Giọt Lệ Tháng Sáu

Lượt đọc: 4950 | 10 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7

Thám tử Thomas  Brown phân vân suy nghĩ xem mình nên đến sở cảnh sát trước để tìm xem ai là người nhận vụ án điều tra sự mất tích của bé Leah hay là trực tiếp gửi những dấu vân tay vừa lấy được cho một người bạn khá thân làm trong sở cảnh sát nhưng không phải tại tiểu bang đây mà là tiểu bang khác. Vì chỉ có cảnh sát mới có khả năng truy tìm dấu vân tay này!

Với sự giúp đỡ của người bạn thì Thomas phải chụp hình lại những mẫu này hoặc gửi cấp tốc nguyên bản. Còn với cảnh sát địa phương thì giản dị hơn nhiều!

Thomas biết là cảnh sát địa phương không mấy chú trọng đến những vụ trẻ mất tích và họ cũng không thiết tha nỗ lực tìm kiếm. Có thể Leah là con gái của một tỷ phú thì sự sốt sắng tìm kiếm cũng có phần được coi trọng hơn!

Nhưng suy cho cùng thì lợi ích của khách hàng là trên hết và mục đích tìm kiếm Leah phải đặt lên hàng đầu! Cuối cùng Thomas quyết định là gửi mẫu vân tay cho người bạn của mình truy cứu. Trong khi đó chàng sẽ đến sở cảnh sát ở đây tìm xem ai là người có trách nhiệm với vụ này. Nếu người thám tử đó thân thiện và cởi mở thì sẽ hợp tác. \

Quyết định như vậy rồi Thomas thực hiện ngay. Chàng gọi cho người bạn tên Mark.

Thám tử Mark nhìn số biết là Thomas Brown gọi nên nghe máy ngay với giọng vui vẻ:

- Ê Tom! Lâu ngày! Sao rồi?

Thấy giọng bạn mình, Thomas cười to:

- Lâu không nói chuyện với nhau! Mọi chuyện có ổn không? Phần tôi thì Ok.

- Lâu không nói chuyện tưởng anh biến đâu rồi chứ? Vẫn làm việc ở chỗ cũ hả?

- Vẫn vậy, vẫn chỗ cũ! Tại bận quá thôi mà!

Mark trêu chọc bạn mình:

- Không phải bây giờ nổi tiếng quá rồi nên quên bạn bè hả?

- Nói nhảm! Nổi tiếng gì chứ! Đừng nói chuyện tào lao! Anh sao rồi?

Mark cười:

- Cũng bình thường thôi! Tụi này có thêm một thằng nhóc!

Thomas hoan hỉ:

- Thật à? Chúc mừng có thêm một Mark con! Vậy là anh có 2 đứa phải không?

- Phải, một trai một gái!

Thomas suýt xoa:

- Can đảm thật! Tôi vẫn chưa thể nào nghĩ đến chuyện lấy vợ được!

- Tại anh chưa bị ai bắt đó chứ! Bạn gái thì sao?

- Chưa có! Bận rộn quá!

Mark nói ngay:

- Nè Tom, hôm nay anh gọi tôi vì chuyện gì?

- Có chuyện cần nhờ vả!

- Nói đi người anh em!

- Tôi đang điều tra một vụ! Tìm được dấu vân tay, nhờ anh tìm xem đó thuộc về ai được không?

Mark hơi thắc mắc:

- Dĩ nhiên là được! Nhưng tôi không hiểu… ở dưới đó họ không làm sao?

Thomas thở dài:

- Nghề thám tử tư như là con hoang, anh biết mà! Gia đình họ thuê tôi vì không tin tưởng cảnh sát ở đây. Đây là một vụ trẻ nhỏ bị mất tích!

Mark nói ngay:

- Con của tỷ phú dầu hỏa gì đó phải không?

- Đúng rồi! Anh xem tin tức nên biết rồi phải không?

- Có biết sơ sơ!

Nói xong Mark cười thích thú:

- Lần này bạn tôi lại cướp tay trên và sẽ tìm ra thủ phạm trước đây mà! Được rồi, gửi cho tôi đi!

- Tôi gửi cấp tốc, qua đêm. Sáng mai thì tới! Cám ơn nhiều.

