Giọt Lệ Tháng Sáu

Lượt đọc: 4961 | 10 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14

Ngồi trong xe, Thomas chưa đi ngay mà mở điện thoại nhìn bức ảnh của June mà chàng mới chụp lại. Lại một khuôn mặt ngây thơ đang nhìn Thomas! Đôi mắt đen trên khuôn mặt mang nhiều nét tây phương cũng đang nhìn chàng! Đôi mắt đầy vẻ hiếu kỳ! Bây giờ nếu June còn sống thì đã là một thiếu nữ 26 tuổi!

Bỗng dưng Thomas nhớ đến trí nhớ phi thường của cô bé June! Nếu một khi June có trí nhớ như vậy thì chuyện tìm đường trở về nhà nếu bị đi lạc thì không thành vấn đề! Chắc chắn không phải là đi lạc mà bị bắt cóc! Chàng lại trở về với câu hỏi ban đầu! Bắt cóc những đứa trẻ khác thường này để làm gì? Thật điên quá!

Nhưng cũng từ ý nghĩ đó, Thomas tự hỏi hay một kẻ điên nào đó đã bắt cóc chúng?

Điện thoại của Thomas lại reo. Chàng mở điện thoại ra xem ai gọi? Walker Cox!

Thomas hỏi ngay:

- Có tin tức gì mới sao?

- Hôm nay có người gọi đến nói nhìn thấy một đứa bé giống Leah Miller ở Marble Falls.

Thomas hơi ngẩn người trước địa danh xa lạ đó! Marble Falls?

- Đó là ở đâu vậy?

- Marble Falls là một thành phố thuộc quận Burnet, tiểu bang Texas, nằm cách Austin 50 dặm về phía tây bắc.

-Liệu nguồn tin này có chính xác hay không?

- Chính xác hay không thì cũng không chắc chắn. Có thể nói là 50/50! Tùy anh thôi!

- Phía cảnh sát ở đó nói sao?

- Chính họ cho biết tin này! Nhưng họ có hăng hái đi tìm không thì tôi không biết rõ nhưng chính trên đó gọi cho tôi ngày hôm nay.

Thomas suy nghĩ:

- Cũng đâu có mất gì mà không đi tìm trên đó phải không nào? Được rồi… tôi sẽ lái xe lên đó coi sao! Nhưng thành phố lớn biết tìm tử đâu?

- Thành phố nhỏ lắm chưa tới 10 ngàn cư dân.

- Trời..!

- Như vậy càng dễ dò la anh không nghĩ thế sao?

Thomas hít một hơi thật mạnh vào buồng phổi dường như đang ngột ngạt vì căng thẳng.

- Để coi sao! Tôi sẽ đi ngày mai.

Bên đầu giây bên kia, Walker Cox cười hài lòng.

- Tôi có lòng tin vào anh!

- Hà hà… thôi đi!

- Chúc anh may mắn!

- Nhiều người chúc tôi như vậy nhưng xem ra tôi vẫn dậm chân tại chỗ! Chán quá!

Thay vì nói gì đó thì Walker Cox  cúp điện thoại để mình Thomas vẫn ngồi yên trong xe với những ý nghĩ vụn vặt rối bời!

Không thể thua cuộc, Thomas nhắc nhở mình như vậy dù không hề thấy một chút phấn khích nào!

*

Sáng hôm sau Thomas gọi báo cho xếp của mình biết là chàng sẽ đi đến thành phố Marble Falls.

Chuyến đi này thực sự là vì Leah Miller. Thomas tạm quên những hồ sơ trẻ mất tích khác.

Trước khi đi, Thomas xem xét sơ qua về nơi mình sắp đến. Thống kê mới nhất cách đây tới 2 năm thì số dân cư tại thành phố này vỏn vẹn có 7 ngàn 37 người. Thành phố gì mà nhỏ xíu, Thomas kêu lên như vậy!

Nhưng chàng nghĩ ngay và đột nhiên thấy hăng hái hẳn! Thành phố nhỏ, người ít nên có gì lạ hẳn nhiên là người ta để ý! Việc có người nào đó gọi vào sở cảnh sát ở Marble Falls thông báo rất hợp lý! Chàng sẽ đến sở cảnh sát ở Marble Falls hỏi danh tính người cho tin để có thể tiếp cận người cho tin đó trực tiếp. Hay đó!

