sổ. Đàng sau nhà có vườn! Cây lớn phủ bóng. Vài chậu cây xanh mà không thấy hoa. À phải, đã không còn là mùa hoa nở. Rải rác nhiều cụm cây sát hàng rào. Chắc Hoài chẳng có thì giờ ra sau vườn? Có bờ sông thoáng mát nữa. Lữ chợt nhớ đến căn gác trọ studio của mình ở New York, chật hẹp và tạm bợ cho một kẻ độc thân trong thành phố ngột ngạt người và xe cộ. Chúng ta ở cách nhau quá xa, quá khác biệt nhưng.. chúng ta gần nhau trong trái tim có phải thế không Hoài?
Tiếng Hoài nói sau lưng làm Lữ giật mình:
- Anh đang nghĩ gì?
Lữ quay lại.
Hoài tươi mát và trẻ trung trong chiếc áo thung xanh nhạt, quần short trắng ngắn vừa phải. Chân Hoài thon và đẹp. Mái tóc nàng còn ướt. Có lẽ nàng vừa tắm xong?
- Trông em đẹp quá như.. từ một giấc mộng bước ra và nhận chìm anh mất thôi..
- Anh vẫn chưa trả lời em?
- À.. anh nhớ đến studio của mình ở trên kia và so sánh với ở đây nơi em đang ở.
- Anh thấy sao?
- Đây là thiên đường của em, còn nơi anh ở là trần tục xô bồ và bụi bặm rác rưởi.
- Vì nghĩ như thế nên anh mới gọi đây là thiên đường. Anh chu đáo quá, em có bao giờ ăn sáng đâu. Ngày nào anh cũng như thế sao?
Lữ cười:
- Làm gì có như thế! Có những ngày anh chỉ ăn một bữa.
- Vậy tại sao?
- Không phải vì em sao Hoài?
- Anh uống cà phê không?
- Không ăn nhiều nhưng phải có cà phê. Anh không biết em thích như thế nào nên không làm.
- Anh ngồi đi, để Hoài pha cà phê.
Được Hoài săn sóc, Lữ hớn hở như một đứa trẻ được dắt vào một tiệm bán đồ chơi với hằng hà sa số những món đồ chơi mà nó có thể lấy bất cứ món nào và.. bao nhiêu cũng được!
- Anh chẳng bao giờ được như thế này.. Chắc vậy người ta mới kết hôn..
- Chẳng lẽ người ta chỉ kết hôn vì thế thôi sao?
Lữ cười:
- Trước mặt em bao giờ anh cũng ngớ ngẩn thế nào!
Hoài và Lữ cùng cười thành tiếng. Niềm vui đang lan tỏa trong căn phòng như hòa quyện với mùi thơm của cà phê.
Lữ nói với Hoài cảm nghĩ của chàng trước đó.
- Hoài có biết anh như một kẻ được tái sinh sau cái chết cận kề nay được hưởng khoảnh khắc hoan lạc của hạnh phúc thật sự của sự sống. Chính em đã cho anh hạnh phúc đó.
Với ánh mắt dạt dào yêu thương, những lời bộc lộ đầy tình cảm của Lữ làm Hoài bàng hoàng. Nàng cũng muốn Lữ biết tình cảm của mình ra sao nhưng Hoài chưa thể nói được. Mọi sự quá nhanh! Nói với chính mình mà Hoài còn chưa nói được huống gì với Lữ! Hãy cho nàng thời gian.
Hoài nói lảng sang chuyện khác:
- Bánh anh mua rất ngon! Ở bên cạnh anh chắc em sẽ lên cân.
Lữ cười và hiểu khi Hoài đổi sang nói chuyện khác.
- Về đây anh không thể thành hướng dẫn viên du lịch cho Hoài được, nhất là ở một thành phố mà em biết rõ như bàn tay.
- Không phải vậy đâu. Rất nhiều nơi em chưa hề đến dù ở đây đã lâu. Cuộc sống bận rộn làm ngăn trở mọi ước muốn.
- Hoài muốn đi đâu hôm nay? Anh sẽ đưa em đi.
- Ngày nghỉ làm mình lười biếng, anh có vậy không?
Lữ gật đầu:
- Anh cũng thế.
- Anh làm gì với ngày nghỉ ở trên đó?
Lữ suy nghĩ rồi lại cười:
- Với công việc hiện tại, ngày nào cũng là ngày nghỉ! Gặp bạn bè thỉnh thoảng cuối tuần, lang thang một mình để cảm nhận là mình rất cô đơn! Buồn quá thì ngủ. Xem phim. Đọc sách…
- Anh còn phải làm việc chứ? Viết sách?
- Không hiểu sao không xem đó là công việc mà chỉ như chuyện chơi nhưng kiếm sống được.
- Đó là một sự may mắn vì chỉ chơi mà cũng kiếm sống được. Nhiều người mong được như vậy.
- Thật sao? Còn Hoài?
