Giọt Lệ Tháng Sáu

Lượt đọc: 4952 | 10 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9

Vừa lật lật xem hồ sơ vụ khác mà ông Aviel Lewis giao thêm cho chàng nhưng đầu óc Thomas để đâu đâu! Nếu với hồ sơ mới này chàng sẽ mất rất nhiều thì giờ để theo dõi một người vợ bị chồng nghi ngoại tình đang tìm chứng cớ để ly dị mà không phải chia tài sản, làm sao có thể theo đuổi vụ Leah bị mất tích được chứ?

Đang lúc đầu óc rối bời thì xếp Aviel Lewis gọi đến. Nhìn thấy tên ông ta trên màn hình điện thoại, Thomas chán nản nghe sau 2 tiếng chuông reo và tự hỏi ông ta còn muốn gì nữa đây?

Ông Aviel Lewis nói ngay không đợi Thomas lên tiếng.

- Thôi cậu cứ chú tâm vào vụ Leah Miller bị mất tích thôi! Vụ kia tôi giao cho người khác!

Thomas mừng rỡ kêu lên kèm theo với nụ cười tươi tắn:

- Cám ơn xếp! Tôi nhất định tìm ra cô bé này sớm thôi!

Aviel Lewis cười hực lên:

 - Cố gắng lên!

Nói xong ông ta cúp điện thoại ngay không đợi Thomas nói thêm điều gì nữa. Trong đầu ông ta than thầm vì cái tật cứ thích nói lòng vòng của Thomas!

Thomas nhét ngay hồ sơ mới vào cặp táp. Tốt quá rồi! Phải như vậy chứ! Chẳng lẽ chàng là một thám tử ngon lành như vậy mà lại phải lẽo đẽo theo dõi một mụ đàn bà nào đó để xem y thị có ngoại tình hay không! Nhảm nhí!

Chàng thấy nhẹ hẳn người và hăng hái trở lại. Thomas nghĩ đến chuyện gọi cho thám tử Walker Cox. Nghĩ và làm ngay.

Giọng của Walker Cox không mấy vui vẻ khi lên tiếng:

- Walker Cox nghe đây!

- Thomas Brown đây! Tôi muốn hỏi ông xem tôi có thể ghé đến để tìm những hồ sơ trẻ mất tích từ xưa đến giờ trong tiểu bang Texas mà vẫn chưa tìm thấy tông tích không?

- Được chứ! Tôi sẽ nhờ người tìm sẵn cho anh một danh sách như vậy để rút ngắn thì giờ của anh hơn.

Thomas nói ngay:

- Theo như tôi được biết, nếu kể thêm cả vụ Leah Miller thì tất cả là 7 vụ đúng không?

Thám tử Walker Cox có vẻ ngạc nhiên khi thấy Thomas đã tìm hiểu ra điều này trong khi chính ông ta không biết đích xác con số vì có nhiều vụ đã chìm vào quên lãng vì vẫn không có kết quả!

Ông ta hỏi lại Thomas:

- Anh đã tìm được gì sao?

Thomas giấu nhẹm chuyện Mark đã cho mình biết kết quả về những dấu vân tay và chối biến:

- Không! Tôi chỉ tìm tòi vì thực sự tôi chưa bao giờ điều tra một vụ trẻ mất tích cả!

Wlaker Cox nói với Thomas:

- Phải vài tiếng nữa mới có kết quả dấu vân tay. Chắc khoảng buổi chiều. Có gì tôi sẽ cho anh biết sớm!

Giọng Thomas rất hoan hỉ khi nói với thám tử Walker Cox:

- Cám ơn ông! Tôi sẽ tới sở cảnh sát ngay!

- OK!

Nhờ sự giúp đỡ của thám tử Walker Cox nên mọi sự thật dễ dàng cho Thomas.

