Ngoài chuyện báo cáo mọi diễn tiến với xếp, Thomas còn phải nói chuyện với bà Miller, người đã thuê chàng.
Thomas rất ngần ngại khi phải gọi điện thoại cho bà Miller vì chàng vẫn dậm chân tại chỗ, không chút chuyển biến nào đưa đến hy vọng cho người mất con.
Bà Pat Miller trả lời ngay khi thấy điện thoại của thám tử Thomas.
- Tôi nghe đây! Chào thám tử Brown!
Thomas cũng cố vui vẻ khi nói với bà ta:
- Chào bà Miller. Bà khỏe chứ?
Bà ta nói với thám tử Thomas Brown với đầy vẻ hy vọng:
- Mọi sự tiến triển tốt chứ? Có tin gì khả quan không?
Thomas tóm tắt sơ cho bà Miller biết về những điều chàng tìm được tuy chưa xác định dấu vân tay đó thuộc về ai. Cảnh sát và Thomas vẫn đang tiếp tục điều tra. Dĩ nhiên chàng không nhắc gì đến những hồ sơ trẻ mất tích khác!
Có lẽ ở lòng tin đã đặt vào thám tử Thomas nên bà Miller vẫn vui vẻ nói:
- Tôi vẫn tin tưởng rằng thám tử sẽ tìm thấy con gái tôi. Có phải như vậy không?
Bà Miller không hề biết với những câu nói này của bà ta đã càng gây thêm nhiều áp lực cho Thomas!
Thomas gượng gạo đáp:
- Tôi đang và sẽ cố gắng hết mình để có thể đưa cô bé Leah Miller về lại với ông bà bình an. Nhưng tôi muốn hỏi mấy ngày vừa qua phía ông bà có nhận được tin gì lạ không?
- Không! Không có gì cả!
- Không một ai gọi hay gửi thư nặc danh đòi tiền chuộc chứ?
Bà Miller thú nhận:
- Có một người không biết là đàn ông hay đàn bà nữa vì giọng nói rất kỳ lạ khó phân biệt đã gọi chồng tôi và nói rằng biết con gái tôi ở đâu nhưng phải giao 500 ngàn tiền thưởng đã rồi mới tiết lộ!
Thomas nói ngay:
- Đó là bịp bợm! Chớ có tin!
- Cảnh sát cũng nói như vậy với chồng tôi! Cảnh sát cũng tìm kiếm số điện thoại gọi đến đó nhưng không truy cứu được gì vì đó là một điện thoại bị mất cắp. Chủ nhân của số điện thoại đó đang ở trong viện dưỡng lão!
Thomas dò hỏi:
- Chồng bà có biết là bà mướn thêm tôi nữa không?
- Chồng tôi có biết nhưng không hỏi gì về thám tử cả! Anh ấy để mặc tôi muốn làm gì thì làm!
Thomas ân cần nói với bà Miller:
- Có tin gì mới tôi sẽ báo cáo với bà!
- Cám ơn! Tôi trông chờ tin tốt từ thám tử!
Tắt điện thoại, Thomas thở dài!
Vẫn còn thừ người ra sau cuộc điện đàm với bà Miller, Thomas cố chuyên tâm vào vụ Leah Miller.
Điện thoại chàng reo. Thomas tự hỏi ai gọi mình đây? Nhìn thấy số điện thoại của Walker Cox, Thomas nghe ngay.
- Có gì mới sao?
- Thử đoán xem!
- Đừng nói với tôi là anh tìm ra cô bé Leah Miller rồi chứ?
Bên kia đầu giây, Walker Cox cười hực lên. Tiếng cười trong cổ họng nghe khô khan.
- Đừng nằm mơ! Nhưng có cái này rất hay! Khi chúng tôi trở lại khu trường học mà Leah Miller theo học thì tìm thấy một chi tiết rất thú vị!
Chưa bao giờ thấy Walker Cox có thái độ như vậy! Thật kỳ lạ!
Thomas bắt đầu thấy nóng nẩy:
- Anh tính câu giờ sao đây?
Lúc này Walker Cox cười lớn tiếng:
- Kẻ nào đó đã đến chỗ hàng rào ấy ít nhất là hai lần. Một lần để tháo một phần hàng rào đó rồi lắp lại sơ sơ. Lần thứ nhì là chờ ở chỗ đó đợi cơ hội thuận tiện mới ra tay. Không biết là vào lúc lần thứ nhất hay lần thứ nhì nhưng kẻ đó đã ăn kẹo chewing gum rồi gói lại và ném gần đó. Chúng tôi đã cho thử DNA từ miếng kẹo chewing gum đó nhưng không ngờ lại dẫn đến một bí ẩn khác!
Thomas nghe mà hồi hộp và căng thẳng như muốn đứng tim!
Walker Cox ngừng lại một chút rồi nói tiếp:
- DNA đó đã đưa vào một chỗ không thể tìm kiếm!
- Vì không có DNA nào tương ứng hay sao?
- Không phải như vậy! Có tương ứng với một ai đó nhưng chúng ta không thể vào được vì đó là nơi không thể vào được!
Thomas ngẩn người:
- Tại sao?
Walker Cox nói gọn hai chữ:
- Tình báo! Tôi nói vậy là anh hiểu rồi phải không?
Thomas lập lại với sự ngỡ ngàng tột cùng:
- Tình báo? Tại sao lại có thể như vậy chứ? Tình báo và bắt cóc trẻ con thì có dính líu gì tới nhau?
- Anh tiếp tục điều tra đi! Tôi chịu thua rồi đó! Bây giờ nếu có ai bảo rằng cảnh sát không quan tâm đến những vụ bắt cóc thì tôi đành thừa nhận thôi!