Thomas muốn tìm hiểu thêm về thành phố này. Chàng xem tiếp về Marble Falls. Đây là một thành phố nhỏ ở vùng Texas Hill Country. Cũng là cửa ngõ vào những sông hồ gồm 6 hồ được tạo nên bởi đập nước của sông Colorado. Chung quanh thành phố gồm nhiều đồi núi, sông hồ và có rất nhiều nơi cho sinh hoạt ngoài trời nên dù thành phố không lớn nhưng thu hút nhiều du khách viếng thăm. Dân cư phần lớn là người da trắng, 10% còn lại dành cho các sắc dân da màu. 

Xem như vậy cũng tạm đủ!

Từ chỗ Thomas ở đến Marble Falls mất 3 tiếng rưỡi. Chàng nhìn đồng hồ. OK, sẽ đến đó vào sau 12 giờ trưa! Điểm ghé đầu tiên là sở cảnh sát của Marble Falls. Hy vọng những đồng nghiệp ở đó vui vẻ hợp tác cho chàng dễ làm việc!

Không biết chuyến đi này kết quả như thế nào nhưng tự nhiên Thomas thấy mình có đà để tiến tới hơn.

*

Đến Marble Falls sau 12 giờ 30. Thomas vào một tiệm ăn nhanh giải quyết cái bao tử trống rỗng đang kêu gào và làm chàng phân tâm.

Thomas đến sở cảnh sát Marble Falls sau 1 giờ trưa. Nơi đây rất nhỏ, không thể so với những sở cảnh sát ở các thành phố lớn. Thomas nghĩ thầm chắc thành phố này rất yên bình không có nhiều những vụ án gì mà toàn là những vụ lặt vặt!

Gặp ngay một cảnh sát viên khi vào bên trong, Thomas tự giới thiệu:

- Tôi là Thomas Brown, thám tử tư đang điều tra vụ một trẻ bị mất tích ở Houston. Hôm qua sở cảnh sát ở đây có gọi dưới đó cho biết có người thông báo đã nhìn thấy đứa trẻ này ở đây nên tôi muốn tìm người phụ trách để có thể liên lạc với người cho thông tin đó.

Viên cảnh sát da trắng cũng đứng tuổi nhưng chưa đến tuổi về hưu nói với Thomas:

- Jim Carter. Chính tôi là người nhận cuộc điện thoại về thông tin đó.

Thomas hoan hỉ đưa tay ra. Hai người bắt tay nhau. Thomas nhanh nhẩu nói với ông ta:

- Vậy thì may quá! Tôi có thể liên lạc với người đó không?

Cảnh sát Jim Cater gật đầu với vẻ thân thiện khi trả lời Thomas:

- Để tôi tìm số điện thoại của người phụ nữ đó.

Viên cảnh sát nhanh chóng tìm thấy và viết tên cùng số điện thoại và đưa cho Thomas. Ông ta nói:

- Chúng tôi cũng không tìm thấy gì cả. Người phụ nữ này đã nhìn thấy một đứa trẻ giống như Leah Miller đi cùng với 5, 7 người. Chuyện người giống người là chuyện cũng thường xẩy ra. Marble Falls là một thành phố nhỏ và rất an bình, tỷ lệ tội phạm rất thấp. Án mạng là chuyện hầu như ít xẩy ra.

Với số cư dân chưa tới 8 ngàn người thì những điều cảnh sát Jim Cater nói là đúng rồi. Thomas cười vui vẻ:

- Cám ơn ông đã hợp tác và giúp đỡ. Tôi sẽ liên lạc với người phụ nữ này. Hiện tại tất cả mọi thông tin đều hữu ích cho cuộc điều tra. Biết đâu chúng ta tìm được Leah Miller qua người này không biết chừng!

Jim Carter nhún vai:

- Tôi không nghĩ như vậy! Anh phải hiểu ở đây ai cũng biết ai cả nên nếu có chuyện gì khác thường là biết ngay!

Thomas gật đầu không muốn tranh cãi với viên cảnh sát này làm gì.

- Cám ơn lần nữa. Chào ông nhé.

Cảnh sát viên Jim Carter gật đầu giơ tay chào tạm biệt và không nói gì thêm.

Ra khỏi sở cảnh sát của thành phố Marble Falls, Thomas đi vội ra xe.

Chàng gọi số điện thoại mà Jim Carter đã đưa. Nhiều tiếng chuông reo nhưng không có ai bắt máy. Có thể người đó đang bận nên không nghe điện thoại.

