Giọt Lệ Tháng Sáu

Lượt đọc: 4962 | 10 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15

Thomas ngừng xe trước cửa tiệm McDonald’s mà bà Karen Smith đã cho địa chỉ. Tiệm McDonald’s ở một thị trấn nhỏ dọc đường nằm cạnh một vài quán ăn nhỏ trông cũng cũ kỹ và vắng vẻ.

Điều đầu tiên mà Thomas quan sát bên ngoài tiệm bán thức ăn nhanh McDonald’s và mấy cửa tiệm sát bên là không có tiệm nào gắn camera cả. Ngay cả mấy cửa hàng bên kia đường cũng vậy. Sao nhỉ?

Bên kia đường đối diện với tiệm McDonald’s là một cửa hàng bán những đồ thủ công hay gì đó không biết nữa?

Thomas băng qua đường đứng bên ngoài cửa tiệm có tên Tiffany. Qua lớp kính lớn tuy cũ kỹ nhưng Thomas có thể xác nhận đây đúng là một cửa hàng bán những kỷ vật và những món đồ thủ công. Không hề có một máy camera nào gắn bên ngoài! Nhưng bên trong tiệm thì sao? Biết đâu?

Chàng đẩy cửa vào bên trong tiệm. Ở trong được trưng bầy rất mỹ thuật và xinh xắn. Cách bầy biện cho thấy chủ nhân có trình độ thẩm mỹ cao và phong cách bầy biện sắp xếp rất tân kỳ, khác hẳn với bề ngoài. Một cửa hàng ở thành phố nhỏ như Marble Falls mà lại có những đặc điểm như thế cũng lạ lùng!

Đang quan sát bên trong cửa hàng, Thomas chợt nghe một tiếng nói rất thanh tao trong trẻo của một phụ nữ. Giọng rất trẻ chắc của một thiếu nữ thì đúng hơn làm Thomas quay người về phía tiếng nói ấy.

Khi nhìn thấy cô ta, Thomas biết là mình đã đoán đúng vì cô ta rất trẻ, có lẽ chưa đến 30 tuổi. Đôi mắt đen và nụ cười ấm áp của thiếu nữ Á châu như đang chào đón Thomas với vẻ thân thiện.

- Tôi có thể giúp gì được không?

Thomas cũng đáp lại với nụ cười cởi mở:

- Tôi mong là cô có thể giúp tôi được!

- Quý khách muốn mua quà làm kỷ niệm khi đi ngang thành phố này hay muốn tìm một món quà cho ai đó?

Lời nói nhỏ nhẹ và khéo léo của cô ta không biết chỉ là người làm công hay đây chính là chủ nhân làm Thomas tò mò. Nhưng nhìn phong cách, lời nói và ngay cả cách phục sức của cô ta tuy giản dị nhưng có cá tính và sang, rất phù hợp với cách bài trí của cửa hàng này. Chắc hẳn đây chính là chủ nhân của cửa hàng Tiffany?

Thomas rút ví chìa thẻ cá nhân cho cô ta xem và nói:

- Tên tôi là Thomas Brown, thám tử tư đến Marble Falls đề điều tra một vụ án.

Cô ta hơi khựng lại, vẻ thân thiện trên khuôn mặt cô gái biến mất nhường chỗ cho một vẻ căng thẳng không giấu diếm.

Thomas nói ngay:

- Vụ án này không liên quan gì đến cửa tiệm này hay chủ nhân của nó! Cô cứ tự nhiên đi!

Nghe thế, cô ta có vẻ thoải mái hơn khi hỏi Thomas:

 - Vậy tôi có thể giúp gì cho thám tử?

- Tiệm này có gắn camera thu hình không?

Cô ta gật đầu:

- Có!

- Bên trong thôi sao?

- Cả bên ngoài vì năm ngoái tiệm bị đập kính!

Thomas không thể tin vào vận may của mình như vậy! Chàng kêu lên:

- Thật sao? Tôi đứng bên ngoài nhưng đâu nhìn thấy?

Cô ta cười với vẻ hãnh diện:

- Đây là một hệ thống mới nhất, nhỏ và rất kín đáo!

Thomas nghĩ thầm một cửa hàng nhỏ như vậy mà lại gắn hệ thống camera tân tiến không phải là chuyện lạ lắm sao?