- Ý anh muốn hỏi là Hoài làm gì với ngày nghỉ hay anh muốn hỏi em và công việc của em?
- Cả hai. Anh muốn biết về em.
Hoài cười:
- Không thể để anh biết hết được.
- Vì sao?
Hoài nghiêng đầu khi nói:
- Vậy thì còn gì hấp dẫn nữa?
Lữ cười khi nói:
- Đã bảo em là một thỏi nam châm biết nói nên cho dù không nói vẫn thu hút như thường.
Hoài nhìn Lữ và thấy yêu những giây phút này.
- Hoài yêu những khoảnh khắc này!.. À.. ngày nghỉ của em rất chán, không có gì để kể. Còn công việc ư? Hoài yêu nghề của mình. Mỗi ngày phải đối diện với những nan đề của người khác tìm đến mình nhưng không thấy nhức đầu hay u sầu. Một đôi khi có những câu chuyện của họ cũng đeo đuổi em vài ngày.. nhưng chỉ vậy thôi. Luôn luôn găp những mới mẻ. Em sợ nhàm chán. Không thích làm bếp, không muốn làm người nội trợ. Thích đi dã ngoại, lang thang. Không có nhiều bạn.. hay nói đúng ra không có bạn.
Lữ nói:
- Chúng ta hơi giống nhau ở nhiều điểm. Trở lại với câu hỏi khi nãy, em có muốn đi đâu không?
Hoài nghiêng đầu ngẫm nghĩ. Lữ thấy Hoài hay có cử chỉ như thế và nhìn rất đáng yêu.
- Đi chơi đâu nhỉ? Không biết nữa! Cho Hoài bất ngờ đi! Em sẽ đi theo anh.
Lữ cười:
- Em sửa soạn đi trong lúc anh dọn dẹp bàn ăn.
Điểm này Lữ được lắm. Luôn luôn chu đáo và lo cho nàng. Còn Nguyên thì.. Hoài xua khỏi đầu óc mình ý tưởng so sánh đó. Hai người này hoàn toàn khác hẳn nhau. Mà chính nàng cũng không còn là Hoài của nhiều năm trước.
Lữ google tìm chỗ đưa Hoài đi chơi. Westcave Outdoor Discovery Center! À được quá này! Lữ giữ chỗ cho tour luôn. Đi từ đây lên Austin mất 2 tiếng lái xe. Chàng chọn tour muộn hơn một chút phòng hờ quãng đường đi lâu hơn. Lữ chưa đến đây bao giờ, cũng là dịp đi cho biết. Giữa đường từ nhà Hoài lên Austin, có đi ngang San Marcos. Lữ giữ chỗ cho tour buổi tối chèo thuyền.
Chàng đứng bên ngoài phòng ngủ của Hoài nói vọng vào:
- Mình đi chơi xa. Hoài mặc đồ thoải mái, sẽ đi bộ nhiều. Mang theo quần áo thay đổi phòng hờ.
Hoài nói vọng ra:
- Hôm nay giao tính mạng cho anh đó!
Mười phút sau Lữ và Hoài rời khỏi nhà. Lữ quay sang hỏi Hoài:
- Có mang mũ đội cho đỡ nắng không?
- Em thích nắng, vả lại vào tháng 11 trời đã dịu nhiều, không cần.
- Anh sẽ nhớ là em thích nắng! Nhưng Hoài có thích mưa không?
- Đương nhiên là thích. Lần lên New York kỳ rồi Hoài đã nghĩ nếu trời mưa, có người cùng che dù với mình đi trong mưa chắc là tuyệt!
Lữ cười:
- Vậy là anh biết thêm một ý thích của Hoài. Anh sẽ thực hiện điều đó với em.
Hoài không hỏi là Lữ đưa mình đi đâu nhưng thấy chàng lái xe về hướng Austin. Nàng chưa bao giờ đi về hướng này. Thủ phủ của Texas, chắc hẳn phải đặc biệt. Nhưng rồi cũng tò mò nên Hoài hỏi:
- Mình đi đâu vậy?
- Hoài có nghe nói đến Texas Hill Country không? Nơi mình sắp đến là hang động thiên nhiên Westcave Outdoor Discovery Center.
- Anh biết nhiều chỗ quá nhỉ?
- Chưa bao giờ đến đó, nhưng chắc mình sẽ có những trải nghiệm thú vị ở đây.
- Mr. Google giới thiệu anh sao?
Cả hai cùng cười nhưng Lữ nói ngay:
- Miss Google chứ không phải Mr. Google!
Hoài háo hức hỏi tiếp như trẻ nhỏ được đi chơi xa lần đầu:
- Sau đó thì sao?
- Buổi tối trên đường về mình chèo thuyền trên sông San Marcos.
- Hoài không biết bơi!
- Đừng lo, anh bơi giỏi lắm. Anh luôn luôn bảo vệ em.
- Em không thể ngờ anh lại là một người với những hoạch định kỹ càng.