Vẫn căn phòng mấy năm trước khi thám tử Thomas Brown đến đây xem hồ sơ mà chàng điều tra. Lần này trên chiếc bàn nhỏ của căn phòng dùng làm chỗ ăn trưa cho mọi người trong sở cảnh sát, người giúp Thomas đã soạn sẵn tất cả 7 hồ sơ mà chàng có ý tìm hiểu.

Thomas cám ơn cảnh sát viên đưa chàng vào đây.

- Cám ơn anh tìm giúp tôi những hồ sơ này! Chắc mất công lắm phải không?

Viên cảnh sát còn trẻ cười thân thiện:

- Không có gì! Nhưng không phải tôi! Jenny tìm giúp anh đó thôi! Cô ấy nhanh lắm!

Thomas cười thay cho một câu nói nào đó.

Trước khi ra khỏi phòng, viên cảnh sát trẻ tuổi đó còn nói đùa với Thomas:

- Anh có thể ngồi đây tới chiều, không sao cả!

Thomas bật cười:

- Vậy thì tốt quá! Chắc không đến nỗi lâu như vậy đâu!

Thomas ngồi xuống ghế bắt tay làm việc ngay.

Cô cảnh sát viên tên Jenny nào đó đã cẩn thận xếp những hồ sơ này theo thời gian. Thomas cám ơn thầm trong lòng vì điều này.

Chàng mở hồ sơ đầu tiên. Đó là một bé trai tên Ethan Campbell, bị mất tích lúc 6 tuổi. Sau 20 năm vẫn không tìm ra tông tích của Ethan. Ethan là một chú bé da trắng có đôi mắt nâu và mái tóc nâu vàng. Hình ảnh và mầu sắc của bức hình đã đổi mầu sau 20 năm. Nhưng đó là một khuôn mặt trẻ thơ hiền hòa.

Cậu bé 6 tuổi Ethan Campbell mất tích bí ẩn khi lần đầu tiên đi xe buýt để đến trường. Hôm đó cha của Ethan đã đưa cậu bé đến chỗ đợi xe buýt không cách xa nhà bao nhiêu nhưng ông ta không ở lại đợi cùng cậu bé mà đi làm luôn vì nghĩ rằng sẽ có nhiều trẻ khác sẽ đến chỗ này cùng đợi xe buýt đến đón đi học.

Một người phụ nữ ở cùng trong khu vực chạy bộ buổi sáng hôm đó có nhìn thấy chú bé đứng đợi xe buýt mầu vàng đón học sinh đến trường. Nhưng cậu bé chỉ đứng đó một mình. Người phụ nữ này là người cuối cùng nhìn thấy cậu bé Ethan Campbell.

Xe buýt đón học sinh đến trường vẫn theo giờ giấc nhất định như thường lệ. Khi xe buýt đến, các em học sinh chen nhau đi lên xe nhưng không có Ethan. Đến giờ học, giáo viên mới phát hiện cậu bé Ethan vắng mặt nhưng cô giáo không báo cho những người có trách nhiệm và cha mẹ. Trong khi đó mẹ của Ethan là bà Julie vẫn yên tâm rằng con trai đang học ở trường.

 Đến buổi chiều, xe buýt dừng lại vài chỗ để các trẻ em về nhà. Người hàng xóm ở cách nhà Ethan Campbell mấy căn thường đón con gái hôm đó đã nhìn thấy bà mẹ của Ethan đứng chờ đón con trai. Đây là lần đầu tiên bà ta nhìn thấy người hàng xóm đón con. Khi bà ta đưa con gái mình đi về thì vẫn nhìn thấy người hàng xóm vẫn đứng chờ con trai.

Năm năm sau đó, cảnh sát địa phương bắt được một kẻ tình nghi trong vụ án hiếp dâm trẻ em và bắt cóc 2 trẻ em khác. Trong nhà kẻ này cảnh sát tìm thấy nhiều bức ảnh trẻ em trong đó có một bức ảnh bé trai hơi giống Ethan Campbell nhưng sau khi xét lại thì không phải. Vì không có đủ bằng chứng nên kẻ tình nghi đó đều thoát mọi tội danh bị nghi ngờ.

