Giọt Lệ Tháng Sáu

Lượt đọc: 4959 | 10 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13

Thomas đậu xe sát lề đường bên ngoài căn nhà của gia đình họ Phạm. Khu vực này rất yên tĩnh và hầu như không thấy xe nào đậu ở lề đường. Đứng trước căn nhà thật xinh xắn, bên ngoài trồng nhiều hoa sắc mầu tươi đẹp, Thomas thấy ngay là chủ nhân rất yêu hoa và chịu khó chăm sóc vườn tược.

Chàng đẩy cổng rào gỗ thâm thấp vào bên trong. Thomas không thể không đưa mắt nhìn khắp mọi nơi của mặt tiền ngôi nhà. Chỗ nào cũng là hoa, cây lá xanh tươi cho một cảm giác đón chào rất thư thái và dễ chịu.

Vừa đến gần cửa, Thomas chưa kịp bấm chuông thì cửa trước đã mở, một người phụ nữ Á châu dong dỏng cao đang đứng đó nhìn chàng. Bà Phạm trông vẫn còn trẻ, mái tóc cắt ngắn vừa chạm vai, đôi mắt đen rất sáng trên khuôn mặt thon không son phấn cho một vẻ mộc mạc nhưng xinh xắn. Nhiều câu hỏi đang hiện lên trên mặt của bà ta không chút giấu diếm với vẻ tò mò.

Thomas nhanh nhẹn và làm ra vẻ tự nhiên như đây không phải là lần đầu tiên gặp mặt:

- Chào bà Phạm! Tôi là Thomas Brown. Rất cám ơn bà đã dành cho tôi chút thì giờ quý báu của bà.

Nụ cười thân thiện của Thomas lan tỏa đến Mây làm nàng hơi nhếch mép cười khi nói với viên thám tử:

- Chào thám tử Brown! Mời ông vào trong nhà.

Thomas theo chân chủ nhân ngôi nhà xinh đẹp vào bên trong.

Phòng khách với những màn cửa có màn che kín đáo. Cặp mắt trong nghề luôn luôn sục xạo tìm kiếm của Thomas cứ như ánh đèn lướt qua mọi chỗ.

Bà Phạm lôi Thomas về với thực tại:

- Mời thám tử ngồi. Uống chút trà hay cà phê không?

Thomas cười thân thiện:

- Chút trà là tốt quá rồi!

Bà Phạm quay lưng đi vào trong. Có lẽ bà ta đã sửa soạn sẵn nên trở ra gọn gàng nhanh chóng với chiếc khay nhỏ xinh xinh.

Đặt chiếc khay có mầu đen bóng xuống bàn, với bàn tay thành thuộc Mây rót nước trà vào chén sứ nhỏ thanh tao màu trắng có hoa văn là những lá trúc xanh biếc. Nước trà trong xanh có mùi ngai ngái tỏa hương kín đáo.

Mây nói với thám tử Brown:

- Mời thám tử dùng trà. Đây là trà xanh và là trà tươi do tôi pha chế. Sau vườn có trồng cây trà nên có trà uống quanh năm.

Thomas gật gù nâng ly trà có mùi là lạ lên uống. Thoạt tiên chàng không thích chút nào vì cái mùi nồng và ngai ngái của loại trà này, không giống những mùi trà thông thường. Nhưng khi nước trà đã lọt qua cổ họng đã để lại một vị ngọt dịu khác thường.

Mây chăm chú quan sát phản ứng của vị khách. Chắc hẳn anh ta không thích loại trà này!

Thomas nhìn bà Phạm. Vị ngọt của nước trà dường như vẫn còn đọng lại trong miệng chàng. Thomas nghiêm nghị nói:

- Tôi chưa bao giờ uống thứ trà nào giống như vậy! Thật lạ lùng!

Mây hơi nhếch mép cười:

- Chắc thám tử không thích thứ trà này đúng không?

- Cũng không thể nói là thích hay không thích! Thoạt tiên tôi không thích cái mùi trà này nhưng khi uống rồi thì vị ngọt của trà cứ vẫn còn mãi trong miệng. Thật lạ quá! Uống rồi mà cứ.. nghĩ tới nó! Kỳ lạ thật!