Thomas ngong ngóng chờ xem có ai gọi lại nhưng tuyệt nhiên không có cuộc điện thoại nào gọi đến.

Chờ chừng 10 phút cũng không thấy gì, Thomas rất nóng lòng. Có thể người đó không trả lời vì thấy số điện thoại lạ?

Thomas mở cửa xe, trở lại sở cảnh sát để tìm cảnh sát viên Jim Carter.

Ông ta rất ngạc nhiên khi nhìn thấy Thomas và hỏi ngay:

- Anh quên gì sao?

Thomas hơi ngượng ngập khi trả lời:

- Có lẽ là số lạ nên người phụ nữ đó không nghe điện thoại. Ông có địa chỉ của bà ta hay không?

- Đúng đó, chắc bà ta tưởng là quảng cáo nên không trả lời. Để tôi đưa cho anh địa chỉ của người này.

Nói xong ông ta ghi địa chỉ của người phụ nữ và đưa cho Thomas.

- Nhưng anh có muốn tôi gọi cho bà ta giúp anh không?

- Vậy thì tốt quá!

Cảnh sát viên Jim Carter gọi cho người phụ nữ tên Karen Smith.

Chỉ sau 2 tiếng chuông điện thoại reo, bà ta nghe máy ngay.

- Tôi nghe! Ai gọi đó?

- Jim Carter gọi từ sở cảnh sát Marble Falls!

Người phụ nữ tên Karen Smith nhớ ngay khi trả lời:

- Chào cảnh sát Carter. Tôi nhớ ra ông rồi! Ông gọi tôi… có chuyện gì vậy?

Jim Carter giải thích:

- Có thám tử Thomas Brown từ Houston lên đây vì nghe thông tin bà cung cấp ngày hôm qua về đứa trẻ bị mất tích. Ông ấy phụ trách điều tra vụ này và muốn nói chuyện với bà.

- Ồ vậy lúc nãy chắc là ông ta đã gọi cho tôi! Thấy số vùng lạ nên tôi không trả lời.

- Bây giờ tôi để bà nói chuyện với thám tử Brown nhé!

- Dạ được!

Cảnh sát viên Jim Carter đưa điện thoại cho Thomas.

Thomas nói ngay với sự phấn khởi khác thường:

- Chào bà Smith. Tôi là thám tử tư Thomas Brown. Tôi rất muốn được nói chuyện với bà về thông tin bà đã cung cấp cho sở cảnh sát địa phương đây. Không biết bà có thể dành cho tôi chút thì giờ không? Tôi từ Houston lên đây vào trưa nay.

Có vẻ như bà ta rất thích thú vì mình được chú ý nên hoan hỉ nói với viên thám tử với vẻ sốt sắng:

- Được chứ! Tôi về hưu rồi nên rảnh lắm!

Thomas mừng như bắt được vàng:

- Vậy chúng ta gặp nhau ngay nhé?

Bà ta vui vẻ:

- Từ sở cảnh sát đến nhà tôi chừng 15 phút lái xe thôi!

- Tôi đi ngay!

- Chào thám tử. Chúng ta sẽ nói chuyện.

Tắt điện thoại, bà Karen Smith thấy mình là người quan trọng khi được hết cảnh sát địa phương rồi nay lại cả thám tử từ Houston lên tìm gặp. Chắc chẳng bao lâu nữa tên tuổi bà sẽ được nhắc đến trên đài truyền hình hay báo chí không chừng! Còn chuyện tiền thưởng gì nữa chứ! Nếu vì bà mà cảnh sát tìm ra được cô bé đó thì chắc chắn tiền thưởng này sẽ giúp bà đi du lịch thỏa thuê! Càng nghĩ bà góa Karen Smith càng thấy phấn khích!

*

Quả đúng là 15 phút sau Thomas đã đến trước nhà bà Karen Smith.

Thomas ra khỏi xe, khóa cửa và đi đến trước cửa một căn nhà nhỏ nhưng 2 tầng. Căn nhà này chắc tuổi đời chắc cũng phải trên 30 năm nhưng được chăm sóc nên cũng khang trang dù những bậc gạch thềm trước nhà có nhiều chỗ đã bị mất gạch. Cửa trước cũng cũ kỹ và bạc mầu.

Thomas nhấn chuông và đứng chờ đợi.