Lữ lắc đầu:
- Bản chất anh không phải như thế, nhưng ở bên cạnh em, anh phải đặt ưu tiên là em, mọi sự cho em trước nhất.
Hoài thấy cảm động. Lữ là chọn lựa đúng cho nàng hay.. tình yêu không có mắt, không cần đôi mắt?
Đến nơi đúng giờ như đã dự tính. Hang động nổi tiếng này nằm ở phía tây nam của Travis, trong Round Mountain.
Du khách phải giữ chỗ trước và chia thành từng nhóm với hướng dẫn viên du lịch. Họ được đưa đi qua một vùng rất khô cằn, không hẳn như sa mạc nhưng chỉ thấy toàn sỏi đá, đất, cỏ khô và rải rác những loại cây thích hợp ở những nơi thiếu nước. Từ đó ngang qua một vết nứt đá vôi để vào hẻm núi với nhiều cây cối tươi tốt.
Thỉnh thoảng Lữ lại quay sang nhìn Hoài với cái nhìn quan tâm. Những lúc như thế, Hoài lại nắm tay chàng.
Hẻm núi hẹp, hai bên vách đá cao nhiều rêu bám, có chỗ xanh có chỗ vàng tùy theo đường vòng có nhiều nắng rọi vào hay không. Vách đá hoang sơ già nua oằn mình theo đường vòng quanh co của hẻm núi. Bên dưới nước xanh như ngọc.
Hoài nói với Lữ:
- Đẹp quá! Không thể ngờ ở Texas mà lại có một nơi đẹp như thế!
- Ở đâu thiên nhiên cũng chờ con người khám phá!
Tưởng là đến cuối hẻm núi nhưng thật ra đây mới là đầu hẻm núi với thác nước cao 40 feet với những sủi bọt trắng xóa tuôn xuống hồ bên dưới như vỡ òa tiếng kêu mời gọi của thiên nhiên.
Nhiều người chụp ảnh. Lữ nói với Hoài:
- Chụp hình kỷ niệm nhé?
- Nếu hình xấu thì xóa đi!
Lữ tủm tìm cười chụp ảnh hai người trước thác nước, nhưng phần lớn chàng chụp hình Hoài.
Hoài lém lỉnh nói với Lữ:
- Để em xem!
Lữ lắc đầu:
- Đừng xóa! Để anh được nhìn thấy em khi trở lại New York. Nhìn hình em không biết sẽ làm anh đỡ nhớ hơn hay ngược lại?
- Nhưng hình xấu thì xem làm gì?
- Lúc nào Hoài cũng đẹp trong mắt anh.
Khi nói như thế Lữ muốn hôn Hoài giữa thiên nhiên này nhưng ở đây không chỉ có hai người mà còn bao nhiêu người khác nữa.
Lữ nhìn Hoài rồi cất phone vào túi áo. Chàng ghé sát tai hỏi Hoài:
- Hoài biết ngay lúc này anh ao ước gì không?
Hơi thở nồng nàn của Lữ bên tai nàng, Hoài chợt đỏ mặt kêu lên:
- Anh đừng.. nói!
Họ cảm nhận và đọc được ước muốn của nhau. Những tình cảm bị nhốt kín càng lúc càng tăng, không chỗ thoát!
Hoài chợt nắm tay Lữ, kêu khẽ:
- Anh..!
Lữ choàng tay ôm Hoài. Chàng mong được nghe lời nói yêu thương từ Hoài, mong được nghe nàng nói yêu mình từ chiếc miệng xinh xinh kia. Những nụ hôn của đêm qua như đang khơi dậy ngọn lửa chất chứa muốn vỡ tung bừng lên hoan lạc.
Chuyến đi khoảng 90 phút, kể cả lúc vào và đi ra trở lại.
Lên xe, Lữ hỏi Hoài:
- Em có biết anh nghĩ gì không?
- Em nghĩ chúng ta cùng chung nỗi nhớ về lần đi trong Central Park, có phải không?
- Chúng ta đồng cảm. Anh có cảm tưởng như đã gặp em từ kiếp trước, từ rất lâu rồi..
- Em cũng vậy.. Một cảm giác quen thuộc lạ lùng..
- Hoài!
Nàng quay sang nhìn Lữ:
- Sao anh?
- Anh định thứ hai mới về lại New York được không?
- Em thích hai chữ “được không” anh hay hỏi em. Nó cho em cảm giác là em.. quan trọng..
Lữ bật cười:
- Em quan trọng thật đấy chứ! Ở bên cạnh em thêm ngày nào thì anh sẽ được sống thêm ngày đó.
- Anh có nhớ tuần tới là lễ ThanksGiving không?
- Anh hoàn toàn không nhớ gì hết!
- Anh có về thăm gia đình không?
- Anh phải về thăm sao?
- Bao lâu rồi anh không về thăm gia đình?
Lữ thở dài:
- Có gọi điện thoại nhưng về thăm thì cũng khá lâu. Anh sợ nước mắt của mẹ anh..