Vụ Ethan Campbell bị mất tích lại rơi vào quên lãng cho đến 15 năm sau một người tên Chavez Hernandez bị bắt vì tội lạm dụng tình dục trẻ em. Với tất cả những bằng chứng thu thập được, cuối cùng Chavez Hernandez nhận tội xâm phạm tình dục 2 trẻ em vị thành niên. Không những vậy y còn nói chính y là người đã bắt cóc Ethan Campbell và đã sát hại cậu bé.

Nhưng khi cảnh sát tìm đến nơi mà Chavez Hernandez chỉ chỗ chôn xác Ethan Cambell thì chẳng tìm thấy gì. Luật sư biện hộ cho Chavez Hernandez nói rằng thời gian xa xưa đó khi Chavez còn trẻ, y đã bị tâm thần. Tuy nhiên Chavez vẫn bị kết án về những tội danh khác và bản án dành cho hắn là 25 tù giam.

Không có thi thể hay bất cứ chứng cứ nào thuộc về cậu bé Ethan Campbell nên cuối cùng giới chức trách vẫn trở lại với kết luận ban đầu là mất tích!

Cho đến nay, không một khám phá nào mới cho vụ này và việc Ethan Campbell bị mất tích vẫn là một bí ẩn chưa có giải đáp.

Thám tử Thomas Brown viết lại những điều cần thiết phải ghi nhớ về hồ sơ này, ngay cả địa chỉ của gia đình Campbell. Tuy nhiên sau 20 năm chàng không tin rằng gia đình Campbell còn ở địa chỉ này.

Hồ sơ của Leah Miller chàng đã có. Vậy là còn 5 hồ sơ phải xem xét. Giữa hồ sơ Ethan Campbell và hồ sơ Leah Miller không có gì giống nhau hay có điểm tương đồng nào đáng chú ý, trừ cùng lứa tuổi khi bị mất tích.

*

Cảnh sát viên lúc nẫy đi vào tìm nước uống, thấy Thomas vẫn đang chăm chú xem hồ sơ liền hỏi:

- Uống gì không? Đây chỉ có cà phê và nước lạnh!

Thomas ngửng đầu lên không nghĩ là ai đó nói với mình nhưng khi nhìn thấy viên cảnh sát trẻ tuổi lúc trước, chàng gật đầu cười:

- Tôi được phép hả?

- Đương nhiên!

Thomas đứng dậy vươn vai:

- Chắc cũng nên uống chút cà phê cho đầu óc tỉnh táo!

Viên cảnh sát nọ có vẻ cởi mở dễ tính khi bắt chuyện với Thomas:

- Tìm được gì không?

Thomas nhún vai:

- Cũng chưa đi đến đâu! Đang đào xới thôi!

Anh ta cười nói với Thomas:

- Cứ tiếp tục! Không phải nghề của anh là vậy sao?

Thomas nghiêng đầu chép miệng:

- Thì cũng đúng như vậy thật!

*

Uống hết ly cà phê nhạt nhẽo, Thomas tiếp tục đọc sang hồ sơ thứ hai. Một bé gái cũng 5 tuổi tên Sylvia Baker, mất tích khi đang cùng ở bãi biển với gia đình.

Thomas tự hỏi đang ở cùng với gia đình vì sao biến mất mà không ai hay biết? Vô lý!

Theo trong hồ sơ của Sylvia Baker, có một phụ nữ có mặt trên bãi biển vào thời gian đó đã nhìn thấy mấy đứa trẻ nhỏ, trong đó có Sylvia Baker nổi bật với mái tóc đen hơi nâu, chơi đùa với một người đàn ông trẻ tuổi. Anh ta có vẻ rất thân thiện với đám trẻ. Rồi có lúc mấy đứa trẻ đi theo anh ta lên một gò cát ở trên cao mà bên dưới là ghềnh đá hiểm trở.