Đã đoán là viên thám tử đến nhưng bà Smith cẩn thận nhìn qua ô kính nhỏ xíu gắn trên cửa xem người bấm chuông là ai.

Một thanh niên trẻ trông đáng tin cậy đang đứng ngoài cửa.

Bà Karen Smith hỏi vọng ra:

- Ai đó?

Thomas trả lời ngay kèm theo nụ cười:

- Tôi là thám tử Thomas Brown!

Nói xong chàng rút ví đưa chiếc thẻ nhân sự của mình giơ lên cho chủ nhà xem.

Bà Karen Smith mở cửa ngay vui vẻ chào đón viên thám tử trẻ tuổi:

- Vào đây! Tôi đang chờ… thám tử!

Người phụ nữ trung niên trước mặt Thomas là một phụ nữ da trắng trạc khoảng chưa đến 70 tuổi. Dù mái tóc đã có nhiều chỗ bạc mầu nhưng trông bà ta rất nhanh nhẹn và khỏe mạnh. Thomas nghĩ ngay những lời bà ta nói là đã nhìn thấy một đứa trẻ giống Leah Miller là có thể tin cậy được! Không phải là lời nói từ một người già lẩm cẩm!

Thomas theo chân chủ nhân ngôi nhà vào phòng khách.

Bà Smith đon đả:

- Ngồi! Ngồi chơi đi! Thám tử lái xe từ Houston lên đây chắc mệt lắm? Uống chút gì không? Nhà tôi chỉ có nước đá chanh!

Nghe thế Thomas rất vui trước sự thân thiện của bà ta:

- Dạ vậy tốt quá! Lâu lắm tôi không được uống nước chanh!

Bà Karen Smith nhanh nhẹn đi lấy nước chanh đãi khách.

Thomas nhìn quanh căn phòng khách. Chàng không hề biết bà Smith là một góa phụ. Chưa bao giờ thấy những bức tường phòng khách nào mà treo nhiều hình như nhà bà Smith! Tất cả những tấm hình đó với bao khuôn mặt tươi cười đang nhìn Thomas chắc với vẻ tò mò về người khách lạ đang ngồi đây!

Chàng đứng dậy lại gần những bức ảnh treo trên tường. Có lẽ toàn là ảnh gia đình của bà Smith. Có một bức ảnh chụp đại gia đình, Thomas đoán thế, trong ảnh bà Smith là một phụ nữ còn trẻ và khá xinh đẹp bên người chồng cũng đẹp trai. Có 3 đứa trẻ, một trai hai gái chụp chung. Chắc là con của ông bà Smith!

Nhìn thấy viên thám tử đang đứng nhìn mấy bức ảnh treo trên tường, bà Karen Smith lên tiếng:

- Toàn là ảnh gia đình!

Thomas quay lại cười khi nói với bà ta:

- Ngôi nhà thật ấm áp với nhiều hình ảnh người thân như vậy!

Bà Karen Smith nhún vai đặt 2 ly nước chanh với đá lạnh xuống bàn rồi nói với Thomas:

- Sống một mình cô độc quá nên tôi mới treo nhiều ảnh như vậy cho có cảm giác đỡ trống trải. Nào! Thám tử ngồi xuống đây uống nước chanh rồi chúng ta nói chuyện!

Thái độ ân cần của bà ta làm Thomas thấy vui. Chàng uống một hơi hết nửa ly rồi khen:

- Rất ngon! Lâu lắm không được uống nước chanh với đá lạnh như vậy!

Bà Karen Smith cười hài lòng trước lời khen. Bà ta có cảm tưởng như đã gặp viên thám tử trẻ tuổi này nhiều lần và quen thuộc lắm chứ không phải đây là lần đầu tiên. Thám tử này chắc cũng cỡ tuổi con mình, bà Smith nghĩ như vậy.

Nhưng mục đích đến đây của viên thám tử là tìm đứa trẻ thất lạc. Nghĩ như vậy nên không chờ Thomas hỏi, bà ta kể ngay:

- Hôm đó tình cờ tôi nhìn thấy một đứa bé gái cỡ 5 tuổi lên  xe van lớn cùng với một người đàn ông đứng tuổi và 4 người trẻ tuổi khác, cả nam và nữ.

Thomas hơi thắc mắc nhưng hỏi ngay:

- Bà gặp họ ở chỗ nào?

- Trước một cửa hàng bán thức ăn nhanh dọc đường vào trung tâm thị trấn Marble Falls.

