Giọt Lệ Tháng Sáu

Lượt đọc: 4937 | 10 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2

Buổi tối mẹ đã vào phòng nghỉ còn một mình April vẫn chưa thấy buồn ngủ nên mở Tivi xem. Nàng để cho âm thanh thật nhỏ để khỏi làm rộn giấc ngủ của mẹ. Cũng có thể mẹ vẫn còn thức nhưng ở một mình có lẽ mẹ đã quen với sự yên tĩnh.

April đổi hết đài này sang đài khác, cứ xem chương trình này một lát rồi chán nên lại thay đổi.

Định tắt Tivi rồi vào phòng ngủ nhưng nàng lại đổi ý muốn xem tin tức địa phương một chút. Chắc chỉ toàn chuyện cướp bóc, vậy xem làm gì nhỉ?

Nhưng bản tin ngay đầu giờ tin tức làm April chú ý. Trên màn hình TiVi hiện lên hình ảnh một bé gái xinh xắn. Theo lời người nữ xướng ngôn viên bé gái kia là con gái của một tỷ phú về dầu hỏa bị mất tích ngày hôm qua. Tên cô bé là Leah Miller, 5 tuổi. Cũng chính ngày hôm qua là ngày sinh nhật của Leah.

Vụ mất tích bí ẩn của con gái tỷ phú Miller đã gây chấn động và gia đình tỷ phú đã đưa ra một số tiền không nhỏ làm giải thưởng cho ai tìm ra được tông tích của bé Leah Miller. Số tiền thưởng là 500 ngàn đô la!

Cũng trong bản tin này, người nữ xướng ngôn viên còn nhắc sơ qua đến những vụ trẻ mất tích khác trước đây cũng tại cùng tiểu bang Texas này mà đến giờ vẫn chưa phát hiện ra tông tích những trẻ đó. Còn sống hay đã chết là câu hỏi vẫn chưa được giải đáp.

Không những vậy, người nữ xướng ngôn viên của chương trình tin tức lúc 10 giờ khuya còn nhắc đến những tên trẻ nhỏ bị mất tích trước đây mà đến giờ vẫn biệt tăm, không ai biết những đứa trẻ đó bây giờ ở đâu, trong hàng loạt 6 đứa trẻ mất tích đó có nhắc đến một cái  tên làm April ngồi lặng người đi! June Le Phạm! Chính là người chị ruột thịt của April, cũng là người con gái mà mới buổi chiều bà Mây đã mong mỏi là sẽ được gặp lại con gái trước khi qua đời!

Điều kỳ lạ làm April chú ý đến nhiều nhất là khi người xướng ngôn viên nhắc đến tất cả những trẻ nhỏ khi bị mất tích đều là con gái và ở trong cùng một độ tuổi 5 hay 6 tuổi! Tổng cộng nếu tính cả bé gái Leah Miller đến thời điểm hiện tại tất cả là  có 7 trẻ gái bị mất tích một cách lạ lùng, không để lại một dấu vết gì! Như thể chúng đã bốc hơi!

June Le Phạm! Đúng ra tên của chị April là June Lệ Phạm! Mẹ đã từng giải thích cho April nghe chữ “Lệ” trong tên đệm của chị June có nghĩa là “nước mắt”. Ngay lúc này April bâng khuâng nghĩ đến cái tên của chị mình! June Lệ Phạm là “giọt lệ tháng 6”! “Giọt lệ tháng sáu” đó đã làm rơi không biết bao nhiêu là nước mắt của mẹ! Chỉ một giọt lệ tháng 6!

April nhìn vào màn hình Tivi nhưng thay vì nhìn và theo dõi tiếp bản tin địa phương thì đôi mắt nàng lại chỉ nhìn thấy những hình ảnh khác… Đôi mắt 30 tuổi của April đang bị kéo thụt lùi lại với thời gian của 26 năm trước, ngày nàng lên 4 tuổi và chị June lên 6. Ngày mà thảm kịch bắt đầu như mới xẩy ra hôm qua!... Những hình ảnh rời rạc của quá khứ trong trí nhớ của một đứa trẻ lên 4 rất mơ hồ… Rồi vụt biến mất đi… như “giọt lệ tháng 6” đã khô đi và tan biến vào hư không!

