Hồ sơ thứ ba thuộc về một trẻ gái tên June Lệ Phạm 6 tuổi. Cô bé tóc nâu, da hơi ngăm ngăm, có nét tây phương với mũi cao và hơi hếch nhưng mắt đen, rất đen.
Đứa trẻ này là người gốc gì, Thomas tự hỏi? Nhưng chàng tìm thấy câu trả lời ngay trong hồ sơ! June Lệ Phạm có cha là người Mỹ nhưng mẹ là người gốc Việt Nam. À, ngày hôm nay Thomas biết thêm một điều nữa, họ Nguyễn là Việt Nam chàng đã từng biết nhưng nay lại thêm họ Phạm!
Cùng lúc Thomas lại thắc mắc vì sao June Lệ Phạm mang họ mẹ? Chắc vì cha mẹ của June không phải là vợ chồng hợp pháp!
Thời gian mất tích vào mùa hè và địa điểm là ở một ngôi nhà không người ở gần một công viên. June Lệ Phạm là một đứa trẻ bị autism!
Chữ AUTISM đập mạnh vào đôi mắt của Thomas! Autism! June Lệ Phạm cũng như Leah Miller vậy!
Tự dưng chàng thấy hăng hái và phấn khởi hẳn lên khi tìm thấy sự tương đồng giữa một vụ xẩy ra cách đây 20 năm và hiện tại!
Như có những chớp sáng chợt bật lên trong đầu Thomas! Hai mươi năm! Tại sao con số này lại đặc biệt như vậy chứ?
Thomas vội vàng xem lại 2 hồ sơ mà chàng vừa xem qua. Ethan Campbell và Sylvia Baker cùng bị mất tích trong khoảng thời gian 20 năm trước!
Không xem tiếp hồ sơ của June Lệ Phạm, Thomas lật nhanh xem sơ những hồ sơ còn lại. Một bé trai tên Dan Johnson, 6 tuổi, mất tích 10 năm trước. Một cô bé khác là Betty Spencer 5 tuổi bị mất tích cũng 10 năm trước. Trẻ gái khác là Connie Davis 6 tuổi bị mất tích sau Betty Spencer có vài tháng cũng có nghĩa là 10 năm trước!
Bây giờ không phải con số 20 làm bận lòng Thomas không thôi mà còn con số 10! Rồi bẵng đi một thời gian là… 10 năm sau bây giờ là Leah Miller!
Thomas lại suy nghĩ. June Lệ Phạm 6 tuổi mất tích cũng 20 năm trước!
Tất cả những đứa trẻ này đều bị mất tích một cách bí ẩn trong cùng tiểu bang Texas và đến bây giờ vẫn không tìm ra chúng!
Chuyện gì đây?
Thomas đứng dậy uống thêm một ly cà phê nữa như để đầu óc tỉnh táo hơn. Chẳng lẽ chàng đang tìm thấy manh mối rồi sao? Không phải chỉ cho mình Leah Miller mà còn là cho… những đứa trẻ khác hay sao đây?
Khi đã uống cạn hết ly cà phê, Thomas lại ngồi xuống ghế để đọc hồ sơ của June Lệ Phạm.
Theo lời khai của người mẹ thì bà Mây Phạm là một nhạc sĩ vĩ cầm vào thời điểm con gái bà ta mất tích. Tên người cha là Adam West, Mây Phạm và Adam West không phải là vợ chồng chính thức và mẹ của June Lệ Phạm là một người mẹ đơn thân. Con gái bà ta June Lệ Phạm bị autism nhẹ tuy không nói được nhưng vẫn sinh hoạt bình thường và là một trẻ có năng khiếu đặc biệt, chỉ cần nhìn thoáng qua những giòng chữ hay ngay cả một đoạn văn thì June Lệ Phạm cũng nhớ ngay và viết xuống không sai sót.
Đây là một đứa trẻ đặc biệt, Thomas nghĩ thầm.
Vào ngày mà June Lệ Phạm biến mất thì cô bé này đã cùng tất cả là 9 trẻ khác cùng lứa tuổi hay lớn hơn một chút thay vì ở cùng với gia đình vui chơi ở công viên lại chạy lạc vào một mảnh đất gần đó. Trong khu vườn có biệt thự bỏ hoang thuộc về gia đình Katz và June Lệ Phạm đã biến mất ở đó. Không biết số phận của cô bé 6 tuổi đó ra sao nhưng không để lại một dấu vết nào. Không một nghi phạm nào trong hồ sơ này.