- Chuyện nhỏ! Mong có dịp gặp nhau!

- OK!

Dứt điện thoại, Thomas đi gửi những mẫu vân tay ngay kèm với lời dặn dò nhờ vả và cám ơn Mark.

Thomas tính nhẩm ngày mai mẫu vân tay đến Mark. Chàng sẽ biết kết quả nội trong ngày mai. Tốt thôi!

Bây giờ việc kế tiếp là ghé sở cảnh sát địa phương xem ai là người lãnh vụ bé Leah mất tích.

*

Cả năm nay bây giờ Thomas mới  đến đây, không biết thám tử Walker Cox  có còn ở đây hay không?

Cảnh sát viên ngồi ngay ngoài không  phải là anh chàng gì trước đây cùng họ  Brown như Thomas, còn mọi sự vẫn như  cũ.

Thomas Brown tự giới thiệu mình,  đưa thẻ tùy thân và cho biết muốn gặp  thám tử lo điều tra vụ bé Leah bị  mất tích.

Anh cảnh sát mặt non choẹt tìm trên computer rồi cho Thomas biết:

- Thám tử Walker Cox lo vụ này!

Thomas Brown à lên một tiếng với vẻ vui mừng:

- Thám tử Walker Cox có đây không?

 - Để tôi đi xem! Chờ đây!

Thomas gật đầu đứng đó chờ đợi. Thật là may khi gặp lại người quen cũ! Chắc chắn ông ta phải nhớ mình, Thomas nghĩ thầm như vậy.

Một năm không gặp, trông thám tử Walker Cox hình như hơi già đi! Ông ta nhìn thấy Thomas và vội vã lại gần đưa tay ra.

Thomas cười vui vẻ bắt tay Walker Cox:

- Lâu ngày lắm rồi!

Thám tử Walker Cox tươi nét mặt, lắc lắc tay Thomas:

- Lâu nay biến đi đâu mất tiêu? Tôi tưởng anh không còn ở đây nữa chứ?

Thomas cười lớn:

- Tôi biến đi đâu được chứ? Thế giới này cũng nhỏ thôi mà! Sao, ông khỏe không?

Buông tay ra, Walker Cox sửa gọng kính:

- Bình thường như mọi ngày! Gặp anh tôi rất vui!

Lời nói rất chân tình ở Walker Cox làm Thomas hơi xúc động. Chàng nói với ông ta:

- Tôi cũng vậy! Dạo đó làm việc chung với ông rất vui!

Walker Cox hỏi ngay:

- Sao, hôm nay anh đến đây có chuyện gì? Tôi giúp gì được không?

- Tôi đến vì vụ điều tra con gái tỷ phú Miller mất tích!

- À ra vậy!

Thomas nói luôn:

- Tôi rất vui mừng khi biết người điều tra vụ này ở đây là ông!

Walker Cox đưa hai tay lên trời than:

- Những vụ như thế này khó mà có kết quả ngay, anh có nghĩ như vậy không?

Thomas khéo léo gài thám tử Walker Cox:

- Nếu là sự hợp tác và phối hợp giữa ông và tôi thì tôi nghĩ chắc cũng sớm có kết quả thôi!

Walker Cox rất bén nhậy và hiểu ngay khi nói với Thomas:

- Anh xem hồ sơ vụ này chưa?

- Tôi đến đây với mục đích đó!

Thomas nói như thế không có ý giấu diếm điều gì nhưng chàng muốn biết cảnh sát đã tìm ra được những gì cho vụ điều tra.

Walker Cox nói với thám tử Thomas:

- Theo tôi!

Thám tử Walker Cox ra hiệu cho Thomas đi theo ông ta. Walker Cox có phòng riêng tuy nhỏ nhưng như vậy đủ hiểu vị thế của ông ta ở đây ra sao.

Không khách sáo, Walker Cox nói với Thomas:

- Anh ngồi đây! Hiện tại tôi đang điều tra 2, 3 vụ án một lúc chứ không riêng gì vụ con gái ông Miller.

- Tôi hiểu, ông rất bận! Nhưng biết ông lo vụ này làm tôi thoải mái hơn nhiều. Chúng ta đã biết nhau quá mà phải không?

