Giọt Lệ Tháng Sáu

Lượt đọc: 4943 | 10 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

Tối thứ bẩy sau khi ăn tối, hai mẹ con April ở nhà chứ không đi đâu cả vì vừa muốn nghỉ ngơi vừa muốn dành nhiều thì giờ bên nhau.

April kể cho mẹ nghe về những hoạch định cho chuyến đi Nhật 5 ngày vào tháng sau.

- Trước chuyến đi, mẹ lên New York chơi với con 2 ngày đi! Mình sẽ đi thăm những bảo tàng viện danh tiếng, tối đi ăn tiệm, nghe nhạc, thích lắm!

Mây bâng khuâng khi nói với con gái:

- Đó là những điều lâu lắm mẹ không làm! Mẹ đúng là không còn trẻ nữa rồi!

- Mẹ vẫn còn trẻ, con nói thật đấy!

Mây muốn nói với con gái về nỗi cô đơn và lẻ loi của mình, về những buông bỏ cho những thứ có thể gọi là thú vui. Đó là những bước đi vào tuổi già hay đó là… trầm cảm? Nhưng chỉ có vài ngày bên con gái, thì giờ này thật quý báu, không nên mang những thứ đang là gánh nặng mà Mây tự chuốc lấy làm con mất vui!

Chắc chắn April không muốn nghe những tỉ tê của mình cho dù Mây muốn nói với một ai đó! Có lẽ sẽ có một ngày Mây nên đến tìm một bác sĩ tâm lý thì tốt cho nàng hơn!

April ôm vai mẹ thủ thỉ:

- Mẹ vẫn đàn mỗi ngày chứ?

- Vẫn kéo vĩ cầm mỗi ngày nhưng thời gian không lâu.

- Sao vậy? Vì không trình diễn nữa nên không cần luyện tập sao?

Câu hỏi này lại động đến nỗi buồn của Mây, nỗi buồn dai dẳng cứ đeo bám lấy nàng, không buông.

- Không phải như thế… Chắc chỉ bởi vì không còn thích âm nhạc như trước nữa.

April chợt hỏi mẹ dù biết có thể mẹ sẽ không trả lời:

- Mẹ và ba quen nhau như thế nào?

Đêm nay Mây không tránh né như mọi lần.

- Quen nhau trong lúc đang học đại học!

April có vẻ phấn khích với câu trả lời của mẹ. Nàng không ngờ mẹ trả lời.

- Cùng lớp sao? Con không ngờ ba cũng học nhạc!

- Không! Ba con học về khoa học! Quen nhau do một tình cờ thôi!

April nhỏ nhẹ hỏi tiếp:

- Kể cho con nghe với!

Mây như chìm đắm vào một không gian khác khi hồi tưởng lại quá khứ.

- … Lần đó đang đi bộ trong trường thì trời đổ mưa bất thình lình. Khi ấy mẹ một tay ôm đàn, một tay cầm túi xách lớn mà chung quanh trống trải không có chỗ nào để trú mưa. Ba con đi ngang qua thấy vậy bèn cởi áo jacket cùng mẹ che mưa. Quen nhau… vì trận mưa…

April suýt xoa:

- Rất lãng mạn! Con cũng mong có một gặp gỡ tình cờ như ba và mẹ!... Nhưng ba là người như thế nào?

Tự dưng đêm nay hay ngay giây phút này Mây muốn gần gũi với con gái hơn. Người nàng yêu với tất cả bồng bột của tuổi trẻ đã tạo nên June… nên April… Chúng có quyền được biết người cha ấy ra sao! Một hình ảnh cũng không có… vậy thì chút hiểu biết về người đã giúp tạo nên sự hiện hữu của chúng trên cõi đời này, Mây không có quyền bôi xóa bết. Mà dù có đốt hết mọi tàn tích thì người ấy mãi mãi không bao giờ biến mất khỏi trái tim nàng!