Những điều mà đứa trẻ April khi ấy mới được 4 tuổi còn nhớ và nhớ cho đến ngày hôm nay… Nó không hề quên…

Đó là một buổi chiều mùa Hạ của ngày chủ nhật. April đã nhớ như vậy vì sáng hôm đó ba mẹ con có đi nhà thờ. Cũng là lần đầu tiên và là lần cuối cùng hai chị em April và mẹ tham dự một buổi picnic ngoài trời đông người như thế! Toàn là gia đình những người trong giàn nhạc giao hưởng của mẹ đến họp mặt và vui chơi bên nhau. Rất nhiều trẻ con, có những trẻ sàn sàn bằng tuổi chị em April nhưng có vài đứa lớn hơn.

Tất cả đều tụ họp vui vẻ ở một công viên, ăn uống vui đùa thoải mái. Trẻ con chạy nhẩy chơi đùa với nhau. Chúng rất dễ làm quen và tự nhiên như đã từng gặp gỡ nhiều lần, nhưng thực sự hôm nay là ngày đầu tiên. Người lớn tụ tập từng nhóm vừa ăn uống vừa chuyện trò.

April và June cũng nhập vào số đông trẻ nhỏ đó. Chúng theo nhau không chỉ chạy chơi trong công viên mà còn đua nhau chạy khắp nơi để khám phá những thứ mới mẻ.

Và rồi chừng hơn 10 đứa trẻ đã kéo nhau đến một khu vườn cách công viên không xa, cũng gần đó thôi.

Khu vườn có cổng vào màu xam xám và cổng không đóng. Trẻ con nghịch ngợm và không hề biết sợ hãi và cũng không hề biết nơi này có chủ và người ngoài không được phép vào. Chúng hồn nhiên chạy qua cổng sắt hoen ri đang mở toang mà vào bên trong khu vườn.

Ấn tượng đầu tiên với cô bé 4 tuổi tên April là cái chuông mầu nâu đậm treo giữa cái khung trống nằm tít trên cao ở cổng vào của khu đất rộng mênh mông. Hai bên cổng có gắn hai cái đèn cũng mầu nâu. Cái chuông nằm trên cao im ỉm và cho dù ngày hôm đó gió nhiều nhưng chuông không kêu! April đã ngửa cổ lên nhìn cái chuông rất to và ngong ngóng xem nó có kêu hay không?

Nhưng chuông không hề kêu trong buổi chiều ấy cho dù những cây lá rậm rạp chung quanh cứ đùa qua đùa lại xào xạc như chọc ghẹo những đứa trẻ nghịch ngợm.

Qua cổng sắt là một con đường trải sỏi, hai bên trồng nhiều cây lớn. Có những cây cao với những cành lá xòe như nan quạt chĩa lên trời làm nhưng cây đã cao còn cao hơn. Giữa những thân cây từng chùm trái nhỏ li ti màu vàng như bám vào những giây rủ xuống. Vào sâu bên trong cũng không thấy ai, một tiếng chó sủa cũng không có.

Cũng chính con đường trải sói đá đó dẫn đến một biệt thự lớn. Trước khi vào đến biệt thự này có một cái gì như cái chậu vĩ đại mà đến bây giờ nhớ lại April mới hiểu đó là một hồ nhân tạo hình như một cái chậu vĩ đại không có nước. Ngay chính giữa hồ có một bức tượng người thiếu nữ cao hơn tầm vóc của mấy đứa trẻ hôm đó. Bức tượng người thiếu nữ ôm bình nước! Bình nước nghiêng xuống bên dưới.

Có trẻ còn nghịch trèo vào bên trong chiếc hồ cạn khô và lay lay bức tượng như muốn đánh thức. Chúng cười đùa vui vẻ quá sức và không hề thắc mắc sẽ có ai trong ngôi nhà lớn đó sẽ đi ra quát mắng và đuổi chúng ra khỏi nơi này.