Làm như đọc được ý nghĩ đó của viên thám tử, cô ta nói ngay với nụ cười đầy vẻ thú vị:

- Đó là nghề chuyên môn của chồng tôi!

Thomas bật cười! Hóa ra là như thế! Chàng nói đùa:

- Chắc không phải để bảo vệ cửa tiệm mà là bảo vệ chủ nhân của nó!

Cô ta cũng cười thành tiếng và sau đó nói với Thomas:

- Tôi là Mai Lee! Đúng đây là cửa hàng của tôi!

Thomas bắt chuyện:

- Xin lỗi… nhưng chắc cô là nghệ sĩ chuyên nghiệp và trong tiệm này chắc hẳn toàn là tác phẩm của cô? Tôi nói đúng không?

Có vẻ rất thích thú với người khách lạ này, Mai Lee lại cười:

- Hoàn toàn đúng! Tôi tốt nghiệp về nghệ thuật điêu khắc và những thứ trong tiệm này đều là sản phẩm của tôi làm ra!

Thomas phụ họa và thẳng thắn nói ra suy nghĩ của mình:

- Tất cả những thứ trong cửa hàng này từ lớn đến nhỏ cũng như trang trí đều rất nghệ thuật ở cấp bậc cao. Tôi rất ngạc nhiên khi thấy tiệm của cô lại ở đây!

Mai Lee cười thành tiếng vui vẻ nói với viên thám tử:

- Chẳng có ai vào đây mà lại nói những lời như thám tử vừa nói! Tôi rất cám ơn về những lời khen ngợi đó! Nghệ thuật cần được chiêm ngưỡng và trân trọng dù bất cứ ở đâu!

Thomas gật gù:

- Tôi đồng ý!

Chỉ với vài nhận xét và những câu nói trao đổi mà cả hai tự dưng thấy gần gũi bất ngờ.

Mai Lee nhìn Thomas và lập lại câu hỏi lúc trước:

- Tôi có thể giúp gì?

Thomas giải thích:

- Tôi muốn xem lại những đoạn phim gần đây vì có thể liên quan đến một vụ án mà chúng tôi đang điều tra về vụ mất tích của một em gái nhỏ 5 tuổi.

Không hỏi thêm về vụ án, Mai Lee nói ngay khi chỉ vào phía sau:

- Trong căn phòng đàng sau đây, thám tử có thể ngồi xem!

Thomas đi theo Mai Lee vào căn phòng khuất đàng sau vách tường. Căn phòng rất nhỏ, có ít đồ đạc nhưng có computer, thêm một bàn nhỏ và 2 ghế.

Mai Lee chỉ:

- Đây! Thám tử ngồi xuống đi!

Khi ngồi xuống ghế, trước mặt Thomas là 2 màn hình khá lớn và rất rõ nét. Hai màn hình đều chia làm nhiều ô nhỏ vuông vức với nhiều hình ảnh khác nhau trong và ngoài tiệm. Quả đúng là một hệ thống có tầm cỡ không phải loại vớ vẩn rẻ tiền!

Chàng mừng thầm hỏi cô Mai Lee:

- Cô có thể chỉ sơ sơ cho tôi cách xử dụng không? Hệ thống này tân tiến quá!

Mai Lee cười nhẹ:

- Giản dị lắm!

Nói xong nàng chỉ dẫn cho viên thám tử cách xử dụng và điều khiển. Mai Lee bắt Thomas thử đi thử lại cho nhớ.

Khi biết chắc là Thomas thành thuộc, Mai Lee nói:

- Được rồi nhé! Thám tử cứ tự nhiên làm những việc cần làm! Muốn uống gì không?

Thomas xua tay:

- Không! Cám ơn! Cứ gọi tôi là Thomas được rồi!

Chàng cũng loay hoay mấy phút mới điều khiển được. Thomas gật gù thích thú.

Thomas chăm chú tìm cách xem lại những đoạn phim cũ. Có lẽ vừa chưa quen vả lại tốc độ cũng di chuyển khá nhanh nên mãi chàng vẫn chưa tìm đúng được ngày mình muốn tìm!

Mai Lee lảng vào xem viên thám tử có cần giúp gì không vì chính nàng cũng mất một thời gian ngắn mới quen được.

- Thám tử có cần giúp gì không?

Thomas quay lại mừng rỡ:

- Nếu cô không bận thì hãy giúp tôi một chút!