- Ba của con là một người đàn ông… rất đặc biệt! Có những lúc người đàn ông mà mẹ yêu say đắm một thời… là người tình thoạt tiên không cởi mở, luôn luôn như che giấu một điều gì, nhưng là người rất tốt bụng và vô cùng thông minh. Mẹ đã bị thu hút vì sự bí ẩn và kỳ lạ ở ba con. Một người đàn ông rất cô độc, hầu như không có bạn bè. Nói chuyện với mẹ, ba con không bao giờ nhìn thẳng vào mắt mẹ. Làm như… sự tiếp cận với mẹ bằng mắt là một cái gì… mà ba con tránh né.

April ngạc nhiên:

 - Vậy làm sao mà yêu được? Không nhìn mẹ thật sao? Kỳ dị vậy?

- Một thời gian sau khi đã quen hơn thì ba con mới nhìn mẹ. Ba con có đôi mắt to vừa phải, dài và có đuôi. Hay nheo mắt mỗi khi phải suy nghĩ điều gì. Học khoa học nhưng ba con cũng thích âm nhạc. Chính âm nhạc đã đưa cả ba con và mẹ bước vào thế giới của nhau!

Không thấy mẹ mình nói gì thêm, April lại hỏi tiếp:

- Rồi sao nữa mẹ? Đến khi học xong mới kết hôn sao? Ba cầu hôn có lãng mạn không?

Mây nghĩ đã kể được đến đây thì có nói tiếp về một người không còn nữa cũng chẳng sao. Vả lại thực sự nàng cũng không hiểu vì sao hôm nay lại có thể mở lòng và kể cho April nghe được như vậy!

- Ba mẹ chưa từng kết hôn…

April sững sờ trước câu nói này của mẹ! April cũng không biết phải hỏi mẹ như thế nào. Lại là một bí ẩn khác của ba mẹ!

Mây nhìn con gái:

- Ngạc nhiên phải không? Đâu phải đến thời đại bây giờ người ta mới sống chung với nhau mà không cần kết hôn đâu!

April muốn hỏi mẹ vì sao nhưng rồi không dám hỏi. Cứ để cho mẹ tự kể thì tốt hơn!

- Con không thắc mắc vì sao ba mẹ không kết hôn ư?

Câu trả lời của April rất ngập ngừng:

- Chắc ba mẹ có lý do riêng!

Mây thẳng thắn nhìn con gái:

- Ba học trên mẹ 2 năm. Ba con ra trường trước mẹ. Tốt nghiệp có công việc ngay nhưng phải đi xa.

April gục gặc nghĩ thầm ra là vậy!

Không ngờ Mây lại kể tiếp:

- Lúc ba ở xa thì mẹ có bầu June! Khi June ra đời thì mẹ còn gần 1 năm nữa là ra trường. Ông bà ngoại con đã nuôi June cho mẹ học tiếp. Mẹ là người con duy nhất của ông bà ngoại nên mặc dù ông bà ngoại con rất giận dữ khi thấy mẹ mang thai mà chưa kết hôn nhưng ông bà vẫn giúp đỡ hết lòng. Trong khi đó thì ba con lại ở xa! Ông bà ngoại con chưa bao giờ gặp gỡ ba con!

April không thể giữ được tiếng kêu “Trời!”. Nàng có thể tưởng tượng được những điều mà mẹ mình phải chịu đựng khi còn quá trẻ!

Như một sự thoát ra không kềm giữ được sau bao nhiêu năm, Mây kể tiếp cho con gái nghe nhưng cũng là nhìn lại những năm tháng tuổi trẻ của mình.

- Mẹ không hề nói cho ba con biết là mẹ đã mang thai và June ra đời!

April kêu lên;

- Tại sao chứ? Mẹ phải nói cho ba biết mới phải! Mẹ sợ gì mà không nói?

Mây cười buồn trước phản ứng của con gái.

- Mẹ không sợ gì cả! Lúc ba con tốt nghiệp và đi xa thì cuộc tình giữa ba mẹ đã chấm dứt! Tại sao mẹ phải nói cho một người đã dứt khoát quay lưng đi rằng mẹ đã mang thai đứa con kết tinh của một cuộc tình không trọn vẹn chứ?

April ngẩn người ra và tự hỏi chẳng lẽ nàng và chị June là con gái của hai người đàn ông khác nhau?

Làm như đọc được ý nghĩ đó của April, Mây giải thích ngay:

- Con và June đều là con của ba mẹ!

April chờ đợi mẹ kể tiếp.