- Vì sao bà lại chú ý đến họ và đứa bé?

Bà Smith nói liền không cần suy nghĩ:

- Vì tôi thấy như con bé bị lôi đi thì đúng hơn! Vả lại trong số người đó thì con bé nhỏ nhất!

Theo lời bà ta mô tả thì đứa trẻ đó như bị kéo đi, Thomas vẫn thấy có một cái gì không ổn! Chàng hỏi tiếp:

- Sau khi để ý thì bà nghĩ gì?

Hơi bất ngờ trước câu hỏi của viên thám tử, bà Smith hơi ngần ngừ khi trả lời:

- Tôi cũng không biết chắc lúc đó mình nghĩ gì nữa!

- Lý do nào khiến bà lại gọi điện thoại cho sở cảnh sát và cho thông tin là bà đã nhìn thấy một đứa trẻ giống như đứa bé đã bị mất tích? Bà có chắc chắn về nhận xét này không?

Bà Smith hơi khó chịu trước sự căn vặn của viên thám tử này. Ngay cả cảnh sát cũng đã không hỏi bà với những câu hỏi như thế!

Chưa biết phải trả lời như thế nào thì Thomas lại hỏi tiếp:

- Bà đã xem tin tức và đã nhìn thấy hình ảnh đứa trẻ tên Leah Miller, con tỷ phú dầu hỏa bị mất tích đúng không?

Bà Smith cố đè nén sự tức giận chợt bùng lên:

- Tôi có xem tin tức và đã nhìn thấy hình ảnh đứa bé đáng thương đó! Tôi nhớ rõ lắm!

Thomas đổi câu hỏi:

- Khi bà nhìn thấy đứa bé gái giống Leah Miller lên xe cùng với đám người đó, bà đã nghĩ ngay đây chính là đứa nhỏ đó hay sao?

Bà Smith quả quyết:

- Ngay lúc đó và cả bây giờ tôi vẫn tin chắc là tôi nhìn không sai!

- Lúc đó bà đang đứng bên ngoài hay ngồi trong xe?

- Tôi vừa ra khỏi xe và đứng bên ngoài vì lúc đó đang định vào mua thức ăn nhanh cũng như để dùng phòng vệ sinh trong tiệm đó.

- Khoảng cách lúc đó giữa bà và đám người đó bao xa?

Bà Smith hơi ngẩn người với câu hỏi đó nhưng bà ta hiểu ngay là viên thám tử muốn biết xem cái nhìn của bà ta có chính xác hay không.

- Rất gần! Rất gần đủ để tôi nhìn rõ mặt đứa trẻ đó!

Thomas uống nốt ly nước chanh và lại khen:

- Nước chanh bà pha ngon quá!

Lời khen đó làm bà Smith dễ chịu hơn và đỡ căng thẳng nhưng bà ta không nói gì.

Thomas đặt ly nước chanh xuống bàn rồi ân cần nói với bà ta:

- Tôi xin lỗi là đã làm cho bà hơi căng thẳng nhưng tôi chỉ làm nhiệm vụ của một thám tử điều tra, mong bà hiểu cho!

Nghe thế bà Smith nhỏ nhẹ nói:

- Không sao! Tôi hiểu! Tôi chỉ muốn giúp vào việc tìm ra đứa bé đó mà thôi!

Thomas gật đầu và hỏi tiếp cặn kẽ hơn:

 - Tôi có 2 câu hỏi. Thứ nhất là nếu bà có thể nhớ lại và mô tả hình dạng đứa bé đó cho tôi được không? Câu hỏi thứ hai là… bà có thấy đứa trẻ này có gì khác so với những trẻ mà bà đã từng gặp không?

Bà Smith suy nghĩ như cố gắng nhớ lại ngày hôm đó.

- À… đó là một bé gái có tóc mầu nâu hơi vàng, tóc xoăn thành từng lọn. Trông nó xinh lắm nhưng bảo tôi tả gương mặt đó thì khó… vì như tôi đã nói với thám tử tôi đã nhìn thấy nó bị lôi đi! Con bé không nói năng gì mà cũng không có vẻ chống đối. Nói chung là nhìn nó không vui mà cũng chẳng buồn! Trông nó rất thụ động! Đứa trẻ đó mặc quần bó mầu xám, áo khoác mầu đen. Tôi nhớ như vậy! Ít khi nào trẻ con lại mặc quần áo mầu xám xịt như vậy!

