Người quản gia gốc Tây Ban Nha tên Mario Chico ra mở cửa mặc dù lúc bên ngoài khi bấm nút mở cổng đã biết là ai đến nhưng người quản gia không khỏi lo âu.
Nhìn thấy xe cảnh sát đậu đàng trước sân, người quản gia đã ngoài 50 tuổi tuy không được chủ nhân dặn bảo gì nhưng ông ta đoán ngay có lẽ cảnh sát đến đây là vị vụ bé Leah! Mario khấp khởi mừng thầm hay là cảnh sát đã có manh mối gì và sẽ đưa Leah về nhà sớm ngay thôi!
Thám tử Walker Cox và một cảnh sát viên đi cùng đang chờ bên ngoài.
Quản gia Mario cúi đầu lịch sự chào hai người cảnh sát và hỏi:
- Thưa quý vị cần gặp ai?
Thám tử Walker Cox điềm đạm trả lời:
- Chúng tôi thuộc sở cảnh sát địa phương đến đây muốn gặp ông bà Miller về vụ con gái của ông bà ấy mất tích.
Quản gia Mario cúi đầu rất chuyên nghiệp và không hỏi gì thêm mặc dù trong lòng ông ta rất muốn hỏi xem cảnh sát có tin tức gì về Leah hay không. Nhưng câu hỏi đó không thuộc phạm vi công việc của quản gia và Mario phải tuân thủ theo quy tắc là không nghe, không thấy, và không nói bất cứ chuyện gì thuộc về gia đình Miller.
- Mời quý vị vào!
Qua khỏi cánh cửa gỗ dầy mâu nâu sậm bóng loáng có tay cầm hình đầu rồng sáng loáng đặt bên trên ổ khóa cửa là một thế giới khác. Là sân, là vườn cảnh bên trong chứ chưa vào nhà ngay. Sân rộng, nền của sân gồm nhiều tấm gạch với kích thước lớn ghép vào nhau. Rải rác vài bức tượng, có đài phun nước xa hoa. Cây cối mọc xen kẽ xanh um và thêm phần tươi mát cho cả cảnh quan mà chắc tỷ phú Miller bỏ rất nhiều tiền ra để làm đẹp cho phần ngoài của ngôi biệt thự.
Nghe đâu biệt thự này nằm trên một mảnh đất rất rộng, có sân tennis, hồ bơi ngoài trời, chuồng ngựa, và cả một nơi không thể gọi là garage vì rất rộng lớn để chứa đến 20 chiếc xe hơi đắt tiền của gia đình Miller. Đây là tỷ phú dầu hỏa cơ mà!
Walker Cox và cộng sự viên theo chân người quản gia đi sâu vào bên trong.
Qua khỏi một hành lang ngắn mới đến cửa chính vào bên trong nhà. Người quản gia đưa hai người khách đến phòng tiếp khách ở bên trái, mời hai vị khách ngồi và chờ đợi gặp chủ nhân.
Mặc dù ghế nệm êm nhưng thám tử Walker Cox không thấy thoải mái cho lắm, có lẽ vì nhiều thứ rườm rà của một gia đình giầu có. Không riêng gì Walker Cox có cảm giác như thế nhưng cộng sự viên của ông ta cũng có những suy nghĩ tương tự.
Trong lúc chờ đợi, người quản gia hỏi khách:
- Quý vị muốn dùng loại giải khát nào?
Walker Cox lắc đầu nói ngay:
- Không cần thiết! Chúng tôi đến đây vì công vụ! Ông bà Miller biết vì sao chúng tôi đến đây chứ?
Hiểu sự bồn chồn và khó chịu khi phải chờ đợi của viên thám tử nên người quản gia hơi khẽ cúi đầu khi trả lời:
- Dạ thưa ông, tôi có nói! Ông bà Miller sẽ đến ngay bây giờ. Xin vui lòng chờ đợi.
Walker Cox không nói gì nữa.