April đã chạy theo chơi đùa với những đứa trẻ khác mà không hề để ý đến chị của nó. Khi mới 4 tuổi, April đã rất nghịch ngợm và là một đứa trẻ tò mò, hay lục lọi tìm kiếm những thứ gì không biết nữa! Nhưng chị của April thì khác hẳn! June rất thụ động và hầu như không nói năng gì mấy! Ở trường học, cô giáo đã nói June là một đứa trẻ đặc biệt vì có khả năng nhận biết những chữ dù dài đến đâu thì June chỉ nhìn sơ qua là có thể viết xuống giấy đúng như thế, không sai chữ nào! Nhưng nói thì June không nói!

Buổi chiều hôm đó những đứa trẻ đã đi lạc vào khu đất mà sau này mới biết nơi ấy thuộc sở hữu của gia đình Katz. Nhưng khu đất không được coi sóc vì gia đình Katz dọn đi đã lâu tuy quyền sở hữu vẫn thuộc về gia đình này, một gia đình có gốc là người Đức.

Mặc cho những tiếng hò hét cười đùa hồn nhiên của trẻ nhỏ rượt đuổi nhau ở sân trước mặt tiền của ngôi biệt thự, những cánh cửa của ngôi nhà lớn vẫn đóng kín. Không một ai khác xuất hiện! Không một người nào đi ra từ trong biệt thự đó! Có đứa trẻ lớn hơn còn trèo lên gần sát cửa sổ của ngôi biệt thự để nhìn vào bên trong. Những cửa sổ không có màn cửa nên có thể nhìn vào được.

April còn nhớ thằng bé đó lớn hơn chị June của nó đã la to với đám trẻ nhỏ bên dưới:

- Không có ai hết!

Những đứa trẻ nhỏ kia chẳng hiểu hành động đùa nghịch của thằng bé nọ là sao và cũng chẳng thắc mắc.

Thay vì chơi đùa cùng với những trẻ khác, June chỉ ngồi ở bậc thềm trước cửa ra vào của căn nhà lớn. Tuy ngồi yên một chỗ nhưng đôi mắt kỳ lạ của June đã thu nhận toàn bộ những hình ảnh chung quanh con bé. Từ những bậc thềm xi măng có những kẽ nứt rằn ri mà ở một vài chỗ cỏ xanh đã len lên qua những kẽ hở để tìm ánh sáng và sự sống. June cũng nhìn bức tượng thiếu nữ ôm bình nước vì ngay tầm mắt của nó.

Nhưng rồi không ngồi ở bậc thềm mãi, June đứng lên thơ thẩn đi một mình vòng chung quanh ngôi biệt thự. Những bước chân bé nhỏ của June cứ từng bước từng bước đi dạo từ sân trước biệt thự ra đến đàng sau. Càng lúc càng xa dần những tiếng cười đùa của đám trẻ nhỏ kia.

Tất cả những trẻ nhỏ đó không hề biết có một đôi mắt bí ẩn đang theo dõi chúng. Nhưng sự chú tâm của đôi mắt đó chỉ nhắm vào June là chính! Và đôi mắt đó không chỉ đã nhìn theo từng bước chân của June nhưng còn đi theo bé June. Đôi chân của người đó bước rất nhẹ nhàng như cố giảm đi những tiếng động có thể nghe thấy được. Chỉ như một cái bóng…

*

Chợt nhìn thấy một trái bóng bay mầu xanh đang vờn là là trên một ngọn cây thấp, April thích thú chạy theo quả bóng bay. Nhưng cô bé càng đuổi theo thì quả bóng bay càng vượt xa hơn nữa. Đến khi quả bóng mầu xanh được gió thổi vụt bay lên trời thì April ngừng lại, ngẩng cổ nhìn lên trên cao dõi theo trái bóng mầu xanh càng lúc càng bay cao.

Con bé xoay người lại và không còn nhận biết mình đang ở đâu. Hơi sợ hãi, bé April gọi tên chị mình nhiều lần và cũng như lúc đầu bé cứ chạy lung tung để tìm lại đường cũ. Nhưng con bé 4 tuổi không thể nào tìm được chị nó!