- Khi June được hơn 1 tuổi thì ba con trở về tìm mẹ. Bây giờ con hiểu chưa?

- Hai người vẫn yêu nhau lắm sao?

Mây thú nhận:

- Yêu… vẫn yêu nhiều nhưng không chịu đựng nổi nhau! Có hai con người khác lạ hoàn toàn trong ba con! Một người mà mẹ rất yêu nếu không muốn nói là si mê… nhưng còn người kia thì mẹ không chịu nổi! Hai con người là hai thái cực như mặt trăng và mặt trời trong ba con! Một người ấm áp tuy khác lạ đôi chút nhưng nhiệt tình. Còn người kia thì lạnh lùng và tàn nhẫn đến.. phát sợ! Đang rất đáng yêu thì bỗng dưng ba con biến đổi thành một người khác…. Một người xa lạ mà mẹ không thể hiểu nổi và không nghĩ mình có thể sống suốt đời bên cạnh và nương dựa vào được!

April hỏi mẹ mình:

- Ai là người đòi chia tay? Ba hay mẹ?

Mây nhìn con gái và hy vọng April sẽ hiểu cho mẹ của nó.

- Mẹ! Chính là mẹ!

Lần này April không hỏi mẹ mình tại sao nữa! Vì nếu đặt nàng vào vị trí của mẹ ngày xưa, có thể nàng cũng sẽ quyết định như mẹ!... Nhưng mẹ không nghĩ là chị June và April cũng cần có ba nữa chứ!

Mây nói như tự thú, không phải chỉ với con gái mà còn cho chính mình.

- Mẹ biết mình đã ích kỷ! Chỉ nghĩ đến mình! Lúc đó mẹ còn quá trẻ!... Nhưng nếu như chuyện đó xẩy ra ngày hôm nay… thì mẹ cũng sẽ quyết định như vậy! Mẹ không thể vừa yêu vừa sợ hãi! Nếu tiếp tục thì cũng có lúc rồi cũng phải chia tay thôi!

Nói đến đây, Mây không muốn nói thêm nữa. Nàng chỉ mới kể cho April có một nửa câu chuyện! Một nửa câu chuyện về người đàn ông đó như vậy là quá đủ!

Nhưng Mây không ngờ April lại hỏi tiếp về ba của nó:

- Vậy ba mất lúc nào hả mẹ?

Mây trả lời con gái:

 - Sau khi mẹ sinh con ra một thời gian ngắn!

Thay vì hỏi tại sao ba mất, April lại hỏi mẹ mình:

- Ba có thương chúng con không?

Câu hỏi này của April làm gợi nhớ đến nhiều hình ảnh ngày cũ của Mây.

- Thương chứ! Lúc ba con trở về tìm mẹ nhìn thấy June khi đó còn nhỏ lắm, lần đầu tiên mẹ thấy ba con xúc động và khóc! Bình thường ba con không biểu lộ tình cảm nhiều. Ngày đó mẹ đã nghĩ ba sẽ cầu hôn mẹ.

Kể đến đó tự dưng Mây ứa nước mắt theo với nỗi ngậm ngùi của nỗi đau ngày cũ.

- Mẹ đã hy vọng ba con sẽ cầu hôn rồi  mẹ và cả ba sẽ có được một gia đình bên nhau. Nhưng ba con không hề ngỏ ý muốn cầu hôn. Hay những cảm xúc của lúc đó chưa đủ để ba con muốn ở bên mẹ và June cả đời?... Rồi mẹ lại nghe theo những tình cảm sôi nổi của mẹ và buông thả để… kết cục là mẹ có con! Mẹ chưa hề hối hận! Mẹ đã vui mừng vì có thêm con nữa là con của mẹ!

Không chịu được nữa, April lại hỏi mẹ mình:

- Vậy lúc mẹ sanh con thì ba có biết không?

- Biết! Nhưng ba con vẫn ở xa! Lúc đó ba rất nặng tình với công việc mà ba con ham thích!

April nói gần như muốn khóc:

- Vậy ba có về gặp mẹ và con không?

Mây nói như nghẹn lời:

- Có! Ba… yêu con…

April òa lên khóc ôm lấy mẹ! Mây cũng không cầm được nước mắt!