Chỉ vài phút sau, có tiếng chân người đi ra.
Tỷ phú dầu hỏa Miller đang vội vã đi vào phòng khách.
Mặc dù thám tử Walker Cox mặc thường phục nhưng ở ông ta toát ra một vẻ làm người khác phải nể nang. Chủ nhân tòa nhà này cũng nhận thấy điều đó ở viên chức thuộc sở cành sát đang đứng lên khi thấy ông Miller xuất hiện.
Tỷ phú Miller niềm nở nói lớn tiếng:
- Tôi xin lỗi đã để quý vị phải chờ đợi. Điện thoại viễn liên làm ăn không thể ngắt giữa chừng được, thứ lỗi cho tôi!
Thái độ khéo léo của ông Miller làm thám tử Walker Cox dễ chịu hơn.
- Tôi là thám tử Walker Cox thuộc sở cảnh sát địa phương. Cộng sự viên của tôi Jimmy Hall.
- Mời… mời ngồi! Tôi mong được nghe tin tốt từ quý vị…
Nói đến đây, giọng ông Miller không còn được như trước, cả thái độ cũng vậy. Sự lo âu hiện rõ trên gương mặt vị tỷ phú.
Để trấn an ông ta, Walker Cox nói ngay:
- Hiện tại chúng tôi chưa có manh mối gì về vụ con gái ông mất tích. Đó là lý do chúng tôi có mặt ở đây ngày hôm nay. Ngày ông bà đến sở cảnh sát thông báo về vụ con gái mất tích, tôi không có mặt lúc đó. Nhưng bây giờ tôi là người lãnh nhận điều tra hồ sơ con gái ông bà bị mất tích.
Tỷ phú Miller nói ngay:
- Thám tử cần hỏi gì thì cứ hỏi!
Walker Cox quan sát người đàn ông giàu có trước mặt mình. Ông ta đúng là một người thành công với đầy vẻ tự tin và vững mạnh, không hề nao núng trước sự mất tích của con gái. Đây là người mang lại mọi xa hoa vật chất cho gia đình nhưng có lẽ không phải là người gần gũi với vợ con? Để xem có đúng như Walker Cox suy đoán hay không!
Câu hỏi đặt ra chỉ là một dò hỏi mặc dù thám tử Walker đã biết gia đình Miller như thế nào.
- Ông bà có bao nhiêu người con?
Ông Miller trả lời ngay:
- Tôi có tất cả là 5 người con. Ba người con, 2 trai một gái với đời vợ đầu tiên. Hai người con sau, một trai một gái với người vợ hiện tại. Cháu bé Leah 5 tuổi là con gái nhỏ nhất. Anh của Leah 10 tuổi.
- Những người con với người vợ trước của ông chắc đã trưởng thành?
- Đúng thế! Các con của tôi với người vợ đầu tiên đều đã lập gia đình.
- Ông có thể cho tôi biết sơ về bé Leah không?
Với câu hỏi này của người thám tử, tỷ phú Miller không còn thái độ như trước. Ông ta cúi đầu, hai bàn tay nắm lấy nhau.
- Con gái xinh đẹp đáng yêu của chúng tôi… là một bé gái ngoan ngoãn. Cháu ngoan lắm và không đòi hỏi gì.
- Điểm đặc biệt của Leah là gì?
Vẫn cúi đầu, không nhìn thám tử Walker Cox, ông Miller nói nhỏ:
- Leah là một đứa trẻ bị… autism! Chúng tôi rất lo cho Leah. Cháu phải được ở một môi trường quen thuộc… Tại sao ai đó lại bắt cóc một bé gái như vậy? Hay là bởi vì chúng tôi giầu có? Nhưng cho đến lúc này không thấy kẻ bắt cóc nào đó đòi hỏi gì cả!
Walker Cox rất chú ý đến điểm Leah bị bệnh tự kỷ!