- Sợ nhưng cũng nên về chứ. Cha mẹ nào cũng mong gặp con cái.
- Em thì sao?
- Cha mẹ Hoài mất cả rồi. Anh em cũng không có. Thứ tư tuần tới con gái em về nhà vài hôm.
- Vậy là.. anh không được ở lại rồi đúng không?
Hoài quay sang nhìn Lữ:
- Thứ tư hay có thể thứ ba Kim mới về.
Lữ đưa tay sang nắm tay Hoài:
- Vậy anh ở lại thêm 1 ngày thứ hai. Bây giờ chúng ta còn ghé San Marcos chèo thuyền trên sông lúc hoàng hôn và đêm.
- Anh tạo cho em nhiều kỷ niệm đẹp và độc đáo.
PaddleSMTX là một trải nghiệm thú vị để chèo thuyền trên sông San Marcos, nhất là khi mặt trời đã lặn. Mỗi một chiếc thuyền kayak được trang bị với đèn Led đặt ở dưới vỏ thuyền, không thấm nước nên rất đẹp. Mỗi một thuyền ngồi được 2 người. Ai muốn đeo phao thì luôn luôn có sẵn.
Lữ đeo phao cho Hoài vì biết nàng không biết bơi. Chàng trấn an Hoài:
- Anh chọn tour đi ngắn đường và khúc sông nước chẩy lặng như hồ, Hoài không phải sợ gì cả. Cứ tin vào anh.
Bây giờ nàng mới hiểu vì sao Lữ bảo mang thêm quần áo để thay. Nhìn chiếc thuyền nhỏ bé mong manh chòng chành trên mặt nước, Hoài hồi hộp nhưng vẫn muốn thử.
Lữ ngồi phía sau chèo thuyền, Hoài ngồi phía trước.
Nước sông chảy từ nhiều nguồn nước khác nhau đến Spring Lake rồi chảy ngang qua San Marcos nhập vào sông Guadalupe. Từ đó chảy vào vịnh Mễ Tây Cơ.
Khi mặt trời lặn hẳn, đèn của thuyền nằm bên dưới thuyền rực sáng, du khách có thể nhìn thấy dưới mặt nước sông có cá bơi lội. Hai bên bờ sông nhiều cây cỏ. Nước sông khá sạch.
Lữ hỏi Hoài:
- Em có sao không?
- Em OK. Rất thích. Anh chèo thuyền giỏi và êm. Em không ngờ anh cũng là ngư phủ!
Nói xong Hoài cười khúc khích.
Hai tay bận chèo thuyền chứ nếu không Lữ sẽ ôm lấy Hoài và dúi đầu vào gáy nàng.
Thuyền của Lữ và Hoài bị bỏ lại xa hơn những thuyền khác. Người Mỹ chơi rất bạo và chèo nhanh.
Hoài kêu lên:
- Mình cách xa mọi người quá! Anh chèo mỏi tay không?
- Anh chèo chậm vì sợ nước sông làm ướt hết áo em. Nếu Hoài không sợ anh sẽ chèo nhanh.
- Em hết sợ rồi!
- Vậy được thôi!
Lữ chèo mạnh, chiếc kayak gần bắt kịp những thuyền khác.
Đoàn thuyền của họ cũng chọn tour ngắn đường nên trở về cùng với nhau.
Lên bờ, Lữ hỏi:
- Thích không?
Hoài gật đầu nhìn Lữ cười rồi hỏi nhưng ánh mắt quan tâm:
- Anh có mỏi tay và mệt không?
Lữ gật đầu:
- Cũng mỏi tay nhưng anh hơi căng thẳng nên hơi mệt.
- Hoài tưởng anh bơi giỏi thì có ngại gì?
- Sợ chèo lạng quạng làm thuyền lật làm em rớt xuống sông nên căng thẳng!
Cả hai rũ ra cười.
- Anh vui thật!
Lữ nhìn quanh:
- Anh muốn nằm nghỉ dưới cỏ một chút nhé!
- Ừ!
Nằm dưới cỏ nhìn trời đêm, Lữ thấy bình an.
Hoài ngồi bên cạnh, nhìn Lữ. Những ánh đèn gần đó đủ soi sáng phần nào gương mặt anh ta. Mặt Lữ xương xương, gò má, mũi rất cao. Từ hôm qua đến hôm nay, Lữ không cạo râu nên bộ râu quai nón càng rõ rệt. Môi Lữ vừa phài, không mỏng không dầy nhưng ở hai bên mép hơi nhếch lên nên anh ta cười rất tươi. Đôi lông mày đen rất đậm và sắc nét. Lữ đang nhắm mắt như ngủ. Đàn ông mà lông mi dài và rậm. Nét đàn ông ở chàng vừa mạnh bạo nhưng chen lẫn dịu dàng chứ không dữ dội.
Lữ chợt mở bứng mắt nhìn Hoài và hỏi:
- Hoài đang nghĩ gì?