Thomas lại gặn hỏi:
- Chúng ta không thể vào đó tìm được sao?
- Không thể! Vì được bảo mật!
Thomas kêu lên:
- Vô lý thật!
Walker Cox hỏi Thomas:
- Còn anh với mấy cái hồ sơ cũ kỹ lâu đời kia ra sao rồi?
- Tôi đang nghiên cứu!
- OK! Thôi cúp điện thoại đây!
Thomas chán nản lầu bầu một mình:
- Càng ngày càng kỳ lạ hơn là sao?
Hai chữ “tình báo” rồi mấy dấu vân tay không rõ ràng như bị xóa hay bẩm sinh đã không có vân tay dường như…
Thomas nhắm mắt lại suy nghĩ. Rồi chàng mở choàng mắt ra! Hai điều này là một!... Không phải là một… mà là… có dính líu… tới nhau!
Giả dụ kẻ đó bắt cóc Leah Miller thật sự qua ngả hàng rào đó rồi nhanh chóng đưa lên xe chạy mất! Nhưng mục đích để làm gì? Nếu tìm ra được mục đích của kẻ đó thì sẽ tìm ra Leah Miller được!
Những suy nghĩ cứ liên tục chạy tới chạy lui trong đầu Thomas làm chàng như muốn nổ tung! Không lẽ lại tìm đến bác sĩ Nguyễn? Thật điên quá!
*
Thomas lật lại 7 hồ sơ trẻ bị mất tích ra xem lại. Biết đâu chàng đã không đọc kỹ? Có thể có những manh mối nào đó tiềm ẩn mà Thomas đã bỏ qua?
Leah Miller là trẻ lai, Mỹ-Tàu. Trong 7 hồ sơ này ngoài Leah Miller là trẻ lai còn có June Lệ Phạm, 6 tuổi, Mỹ lai Việt! Connie Davis Mỹ lai Nhật, mất tích lúc 6 tuổi. Vụ mất tích của June Lệ Phạm đã ngủ yên từ 20 năm nay vì không có manh mối nào! Thomas nhìn địa chỉ của gia đình June Lệ Phạm. Sau 20 năm liệu họ có còn ở địa chỉ này nữa hay không?
Nhưng Thomas muốn thử liên lạc với gia đình họ Phạm này! Tại sao? Chàng cũng không biết! Vụ June Lệ Phạm và Leah Miller thì có dính líu gì đến nhau? Hay vì chàng đã tuyệt vọng và càng đào xới thì càng thêm thất vọng?
Cho dù lại đâm đầu vào một bức tường chắn nào đó thì Thomas cũng phải thử!
Chàng gọi số điện thoại của gia đình họ Phạm ghi trong hồ sơ.
Trước sự ngỡ ngàng của Thomas, sau 2 tiếng chuông điện thoại, có người bắt máy.
Từ khi June bị mất tích, Mây không hề đổi số điện thoại và nàng luôn luôn nghe điện thoại cho dù đó là một số lạ không phải người quen gọi đến vì nàng vẫn hy vọng một ngày nào đó sẽ có ai báo cho nàng biết là đã tìm thấy con gái nàng.
Giọng nói của một phụ nữ rất trong trẻo vang lên:
- Hello!
Thomas nói ngay:
- Chào bà… Tôi tên là Thomas Brown, thám tử tư.
Mây mừng rỡ như một kẻ bám vào được chiếc phao cứu sinh, nàng vội vàng nói:
- Chào thám tử! Tôi là Mây Phạm, mẹ của June Lệ Phạm. Thám tử tìm thấy con gái tôi hay có tin tức tức gì về cháu sao?
Thomas thấy áy náy vì chàng đã vô tình mang lại hy vọng cho một người mẹ mất con và vẫn đang chờ đợi con gái mình trở về.
- Tôi rất xin lỗi bà… tôi… hiện đang điều tra một vụ khác là một trẻ gái 5 tuổi mới bị mất tích. Cô bé này bị autism. Trong quá trình điều tra tôi đã tìm lại những vụ các trẻ em bị mất tích xưa nay tại tiểu bang này mà đến giờ vẫn chưa tìm ra được tông tích. Tôi đã thấy hồ sơ của con gái bà và tôi… muốn được nói chuyện với bà nếu có thể được.
Mây lặng người đi khi thấy hy vọng của mình bi dập tắt.
Không thấy người phụ nữ lên tiếng, Thomas nài nỉ và rất thành thực khi nói với bà ta:
- Tôi biết là đã gợi lại nỗi đau của bà, tôi xin lỗi, rất xin lỗi bà nhưng nếu được nói chuyện với bà rồi từ đó tôi có thể tìm ra cô bé mới mất tích đây hay không biết chừng lại có thể tìm ra con gái bà nữa thì tốt biết bao!
Mây xiêu lòng:
- Được!
Thomas mừng rỡ:
- Tôi sẽ không làm mất thì giờ của bà nhiều đâu. Nhưng bà muốn chúng ta gặp nhau ở đâu?
Mây hơi phân vân nhưng rồi cũng nói với viên thám tử tư:
- Ở nhà tôi đi! Để tôi cho thám tử địa chỉ của tôi!
Thomas hỏi ngay:
- Bà có đổi địa chỉ không?
- Không! Tôi vẫn ở địa chỉ cũ! Không thay đổi!
Thomas nói ngay:
- Vậy tôi có địa chỉ đây rồi!
Mây đã bình tĩnh và từ tốn nói:
- Vậy thì gặp thám tử khoảng 1 tiếng nữa!
Thomas mau mắn:
- Tôi sẽ đúng hẹn. Cám ơn bà rất nhiều!