Mai Lee vui vẻ liến thoắng nói:

- Thám tử cần tìm gì cứ nói, tôi quen rồi nên tìm nhanh hơn!

Thomas nói ngày mà chàng muốn tìm. Chàng đứng lên nhường chỗ cho Mai Lee.

Mai Lee ngồi xuống, vừa cẩn thận chậm rãi rà tìm vừa nói với Thomas:

- Phải từ từ, đừng vội vì cái máy này nó rất nhạy và chạy nhanh nữa.

Khi tìm đến đúng ngày mà viên thám tử muốn tìm, Mai Lee dừng tay ngước lên nhìn Thomas đang đứng sát đó.

- Đúng ngày mà thám tử tìm rồi đó! Tất cả những ô trên cả hai màn hình đều chụp mọi khía cạnh. Nếu thám tử muốn xem lại thì bấm vào nút này! Còn muốn làm lớn một hình nào trong này thì dùng con chuột di chuyển rồi bấm vào thôi!

Nói xong Mai Lee đứng dậy.

- Thám tử cứ ngồi xuống làm thử đi! Nếu có trục trặc gì thì gọi tôi!

- Cám ơn cô nhiều! Thực sự tôi không giỏi computer cho lắm mà cái máy này lại tân kỳ nữa!

Mai Lee cười thành tiếng.

- Lúc đầu tôi cũng lúng túng nhưng rồi quen đi!

Nói xong nhưng Mai Lee vẫn đứng đó mà chưa ra khỏi phòng.

Thomas dán mắt vào hai màn hình. Nhìn lướt qua cả hai màn hình nhưng không hề thấy chiếc xe van nào ngừng trước cửa tiệm McDonald’s cả. Chắc phải có vấn đề gì đây?

Chàng quay lại nhìn thấy Mai Lee vẫn đứng ở cửa phòng. Nhìn thấy nét mặt của viên thám tử, Mai Lee hiểu ngay nên hỏi:

- Cần giúp gì nữa không?

Thomas băn khoăn khi nói với cô ta:

- Có một phụ nữ nói rằng vào ngày đó bà ta có nhìn thấy một chiếc xe van đậu ở tiệm McDonald’s nhưng tôi tìm mãi không thấy! Hay vì những chiếc xe đậu ở bãi đậu xe che đi nên không nhìn thấy!

- Thám tử tìm kỹ chưa?

- Cô cứ gọi tôi là Thomas! Hay vì tôi điều khiển không đúng?

- Để tôi xem!

Thomas đứng lên nhường chỗ cho Mai Lee.

Cô ta vừa điều khiển vừa nói với Thomas:

- Đây nhé! Bây giờ mình đang xem xét đúng ngày mà anh muốn tìm. Bắt đầu từ giờ nào, từ sáng nhé?

- Từ giờ tiệm mở cửa! Từ sáng đi!

Mai Lee gật đầu và rà soát. Những màn hình thay đổi từ từ.

Thomas chợt kêu lên:

- Cô làm gì để điều khiển cho nó di động đúng như mình muốn? Nhiều lúc nó chạy nhanh quá!

Mai Lee quay lại nhìn Thomas rồi tủm tỉm cười:

- Đây! Phải dùng cả thêm nút này nữa! Nếu anh điều khiển khéo léo nó sẽ di động như anh muốn. Còn nếu anh làm không đúng thì nó sẽ chạy nhanh quá và có thể vuột mất những thứ anh đang tìm!

Thomas thở dài:

- Chắc tôi ngồi đây cả ngày cũng không làm xong!

Mai Lee tò mò:

- Liệu lời nhân chứng mà anh nói có đáng tin cậy không?

Thomas khẳng định:

- Dù người phụ nữ đó hơi lớn tuổi nhưng tôi tin lời bà ta!

Mai Lee đề nghị:

- Để tôi giúp anh! Tôi làm sẽ nhanh hơn!

- Vậy thì tốt quá!

Thomas đứng lên nhường chỗ cho Mai Lee ngồi. Cô ta ngồi xuống nói với Thomas:

- Bây giờ chúng ta cùng theo dõi! Bất cứ lúc nào anh muốn ngừng lại thì nói cho tôi biết!

Cả hai cùng dán mắt vào hai màn hình. Quả thật Thomas thấy trước đó chàng đã cho màn hình chạy quá nhanh nên đã không tìm được thứ mình muốn tìm.