- Đang nhìn và tìm hiểu anh.
- Anh là một quyển sách, Hoài cứ mở ra và đọc thoải mái.
- Hoài muốn đọc những gì đàng sau những con chữ.
Lữ ngồi dậy nhìn nàng.
- Em thừa sức đọc anh mà phải không?
- Sợ đọc sai!
- Không đâu! Anh đúng như những gì em nghĩ. Cứ tra khảo, anh sẽ cung khai hết không dấu một điều gì.
- Tại sao là em.. mà không phải là một người đàn bà nào khác?
Lữ ôm lấy Hoài, nhìn sâu vào mắt nàng:
- Bởi vì em là em. Không ai có thể là em. Không ai có thể thay thế em. Trước em không có ai và sau em cũng không có ai khác!
Hoài chớp mắt. Nàng biết mình sẽ không thoát khỏi ánh mắt này, ánh mắt của Lữ làm trái tim mình rộn rã lao đao.
- Anh có biết..
Lữ nhìn nàng chờ đợi:
- Anh sẽ đợi em cho dù phải bao nhiêu lâu nữa anh vẫn chờ..
Hoài ôm Lữ nói nhỏ:
- Em biết..
Chợt có những đốm sáng nho nhỏ màu xanh non có ánh vàng bay trong thinh không. Hoài kêu lên và chỉ:
- Anh nhìn kìa! Cái gì vậy?
Lữ nhìn theo tay Hoài:
- Đom đóm! Em đưa tay ra đi, nếu đom đóm lượn qua bàn tay em thì ước gì đi vì điều mong ước sẽ trở thành sự thật!
- Anh không ước gì sao? Nhanh quá, không kịp rồi..! Nó bay qua nhanh quá..
Lữ nhìn Hoài, rồi nhìn những đốm sáng của hàng chục con đom đóm bay vụt qua như một huyền diệu! Hạnh phúc liệu cũng ngắn ngủi như những giây phút này không? Nếu đã nghĩ như thế thì càng phải trân trọng từng khoảnh khắc.
Trở lại Houston, Lữ và Hoài ăn tối ở một tiệm ăn Tàu mở muộn cho khách ăn đêm.
Về đến nhà Hoài đã khuya. Đến cửa, Lữ chợt nhớ lấy chìa khóa mở cửa.
- Anh à..
Lữ loay hoay định tháo chìa khóa trả Hoài nhưng nàng chặn tay Lữ và nói:
- Em thấy anh mệt quá rồi đấy. Bây giờ anh còn đi về khách sạn thêm nửa tiếng lái xe nữa sẽ mệt thêm… Anh ở lại đây đi. Nhà có phòng cho khách.
Lữ nhìn Hoài như tìm một cái gì sau những lời mời gọi kia.
- Em.. em không ngại chứ?
Hoài lắc đầu:
- Không đâu!
Lữ quay người bấm khóa cửa xe.
Hoài đưa Lữ vào phòng dành cho khách ở trên lầu.
- Để Hoài sửa soạn chỗ cho anh nghỉ lại. Phòng tắm ngay cạnh đây. À.. không có quần áo cho anh thay.. nhưng mà thế này cũng được nhé..
Hoài tìm một áo khoác dài mặc sau khi tắm cùng với khăn tắm:
- Áo chưa ai mặc. Quà Noel hãy còn nguyên. Khăn tắm cũng mới. Như vậy được không?
Lữ thấy xôn xao khi cầm khăn tắm và áo mà Hoài đưa
- Hoài quá chu đáo! Cám ơn em.. Anh sẽ ngủ ngon.
- Chờ em đi lấy xà bông, kem đánh răng và bàn chải mới. Nhà lúc nào cũng trữ những thứ này.
Nhìn Hoài săn sóc, Lữ thấy hạnh phúc đang bao trùm lấy mình làm chàng xao xuyến. Một cảm nhận chưa bao giờ được biết đến.
Hoài quay đi xuống nhà. Nàng không còn biết mình nghĩ gì khi giữ Lữ ở lại, nhưng chắc chắn không muốn Lữ bị điều gì bất trắc sau chuyến đi chơi dài cả ngày. Nhưng nàng tự nhủ mình đã để rơi tự do hay nàng đã đánh mất chính mình trong Lữ, trong mối tình nồng nhiệt, sâu đậm và tha thiết của anh ta?
Những tia nước vỗ nhẹ nhàng toàn thân Hoài, mùi thơm của dầu gội đầu, xà bông thơm, hơi ấm trong phòng tắm làm nàng thư giãn và thoải mái.
Hoài để nguyên tóc ướt lên giường đi ngủ. Nhưng giấc ngủ không đến. Nàng trằn trọc mãi với hình ảnh Lữ..
Bữa ăn tối hơi mặn làm Hoài khát nước. Nàng tung chăn, xuống giường, mở cửa phòng đi ra ngoài xuống bếp uống nước.