Tuy nhiên khi được hỏi cặn kẽ hơn thì người đó nói rằng sau đó không để ý nữa nên không biết gì thêm. Tất cả đám trẻ nhỏ đó sàn sàn bằng tuổi nhau từ 5 đến 6 tuổi. Và cũng khó tìm thêm được tin tức gì từ những đứa trẻ nhỏ này. Điều lạ là chỉ có mình Sylvia Baker biến mất!

Có vài kẻ tình nghi trong vụ này. Trong đó có một người đàn ông có nhà ở bờ biển, ngay gần chỗ gò cát mà người phụ nữ là nhân chứng đã mô tả. Về hình dạng và vóc dáng bên ngoài của người đàn ông trẻ tuổi bị cho là tình nghi rất phù hợp với chủ nhân ngôi nhà này. Tuy nhiên sau thời gian điều tra người chủ nhà này được loại khỏi danh sách bị tình nghi vì ông ta có chứng cớ ngoại phạm không thể xuất hiện tại hiện trường trong thời gian đó được.

Một nghi phạm thứ hai sau đó đã bị bắt và bị tù chung thân vì đã bắt cóc 2 đứa trẻ mang về nhà làm vật thí nghiệm. Không may thí nghiệm của nghi phạm đã làm 2 đứa trẻ bị tử vong. Nhưng Sylvia Baker không phải là một trong hai đứa trẻ xấu số nọ.

Mười năm sau, gia đình Baker nhận được thư do Sylvia Baker gửi đến nói rằng cô đã bị một người đàn ông bắt cóc. Bây giờ cô đã 15 tuổi và rất khỏe mạnh, sống rất tốt và rất hạnh phúc. Sylvia Baker yêu cầu gia đình đừng tìm cô ta nữa.

Dĩ nhiên khi Sylvia Baker bị mất tích cô bé mới có 5 tuổi nên không thể so sánh chữ viết của cô vào thời đó và sau 15 năm được. Cảnh sát vẫn tin rằng đây chỉ là một trò đùa của một kẻ ác ý nào đó chứ không phải là thư thực sự của Sylvia Baker.

Sau khi Sylvia Baker bị mất tích được hơn 10 năm thì gia đình Baker đã tan nát. Hai vợ chồng ông bà Baker đã ly dị. Vụ án mất tích kỳ lạ của Sylvia Baker vẫn để ngỏ và chưa có kết thúc! Chuyện Sylvia Baker còn sống hay đã chết vẫn chưa có câu trả lời.

Đó là câu kết thúc của hồ sơ Sylvia Baker!

Thomas ghi lại những điểm chính xong thì quăng bút, ngồi thừ người ra! Chàng vẫn chưa đi đến đâu với tìm hiểu của 2 hồ sơ này!

Thật là khó nhá! Thomas than thầm cho chính mình!

Có khi nào vụ Leah Miller cũng sẽ rơi vào tình huống tương tự không?

Thomas lắc đầu! Nhất định là không! Chàng sẽ tìm cho ra Leah Miller!

Nhưng đọc cả 2 hồ sơ vừa qua, chỉ có 1 điểm tương đồng là độ tuổi của chúng khi bị mất tích. Năm tuổi! Con số 5 này nhẩy múa trước mặt Thomas như đùa giỡn và thách thức! Thế nghĩa là sao? À không, Ethan Campbell 6 tuổi, chứ không phải 5 tuổi.

*

Vừa lúc đó Walker Cox gọi điện thoại cho Thomas.

Thấy Thomas lên tiếng, ông ta hỏi ngay:

- Anh đang ở đâu? Còn ở trong sở cảnh sát không?

- Tôi vẫn đang ở đây nghiên cứu mấy hồ sơ trẻ bị mất tích!

- Tôi muốn cho anh biết kết quả về mấy dấu vân tay!

Thomas làm bộ như hăng hái và tò mò khi hỏi lại thám tử Walker Cox:

- Kết quả thế nào rồi?

