Giọt Lệ Tháng Sáu

Lượt đọc: 4951 | 10 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

Khoảng hơn 10 giờ sáng ngày hôm sau Mark, bạn của Thomas gọi điện thoại cho chàng.

Thomas nghe điện thoại ngay khi nhìn thấy tên của Mark. Bằng giọng vui vẻ, Thomas nói với bạn mình:

- Có tin vui không đây?

- Đoán thử xem

Nghe giọng của Mark không vui như mọi lần làm Thomas băn khoăn và hồ nghi:

 - Chuyện không vui đúng không?

Bên kia đầu giây, Mark trầm giọng nói với bạn mình:

- Những dấu vân tay này rất kỳ lạ! Tom này, anh có thể cho tôi biết những vân tay này lấy ở đâu vậy?

Thomas giải thích:

- Con của tỷ phú Miller bị mất tích ở trường học. Khi tôi đến đó điều tra thì phát hiện ở sân chơi của trẻ nhỏ có một phần hàng rào khác thường và bị kẻ nào đó tháo ra nhưng để lại. Những dấu vân tay này lấy từ nơi đó gồm chỗ hàng rào bất thường và 3 chiếc thùng dựng đàng sau để phần hàng rào đó dựa vào cho khỏi đổ.

Mark nói với Thomas:

- Những dấu vân tay đó từ một người duy nhất vì giống nhau. Nhưng những dấu vân tay này rất khác thường!

Thomas nôn nóng hỏi Mark:

- Khác thường là sao?

- Những dấu vân tay đó có thể thuộc về một người bẩm sinh đã không có dấu vân tay hoặc vì một lý do nào khác nên dấu vân tay không hoàn toàn.

Thomas dù rất bất ngờ khi nghe kết quả dấu vân tay nhưng vẫn hỏi Mark:

- Không có chút vân  tay nào sao?

Mark đáp:

- Chỉ có một chút, rất ít ở rìa bên ngoài ngón tay nên không thể xác định những dấu vân tay này là của ai!

Thomas suy nghĩ rồi nói:

- Hay là do công việc hoặc bị bệnh nên mất dấu vân tay!

Mark tiếp lời:

- Những người bị ung thư phải hóa trị cũng có thể khiến dấu vân tay biến mất vì nó có thể liên quan đến việc bong tróc da ở tay và chân.

Thomas kêu lên:

- Nhưng vân tay cũng có thể cố tình bị hủy đúng không nào?

- Đúng thế! Tội phạm bị truy nã hủy dấu vân tay qua những thủ thuật của bác sĩ giải phẫu sửa sắc đẹp nữa chứ!

Những điều này khi được huấn luyện trong ngành, cả Mark và Thomas đều biết đến.

Mark hỏi Thomas:

- Anh có nhớ khi còn đi học, mình đã từng biết là các tình trạng da như bệnh vẩy nến và thậm chí các yếu tố di truyền có thể làm biến dạng hoặc ngăn chặn dấu vân tay hình thành ngay từ đầu. Công việc khó khăn như xây gạch có thể làm mòn dấu vân tay. Và bọn tội phạm đã có những thành công khác nhau với những nỗ lực ghê rợn để xóa dấu vân tay của chúng.

Thomas tiếp lời Mark:

- Nhớ! Nhớ cả! Ngay cả người già cũng khó lấy dấu vân tay vì da của họ trở nên kém đàn hồi hơn!

- Chưa hết! Đừng quên những người làm việc trong ngành tình báo bí mật nữa khi phải hủy dấu vân tay vì công vụ!

Thomas kêu lên khi nhớ lại những điều đã được học và hiểu biết về vân tay:

- Vậy thì cuộc tìm kiếm càng phải mở rộng hơn! Ngay cả một số nghề nghiệp có xu hướng thường xuyên dẫn đến tình trạng mất dấu vân tay như thợ xây hoặc những người thường xuyên xử lý vật liệu thô đều thấy rằng các đường vân tay của họ bị mòn. Hay những người làm việc với vôi/canxi oxit như một số người làm việc trong ngành xi măng hoặc dầu mỏ có thể thấy các lớp trên cùng của ngón tay bị xói mòn. Như vậy làm sao mà tìm ra được kẻ tình nghi đây?

Mark góp ý:

- Này Tom, đừng quên trong mọi trường hợp, dấu vân tay sẽ mọc lại theo thời gian.