Lữ cũng đang uống nước trong bếp. Hoài hơi giật mình. Lữ nhận thấy ngay:
- Anh xin lỗi làm em giật mình.. khát nước quá.. mà cũng không ngủ được..
- Em cũng vậy..
- Anh lấy nước cho em nhé? Em uống gì?
- Cho em ly nước lạnh và nhiều đá.
Lữ đưa ly nước chàng đang cầm trong tay cười nói với Hoài:
- Chúng ta giống nhau không phải sao?
Một sự ngượng ngập mơ hồ nào đó đang lởn vởn giữa hai người. Cả Lữ và Hoài cùng nói một lúc:
- Nghe nhạc đi!
Lữ lẩm bẩm nhưng đủ để cho Hoài nghe được:
- Tại sao chúng ta cùng đồng cảm như vậy nhỉ?
Lữ ngồi xuống ghế sofa. Hoài không bật đèn phòng khách. Ánh sáng duy nhất là từ nhà bếp trải dài ra đến bên ngoài. Chàng chờ Hoài.
Hoài chọn nhạc mà nàng ưa thích nhất. Hoài ngồi xuống bên cạnh Lữ. Đầu nàng dựa và ngả ra phía sau ghế. Cả hai cùng chờ những giọt buồn từ âm nhạc sẽ nhả ra trong đêm khuya.
Khi những giai điệu của âm nhạc vừa cất lên, chỉ không lâu sau đó, Lữ kêu lên:
- Chet Baker!
- Anh có thích nghệ sĩ này không?
Lữ ngả đầu sát đầu Hoài:
- Anh thích nhất! Một tài năng hiếm có! Bài hát “The touch of your lips” của Ray Noble không ai hát hay bằng Chet Baker.. Chet Baker đã hát bài này với cả trái tim của mình.. The touch of your lips..
Lữ hát theo nho nhỏ:
“The touch of your lips upon my brow,
Your lips that are cool and sweet,
Such tenderness lies in their soft caress,
My heart forgets to beat,
The touch of your hands upon my head,
The love in your eyes ashine,
Anh now, at last, the moment divine,
The touch of your lips on mine,
Anh now, at last, the moment divine,
The touch of your lips, the look in your eyes,
The touch of your lips on mine…”
Giọng Lữ rất ấm, tuy hát nho nhỏ nhưng truyền cảm, gần gũi bên cạnh Hoài.. Lữ đã hát những lời ca tình tự cho Hoài nghe..
Đêm đen, căn phòng nhốt kín những cảm xúc của chỉ hai người trong căn nhà, và âm nhạc đã trở thành một thứ xúc tác tuyệt diệu. Tiếng kèn trumpet ngọt ngào của Chet Baker cùng giọng ca như có sương khói của Chet đang đốt lên những rạo rực trong Hoài và Lữ.
Hoài thấy tim mình đập mạnh. Nàng nhìn thấy được ước muốn trên vẻ mặt của Lữ.
- Hoài.. !
Nàng nhìn sâu vào mắt Lữ, vào bờ vai rộng và khuôn mặt rất đàn ông và đẹp trai của chàng. Hoài đã đáp ứng với những chớp mắt tự nhiên.
Lữ ôm lấy Hoài, chàng thầm thì:
- Anh chỉ muốn ở bên cạnh em..
Chàng cúi xuống tìm bờ môi của Hoài. Môi nàng mọng, ướt và mềm mại đón nhận. Hoài đã nói với Lữ những điều nàng muốn nói với vòng tay ôm chặt và những nụ hôn đáp trả ngọt ngào.
Hoài chợt đẩy Lữ ra:
- Anh.. để em thở..
- Anh yêu em.. nhớ em.. Anh đã đánh mất mình trong em từ bao giờ không biết nữa..
Cả hai đều cùng nhận ra những thèm muốn trong nhau. Những nụ hôn nối kết dường như đã trở thành một ngôn ngữ mà không lời nói nào có thể bộc lộ. Tình yêu là cho đi đắm say và miên man, sục sôi và nghiêng ngả, thiết tha mà âu yếm.
Lữ và Hoài như bay lên đỉnh yêu thương và cởi bỏ giải thoát cho nhau trên từng cung bậc của cảm xúc mà tình yêu mang đến. Họ đã bất lực trước sự hấp dẫn của bản năng giữa một người nam và một người nữ. Họ thăng hoa trong nhau, trong những tìm kiếm xúi dục của cảm xúc không thể dừng lại, không hổ thẹn nhưng đầy tính nguyên sơ chân thật.
Lữ và Hoài đã yêu nhau như thế, không chỉ bằng cảm nhận của trí não mà của mọi phần trên thân xác. Những khám phá tìm kiếm nhau như bất tận. Lữ và Hoài không chỉ nói lời yêu bằng môi bằng hơi thở dồn dập, mà còn bằng mọi cử chỉ hành động vuốt ve như đốt thêm ngọn lửa không thể dập tắt…
Vẫn nằm trong vòng tay của Lữ, hạnh phúc của tình yêu đang chan hòa trên mọi phần da thịt của Hoài. Má nàng, cơ thể nàng như căng hơn, hồng hơn, đầy sức sống.