Walker Cox tìm hồ sơ của Leah và đưa cho Thomas:

- Anh ngồi  đây xem đi! Chốc nữa tôi trở lại, chúng ta nói chuyện tiếp!

Thomas cũng hiểu ngay là thám tử Walker Cox đã đoán là chàng biết chút manh mối nào đó nên mới nói như vậy. Cả hai cùng hiểu ngầm là hai bên sẽ cùng hợp tác và giúp đỡ nhau.

Dĩ nhiên nếu Thomas có chia sẻ sự khám phá sáng nay thì chàng cũng sẽ không nói là mình đã lấy dấu vân tay của những kẻ tình nghi. Điều này chỉ có Mark, bạn chàng biết mà thôi!

Tấm ảnh của Leah trong hồ sơ đúng là tấm hình mà bà Miller đã đưa cho Thomas. Lúc nẫy chàng chưa có thì giờ nhìn kỹ tấm hình của bé Leah chỉ nhớ là Leah giống cha nhiều hơn giống mẹ. Bây giờ khuôn mặt trẻ thơ đó đang nhìn Thomas với đôi mắt rất to, đen, không phải mắt xanh! Đó là điểm duy nhất mà cô bé giống mẹ còn ngoài ra từ mái tóc nâu hơi vàng đến làn da và mắt mũi đều mang nét tây phương.

Đôi mắt đó đang nhìn Thomas như ngầm bảo “Hãy mang tôi trở về với gia đình!”.

Xem nào! Ngày bé bị mất tích đúng là ngày sinh nhật của Leah! Những điều tra của cảnh sát bao gồm tra vấn những người làm trong gia đình Miller, những người trong vườn trẻ, nhưng không có gì đặc biệt đáng chú ý! Và chưa có kết luận nào của cảnh sát trong thời gian hiện tại! Thomas thất vọng vô cùng! Như vậy sự khám phá mới đây của Thomas hoàn toàn là do chàng tìm thấy! Có nên nói cho Walker Cox ngay không?

Nhìn vào hồ sơ Leah Miller, thám tử Thomas hơi phân vân nhưng quyết định là sẽ nói cho Walker Cox biết ngay thay vì chờ kết quả từ bạn chàng là Mark. Tính mạng của cô bé 5 tuổi rất quan trọng, thời gian càng kéo dài lâu, hy vọng tìm lại được Leah rất mỏng manh.

Thám tử Walker Cox trở lại gặp Thomas nhanh hơn dự đoán. Có lẽ ông ta đã đánh hơi ra là Thomas đã tìm ra điều gì.

Nhìn thấy Thomas ngồi thừ người trước tập hồ sơ về Leah Miller còn rất mỏng, thám tử Walker Cox hỏi ngay:

- Xem hồ sơ xong rồi chứ? Anh thấy thế nào?

Thomas quay sang nhìn ông ta rồi cười nói:

- Khi tôi đến đây để xem hồ sơ này tôi không biết người điều tra vụ đó là ai và tôi cũng đã hơi thắc mắc liệu thám tử điều tra ở đây có cộng tác với tôi như ông đã từng giúp tôi hay không? Nhưng khi biết chính ông là người điều tra vụ này thì mọi thắc mắc và ngần ngại của tôi đều biến mất và thấy thoải mái hơn nhiều.

Đã quen với lối nói dài giòng và vòng vo của thám tử trẻ tuổi nhưng giỏi này, nhưng Walker Cox cũng không nhẫn nại được nữa nên hỏi ngay:

- Anh tìm ra điều gì đúng không?

Thomas Brown gật đầu:

- Hồ sơ này không thấy nhắc đến điều mà tôi tìm thấy! Ông xem những hình ảnh trong điện thoại tôi đi!

Walker Cox nhíu mày nhìn những hình ảnh mà Thomas chụp lại trong điện thoại của anh ta.

- Anh gởi cho tôi những hình ảnh này luôn được chứ?

- Đương nhiên! Tôi gửi ngay!

Thám tử Walker Cox nói ngay:

- Tôi sẽ đến đó ngay bây giờ cùng với nhân viên chuyên nghiệp!

- Tìm ra được gì ông cho tôi biết nhé!

Walker Cox gật đầu hỏi:

- Anh đến trường học đó mấy lần rồi?