Thomas than:

- Chà… càng lúc càng rối ren!

Mark tò mò hỏi bạn:

- Đứa bé này có thể bị đi lạc không?

- Không đâu! Con bé ở trong sân chơi của trường mà, đâu có đi đâu mà đi lạc chứ?

- Con bé này có đặc điểm gì không?

Thomas nói ngay:

- Nó bị autism nên luôn luôn tự cô lập, không thích giao tiếp với ai cả!

Mark lại góp ý:

- Hay đó là một người quen?

- Không biết! Anh có bao giờ điều tra một vụ trẻ mất tích không?

- Chưa bao giờ!

Thomas khẳng định thú nhận:

- Tôi cũng vậy! Khi làm những thủ tục để lấy dấu vân tay tôi đã hí hửng là sẽ tìm ra thủ phạm sớm, ai ngờ bây giờ lại bế tắc như vậy chứ!

Mark hỏi ngay dù biết rằng bạn mình hiểu biết và cẩn thận:

- Anh làm những chuyện đó nhưng không hủy chứng cứ chứ?

Thomas cười hực lên:

- Đương nhiên! Tôi đâu có ngu đâu!

Mark giả lả:

- Tôi biết anh cẩn thận nhưng đôi khi chúng ta trong việc điều tra bị bất cẩn là chuyện thường! Nhưng mà…

Thomas hiểu ngay bạn mình muốn hỏi gì nên nói ngay:

- Yên tâm! Chuyện anh giúp tôi, Thomas này không nói với ai cả!

Chàng không muốn cho Mark biết là ngày hôm qua Thomas có đến sở cảnh sát và chia sẻ phần nào về cuộc điều tra với thám tử phụ trách vụ tìm kiếm Leah Miller.

Mark thở phào nhẹ nhõm:

- Vậy thì tốt! Có cần giúp gì thì cứ gọi nhé!

Thomas hoan hỉ:

- Chắc chắn là như vậy, bạn tốt của tôi!

*

Tắt điện thoại, Thomas ngồi thừ người ra trước khám phá mới này tưởng đâu sẽ hữu ích và là câu trả lời nhưng không ngờ đã không giúp ích gì được cho cuộc tìm kiếm mà còn tạo nên nhiều câu hỏi rắc rối hơn!

Chàng phải vào văn phòng sáng nay để tường trình với xếp của mình  những báo cáo!

Dù ông Aviel Lewis không gây áp lực hay thúc giục Thomas trong cuộc điều tra nhưng là người có trách nhiệm cao nên tự chàng phải thúc hối chính bản thân! Còn nữa! Đây là tính mạng của một đứa trẻ 5 tuổi! Nếu mọi sự đưa đến kết quả tốt đẹp thì không sao nhưng nếu như… đưa đến tìm thấy… xác của Leah thì sao? Đây chính là một áp lực vô hình và hiện tại chàng đang bị ám ảnh với khuôn mặt ngây thơ của Leah! Hình như nhìn đâu chàng cũng thấy khuôn mặt hồn nhiên đó!

Thay quần áo và nhanh chóng lái xe đến văn phòng trình diện xếp Aviel Lewis.

Thomas nhìn thấy xếp của mình ngay bên ngoài.

Ông ta nhìn Thomas rồi hỏi ngay:

- Có tiến triển khá không?

Thomas nhún vai trả lời:

- Rất khá… mà cũng không hẳn là vậy..!

Ông Aviel Lewis nhìn Thomas rồi bật cười ngoắc tay:

- Đi vào đây!

Vừa ngồi xuống ghế, ông ta hỏi ngay:

- Giải thích xem! Tôi không thích vẻ ngập ngừng của anh! Cái gì mà khá với không khá! Ngồi xuống đi rồi nói!

Thomas kể về khám phá của mình tại trường học nơi Leah đã bị mất tích, những dấu vân tay không rõ ràng và kỳ lạ.

Ông Aviel Lewis nghe chăm chú. Khi Thomas ngừng kể, ông ta nói ngay:

- Vụ này có lẽ sẽ kéo dài lâu đây! Nhưng cùng lúc, tôi có thêm một vụ khác cho cậu! Tôi nghĩ cậu có khả năng xử lý cả 2 vụ một lúc.

Thomas nửa cười nửa mếu khi nói với xếp của mình:

- Ông muốn thử sức của tôi đây mà phải không?