Cảnh sát thời đó hồ nghi là người cha của June Lệ Phạm đã bắt cóc con gái mình nhưng người mẹ Mây Phạm lại xác nhận là người cha đã qua đời tuy không tìm thấy giấy khai tử của ông ta.
Sau 20 năm vẫn không tìm thấy June Lệ Phạm.
Thomas Brown suy nghĩ. Coi như chàng đã xem xét 4 hồ sơ trẻ mất tích tất cả. Thời gian mất tích tương tự, chỉ có 2 trẻ là Leah Miller và June Lệ Phạm là có bệnh tự kỷ giống nhau. Có cái gì đó cứ làm cho Thomas băn khoăn!
*
Chàng xem hồ sơ Dan Johnson 6 tuổi bị mất tích 10 năm trước. Dan Johnson là con út trong một gia đình đông con. Cha mẹ Dan có tất cả 5 người con. Ông Craig Johnson là một kỹ sư điện làm trong một công ty lớn, người vợ cũng là kỹ sư từng làm cùng công ty với chồng.
\
Dan Johnson học lớp 1 tiểu học và thường ở lại trường sau giờ học chờ mẹ đến đón sau khi bà Johnson tan làm. Thời điểm Dan Johnson bị mất tích thì bà Johnson bị thất nghiệp vì công ty cắt giảm nhân viên. Tuy nhiên vì không còn đi làm nên bà Johnson đón con trai sớm chứ không để con ở lại trường như trước.
Ngày ấy bà Johnson đến đón con trai và sau đó cùng với con trai 6 tuổi đi vào chợ mua thực phẩm. Chợ bữa đó khá đông người. Sau khi mua xong bà Johnson mới không thấy con trai mình đâu cả. Bà chạy khắp nơi trong chợ tìm thằng bé rồi nhờ cả loa phóng thanh trong chợ tìm con trai.
Với nỗ lực của nhiều người giúp đỡ tìm trong và ngoài chợ nhưng không thấy cậu bé Dan Johnson! Camera thu hình trong chợ cho thấy một người đàn ông đeo kính đội mũ khó nhìn rõ mặt bế một cậu bé mặc quần và đi đôi giầy giống Dan Johnson nhưng đứa bé có áo choàng bên ngoài và còn đội mũ. Theo trong hồ sơ mô tả đứa trẻ ngả đầu như ngủ trên vai người đàn ông có thể đó là cha của nó.
Sau một thời gian tìm kiếm và điều tra nhưng không có kết quả và không có nghi phạm nào, vụ Dan Johnson được xếp lại tuy vẫn để ngỏ nếu có tin tức gì khác liên quan xuất hiện.
Những bạn bè của gia đình Johnson còn giúp in ra hình ảnh Dan Johnson và đi phát khắp nơi hy vọng có ai đó đã nhìn thấy bé Dan Johnson.
Ông bà Johnson cho rằng có thể có người đã dụ dỗ Dan Johnson với đồ chơi vì chú bé rất mê xếp hình puzzle hay các loại đồ chơi xe hơi.
Theo gia đình, Dan Johnson là một đứa trẻ rất ít nói và khác thường so với những trẻ khác. Dan Johnson chỉ nói khi cần nói. Học lực của cậu bé vượt xa các bạn cùng tuổi trong lớp, nhất là về môn toán. Khi cô giáo còn đang chỉ dậy và giảng giải học sinh về cách làm toán cộng hay trừ thì Dan Johnson rất lơ đãng nhưng khi cho bài làm thì cậu bé làm xong trước nhất với tốc độ như một người dùng máy tính! Rất đáng ngạc nhiên cho một đứa trẻ mới 6 tuổi!
Lại một đứa trẻ kỳ lạ! Thomas nghĩ như vậy rồi lại đọc hồ sơ của Dan Johnson thêm một lần nữa.
Không ai còn biết hay nhìn thấy Dan Johnson nữa. Nếu hiện giờ cậu bé còn sống thì đã là một thiếu niên 16 tuổi! Liệu Dan Johnson có còn nét nào giống như trong tấm hình mà Thomas đang chăm chú nhìn. Đôi mắt to mở lớn như muốn thu tóm hết mọi thứ nhìn rất thông minh trên khuôn mặt xương xương. Trong ảnh không thấy Dan Johnson có nụ cười. Đôi môi hơi mím lại như muốn nén chặt thứ gì.
*
Betty Spencer, một bé gái 5 tuổi con một gia đình trung lưu bị mất tích 10 năm trước và đến giờ vẫn chưa tìm thấy Betty.