Tỷ phú Miller ngửng đầu lên nhìn thám tử Walker Cox. Lúc này dáng vẻ ông ta khác hẳn, không còn bình tĩnh như trước. Bộ mặt của một tỷ phú giầu có đã biến mất nhường chỗ cho hình ảnh một người cha đáng thương mất con.
Walker Cox vẫn quan sát ông Miller. Người thám tử chưa kịp đặt câu hỏi tiếp thì ông Miller lại hỏi tiếp:
- Trẻ con bị mất tích hay bị bắt cóc có nhiều không?
- Tại Hoa Kỳ khoảng 700 đến 800 ngàn trẻ em được báo cáo mất tích mỗi năm và Cục Điều Tra Liên Bang ước tính rằng từ 85 đến 90 phần trăm trong số này là trẻ em. Trong khi hầu hết các báo cáo về trẻ em mất tích hoặc bị bắt cóc đều được giải quyết trong vòng vài giờ, thì cũng có nhiều trường hợp liên quan đến tình huống trẻ em mất tích vĩnh viễn hoặc trong thời gian dài.
Ông Miller hốt hoảng hỏi lại:
- Liệu con gái tôi có rơi vào trường hợp mất tích vĩnh viễn hay không?
- Điều này chưa biết được! Chúng ta chưa thể khẳng định là bé Leah bị bắt cóc hay đi lạc!
- Chắc chắn là con gái tôi bị bắt cóc! Leah không thể đi lạc vì con bé chỉ ở môi trường quen thuộc. Ở vườn trẻ đó cả năm nay, Leah đã quen với tất cả mọi người. Con gái tôi bị autism nhưng chỉ là nhẹ thôi. Nhưng cháu không chơi với trẻ nào khác trong vườn trẻ. Đó cũng chỉ vì chứng bệnh của Leah.
Walker Cox trầm ngâm một lúc rồi lại hỏi:
- Tại sao biết Leah bị autism mà ông bà lại để cháu vào vườn trẻ? Tôi tưởng với chứng tự kỷ, trẻ sẽ muốn tự cô lập?
- Thì đúng là như vậy, nhưng bác sĩ của cháu lại khuyên chúng tôi nên để cho Leah vào môi trường với những đứa trẻ cùng lứa tuổi sẽ giúp loại bỏ dần rào cản đó.
- Nhưng rồi với lời khuyên đó ông có thấy tình trạng của Leah tiến triển hơn không?
Tỷ phú Miller có vẻ lúng túng khi trả lời
- Điều này phải hỏi vợ tôi… hôm nay vợ tôi không khỏe. Từ sau khi Leah bị mất tích, vợ tôi như người điên và hoảng loạn nên bác sĩ riêng cho chúng tôi đã phải chích thuốc an thần cho vợ tôi ngủ. Thám tử biết.. tôi rất bận rộn với công việc nên chuyện trong nhà hay con cái đều do vợ tôi lo cả.
- Ở vườn trẻ các giáo viên biết tình trạng của Leah chứ?
Ông Miller mau mắn gật đầu:
- Đương nhiên họ biết chứ nên Leah được chú ý và chăm sóc đặc biệt hơn những trẻ khác.
Walker Cox thở dài nói với ông Miller:
- Chăm sóc đặc biệt mà lại tắc trách như vậy! Ông có biết khi nào thì họ khám phá ra bé Leah mất tích hay không?
Lúc này ông Miller có vẻ giận dữ khi trả lời thám tử Walker Cox:
- Họ nói với chúng tôi sau giờ chơi bên ngoài và lúc đưa các trẻ vào bên trong lớp học mới phát giác ra là không thấy Leah đâu cả!
- Ai là người đưa và đón Leah đi đến trường và về lại nhà?
- Tài xế riêng của vợ tôi và người trông nom Leah.
- Tôi muốn gặp hai người này!
Tỷ phú Miller mau mắn nhấn nút gọi người quản gia.
Người quản gia tên Mario Chico mở cửa vào. Đến trước mặt tỷ phú Miller, ông ta hơi cúi đầu chờ lệnh.