Lữ vuốt những giọt mồ hôi trên lưng trần của Hoài. Chàng hôn lên trán, lên mắt, lên má, lên môi, trên cổ nàng, Lữ úp mặt vào mái tóc thơm ngát của Hoài mà thầm thì:
- Anh sẵn sàng đánh đổi cả cuộc đời của mình cho giây phút này.. Hãy tan biến trong anh để chúng ta chỉ còn là một.. Chúng ta thuộc về nhau..
Hoài cũng nói nhỏ khi áp mặt vào ngực trần của Lữ:
- Anh đã đi vào trong tim em mà không gõ cửa. Anh ở lại trong tim em và không đi ra nữa… Em yêu anh.. Em chưa bao giờ có tình yêu như thế này.. Trước giờ em chỉ là người mù lòa, bây giờ em mới biết thế nào là tình yêu.. Cám ơn anh đã đến và đã đợi..
Những nụ hôn miên man cho nhau của Lữ và Hoài như thắp sáng đêm đen. Lữ bồng Hoài vào phòng ngủ của nàng. Giấc ngủ đến với người đang yêu nhau dễ dàng và sâu kín..
Khi ánh sáng đầu ngày và những tiếng động quen thuộc bên ngoài bắt đầu tình thức cũng là lúc Hoài trở mình. Bên cạnh nàng Lữ đang ngủ rất say. Sự hiện diện của Lữ lúc này, trong căn phòng ngủ của nàng đã khẳng định là Lữ đã đi vào trái tim của Hoài và không đi ra nữa. Bỗng dưng nàng rơm rớm nước mắt không phải vì sợ hãi, hối tiếc, nhưng vì thấy rất rõ hạnh phúc từ Lữ đã mang đến cho nàng.
Hoài rón rén đậy vào phòng tắm. Nàng khép cửa nhẹ nhàng sợ tiếng động sẽ đánh thức Lữ. Những tia nước ấm vỗ và tràn trên cơ thể nàng như khơi dậy mọi cảm xúc mà lâu lắm Hoài mới được tận hưởng.
Thay quần áo, trang điểm nhẹ, Hoài nhìn mình trong gương. Nàng không giống ngày hôm qua và những ngày trước đó. Nàng đã khác và lạ. Mặt Hoài và môi nàng như căng hơn. Nàng không cười nhưng toàn khuôn mặt ẩn chứa niềm vui và hơn thế nữa.. sức sống dạt dào vùng vẫy trong nàng như đang muốn thoát ra ngoài.
Ra ngoài, Lữ đã dậy, không thấy chàng trong phòng ngủ. Hoài ra bếp, phòng khách, cũng không thấy Lữ. Đứng ở chân cầu thang nàng nghe tiếng nước chẩy ở trên gác. Hoài mỉm cười.
Nàng pha cà phê và mang ra ngoài sân sau nơi có chiếc bàn nhỏ và 2 ghế dưới tàn cây sồi lớn. Hoài lấy khăn lau bàn và ghế. Đã lâu không ai ra đây. Trở vào trong mang thêm 2 tách cà phê. Trong tủ lạnh còn ít bánh ngọt. Đã đủ cho một bữa sáng nhàn rỗi.
Tắm xong, Lữ mặc lại quần áo hôm qua. Đành phải thế thôi. Xuống nhà không thấy Hoài đâu. Qua cửa kính Lữ thấy nàng đang ngồi ở sân sau.
- Anh đi tìm em.. và sợ em biến mất..
Hoài nhìn Lữ cười và nghiêng đầu nói:
- Sợ em biến mất thật ư?
- Sợ chứ.. sợ mọi chuyện chỉ là một giấc mơ..
Nàng đưa tay kéo Lữ ngồi xuống ghế:
- Không.. mọi sự là thật! Em và anh đều không mơ..
- Ngồi ở đây thích quá, rất bình an! Hoài có hay thường xuyên ngồi đây thư giãn không? Nhìn bờ sông thật mát mắt!
- Lâu lắm em không ngồi đây như vậy.. Đầu tiên là một ý tưởng mơ hồ rằng ngồi đây nhìn trời đất, nhâm nhi tách cà phê thì thật lãng mạn. Nhưng đó chỉ là ý tưởng mà không trở thành hiện thực… cho đến ngày hôm nay..
Lữ nắm tay Hoài. Hơi ấm từ lòng bàn tay mềm mại của nàng truyền suốt bàn tay, cánh tay chàng và lan tỏa khắp châu thân Lữ. Chàng chớp mắt, cảnh vật trước mặt chợt nhòe đi..
- Cám ơn Hoài.. đã cho anh biết thế nào là yêu và được yêu..