Mai Lee vừa điều khiển vừa nói với Thomas:

- Chúng ta sẽ kiểm soát màn hình từ sáng cho đến buổi chiều nhé?

- Đúng rồi!

Cả hai kiên nhẫn nhìn màn hình, hết hình ảnh này đến hình ảnh khác. Trên màn hình ở một góc có hiện lên giờ. Vào lúc 1 giờ 13 phút trưa, một chiếc xe van mầu đen chạy vào bãi đậu xe của tiệm Mc Donald’s. Chiếc xe ngừng lại đậu ở một chỗ gần với bên ngoài.

Thomas kêu lên:

- Chắc là chiếc xe van đó đấy! Có thể cho quay chậm lại lúc chiếc xe van rẽ vào bãi đậu không?

- OK!

Mai Lee chậm rãi cho màn hình chạy ngược lại. Cả hai cùng quan sát chiếc xe van mầu đen chạy ngang qua cửa trước của tiệm rồi với sự điều khiển của Mai Lee hình ảnh đó chậm chậm di chuyện và cả hai đều nhìn thấy chiếc xe van quẹo vào bãi đậu xe.

Thomas chỉ tay nói lớn tiếng:

- Ngừng ngay đó!

Mai Lee nói ngay:

- Anh muốn nhìn bảng số xe?

Thomas gật đầu hào hứng đáp:

- Đúng vậy! Bây giờ cô phóng lớn bức hình này nhé! Cô làm được không?

- Đương nhiên là được! Chồng tôi đã dậy tôi làm.

Nói xong Mai Lee cười ròn rã:

- Tôi nhớ là mình đã rất thích thú với trò chơi này! Chồng tôi đã khen tôi học nhanh và điều khiển khá chính xác!

- Tốt quá rồi!

Trên màn hình bảng số của chiếc xe van ở phía sau hiện ra khá rõ ràng. Bảng số xe của tiểu bang Texas!

Thomas búng tay hét to:

- Được rồi! Ngừng ngay đó để tôi chụp lại!

Mai Lee cũng thấy hào hứng trước sự phấn khích của Thomas.

Dĩ nhiên họ chỉ nhìn thấy được như vậy.

Một lúc sau, chừng 2 tới 3 phút cả Thomas và Mai Lee đều nhìn thấy một nhóm người xuất hiện. Họ đi từ bãi đậu xe ra phía trước của con đường chính là mặt tiền của tiệm ăn nhanh Mc Donald’s.

Một người đàn ông có vẻ không còn trẻ đội mũ và đeo kính đen, tay dắt một đứa bé gái trạc 5, 6 tuổi. Đi theo sau là một thanh niên trẻ. Đàng sau nữa là 3 thiếu nữ trẻ tuổi trông như sàn sàn bằng nhau.

Thomas kêu lên:

- Đúng rồi! Đây rồi! Chính là những người này! Người phụ nữ đã kể lại như thế!

Mai Lee nói với viên thám tử:

- Dừng lại ở chỗ này nhé?

- Phải đấy! Bây giờ phóng lớn lên nhé!

Vừa lúc đó có tiếng chuông kêu leng keng bên ngoài. Mai Lee dừng tay nói với Thomas:

- Chắc có khách! Tôi phải ra xem!

- Cô cứ đi đi! Khi nào xong cô hãy trở lại giúp tôi!

Mai Lee để màn hình ngừng lại.

Còn một mình, Thomas muốn tự xoay sở một mình nhưng lại ngại với hệ thống tối tân này chàng lại làm loạn lên và mất công Mai Lee phải tìm lại!

Mắt chàng cứ dán vào màn hình. Những hình ảnh của nhóm người đó dĩ nhiên chỉ toàn là hình chụp nghiêng, không rõ mặt. Riêng cô bé có hơi nghiêng người nhìn lại phía sau nên cho một tầm nhìn rõ hơn. Thomas tin rằng khi hình được phóng lớn lên chàng sẽ nhìn rõ mặt cô bé này hơn. Nhiều phần đây chính là Leah Miller!

*

Khoảng 25 phút sau Mai Lee trở lại. Nhìn thấy Thomas ngồi đó với vẻ thẫn thờ, Mai Lee mỉm cười nghĩ thầm anh ta không dám đụng vào hệ thống này!