Mây bật cười trước sự mô tả của anh ta:

- Thám tử nói đúng quá!

-Bà cứ gọi tôi là Thomas được rồi!

Mây nhìn người thám tử đang ngồi trước mặt mình. Trông anh ta chỉ ngoài 30 tuổi! Chỉ lớn hơn June vài tuổi!

Nghĩ như thế và bỗng dưng nàng mỉm cười.

Nhìn thấy mặt bà ta dường như có vẻ cởi mở hơn làm Thomas dễ chịu. Chàng chưa biết mình nên mở đầu như thế nào?

Nhưng Mây là người bắt đầu trước khi hỏi Thomas:

- Hôm nay anh gặp tôi là để hỏi chuyện 20 năm trước khi con gái tôi mất tích sao?

Thomas hơi ngạc nhiên khi thấy bà ta hỏi như thế với vẻ bình thản cũng… khác thường như… loại trà do bà ta pha chế.

- À… không.. hẳn như vậy. Tôi đã đọc hồ sơ của con gái bà và… cả những hồ sơ khác nữa.

Mây tò mò và ngạc nhiên khi hỏi viên thám tử:

- Những hồ sơ khác là sao? Có liên quan gì đến nhau ư?

Thomas giải thích:

- Trong tiến trình điều tra tình cờ tôi phát hiện có tất cả 7 hồ sơ trẻ bị mất tích trong tiểu bang này mà đến ngày hôm nay vẫn biệt tăm. Tôi chỉ chú tâm đến những trường hợp xẩy ra tại tiểu bang này mà thôi. Con gái của bà là một trong 7 trường hợp đó.

Thomas ngừng lại như thăm dò rồi nói tiếp:

- Điều tôi chú ý là có 3 trong số 7 trẻ em bị mất tích thì có 3 em bị autism. Con gái của bà là một trong 3 em đó.

Những điều viên thám tử vừa nói dường như đã làm Mây chú ý hơn nhưng nàng vẫn không nói gì mà chờ đợi anh ta hỏi nàng.

Có lẽ cũng hiểu như vậy nên Thomas hỏi bà ta:

- Theo trong hồ sơ thì June Lệ Phạm.. tôi xin phép được gọi tên cô bé như vậy để phân biệt với những trẻ khác… June bị autism đúng không?

Mây xác nhận:

 - Đúng vậy!

- Ngoài chuyện June bị autism thì cô bé có những khả năng xuất chúng có phải thế không?

- Không sai!

Thomas đặt câu hỏi này tuy có hơi ngớ ngẩn nhưng chàng biết là hội chứng autism cũng mới được phát hiện và biết đến nhiều gần đây thôi.

 - Thời gian 20 năm trước gia đình có biết là June bị autism không?

- Chúng tôi biết là cháu khác thường và bác sĩ có nói là June bị autism nhưng thời gian đó cũng không hiểu nhiều về hội chứng autism cho lắm.

Thomas hỏi tiếp:

- Vậy ngoài những khả năng xuất chúng như nhìn và nhớ ngay cho dù là một đoạn văn dài thì June cũng nhớ hết… thì cô bé có sinh hoạt trong gia đình bình thường không?

Mây hơi ngỡ ngàng trước câu hỏi này của viên thám tử. June và autism thì có liên quan gì đến chuyện anh ta đang điều tra về sự mất tích của một trẻ khác chứ? Nhưng nàng vẫn trả lời dù không khỏi thắc mắc.

- Trong nhà ngoài cha mẹ tôi và tôi lúc đó thì June còn có em gái. Chúng tôi quen thuộc với sự khác thường của June nên cũng xem cháu như mọi trẻ khác. Tuy nhiên… June thường thích ở một mình hay chơi một mình chứ không chơi với cùng em của nó.

Thomas tò mò:

- June có nói chuyện với mọi người không?

- Không! Không hề nói gì cả. Nếu cần đối thoại hay muốn gì thì June viết xuống giấy. Cháu biết đọc biết viết từ rất sớm và viết không hề sai chính tả hay văn phạm.

- Nhưng June hiểu hết mọi người trong gia đình nói gì phải thế không?

- Đúng vậy!