Đêm nay nhớ lại khoảnh khắc năm xưa, April vẫn không quên quả bóng bay mầu xanh và những giây phút đi lạc trong khu vườn đó. Con bé 4 tuổi đã khóc và kêu gào tên chị của nó đến khản cả cổ cho đến khi cũng chỉ là tình cờ April đã nhìn thấy được những bậc thềm trước cửa căn nhà vĩ đại trong khu vườn như điểm mốc cuối cùng mà chị của nó đã ngồi ở đó. Nhưng những bậc thềm thì vẫn ở yên một chỗ còn chị June đâu không còn thấy nữa!

April tìm được những đứa trẻ khác và theo thằng bé lớn nhất cùng với đám trẻ về lại công viên. Những người lớn đang thu dọn mọi thứ để sửa soạn ra về. Trẻ nào cũng tìm cha mẹ của chúng.

April mặt mày còn phờ phạc vì sợ hãi sau khi bị đi lạc và không nhìn thấy chị June đâu. Bé tìm mẹ mình. Vừa nhìn thấy mẹ, bé April khóc òa lên.

Nàng không quên những giây phút đó, dù chỉ một lần trong đời! Không thể quên khi từng lời nói của mẹ đã đóng vào trái tim bé dại của đứa nhỏ 4 tuổi một trách nhiệm nặng nề làm như chuyện chị June biến đâu mất là do nó! Lỗi tại nó! Quá nặng nề cho một đứa con nít 4 tuổi và vẫn tiếp tục đè nặng vào tâm hồn April sau 26 năm!

Lúc đó mẹ đã hỏi April:

- Tại sao con khóc? June đâu?

Để trả lời câu hỏi của mẹ, April chỉ biết khóc và nói trong tiếng nấc:

- Con không biết chị đâu!

Mẹ đã lắc mạnh hai tay của April và với vẻ hoảng hốt mẹ đã nói to tiếng:

- Mẹ hỏi con tại sao khóc?

- Con sợ quá… con không thấy chị June đâu!

Lúc đó mẹ lại càng nói to hơn:

- June không chơi với con sao?

Bé April lại khóc:

- Chị June… chơi một mình… Con không biết…

Và mẹ đã vô cùng giận dữ khi nói với bé April:

- Cái gì cũng không biết là sao?

Sau đó mẹ nói với những người có mặt hôm đó và mọi người chia nhau đi tìm bé June.

Đứa trẻ trai lớn nhất đưa những người lớn đến khu vườn. Họ chia nhau đi tìm June. Những tiếng gọi tên “June” cứ liên tục vang lên mà không thấy con bé đâu. Họ gần như lục tung cả khu vườn lên khi tìm kiếm trong khi chờ cảnh sát đến.

Mẹ của April càng lúc càng mất tinh thần và kêu gào gọi tên con gái của mình. April chỉ biết khóc và… sợ hãi! Nó còn sợ hơn trước sự hoảng loạn của mọi người. Sợ hơn cả những lúc bị đi lạc khi chạy theo quả bóng bay!

Bây giờ nhớ lại lúc đó, tự dưng April thấy trong tim mình thổn thức và mắt cay xè. Nàng không khóc như bé April giây phút đó đã khóc. Ngày hôm nay nàng hiểu rõ hơn nỗi đau ngày ấy, hiểu được sự mất mát và tất cả những cảm xúc ấy không hề tan biến đi, chưa hề phai nhạt và trở thành những khắc khoải dầy vò. Ngay giây phút này, nàng hiểu được sự ân hận của một đứa trẻ lên 4 ngày ấy đã không thành lời mà chỉ là những tiếng khóc khi bị mẹ mắng là chỉ ham chơi, không chơi với chị June.

Ngày hôm nay không chỉ nhớ lại thảm kịch đó mà nàng còn tự trách mình không ở bên cạnh chị June, không chơi với chị!

… Hai mươi sáu năm đã trôi qua, không biết chị June còn sống hay đã chết? Nếu còn sống thì chị đang ở đâu? Sống có tốt không? Có còn nhớ về mẹ và em gái April không?

April tắt Tivi vào phòng ngủ. Nàng không thể không nghĩ đến đứa bé 5 tuổi tên Leah Miller, con một tỷ phú dầu hỏa vừa bị mất tích ngày hôm qua, đúng vào ngày sinh nhật của con bé! Cầu sao cho đứa bé được tìm thấy sớm và trở về an toàn bên cạnh cha mẹ nó.

« Lùi
Tiến »