Nắng buổi sáng dịu và có mùi ngai ngái của cỏ cây. Lữ chợt hỏi:
- Em có thích trồng nhiều hoa ở vườn sau này không?
- Tại sao anh lại hỏi như vậy?
- Nếu em thích lần sau anh về anh sẽ trồng hoa cho em ngắm.
- Anh thích làm vườn ư?
- Chưa bao giờ làm vườn trồng cây mà cũng không nghĩ là mình thích làm công việc đó. Nhưng anh tưởng em sẽ thích.
Hoài nói rất nhẹ, miệng môi nàng thơm mùi cà phê:
- Em thích những điều anh làm vì.. anh làm cho em.
Nàng quay sang nhìn Lữ:
- Em.. muốn.. hôn anh lúc này.. cho anh..
Nụ hôn đó đến với Lữ từ Hoài dưới tàn cây sồi với những bóng nắng đang nhẩy múa trong lao xao của gió và đất trời một sớm mai.
Họ đã uống cà phê trong nhau và cho nhau. Buông Lữ ra, nàng cười tinh nghịch:
- Chưa bao giờ trong đời có ly cà phê nào tuyệt diệu như thế!
Lữ nhìn vào ánh mắt reo vui của nàng:
- Làm sao anh có thể xa em và trở về New York được?
- Đừng quên anh phải viết sách cho xong trong hạn kỳ 1 năm. Còn em và anh.. chúng ta còn bao năm tháng cho nhau.
- Bao năm tháng chẳng đủ. Một đời bên em cũng chưa đủ với anh.
- Anh không nghĩ có xa nhau mới nhớ nhau nhiều hơn sao?
- Bây giờ chưa xa em mà anh đã nhớ rồi, làm sao đây?
- Anh phải về khách sạn check out chứ? Em làm bữa trưa.
- Anh tưởng em không thích làm bếp?
- Đúng! Em vốn dĩ không thích làm bếp nhưng hôm nay em muốn làm cho anh ăn.
Lữ cười sung sướng:
- Anh đi, chừng 1 tiếng sẽ quay lại. Em có cần anh mua gì không? Nhà có cần gì không?
Hoài lắc đầu:
- Không cần gì cả.
Mở cửa vào nhà Hoài, Lữ đã ngửi thấy mùi thơm của thức ăn. Ngay hành động mở cửa nhà của nàng, bước vào bên trong, mùi thức ăn thơm ngon mời gọi, cho Lữ một cảm giác thân thuộc như một sự trở về một mái ấm có sự mong chờ. Cả đời Lữ có ai chờ đợi chàng bao giờ?
Lữ để hai tay sau lưng đi vào bếp. Hoài đang loay hoay bày biện thức ăn. Lữ kêu tên nàng nho nhỏ:
- Hoài!
Nàng ngẩng đầu lên nhìn thấy Lữ đã thay y phục khác:
- Anh về rồi ư?
Lữ gật đầu, đến gần Hoài, hôn nhẹ trên má nàng, đưa nàng bó hoa vừa mua:
- Tặng em..
- Em thích.. mọi cử chỉ âu yếm của anh.. Hoa đẹp quá!
Bó hoa nhiều mầu sắc trong chiếc lọ thủy tinh trong suốt làm sáng rỡ cả một không gian thanh tịnh của chủ nhân nó.
Hoài ngắm nhìn và gật gù:
- Bình hoa này đúng là sự hiện diện của anh trong căn nhà này. Em mong nó sẽ được bền lâu.
- Khi nó tàn anh sẽ mua hoa khác.
Đó là những giờ phút tuyệt diệu và thần tiên nhất cho cả Hoài và Lữ khi cả hai bắt đầu được nếm mùi vị của hạnh phúc thật sự, thật buông thả.
Họ có nhiều ý thích giống nhau nhưng cá tính thì khác biệt. Những câu chuyện của tuổi thơ, của quá khứ, và ngay cả hiện tại đã đưa Hoài vào thực sự bên trong con người Lữ và ngược lại. Làm như họ không có đủ thời gian cho nhau. Ngay khi màn đêm xuống, không gian được trả lại thinh lặng, Lữ và Hoài vẫn yêu nhau như không thể rời nhau. Đi vào giấc ngủ nhưng vẫn ôm nhau như sợ một chia lìa vô hình nào đó.
Sáng hôm sau Hoài đến văn phòng muộn, nàng phải gọi cho Anne để dời lại cái hẹn với người bệnh.
Nàng muốn chờ đến khi Lữ đi.
Ôm Hoài trong tay, Lữ nói nho nhỏ bên tai nàng. Vừa nói vừa mơn trớn vành tai xinh xinh của nàng:
- Sau ThanksGiving anh sẽ thu xếp trở về.
Hoài ậm ừ và trao cho Lữ nụ hôn từ giã. Nàng hít thở hơi ấm và mùi của người đàn ông mà nàng yêu.
Lữ lần chần mãi mới ra xe đi.