Thomas đặt câu hỏi tiếp:

- Với người lạ thì sao? Có dễ dàng tiếp cận không hay tránh né sợ sệt?

Với câu hỏi này chắc hẳn anh ta hiểu về autism rõ hơn mình, Mây nghĩ như vậy rồi trả lời:

- Gia đình chúng tôi vòng giao thiệp cũng hạn chế nên không có nhiều bạn bè hay người quen lui tới. Thời đó tôi còn trong giàn nhạc giao hưởng nên chỉ sinh hoạt trong số người đó mà thôi. Tôi là con một và cũng không có họ hàng gì nên cuộc sống cũng khá cô lập. Có thể vì vậy mà tôi cũng không để ý nữa!

- Ở trường học thì sao? June học trường bình thường hay đặc biệt?

- Trường công và đi học như mọi trẻ khác.

Thomas nghĩ thầm tại sao người mẹ này có thể thấy con gái mình bình thường như mọi trẻ khác được nhỉ?

- Em gái của June thì sao?

Mây tươi nét mặt khi nói về em gái của June:

- Ồ con bé này rất hiếu động và bướng bỉnh, khác hẳn với chị nó.

- Cô ấy cũng ở đây chứ?

Người mẹ trả lời với vẻ hãnh diện:

 - April làm việc trên New York, ngay tại Manhattan. Cháu vừa là ký giả vừa là nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp. Hai chị em cách nhau 2 tuổi.

Thomas đổi câu hỏi:

- Tôi xin lỗi bà nhưng sau ngày con gái bà mất tích, có ai tiếp cận bà về vụ này không ngoài cảnh sát điều tra?

- Không hề có!... Nhưng tôi tin rằng con gái tôi vẫn còn sống và ở đâu đó. Có lúc tôi đã nghĩ rằng một người nào đó hiếm muộn đã mang con bé đi và… nếu đúng như thế thì June sẽ sống rất tốt. Cũng có lúc tôi tự hỏi sau 20 năm liệu con gái tôi có còn nhớ những gì lúc nó 6 tuổi hay không? Liệu June có còn chút ký ức nào về tôi, về ông bà ngoại và về em gái của nó hay không?

Thomas an ủi bà ta:

- Sáu tuổi là đã có lớn khôn chút đỉnh, vả lại với trí nhớ siêu việt như June thì tôi tin chắc cô bé sẽ không quên đâu!

Mây buồn bã khi nhớ lại chuyện xưa và những điều không bao giờ quên được:

- Thời đó cảnh sát tìm mãi nhưng chẳng có manh mối nào nhưng tôi vẫn hy vọng một ngày nào đó con gái tôi sẽ trở về nhà. Tôi không đổi địa chỉ và cả số điện thoại là vì vậy. Hay bất cứ khi nào có ai gọi đến dù không phải là người quen thì tôi vẫn nghe với chút hy vọng nhỏ nhoi.

Thomas thấy thương cảm cho người mẹ mất con này. Sau 20 năm June còn sống hay đã chết?

Đột nhiên Mây nhìn viên thám tử với vẻ tò mò:

- Tôi không hiểu chuyện con gái tôi mất tích 20 năm trước thì có dính líu gì đến vụ mất tích của cô bé mà anh đang điều tra chứ?

Thomas cười hực lên trong cổ họng. Ai cũng sẽ hỏi chàng như thế! Làm sao mà Thomas có thể có câu trả lời cho xác đáng được chứ?

Nhưng rồi tự nhiên Thomas buột miệng hỏi bà ta:

 - Vậy ngày đó nếu như có kẻ nào đó mang June đi thì cô bé đâu có la hét gì phải không?

Mây ngẩn người nhìn viên thám tử. Câu hỏi này thật kỳ lạ! Nhưng mà… đúng như vậy… vì June đâu có nói năng hay la hét bao giờ đâu?

Nhìn sắc mặt của bà ta, Thomas thấy ngay bà ta đã hiểu ý chàng khi hỏi như vậy.