Nghe bà Smith mô tả thì đến 50% đấy chính là Leah Miller, Thomas nghĩ như vậy nhưng không nói ra.

- Bà thấy đứa trẻ này giống đứa trẻ bị mất tích ở điểm nào?

Bà Smith trả lời ngay:

- Mái tóc, khuôn mặt! Không biết nữa! Nhưng mà tôi thấy giống. Kỳ lạ thật! Tôi không thể trả lời câu hỏi này được! Tôi cũng không hiểu! Nhưng chỉ biết ngay khi vừa nhìn thấy nó là tôi nghĩ ngay đến đứa bé bị mất tích! Tôi cũng không biết phải nói thế nào cho thám tử hiểu nữa vì chính tôi cũng không hiểu!

Bà ta không hiểu nhưng Thomas thì biết ngay đó là gì! Trực giác! Chàng đã từng bị hai chữ này quấy rối và không thể giải thích!

Thomas nói với bà Smith:

- Bà yên tâm đi, tôi hiểu những điều bà muốn nói! Bà đã giúp rất nhiều trong việc điều tra, cám ơn bà. Chỉ còn một câu hỏi cuối thôi. Đám người đi cùng với đứa trẻ đó như thế nào theo nhận xét của bà?

Bà Smith có vẻ vui trước những lời nói của viên thám tử. Bà lại thấy có cảm tình với người thám tử trẻ tuổi này như lúc ban đầu mới gặp gỡ.

Bà ta hăng hái kể:

- Người đàn ông nắm tay đứa trẻ và kéo đi mặc dù đội mũ và đeo kính đen nhưng tôi có thể nhận ra là ông ta không trẻ, cũng phải năm mươi mấy tuổi. Có vẻ như 4 thanh thiếu niên kia là con cái của người đàn ông này. Trong số 4 thanh thiếu niên đó thì 3 người là con gái, 1 là con trai. Trông họ có vẻ như một gia đình. Thành thử ra đứa trẻ đó nhỏ quá giữa đám người nọ.

- Ý tôi muốn hỏi là trông họ có vẻ lương thiện hay không?

Bà Smith mở to mắt nhìn người thám tử trẻ tuổi đang ngồi trước mặt mình.

- À.. à.. trông họ bình thường… trông không có vẻ là người xấu đâu!

- Bà ở đây bao lâu rồi? Tôi nghe cảnh sát Jim Carter nói đây là thành phố nhỏ nên mọi người đều biết nhau, có đúng vậy không?

Bà Smith bật cười, lắc đầu:

- Nói dỡn sao! Dù đây là thành phố nhỏ nhưng làm sao mà mọi người biết nhau hết được! Chẳng hạn  những người kinh doanh ở đây như chủ cây xăng, chỗ sửa xe, chủ tiệm ăn, mấy người làm trong ngân hàng hay những người quen mặt khi đi nhà thờ hay trường học thì có thể nói là biết nhau nhưng đâu có nghĩa là tất cả mọi người đúng không? Mặc dù tôi đến đây ở đã lâu nhưng tôi đâu có biết tất cả đâu?

Một câu hỏi chợt bật lên trong đầu Thomas:

- Theo bà đứa bé và những người đó có phải là người đây hay không hay họ chỉ đi ngang qua thành phố này?

- Trời! Thám tử làm tôi như thầy bói không bằng! Sao biết được?

Thomas cười nói lời giã từ bà Karen Smith:

- Cám ơn bà nhiều. Chưa bao giờ trong lúc hành nghề mà tôi lại được uống một ly nước chanh ngon như vậy! Nếu sau này bà có nhớ ra điều gì chưa kể cho tôi thì bà làm ơn gọi cho tôi nhé? Đây là số điện thoại của tôi.

Nói xong Thomas đứng dậy niềm nở bắt tay bà Smith.

Bà ta tiễn Thomas ra bên ngoài cửa không quên nói với chàng:

- Tôi mong thám tử sẽ tìm thấy cô bé đó sớm!

Thomas giơ tay lên chào cười và gật đầu.

Nhưng ra đến gần ngoài đường, Thomas lại quay trở lại hỏi bà Smith:

- Chỗ tiệm bán thức ăn nhanh mà bà đã nhìn thấy họ là ở đâu vậy?

Bà ta cho Thomas biết địa chỉ và còn chỉ đường.

« Lùi
Tiến »