- Gọi John và Catalina cho tôi!
- Vâng!
Trong lúc chờ đợi, Walker Cox không hỏi thêm tỷ phú Miller điều gì nữa.
Chỉ vài phút sau người quản gia lại vào phòng cùng với hai người nữa mà thám tử Walker đoán đó chính là người tài xế và cô giúp việc chăm sóc Leah.
Tỷ phú Miller giới thiệu hai người làm này với thám tử Walker Cox.
Người tài xế tên John là một người đàn ông da trắng tầm cỡ 40 tuổi, còn cô giúp việc tên Catalina là một thiếu nữ trẻ gốc Tây Ban Nha.
Walker Cox đưa ra một câu hỏi chung chung cho cả hai người này.
- Ngày hôm đó có gì khác lạ hay không?
Người tài xế trả lời trước:
- Không có gì khác thường! Tôi lái xe đưa Leah đến vườn trẻ lúc 8 giờ sáng như mọi lần.
Walker Cox chú ý đến sự nhanh nhẹn của người này nên nhìn anh ta rồi hỏi:
- Năm ngày 1 tuần sao?
- Chỉ có 3 ngày một tuần thôi!
- Ai là người đưa Leah vào bên trong trường?
Catalina trả lời ngay:
- Tôi là người đưa bé Leah vào bên trong lớp học. Luôn luôn là như vậy!
- Lúc đón thì sao?
Cũng vẫn là Catalina trả lời câu hỏi này.
- Tôi là người đón Leah.
- Cô vào tận bên trong lớp học để đón hay sao?
- Không! Lúc đưa đến thì vào bên trong nhưng khi đón thì đứng bên ngoài.
- Có gì khác lạ hôm đó không?
- Có!
Mọi người đều chăm chú nhìn Catalina chờ câu trả lời của cô ta.
- Hôm đó tôi chỉ đưa Leah đến lớp học còn đón thì không vì nhà trường đã gọi điện thoại cho ông bà Miller báo cáo là bé đã mất tích nên tôi không đến.
Cả Walker Cox và ông Miller đều không giấu được vẻ thất vọng trước câu trả lời của Catalina!
- Leah có thích đến trường không?
Câu hỏi này khá bất ngờ không chỉ cho Catalina mà cho tất cả mọi người có mặt trong phòng.
Nhưng Catalina là một cô gái thông mình và hiểu câu hỏi đó của người thám tử điều tra.
- Tôi nghĩ là Leah thích vì khi tôi sửa soạn thay quần áo cho cô bé thì Leah không phản đối. Leah là một cô bé thích mọi sự tuần tự đúng như vậy.
Walker Cox thấy ngay Catalina là người gần gũi với Leah hơn ai khác nên viên thám tử hỏi tiếp:
- Nếu làm khác đi thì phản ứng của Leah ra sao?
- Leah không la hét nhưng sẽ khóc và khóc nhiều lắm!
- Gặp người lạ thì phản ứng của cô bé thế nào?
- Leah sẽ không nhìn người lạ!
- Vậy người lạ khó mà tiếp cận với Leah, đúng không Catalina?
Catalina gật đầu:
- Tôi cũng nghĩ như vậy!
- Vậy những ngày đầu khi Leah mới đến trường thì sao?
Catalina trả lời ngay:
- Tôi phải ở cùng với Leah một thời gian cho đến khi Leah quen rồi thì thôi!
- Tiếp xúc với những trẻ khác thì Leah như thế nào? Cô có để ý điều này không?
- Tôi phải giúp Leah bằng cách dắt tay cô bé đến gần những trẻ khác. Chúng tôi cùng chơi với những trẻ nhỏ đó một thời gian.
Walker Cox hỏi cùng câu hỏi đã hỏi ông Miller trước đó:
- Trong môi trường học đường là vườn trẻ, theo cô nhận xét thì tình trạng của Leah có tiến triển tốt hơn không?