Nhìn ảnh của Betty Spencer, Thomas lại nhớ đến Leah Miller. Cũng có những nét hao hao giống nhau chỉ khác là cô bé trong hồ sơ này cười rất tươi tắn khoe hết hàm răng có những cái còn, cái mất. Với số tuổi đó, chắc đây là hình chụp trong trường vào thời điểm cô bé đang thay răng sữa. Trông Betty Spencer rất thân thiện.
Cha mẹ của bé Betty đều thuộc thành phần khá giả nhưng lại nghiện ngập. Ngoài chuyện nghiện ma túy, cả hai vợ chồng Spencer còn nghiện rượu nữa. Betty có một người anh trai lớn hơn 3 tuổi tên Carl Spencer nhưng đã qua đời khi còn nhỏ. Cái chết của Carl Spencer tại hồ bơi đằng sau nhà tuy là chết đuối nhưng đã bị hồ nghi là do cha mẹ lúc đó đang say thuốc nên đã bất cẩn gây ra cái chết của con trai họ. Chính vì vậy Bộ xã hội đã can thiệp và cho rằng cha mẹ của Betty Spencer, người con còn lại không thể ở bên cha mẹ với lý do ông bà Spencer không có đủ tư cách để nuôi dậy Betty nên họ sẽ mang Betty đi và sẽ thu xếp cho cô bé được sống trong một môi trường tốt hơn với cha mẹ nuôi.
Nhưng Betty Spencer đã mất tích trước khi Bộ xã hội mang cô bé đi. Betty Spencer đã biến mất ngay trong nhà mình vì sáng hôm sau cha mẹ không còn nhìn thấy con gái của mình trong phòng ngủ.
Cảnh sát điều tra nghi ngờ người mang Betty đi phải là người quen hay thân thuộc trong gia đình. Nghi phạm duy nhất là bà ngoại của Betty Spencer, một góa phụ nhiều tuổi đã về hưu. Thám tử điều tra trong vụ này cho rằng có thể bà ngoại của Betty sợ Bộ xã hội sẽ bắt cháu gái mình nên đã mang Betty đi. Tuy nhiên đó chỉ là giả thuyết vì nếu mang Betty về nuôi dậy thì cảnh sát đã phải tìm thấy cô bé ở nhà bà ngoại nhưng người phụ nữ lớn tuổi góa chồng đó vẫn chỉ ở có một mình và qua đời không lâu sau đó.
Câu hỏi ai là người có thể vào nhà đêm khuya rồi mang Betty đi vẫn chưa có câu trả lời!
Giòng chữ cuối trong hồ sơ ghi rằng Betty Spencer bị autism!
Thomas Brown choáng người!
Viên thám tử ngồi ngẩn người ra! Lại autism! Vậy là sao? Thêm một đứa trẻ bị bệnh tự kỷ mất tích!
Nếu những đứa trẻ bị bệnh tự kỷ này mất tích hay đi lạc và gặp nguy hiểm rồi mất mạng thì phải tìm thấy xác chứ? Còn nếu bắt cóc chúng với mục đích để bán thì ai lại mua những đứa trẻ có vấn đề như vậy chứ? Cũng có thể những bọn bắt cóc không biết rằng những đứa trẻ này bất thường khi bắt chúng mang đi? Không thể hiểu nổi!
Nhưng chữ autism đó cứ lởn vởn trong đầu của Thomas!
Chàng sẽ tìm hiểu về bệnh này sau khi đọc hết hồ sơ cuối cùng và rời khỏi đây.
*
Hồ sơ cuối cùng thuộc về đứa trẻ 6 tuổi tên Connie Davis đã bị mất tích sau Betty Spencer có 4 tháng. Trong ảnh chụp nhìn thấy Connie Davis có đôi môi hơi lạ! Nhưng sau khi đọc hết hồ sơ của Connie, thám tử Thomas mới hiểu ra là cô bé này bị sứt môi, tuy đã được giải phẫu để hoàn chỉnh nhưng vẫn không tái tạo được hoàn toàn. Connie có khuôn mặt trái soan, da trắng, tóc cắt ngắn mầu nâu đậm, mắt đen. Cha của Connie là người Mỹ da trắng, mẹ là người Nhật. Trong ảnh nhìn thấy Connie Davis mang nhiều nét Á châu hơn là tây phương.