Giọng Walker Cox không mấy vui:

- Không tốt! Dấu vân tay không rõ ràng!

Vẫn làm như không biết, Thomas lại hỏi:

- Vì thời tiết hay sao?

- Không phải vì thời tiết! Người này không có dấu vân tay rõ ràng!

- Không có dấu vân tay?

- Không có! Hơi bất ngờ đối với tôi! Nhưng chắc anh cũng biết có nhiều lý do khiến người ta mất dấu vân tay phải không? Và như vậy càng khó cho tôi và anh trong cuộc điều tra!

Thomas thở dài nói thật lòng:

- Tôi tưởng tìm được gì… hóa ra chẳng đi đến đâu! Khám phá này càng làm cuộc điều tra rối tung lên! Nẫy giờ đọc mấy hồ sơ trẻ mất tích tôi càng nản hơn nữa!

Walker Cox động viên tinh thần Thomas:

- Mới bắt đầu thôi mà! Tôi tin là anh sẽ làm được việc!

Thomas bật cười:

 - Thật à? Nếu không tìm ra chắc tôi sẽ trốn khỏi đây mất!

- Đừng đùa nữa! Tiếp tục tìm kiếm đi! Chả gì gia đình tỷ phú Miller đặt hết hy vọng vào anh không phải sao?

Thomas hỏi thám tử Walker Cox:

- Trong vụ Leah Miller, phía ông có tin tức gì thêm không?

- Chưa có!

- Nhưng ông có nghĩ là có kẻ nào đó đã gỡ phần hàng rào và bắt cóc Leah không? Tôi thấy phần hàng rào đó rất đáng ngờ!

- Tôi đồng ý với anh về điểm này! Nhưng nếu quả thật kẻ nào đó đã rình sẵn và phải quan sát con bé vài lần nên biết những thói quen nhất định của Leah nên mới ra tay dễ dàng! Tuy nhiên với tình trạng một đứa bé bị bệnh tự kỷ, khi có người lạ đụng vào thì nó phải có phản ứng chứ? Dù không nói được thì cũng sẽ hét lên chứ?

Thomas hiểu ngay ý của Walker Cox:

 - Ông nghĩ đây là một người quen nên mới dẫn dụ được con bé?

- Anh có nghĩ như vậy không?

Thomas chợt nhớ tới những điều mà cô  người làm trông coi Leah tên Catalina nói với mình. Chàng kể với Walker Cox:

- Cô người làm săn sóc Leah có nói với tôi khi ở trường học nếu có người lạ đụng vào tay hay người của Leah thì cô bé để yên. Theo cô ta thì có thể là vì có cô ta bên cạnh Leah. Nhưng mẹ của Leah có kể cho tôi là khi phản kháng thì cô bé thay vì la hét vì nói không được thì Leah chỉ khóc!

- Vậy nếu giả thuyết là kẻ bắt cóc đó nắm tay và lôi Leah đi thì cô bé cũng không la hét sao?

Thomas nhún vai:

- Có thể nói như vậy!

Walker Cox nghiêm nét mặt suy nghĩ rồi nói với Thomas:

- Với những đứa trẻ có vấn đề chậm phát triển trí tuệ như Leah Miller sẽ làm công cuộc tìm kiếm khó khăn hơn!

Thomas chợt nghĩ ra:

- Nếu chúng ta tìm được ra động lực đưa đến vụ bắt cóc Leah Miller thì sẽ có hy vọng tìm ra con bé nhanh hơn!

Thám tử Walker Cox nói với Thomas:

- Có thêm anh điều tra vụ này thật tốt vì tôi đâu chỉ có điều tra 1 vụ thôi đâu! Khi nào có tin tức gì mới tôi sẽ cho anh biết ngay. Cứ như vậy đi!

- OK!

Thomas bỏ điện thoại xuống bàn, lấy tập hồ sơ thứ ba ra xem.

« Lùi
Tiến »