Nghe tiếng động, Thomas ngoái lại nhìn. Thấy Mai Lee xuất hiện, chàng mừng hơn bắt được vàng.

Thomas vừa cười vừa nói:

- Cứu tinh của tôi đây rồi!

Mai Lee cười lớn tiếng và rất có cảm tình với viên thám tử trẻ tuổi này.

Nhìn gương mặt rạng rỡ của cô ta, Thomas cũng thấy vui lây. Chàng đứng dậy nhường chỗ cho Mai Lee.

Cô ta hỏi ngay:

- Bây giờ anh có muốn làm hình lớn lên không?

- Nẫy giờ tôi chỉ có chờ như vậy thôi!

- Lớn hết cỡ nhé?

Khi Mai Lee điều khiển thì chỉ một màn hình thay đổi và chỉ một hình được phóng lớn lên choán hết màn hình.

Thomas kêu lên:

 - Hay quá!

Dĩ nhiên những hình ảnh cũng mờ hơn vì bị phóng lớn nhưng Thomas nhận ra ngay đứa bé gái khoảng 5 tuổi trong hình rất giống với Leah Miller!

Chàng buột miệng nói với Mai Lee:

- Đứa bé rất giống với dung mạo đứa trẻ bị mất tích mà tôi đang tìm kiếm! Tôi chụp hình được không?

-Cứ tự nhiên! Anh có muốn phóng lớn từng góc cạnh của tấm hình này không?

- Có chứ! Cô làm ơn giúp tôi đi! Đã nói cô là cứu tinh của tôi mà!

Với sự điều khiển khéo léo cũng như với những chức năng tân tiến của máy thu hình này, Thomas đã chụp được rất nhiều hình.

Cả nhóm người đó đã ngồi ăn trong tiệm vì đến nửa tiếng sau mới thấy họ đi ra.

Lúc này không cần Thomas nói gì, Mai Lee tự động cho máy ngừng lại và phóng lớn tấm hình cả nhóm người này.

Người đàn ông đội mũ và đeo kính đen hơi cúi đầu nên khó nhận diện. Chính ông ta là người nắm tay cô gái nhỏ. Bà Smith đã mô tả rất đúng khi nói rằng đứa bé gái 5 tuổi đó dường như bị lôi đi tuy nó không chống cự.

Thomas nói ngay:

- Để tôi chụp tấm hình!

Hai thiếu nữ ăn mặc không có gì đặc biệt, không gây chú ý đi ngay phía sau. Họ không đeo kính, trông cả hai cô gái rất trẻ, khoảng 24, 25 tuổi. Không có nụ cười nào trên mặt họ. Một trong 3 thiếu nữ có một cô gái mang nhiều nét Á châu.

Những người đi sau cùng bị hai thiếu nữ che gần hết nên không nhìn rõ cho lắm, chỉ biết đó là một cô gái và một thanh niên, vóc dáng trẻ, quần jean, áo thung.

Thomas chụp thêm vài tấm hình rồi không thể nhịn được, chàng kêu lớn tiếng:

- Không thể ngờ được! Đúng là quá may mắn!

Không để ý là Mai Lee đang nhìn mình và cười thích thú.

Biết là nhiệm vụ của mình đã xong, Mai Lee đứng lên nói với viên thám tử:

- Xong rồi nhé? Anh cần tôi giúp gì nữa không?

Thomas nhìn người thiếu nữ Á châu trước mặt với vẻ cảm kích khi nói với cô ta:

- Không có cô có lẽ tôi không thể tìm ra đứa bé này! Cô chính là vận may của tôi! Tôi… tôi không biết phải nói sao để cám ơn cô bây giờ! Không những vậy tôi còn nhờ cô chuyển lời cám ơn chồng cô đã gắn cho cô hệ thống tân kỳ này trong tiệm. Mặc dù tôi chưa dám chắc là sẽ tìm ra đứa bé này ngay nhưng đây đúng là một đột phá rất lớn! Cũng chưa chắc chắn hẳn đây chính là đứa bé bị mất tích nhưng nhiều phần đây chính là Leah Miller!

Nói xong Thomas cứ đứng ngẩn người ra nhìn Mai Lee. Hình như chàng vẫn chưa nói hết đủ những lời cám ơn cô ta. Chàng phải nói gì nữa đây?