Mây nhớ đến con gái June của ngày nào xa xưa mà cũng như mới đây thôi. Nàng nói với thám tử nhưng như bộc bạch nỗi niềm:

- June của tôi rất ít khóc và không bao giờ la hét! Không… một âm thanh nào phát ra từ bờ môi xinh xắn của nó! June chẳng bao giờ phật ý vì tôi luôn luôn biết ý của cháu và chiều chuộng hết sức. Con gái tôi cũng chẳng cười! June câm nín trong cái vỏ xinh xắn của nó! Chỉ có đôi mắt của June là linh hoạt và thu nhận mọi thứ chung quanh nó. Ngay cả khi bị ngã chẩy máu đầu gối June cũng không khóc, không làm nên một tiếng động nào dù thật nhỏ! Con bé thật can đảm và không nhăn mặt!... Hay con gái của tôi không biết đau? Tôi đã nhìn vết thương của con mình mà thấy đau… sao June không kêu đau hay khóc? Nước mắt của con tôi giấu ở đâu, nhiều lúc tôi tự hỏi như vậy?

Hình như đột nhiên tỏ lộ nỗi niềm sâu kín của mình với một người lạ như vậy là điều chưa bao giờ xẩy ra đối với Mây! Nàng ngồi yên cúi đầu với nỗi ngậm ngùi của riêng mình.

Với tình trạng của June như thế thì không cách gì cô bé có thể tìm về nhà được, Thomas nghĩ như vậy! Thật tội nghiệp cho người mẹ!

Làm như nỗi buồn và sự nhung nhớ của người mẹ đã lây sang Thomas. Chàng chợt cảm thấy tội lỗi là đã đụng vào vết thương của người mẹ này!

Thomas buột miệng trả lời câu hỏi lúc trước của bà ta một cách gián tiếp:

- Tôi hy vọng trong cuộc điều tra hiện tại, biết đâu tôi sẽ tìm lại được đầy đủ cả 7 em nhỏ bị mất tích năm xưa. Tôi sẽ tìm được con gái bà. Tôi rất muốn làm được như vậy.

Đôi mắt của Mây chợt sáng lên như có chút tia hy vọng đang thắp lên từ trái tim buồn bã khô héo:

- Anh hãy giúp tôi tìm ra June!

Thomas thở dài thầm là mình lại đem hy vọng hão huyền cho thêm một bà mẹ mất con nữa! Nhưng ý định tìm ra cả 7 đứa trẻ đúng là thực tâm của chàng chứ không chỉ là lời nói suông mặc dù bây giờ tìm ra được Leah Miller là đã thấy gian nan và khó khăn quá rồi! Còn tìm được cả những trẻ khác nữa thật chẳng khác gì mò kim dưới đáy biển!

Chàng nói với bà ta nhưng cũng là nói với chính mình:

- Tôi là người không dễ dàng bỏ cuộc! Tôi sẽ cố gắng hết sức mình! Nhưng còn phải trông vào vận may nữa! Bà hãy chúc cho tôi có sự may mắn đi!

Mây cười dù nụ cười không tươi lắm:

- Tôi chúc anh may mắn và sẽ tìm ra cả 7 đứa trẻ rồi đưa chúng về với gia đình.

Thomas đứng lên từ giã. Mây định tiễn viên thám tử ra bên ngoài nhưng nàng sực nhớ ra và bảo với anh ta:

- Đợi tôi một chút!

Nói xong nàng đi nhanh vào bên trong tìm một tấm ảnh của June.

Khi đưa ảnh con gái cho Thomas, Mây dặn dò:

- Bức ảnh này rất quý vì là bản gốc. Tôi muốn đưa ảnh của June cho anh. Ảnh này chụp lúc June 6 tuổi, chỉ vài tháng trước khi… Cho dù sau 20 năm con bé có thay đổi thì vẫn còn những nét chính.

Thomas đưa điện thoại lên nói ngay:

- Để tôi chụp hình lại là được rồi! Bức ảnh quý giá này lỡ mất thì phiền lắm! Chào bà Phạm… Cám ơn bà đã cho tôi được uống trà đặc biệt do bà tự tay pha chế.

Mây mỉm cười gật đầu thay cho một câu nói gì đó.

Nàng vẫn đứng yên bên ngoài nhìn theo viên thám tử trẻ tuổi tên Thomas Brown, người đã cho nàng một lời hứa và một hy vọng dù là nhỏ nhoi nhưng vẫn là niềm hy vọng.

« Lùi
Tiến »