Một lúc sau khi đã nguôi ngoai, April mới hỏi mẹ:

- Ba mất vì tai nạn hay vì bệnh?

- Tai nạn!

Hai tay Mây đang ôm lấy con gái chợt vỗ nhẹ lên lưng April như an ủi. Nàng đã nói quá nhiều tối nay! Đây có phải là những điều nên nói hay không nên nói?

- Thôi đi ngủ sớm đi con!

Buông mẹ ra, April thấy mệt mỏi vì những điều mẹ vừa hé lộ! Đêm nay chắc nàng sẽ khó ngủ!

- Mẹ ngủ ngon!

Mây ậm ừ đứng lên đi về phòng.

Còn ươn ái chưa muốn dậy ra khỏi giường, April kéo chăn trùm kín cổ và nghĩ mình có thể ngủ thêm một chút nữa được! Nhưng chỉ chừng 10 phút sau, giấc ngủ muộn và những ươn ái đã rũ bỏ hẳn. April thầm nghĩ: “Phải dậy thôi! Có nằm thêm cũng chẳng tìm được giấc ngủ!”.

Mọi chuyện vệ sinh buổi sáng rồi cũng làm cho April tỉnh táo hẳn. Ra khỏi phòng không thấy mẹ ở bếp hay ở phòng khách. Sang phòng mẹ, mọi sự ngăn nắp, mẹ đã dậy rồi. Nhìn qua cửa sổ thấy thấp thoáng bóng mẹ ngoài vườn sau.

April nhìn quanh trong phòng mẹ. Bầy biện rất ít đồ, đó là ý thích của mẹ. Ông bà ngoại khá giả và đều mất sớm, mẹ là người con duy nhất nên thừa hưởng mọi sự. Chuyện tài chánh mẹ không phải lo mấy. Ngay chuyện April học đại học 4 năm, mẹ cũng trả tiền học phí cả. April rất biết ơn ông bà ngoại và mẹ đã nuôi mình lớn khôn, học hành thành đạt không phải vay nợ gì.

Nhìn kệ sách trong phòng mẹ, không nhiều sách, có bình hoa nhỏ, có ảnh hai chị em April và June lúc còn nhỏ. Còn có hình ông bà ngoại chụp chung với mẹ khi mẹ mới lớn. April vẫn còn nhớ ông bà ngoại rất quý và yêu thương nàng. Không có chị June nên bao nhiêu tình cảm ông bà ngoại đều dồn hết cho mẹ và April. Ông bà chỉ gọi nàng là April. Tên An là tên duy nhất dành cho mẹ gọi con gái April.

Nàng đưa tay lướt trên những gáy sách rồi tình cờ rút một quyển sách khá dầy. April muốn xem mẹ mình thích đọc loại sách nào. Quyển sách dầy cộm và khá cũ của một tác giả April chưa nghe đến bao giờ. Nàng lật lật xem. Tình cờ có một tấm ảnh kẹp trong sách.

April tò mò lấy bức ảnh ra xem xét. Ảnh mầu chụp mẹ còn rất trẻ ngồi ở quán cà phê có lẽ là uống cà phê với một người đàn ông da trắng, đeo kính. Hai người đều quay người nhìn về phía người chụp ảnh. Trong ảnh mẹ trẻ đẹp, còn người thanh niên da trắng kia cũng rất bảnh trai nhưng cả hai đều không cười. Dường như ảnh bị chụp bất ngờ chứ không phải sửa soạn để được chụp hình.

Bỗng dưng April nghĩ ngay người thanh niên trong bức ảnh chính là ba mình. Nàng vội vã chạy về phòng lấy điện thoại chụp lại bức hình rồi nhanh chóng để lại bức ảnh vào trong quyển sách và trả nó về vị trí cũ.

Vào phòng ngủ, đóng cửa lại, April phóng lớn bức ảnh để xem mặt người thanh niên nọ. Không biết đây là trực giác hay linh tính hay là một thứ tình cảm ràng buộc vô hình thiêng liêng mà April đề quyết người này chính là ba mình!