Thomas có vẻ ngạc nhiên:

- Mới có 1 lần là ngày hôm nay!

- Giỏi! Vậy mà anh đã tìm ra ngay!

Tuy thám tử Walker Cox nói vậy nhưng trong lòng cũng hơi mất vui nhưng ông ta nói với Thomas:

- Nếu không phải là tôi lãnh vụ này mà là người khác thì anh sẽ không chia sẻ khám phá này đúng không?

Thomas nhún vai:

- Đúng mà cũng không đúng! Thực sự công việc của chúng ta là tìm ra manh mối và giải quyết, điều này quan trọng nhất còn ai tìm ra không quan trọng! Nhưng nếu người thám tử khác không hợp tác và không muốn tôi can dự thì tôi phải suy nghĩ lại.

Walker Cox thở dài thầm trước lời nói loanh quanh của Thomas. Chỉ cần nói phải hay không phải là được rồi! Thế nhưng có lẽ cá tính của anh ta là như vậy và cũng có thể vì vậy mà Thomas mới nhìn thấy những điều người khác không nhìn thấy!

- Tôi sẽ cho người lấy dấu vân tay và lục soát kỹ quanh đó. Khi có kết quả tôi sẽ gọi cho anh biết!

Thomas hoan hỉ cười nhưng thấy thú vị vì chàng đã làm những điều đó trước rồi!

- Tốt lắm! Sự hợp tác của chúng ta sẽ đưa đến kết quả nhanh chóng! Nhưng cho dù với khám phá mới này thì chúng ta có thể loại bỏ sự nghi ngờ là cô bé 5 tuổi Leah đi lạc không?

- Chúng tôi vẫn lục soát quanh đó nhưng không tìm thấy gì. Còn chuyện suy luận theo chiều hướng kẻ bắt cóc đòi tiền chuộc thì cũng không thấy gì!

Thomas không cười nữa nhưng nói ngay:

- Thời gian càng kéo dài thì khả năng tìm thấy cô bé càng ít có phải không?

Walker Cox gật đầu:

- Đúng thế!

Nhưng rồi ông ta lại hỏi thám tử Thomas:

- Trước giờ anh có nhận vụ nào như vậy không?

- Chưa bao giờ!

Walker Cox buồn rầu nói:

- Dư luận cứ cho rằng cảnh sát không tha thiết đến những vụ bắt cóc nhưng suy nghĩ này hoàn toàn sai vì người ta chỉ dựa trên những kết quả không được khả quan mà đưa đến kết luận như vậy!

Thomas Brown nhún vai không nói gì. Chàng chưa bao giờ được giao cho điều tra một vụ bắt cóc nào cả, mà lại là trẻ nhỏ nữa! Có lẽ Thomas phải trở về văn phòng và tìm hiểu nhiều hơn nữa về những vụ trẻ bị bắt cóc trước đây để tìm ra hướng đi điều tra cho chính xác và tiết kiệm thời gian tìm kiếm.

Chưa lập gia đình, thám tử Thomas khó mà có thể hiểu được một cách sâu sắc tâm trạng của những người làm cha làm mẹ bị mất con! Đương nhiên đó là một trải nghiệm kinh hoàng và nỗi đau hay khắc khoải chờ đợi cũng thật vô vọng khi đứa trẻ mãi vẫn biệt tăm!

*

Về văn phòng, Thomas nhanh chóng ngồi xuống tìm kiếm những điều đang dấy lên trong đầu chàng là những câu hỏi đang chờ được giải đáp.

Ít khi thám tử Thomas làm việc miệt mài trên computer, thường chỉ tìm một số dữ liệu nhất định cần thiết cho cuộc điều tra mà thôi. Nhưng ngày hôm nay Thomas đã không rời mắt khỏi màn hình computer và quên cả ăn trưa! Có những tin tức đem lại hy vọng nhưng ngược lại cũng có những khám phá làm chàng hơi nản lòng!