- Theo tôi thì Leah đỡ hơn và có thể tiếp cận với những đứa trẻ khác cũng như cô giáo tốt hơn!
Một câu hỏi khác của thám tử Walker Cox làm mọi người chưng hửng:
- Cô vào đây làm bao lâu rồi và do ai giới thiệu?
Có lẽ câu hỏi này cũng khá bất ngờ cho Catalina nhưng cô ta trả lời ngay không chút suy nghĩ:
- Người giới thiệu tôi vào đây làm là bác của tôi, quản gia Mario Chico. Tôi làm ở đây và chăm sóc Leah được gần 3 năm.
Quay sang tỷ phú Miller, thám tử Walker Cox hỏi ông ta:
- Ông bà biết Leah bị chứng autism từ bao giờ?
- Lúc Leah được hơn 3 tuổi!
Walker Cox lại hỏi Catalina:
- Leah có nói được chút nào không?
- Không! Nhưng cô bé hiểu hết những gì người khác nói!
Ông Miller nói xen vào:
- Con bé rất thông minh!
Vẫn nhìn Catalina, thám tử Walker hỏi cô ta:
- Trong thời gian cô ở trong trường với Leah, cô bé có tập viết hay vẽ gì cùng với những đứa trẻ khác không?
- Có, nhưng chỉ vẽ thôi!
Walker Cox ra hiệu cho đồng sự cùng đứng dậy khi nói với ông Miller:
- Cám ơn ông và mọi người đã hợp tác trong cuộc điều tra.
Lúc ra bên ngoài, viên thám tử nói với tỷ phú Miller:
- Nếu bọn bắt cóc liên lạc và đòi tiền chuộc rồi bắt giữ kín không được cho cảnh sát biết thì ông vẫn phải cho chúng tôi biết. Ông bà có muốn sự gia nhập của hệ thống cảnh báo Amber hay không?
Ông Miller ngơ ngác hỏi lại:
- Là sao?
- Hệ thống Cảnh báo AMBER đại diện cho sự hợp tác giữa các đài phát thanh, các công ty cung cấp dịch vụ di động, dịch vụ vận tải của tiểu bang và cảnh sát địa phương. Trong đó các thông điệp cảnh báo được truyền đi nhanh chóng và rộng rãi để giúp tìm kiếm Leah. Khi các tổng đài điện thoại đã được mở, các đài phát thanh và truyền hình sẽ được fax thông tin liên quan đến bé Leah. Các phương tiện truyền thông bắt đầu phát cảnh báo cứ sau 15 phút, ngắt chương trình thường lệ khi cần thiết.
Ông Miller tươi nét mặt hơn nhưng vẫn hỏi Walker Cox:
- Những điều này có giúp được nhiều trong việc tìm kiếm con gái tôi hay không?
Walker Cox không muốn ông ta hy vọng quá nhiều nên thẳng thắn trả lời:
- Tỷ lệ là 20%.
- Tôi nhớ lúc nẫy ông có nói là đa phần những trẻ em bị bắt cóc đều được tìm thấy trong thời gian ngắn là vì sao?
- Trẻ em dưới 6 tuổi thường là mục tiêu của các vụ bắt cóc gia đình và những vụ này thường xảy ra trong bối cảnh cha mẹ đang ly hôn hoặc tranh giành quyền nuôi con. Nên người bắt trẻ nhỏ thường là người cha hay người mẹ. Đó là lý do tại sao có thể tìm ra nhanh chóng!
- Về hệ thống cảnh báo Amber, ông khuyên chúng tôi nên như thế nào?
- Nên có nhiều sự phụ giúp vẫn tốt hơn!
- OK! Vậy thì cứ làm như vậy đi!
Ông Miller nhìn theo xe của viên thám tử đi xa dần. Cùng với hình ảnh chiếc xe càng lúc càng xa thì hy vọng tìm lại được con gái cưng của ông cũng mờ nhạt theo.