Cùng với ý nghĩ đó, April thấy xúc động một cách lạ kỳ! Nàng đưa tay lên sờ vào màn hình điện thoại như tìm kiếm về người cha đã không còn nữa. Chị June không giống ba! Chắc nàng giống ba nhiều hơn!

Nghe thấy tiếng lục đục bên ngoài, April vội vã tắt điện thoại ra ngoài tìm mẹ. Mây đang cắm hoa vào bình thủy tinh trong suốt. Nàng nói với con gái:

 - Nhìn đẹp không? Hoa tươi sau vườn đó!

Aprul ngắm nghía bình hoa. Cành đào với những bông hoa mầu hồng nhỏ có mùi hăng hắc nhưng thật đẹp. Cành đào mới khô và cứng làm sao nhưng lại cho ra được những bông hoa đẹp như thế!

- Hoa đẹp thật! Nhưng đào này chỉ là đào hoa, không có trái đúng không mẹ?

- Đúng vậy! Đây là đào kép và là bích đào, không cho ra trái. Đẹp nhưng không có mùi thơm!

April vẫn còn bâng khuâng vì bức hình chụp mới khám phá ra và vẫn nghĩ rằng người trong ảnh chính là ba của mình!

Mây không để ý đến vẻ khác lạ của con gái nên dục:

- Ăn sáng đi An!

Lúc đó April mới để ý trên bàn có thứ bánh gì mầu trăng trắng, nho nhỏ.

- Mẹ làm ư?

- Ăn thử xem! Bánh bao mẹ làm đó!

À ra là bánh bao! Đã lâu lắm April không ăn thứ bánh này! Buổi sáng nàng không thích ăn thức ăn mặn, chỉ uống cà phê.

- Lâu lắm con không ăn loại bánh này! Mẹ dậy sớm để làm sao? Mất công quá!

Mây nhìn con gái với ánh mắt thương yêu:

- Mẹ thích làm cho con ăn!

April thoáng cảm động. Hai mẹ con vừa uống cà phê vừa ăn sáng.

April khen cho mẹ thích:

 - Ngon lắm mẹ à!

Nhìn mẹ đang nhấp từng ngụm cà phê, không một chút trang điểm, nhưng vẫn đẹp. Trông mẹ vẫn còn trẻ. April hỏi mẹ:

- Mẹ không nghĩ đến chuyện có bạn ư?

Mây nhìn con gái và mỉm cười vì nàng hiểu ý April muốn nói gì.

- Bạn mà con nói đến không phải là bạn bè mà là bạn trai có đúng không?

April gật đầu cười thay cho câu trả lời. Mây lại nhìn con gái khi nói:

- Cũng có một vài lần. Nhưng ý của mẹ là có vài lần có người muốn làm bạn trai của mẹ nhưng mẹ chỉ muốn làm bạn với họ chứ không muốn tiến xa hơn ngoài tình bạn. Dĩ nhiên những người đó đâu muốn chỉ là bạn thường nên sau khi bị mẹ từ chối thì họ đều biến đi cả!

Kể đến đây cả Mây và April đều phá lên cười.

Rất muốn hỏi mẹ về bức ảnh nhưng lại thôi, April nghĩ đến tối hôm qua và những điều mẹ kể cho mình, thế là nhiều lắm rồi so với trước đây!

Cả ngày hôm đó hai mẹ con Mây đều dành hết thì giờ bên nhau. Có lúc April ra làm vườn với mẹ. Chưa bao giờ April thấy thoải mái với những giây phút như vậy. Công việc đều bị bỏ lại sau lưng. Nàng không còn phải chạy đua với thời gian và không còn căng thẳng vì những ngày giờ nhất định phải hoàn tất. Những lúc này thật tự do và hiếm hoi!

May sao mẹ không nhắc hay dục April về chuyện kết hôn nữa!

April kể cho mẹ nghe về công việc mà nàng yêu thích, những sôi động trong những công tác khi đi xa, đến những chân trời mới lạ, gặp gỡ những người khác chủng tộc và làm quen với những nền văn hóa khác biệt. Tất cả những điều này cho nàng những trải nghiệm sống thật đáng nhớ! Chỉ có tự do như lúc này thì April mới được hưởng một đời sống như thế! Nàng không muốn bị trói buộc với những bổn phận nào cả!