Trong số hơn nửa triệu trẻ em mất tích mỗi năm tại Hoa Kỳ, gần như tất cả đều được tìm thấy. Con số mới nhất được cập nhật hóa là 840 triệu trẻ em mất tích trong năm vừa qua. Tỷ lệ tìm thấy là 97,8%. Nhưng gần như tất cả đều được tìm thấy khi những vụ bắt cóc đó được liệt kê loại bắt cóc gia đình, có nghĩa là người cha hay người mẹ trong cuộc ly dị không có quyền nuôi con nên bắt đứa trẻ. Thành viên gia đình thậm chí có thể không coi đây là một vụ bắt cóc, nhưng về mặt pháp lý thì đó là một vụ bắt cóc.

Trường hợp của Leah Miller không nằm trong loại bắt cóc gia đình! Vậy thì hy vọng tìm thấy cô bé không dễ dàng và nhanh chóng!

Theo những tài liệu mà Thomas đang đọc thì rất hiếm khi người lạ bắt cóc trẻ em. Cũng theo những tài liệu này khi một đứa trẻ mất tích vì bị bắt cóc, điều đặc biệt quan trọng là phải tìm thấy chúng nhanh chóng. Mặc dù đôi khi trẻ em được phát hiện nhiều năm hoặc nhiều thập kỷ sau sự việc, nhưng việc trẻ em hòa nhập trở lại với gia đình trở nên khó khăn hơn.

Cô thư ký riêng của xếp Aviel Lewis lại gần Thomas mà chàng không hề hay biết. Đôi mắt của Thomas cứ dán chặt vào màn hình computer trước mặt không còn để ý gì đến mọi sự chung quanh.

Cô ta gõ nhẹ tay lên vai Thomas:

- Uống cà phê không?

Thomas giật mình nhìn lên. Thấy cô thư ký xinh đẹp đang đứng đó hơi mỉm cười với vẻ trêu chọc. Chàng cười hỏi:

- Vừa nói gì vậy? Xin lỗi tôi đang chăm chú tìm tài liệu nên không để ý!

Cô ta lập lại câu hỏi lúc trước:

- Uống cà phê không? Tôi mang cho anh một ly!

Thomas nheo mắt cười trong bụng nghĩ thầm sao hôm nay cô nàng này lại tử tế như thế chứ?

- Còn gì bằng nữa! Nếu không phiền cô! Cám ơn!

- Tôi muốn uống một ly cà phê nên nhân tiện lấy cho anh luôn! Anh đẹp trai này cần phải được o bế!

Nói xong cô ta quay đi. Thomas nhìn theo những bước chân nhún nhẩy do đôi giầy gót cao đang uyển chuyển rời đi. Nhưng chàng không chỉ nhìn có thế nhưng đôi mông tròn nhịp nhàng lắc lư kia làm Thomas… thấy đói! Chàng bật cười một mình rồi lắc đầu tự chế diễu mình! Chuyện bụng đói và chuyện nhìn một thân hình khác phái hấp dẫn kia dẫn đến những ý nghĩ khác thì có ăn nhậu gì với nhau chứ? Nhưng quả thật là chàng thấy đói! Thomas nhìn đồng hồ trên tường. Hai giờ trưa! Hèn gì!

Ly cà phê ngọt ngào cô thứ ký đưa với cái nháy mắt rất đáng yêu làm Thomas hơi choáng váng! Cô ta còn gọi mình là anh đẹp trai!

Cầm ly cà phê, Thomas nói với theo cô thư ký:

- Cám ơn người đẹp!

Không quay người lại, cô ta giơ tay lên vẫy vẫy.

Thomas ra khỏi những gì đang tìm kiếm và đứng lên vươn vai. Phải đi ăn một cái gì thôi! Ngồi trong một quán ăn nào đó rồi vừa ăn vừa nghiên cứu thêm cũng được thôi! Nhưng Thomas lại đổi ý thay vì vào tiệm ăn nào đó thì chàng ghé một tiệm fast food mua một bữa ăn nhanh mang về văn phòng.

*

Đói thì ăn gì cũng ngon! Bữa ăn trưa giản dị và nhanh chóng đã đáp ứng nhu cầu đói của Thomas.