Connie Davis đã đi cắm trại cùng với cha mẹ và anh trai 7 tuổi cùng người chị 10 tuổi. Những sinh hoạt ngoài trời rất thường xẩy ra với gia đình Davis vào những ngày nghỉ. Ông Ben Davis là một nhà thể thao chạy việt dã chuyên nghiệp với mơ ước sẽ đoạt được huy chương vàng trong Thế Vận Hội. Vợ ông là một chuyên gia bất động sản.
Theo lời khai của cha mẹ Connie thì họ đã cắm trại ngoài trời hôm đó ở một nơi xa thành phố gần hồ và rừng hoang dã. Người cha thích câu cá trong lúc người mẹ đốt lò sửa soạn cho món cá mà chồng mình chắc chắn sẽ câu được. Tuy nhiên họ cũng mang theo thịt và xúc xích để nướng vì bọn trẻ thích những món này.
Bọn trẻ chạy chơi nghịch ngợm chờ đến lúc được ăn trưa. Connie là đứa trẻ rất nghịch ngợm và thích sục xạo đủ mọi chỗ và rất cứng đầu. Nhưng con bé thông minh vượt xa anh và chị của mình. Connie biết đọc và viết từ năm lên 3 tuổi. Khả năng về toán của Connie cảng phi thường hơn nữa khi có thể làm toán cộng, trừ, nhân, chia lúc 4 tuổi. Bé Connie là kỳ vọng của ông bà Davis vì cho rằng con gái mình là thiên tài!
Trong buổi dã ngoại ngày đó với tâm tính như thế nên cha mẹ Connie cho rằng con bé đã đi lạc trong lúc gia đình cắm trại. Thoạt đầu gia đình cho rằng dù có đi lạc thì Connie cũng tìm được đường về vì con bé rất thông minh. Nhưng sau vài tiếng đồng hồ không tìm được con gái, gia đình Davis đã báo cảnh sát.
Không một nghi phạm nào được nêu lên trong vụ này. Người mẹ đã lên đài truyền hình địa phương khóc lóc van nài để tìm ra tung tích của con gái mình. Tất cả những cố gắng của gia đình Davis đã kéo dài một thời gian nhưng rồi cũng không đi tới đâu. Connie Davis đã biệt tăm! Mười năm đã trôi qua nhưng không ai biết được hiện giờ Connie Davis còn sống hay đã chết? Nếu còn sống thì hiện giờ đang ở đâu? Tên tuổi và hình ảnh của cô bé đi vào danh sách những trẻ mất tích.
Đóng hồ sơ của Connie Davis lại, Thomas thở dài!
Nhưng rồi chàng cũng ghi lại những chi tiết cần thiết để không phải trở lại đây nữa. Thomas không được phép chụp lại những hồ sơ này nên chỉ ghi lại mà thôi!
Tất cả những khuôn mặt ngây thơ vô tội này cứ hiện lên trước mặt chàng. Sao chúng có thể mất tăm tích như vậy được? Còn một điều nữa… làm Thomas cứ bâng khuâng không biết là cái gì?
Chàng vẫn ngồi đó nhưng nhắm mắt lại tập trung tư tưởng đi tìm điều làm Thomas băn khoăn.
Thomas mở bừng mắt ra! Ngoài chuyện autism ra thì… đây là những đứa trẻ đặc biệt! Đúng rồi! Rất đặc biệt!
Chàng xem lại những điều mình đã ghi. Xem nào… Trừ Ethan Campbell và Sylvia Baker là 2 trẻ không có gì đặc biệt còn những đứa trẻ còn lại trong 7 hồ sơ mất tích này đều khác thường, ngoài bệnh tự kỷ thì còn có những khả năng xuất chúng từ nhỏ.
Những điều này nói lên cái gì mới được chứ? Những kẻ bắt cóc là ai? Tại sao họ lại làm như vậy? Động cơ là gì? Chắc chắn không phải vì tiền! Liệu 7 đứa trẻ này có còn sống sót cho đến ngày hôm nay không? Chúng có còn là những đứa trẻ với những tên gọi như thế không hay đã được đổi tên?
Tại sao Thomas lại nghĩ đến chuyện chúng được đổi tên? Tại sao phải đổi tên? Chàng thấy nhức đầu vì vẫn ở trong vòng lẩn quẩn với càng ngày càng thêm nhiều câu hỏi mà chưa có giải đáp!
Nhưng cũng lạ! Có thể mỗi trường hợp là một người bắt cóc khác nhau chứ đâu phải do một người? Thật điên quá!
Bây giờ mình phải làm gì tiếp? Thomas tự hỏi mình như vậy!