Mây nghe và biết April đang sống rất đúng với những ước mơ mà con bé ao ước.

Bỗng dưng Mây lại nghĩ đến June!... Nếu còn sống bây giờ June ra sao? Khôn lớn thế nào? Một đứa bé 6 tuổi rất đặc biệt… như ba nó! June còn quá nhỏ khi mất tích, Mây chưa thể biết được ước mơ của June là gì! Cho đến hiện tại, nàng chỉ mong con gái lớn vẫn còn sống… có cuộc sống tốt…

Một ngày nào đó được gặp lại June, liệu con gái có nhận ra mẹ… có chịu gọi Mây là mẹ hay không? Nàng vẫn nghĩ suốt bao năm nay là một người đàn bà nào đó không có con và ao ước làm mẹ đã ăn cắp con gái của mình! Nếu đúng như vậy thì người phụ nữ đó sẽ yêu thương June vô cùng! Những suy nghĩ này Mây tự tưởng tượng ra và thấy an ủi hơn! Nàng không muốn có những bất hạnh nào đó xẩy ra cho June!

*

Ôm mẹ thật lâu, April nói với mẹ:

- Con đi đây! Con sẽ mua vé máy bay cho mẹ cả 2 chuyến đi, New York và Nhật. Mẹ con mình sẽ có nhiều thì giờ bên nhau.

Mây nắm lấy tay April như muốn giữ chặt:

- Đi bình an nhé An! Mẹ cám ơn con đã về thăm mẹ dù rất bận rộn với công việc. Những ngày vừa qua mẹ thật hạnh phúc! Hạnh phúc và vui lắm An à!

April cười với mẹ:

- Con cũng vậy! Đi về rồi con sẽ nhớ mẹ!

Mây nhìn ngắm con gái như ghi dấu vào trong lòng.

- Mẹ nhớ con từ đêm qua vì nghĩ hôm nay con đi rồi! Nhớ con nhưng mẹ không buồn vì biết con đang theo đuổi ước mơ và đã đạt được ước nguyện. Mẹ vui cho An!

April cảm động vì biết mẹ nói thật lòng và chỉ nghĩ đến hạnh phúc của con gái.

- Cám ơn mẹ!

Buông mẹ ra, April  nói nhỏ nhẹ:

- Con đi đây! Con gọi xe, họ đến rồi và đang chờ bên ngoài!

Nhìn theo April kéo va-li nhỏ, mở cổng rào đi ra ngoài. Mây không đi theo con gái mà vẫn đứng dưới vòm cửa trước. Nàng nói thầm:

- Con cứ đi đi An! Con của mẹ là chim trời! Cứ bay nhẩy cho thỏa thuê! Mẹ không bao giờ cầm giữ con dù mẹ rất muốn giữ con ở bên cạnh mẹ!

Nghĩ như thế, Mây quay vào trong nhà. Nàng không muốn để April nhìn thấy nàng khóc! Những giọt nước mắt này là cho chính mình và cho nỗi hiu quạnh là bóng là hình theo với ánh sáng ban mai và ánh tà dương khi thì trước mặt, lúc là sau lưng… không rời!

 *

Trên đường ra phi trường, April nhìn thấy trên xa lộ bảng billboard để hình  bé gái Leah Miller 5 tuổi, con gái tỷ phú Henry Miller bị mất tích mới đây, và giá tiền thưởng 500 ngàn đô la cho ai tìm được bé Leah. Xe chạy vụt qua nhanh không cho April nhìn rõ dung mạo cô bé, chỉ biết đó là một bé gái xinh xắn tóc nâu hơi vàng và cũng hơi xoăn thành từng lọn. Tội nghiệp cho bé gái nhỏ và gia đình Miller!

Gia đình nàng cũng đã từng trải qua nỗi đau mất mát kinh hoàng đó! Và cho đến ngày hôm nay chị June vẫn biệt tăm! Ngày đó ông bà ngoại và mẹ làm gì có nhiều tiền như tỷ phú Miller mà treo giải thưởng tìm chị June!

April biết mẹ và ngay cả chính nàng vẫn nuôi hy vọng một ngày không xa sẽ tìm được chị June!

« Lùi
Tiến »