Chàng tiếp tục tìm hiểu những gì liên quan đến trẻ em bị mất tích. Điều làm Thomas chú ý hơn nữa là những trường hợp trẻ em bị khuyết tật về thể chất hoặc tinh thần thì việc tìm kiếm, phát hiện và đưa đứa trẻ về lại với đời sống cũ rất khó khăn. Khi trẻ em bị khuyết tật về phát triển, trẻ đó có thể gặp khó khăn khi giao tiếp với người khác về nhu cầu, danh tính hoặc địa chỉ nhà của mình. Điều này có thể khiến trẻ gặp nguy hiểm hơn.

Mới đọc đến đó mà bỗng dưng hình ảnh bé Leah Miller 5 tuổi tóc nâu vàng có đôi mắt rất to và đen lại hiện lên choán ngợp những giòng chữ đang trải dài trên màn hình trước mặt Thomas. Đôi mắt ngây thơ vô tội đó đang nhìn chàng như van nài hay nhắn nhủ điều gì!

Thomas lại lắc đầu! Mình chỉ tưởng tượng! Nhưng hình ảnh cô bé này sẽ đeo đuổi chàng luôn mãi không thôi cho đến khi có thể tìm được Leah và mang cô bé về nhà trở lại. Đưa Leah Miller 5 tuổi về lại căn phòng ngủ của cô bé, về lại thế giới an bình của tuổi thơ! Thật tội nghiệp quá!

Nhưng càng tìm hiểu Thomas càng thấy hy vọng tìm ra Leah càng mỏng manh chỉ bởi vì chứng bệnh tự kỷ của cô bé!

Theo như những tài liệu mà Thomas thu thập được thì có những cơ quan thực thi pháp luật được đào tạo đặc biệt để xử lý các trường hợp liên quan đến trẻ em mất tích  hoặc bị bắt cóc có khuyết tật về thể chất  hoặc tinh thần. Tuy nhiên, khi một đứa trẻ bị bắt cóc bởi bất kỳ ai khác, không phải là cha mẹ chúng thì điều đáng buồn khi nói rằng đứa trẻ gần như luôn bị giết hoặc bị bán làm nô lệ, thường là trong ngành buôn bán tình dục.

Những người tử tế, tỉnh táo muốn mang lại cho đứa trẻ một cuộc sống tốt đẹp hơn thường không phải là những người bắt cóc trẻ em. Dĩ nhiên cũng ngoại trừ những người hiếm muộn muốn có con nên đã bắt các con của người khác nhưng rất hiếm. Những kẻ bệnh hoạn muốn lợi dụng chúng và vứt bỏ chúng mới là những kẻ bắt cóc.

Trẻ em mất tích càng lâu thì khả năng chúng không được tìm thấy khi còn sống càng cao. Tuy nhiên, thời gian trôi qua càng lâu thì rủi ro càng lớn. Ví dụ, một đứa trẻ bị lạc trong rừng sẽ có nguy cơ cao hơn nếu chúng không có nơi trú ẩn, nước và thức ăn trong thời gian dài.

Nhưng cũng có những trường hợp "trẻ em mất tích" đã trở về sau nhiều năm. Những trường hợp như vậy rất hiếm hoi! Còn nữa, một số trường hợp trẻ em bị mất tích qua nhiều năm dài vẫn không tìm thấy. Người ta không biết các em này còn sống hay đã chết?

Thomas ngửa người ra đàng sau, vươn vai và uống cạn hết ly cà phê. Vị ngọt đắng của sữa và cà phê làm chàng tỉnh táo hơn. Bỏ tất cả những thừa thãi của bữa ăn trưa và ly giấy vào thùng rác bên cạnh. Tắt máy, Thomas đứng lên rời khỏi văn phòng. Đọc như thế là đủ rồi! Phải tìm kiếm thôi chứ cứ ngồi ở văn phòng và tìm hiểu thì càng đọc càng thất vọng và nản lòng! Phải tìm ra bé Leah Miller càng sớm càng tốt! Nếu không…

Nếu bắt cóc để đòi tiền chuộc thì đến bây giờ kẻ bắt cóc đã đòi tiền tỷ phú Miller rồi! Còn nếu vì cạnh tranh thương trường làm hại tỷ phú Miller mà bắt cóc con gái của ông ta để gây áp lực thì đã hơn 10 ngày đã qua có thấy gì đâu? Vậy lý do nào mà kẻ bắt cóc đã hành động như vậy? Động cơ là gì?

« Lùi
Tiến »