Aviel Lewis búng tay nói:

- Đúng vậy! Không bao giờ ngừng lại ở một thành công nào cả nếu cậu không muốn bị thụt lùi!

Thomas than:

- Cứ như vậy hèn gì đến bây giờ tôi vẫn chưa dám có bạn gái!

Ông Aviel Lewis nhíu mày nhìn Thomas:

- Nếu tôi có con gái sẽ gả cho cậu!

Thomas cười ngất đứng lên đi ra rồi ngoái lại trêu xếp của mình:

- Xếp nói vậy vì tôi biết ông không có con gái!

Nói xong Thomas chuồn nhanh ra ngoài không nhìn thấy ngón tay của ông Aviel Lewis đang chĩa về phía chàng.

Ra bên ngoài, cô thư ký đã chờ sẵn đưa tập hồ sơ mới cho Thomas:

- Thêm việc nè!

Thomas làm bộ lè lưỡi, một tay đưa ngang cổ trợn mắt nhìn cô ta.

Cả cô ta và Thomas đều phá lên cười.

Vừa lắc đầu vừa quay lưng đi ra, Thomas ngán ngẩm và than thầm.

Ngồi vào trong xe, chàng mở tập hồ sơ mới ra xem đây là vụ gì. Vừa nhìn thoáng, Thomas chán nản. Một người chồng hồ nghi vợ ngoại tình muốn tìm bằng chứng trước khi đi đến ly hôn. Chán chết! Thomas không muốn lãnh những vụ như thế này! Vừa chán vừa làm chàng phân tâm về vụ Leah bị mất tích!

*

Có điện thoại gọi đến. Đó chính là bà Pat Miller! Thomas không trách sự nôn nóng của bà ta.

Chàng nghe ngay:

- Thomas Brown nghe đây!

- Chào thám tử Brown! Tôi là Pat Miller!

- Chào bà Miller! Tôi định gọi điện thoại cho bà đấy chứ!

Bà Miller hỏi dồn dập:

- Có tin tức gì không? Chúng tôi rất nóng ruột và lo sợ!

Thomas an ủi bà ta:

- Tôi hiểu! Cũng có chút manh mối tại trường học nơi Leah bị cho là mất tích trong giờ ra chơi!

- Manh mối gì thám tử có thể nói rõ hơn không?

Thomas giải thích và cố nói sao cho giản dị dễ hiểu.

Nghe xong bà Miller có vẻ thất vọng:

- Như vậy làm sao tìm được?

Thomas hiểu được tâm trạng của khách hàng nhưng quả thật chàng không muốn cứ phải kể những diễn tiến trong cuộc điều tra. Chàng phải nói thế nào vừa để xoa dịu bớt sự lo âu của bà ta nhưng đồng thời cũng để cho Thomas dễ làm việc.

- Đấy là công việc của tôi! Hãy kiên nhẫn chờ đợi. Không phải chỉ vài ngày mà có thể còn lâu hơn.

Bà Miller nói vớt vát:

- Khi có tin gì mới thám tử cho chúng tôi biết nhé!

- Đương nhiên! Có ai liên lạc gì với ông bà về vụ Leah hay không?

- Không hề có! Thực sự nếu bọn bắt cóc đòi tiền chuộc thì chúng tôi sẵn sàng trả mà miễn sao con gái tôi được thả ra.

Thomas không nói gì! Nếu bọn bắt cóc đòi tiền chuộc thì đã đòi rồi! Chàng đã loại bỏ giả định này. Những viễn ảnh xấu xa khác có thể xẩy đến cho Leah có lẽ ông bà Miller không biết nếu không bà ta sẽ hoảng hốt đến mức nào nữa!

Chàng chỉ biết an ủi bà Miller và hứa hẹn:

- Cứ kiên nhẫn! Tôi sẽ làm hết sức mình để tìm ra bé Leah! Tôi không bao giờ bỏ cuộc dù khó khăn và lâu dài đến đâu! Ông bà hãy vững lòng tin và chiến đấu cùng với tôi nhé!

Có lẽ câu nói đầy khẳng định và quyết đoán cùa thám tử Thomas làm bà Miller dịu bớt nỗi lo âu:

- Cám ơn thám tử!

- Có gì mới tôi sẽ báo cho bà biết ngay!

« Lùi
Tiến »