Mai Lee cười:

- Anh đừng làm tôi thấy ngượng vì nhiều lời cám ơn của anh quá đáng đó!

Ngay lúc đó Thomas chợt nghĩ ra một điều để có thể cám ơn Mai Lee.

- Trước ra khỏi đây tôi muốn xem một vòng cửa tiệm của cô đã!

Mai Lee hiểu ngay. Nàng nói luôn:

- Anh đừng nghĩ là mắc nợ gì tôi! Cái máy thu hình đã giúp anh thôi mà!

Thomas ra bên ngoài làm như không nghe thấy những lời của Mai Lee vừa nói.

Lúc này chàng mới để ý đến những thứ kỷ vật trong tiệm. Thomas không nghĩ đến chuyện mua một món quà để tặng ai đó vì thực sự chàng chưa có bạn gái hay một người nào đó để tặng. Nhưng đây sẽ là một kỷ vật chàng lưu lại để nhớ đến thành phố Marble Falls, cửa hàng này và chủ nhân của tiệm tên Mai Lee đã giúp đỡ chàng.

Nhìn thấy một bức tượng có đế mầu đen còn chính bức tượng mầu vàng đất mang hình dạng nửa người khỏa thân của một thiếu nữ. Bức tượng cô gái khỏa thân hơi cúi đầu xuống nhìn bên dưới, bờ vai thon và gầy guộc nhưng hai vú căng tròn. Có một cành hoa vươn lên như vừa che lấp phần nào một bên ngực. Chỉ lạ là tuy đây là một bức tượng phụ nữ khỏa thân nhưng không gợi dục. Tại sao vậy nhỉ, Thomas tự hỏi? Nhưng bức tượng rất đẹp! Không biết bao nhiêu tiền? Ở một cửa hàng như ở nơi hẻo lánh này chắc không mắc lắm đâu! Kệ, cứ mua đại!

Nghĩ và quyết định như vậy nên Thomas đưa mắt tìm kiếm Mai Lee khi nói:

- Tôi muốn mua bức tượng này!

Mai Lee đứng không xa viên thám tử trẻ tuổi cho lắm, trên môi nàng nở nụ cười thích thú.

- Anh thích bức tượng này à?

- Tác phẩm của cô ư? Tôi rất thích!

Mai Lee tò mò:

- Không sai! Vì sao anh thích bức tượng này?

Thomas nhún vai:

 - Thích vì thích! Chẳng vì sao cả!

Mai Lee bật cười nhưng không nói gì. Nàng sẽ bán bức tượng mà nàng ưa thích cho viên thám tử này với giá thật đặc biệt. Nhưng cũng hỏi:

- Mua cho anh hay để tặng ai?

- Cho tôi! Khi nhìn bức tượng này tôi sẽ nhớ đến nhiều thứ! Cô bỏ vào hộp cẩn thận cho tôi được không?

- Đương nhiên tôi sẽ làm vậy! Anh yên tâm.

Khi trả tiền, Thomas không thể không hỏi Mai Lee:

- Cô tính đặc biệt cho tôi sao? Tôi không nghĩ là bức tượng này giá như vậy!

Mai Lee nói rất nghiêm túc:

- Một tác phẩm của mình làm ra mà được người khác yêu thích thì không có món quà nào quý hơn. Lẽ ra tôi tặng anh bức tượng này nhưng tôi nghĩ anh sẽ không bằng lòng như thế!

Thomas hơi ngỡ ngàng trước lời nói của Mai Lee nhưng rồi cười xòa:

- Cám ơn cô Mai Lee nhiều!... Bây giờ tôi phải trở về Houston.

- Chúc anh sớm tìm ra cô bé bị mất tích!

Thomas gật đầu. Đi ra đến gần cửa, chàng quay lại giơ chiếc hộp đựng bức tượng lên nói:

 - Tôi rất thích bức tượng này!... Bức tượng này… À không.. tác phẩm này có tên không?  

Mai Lee chỉ vui vẻ cười đáp lại.

- Đây là một trong những tác phẩm mà tôi thích và hài lòng khi hoàn tất nhưng tôi đã không đặt tên cho nó… Nếu anh thích thì cứ tự nhiên đặt cho nó một cái tên như anh muốn, tôi không phản đối!

Thomas cười và gật đầu. Còn chuyện đặt tên cho bức tượng sao? Để xem…

« Lùi
Tiến »