Thomas tìm chỗ đậu xe. Xem ra phòng cấp cứu ở thành phố nhỏ này mà cũng đông ghê!
Chàng nhìn đồng hồ trong xe. Đã 2 giờ 45! Muộn quá rồi, Thomas bực dọc nghĩ thầm. Walker Cox mà biết giờ này chàng vẫn chưa làm điều gì ra hồn chắc hẳn sẽ bực dọc lắm! Cũng không thấy ông ta gọi lại!
May là chiếc xe của Thomas móp phía bên phải chứ không phải bên phía chàng ngồi! Khá nhiều xe đậu chung quanh phòng cấp cứu Rapid Care nhưng lòng vòng mãi Thomas cũng tìm được chỗ đậu. Xuống xe và bấm nút khóa cửa xe như thói quen nhưng lần này chàng hơi cười thầm trong bụng! Với hình dạng thảm thương của chiếc xe mới bị đụng, ai mà thèm lấy trộm xe làm gì chứ!
Bên trong phòng đợi đầy kín người! Thomas phân vân xem mình có nên đợi để khám hay là ra khỏi đây? Thế này thì khó mà nhanh chóng được! Nhưng cuối cùng Thomas quyết định chờ khám.
Chàng đảo mắt nhìn quanh căn phòng đợi. Có lẽ chẳng ai cần băng bó như chàng!
Thomas lại gần quầy tiếp tân và nói với nhân viên y tế là một cô gái trẻ mặc đồng phục có hàng chữ Rapid Care ở một góc áo:
- Tôi vừa bị đụng xe nên cần khám và chụp hình đầu mặc dù không bị thương nặng cho lắm!
Nói xong Thomas mới thấy là mình thật thà và ngớ ngẩn! Nói như vậy thì đâu có giúp cho chàng được khám ưu tiên? Thật ngu quá!
Mặt Thomas nhăn nhó không phải vì đau nhưng vì thấy mình thật thà quá!
Cô gái lẳng lặng đưa giấy tờ cho Thomas điền và nhỏ nhẹ nói:
- Ông vui lòng điền những mẫu đơn này theo đúng thủ tục. Điền xong ông mang trả lại đây nhé!
Thomas gật đầu cầm xấp giấy cô ta đưa được kẹp vào một bìa cứng kèm theo bút. Chàng nhìn quanh tìm chỗ ngồi. Không có ghế trống nào! Chẳng sao, đứng điền đơn cũng được!
Mẫu đơn chỉ có 2 trang. Thomas chăm chú đọc và điền mọi chi tiết họ yêu cầu. Điền xong chàng tìm trong bóp bằng lái xe, thẻ bảo hiểm sức khỏe mà công ty cung cấp.
Mang trở lại và đưa cho cô gái ở quầy khi nẫy. Lúc này mới thấy cô ta mỉm cười, nụ cười rất xinh.
- Ông chịu khó chờ một lát! Tôi làm copy xong sẽ trả lại giấy tờ cho ông.
Thomas chán nản gật đầu và đứng chờ ngay cạnh đó.
Chừng không đến 5 phút sau, cô gái trở lại trả giấy tờ cho Thomas. Chàng gượng mỉm cười hỏi:
- Tôi phải chờ bao lâu?
- Tôi nghĩ không tới nửa tiếng!
- OK! Cám ơn!
Vừa lúc đó thấy có người bệnh chắc vừa khám xong đi ra. Người nhà của người bệnh đứng lên và họ cùng đi ra ngoài. Thomas nhanh chóng đến chỗ trống đó ngồi chờ.
Ngồi chờ chưa đến 10 phút lại thấy có bệnh nhân khác từ bên trong đi ra. Thomas mừng thầm cho rằng như vậy cũng không phải chờ lâu. Những người đi cùng với bệnh nhân đến đây cũng kha khá nên sau vài người, phòng đợi trống hẳn ra.
Thomas ngồi chờ, nhìn tin tức trong điện thoại chán rồi lại thôi vì chàng đang nóng ruột chỉ muốn mọi chuyện xong sớm. Nhưng mắt chàng cứ láo liên nhìn chung quanh, hết quan sát người này đến người kia trong phòng đợi như để giải khuây. Lại thêm người bệnh vừa bên trong đi ra là một thiếu nữ tóc nâu xậm dắt thêm một bé gái với mái tóc vàng nâu với nhiều lọn quăn. Cả hai đến trước quầy nói gì, có lẽ để thanh toán y phí.
Mấy phút sau người thiếu nữ và bé gái đó xoay người lại. Nhưng họ không đi ra cửa. Người thiếu nữ nhìn quanh rồi dắt cô bé tóc vàng nâu lại ngồi ở dãy ghế đối diện với chỗ Thomas đang ngồi.
Cô gái không ngồi xuống với bé gái nhưng dặn dò:
- Em ngồi đây chờ chị! Chị cần phải vào phòng vệ sinh một chút. Ở yên đây, không được đi đâu hết nghe chưa Hila? Chị ra ngay!
Bé gái tóc quăn thành từng lọn ngồi yên không trả lời.
Khi cô gái đi rồi Thomas mới tò mò nhìn bé gái đang ngồi đối diện với mình. Con bé xinh xắn nhưng mà… chàng thấy cô bé rất quen! Có lẽ trẻ con đều giống nhau!
Hai má cô bé đỏ au, hai cánh tay nữa. Con bé cứ đưa tay gãi cánh tay của mình.
Bỗng nhiên như bị điện giật, Thomas lại nhìn bé gái trước mặt!... Không thể…!
Chàng bấm vội vào điện thoại cầm tay của mình tìm hình Leah Miller. Trong điện thoại chàng lưu không chỉ một cái hình của Leah Miller mà còn cả hình chụp gia đình của ông bà tỷ phú Miller. Không những thế Thomas còn chụp một bức tranh do Leah Miller vẽ.
Thomas ngẩn ngơ nhìn hình trong điện thoại xong lại ngẩng đầu lên nhìn bé gái trước mặt. Nếu không có những vết đỏ trên má thì đây chính là… Leah Miller!
Không thể nào tin nổi! Làm sao mà lại có sự trùng hợp lạ lùng như vậy chứ? Nhưng rõ ràng mới đây người thiếu nữ đi cùng với bé gái này đã gọi bé là Hila! Vậy là sao?
Thomas đứng phắt dậy nhìn quanh xem người thiếu nữ đi cùng với bé gái này đâu nhưng không thấy cô ta! Có lẽ cô gái đi vào phòng vệ sinh như trước đây đã nói với bé gái này.
Chàng mỉm cười với vẻ thân thiện đến gần cô bé xinh xắn này rồi bắt chuyện:
- Chào bé!
Cô bé nhìn Thomas nhưng không nói gì cả.
Thomas gần như quỳ xuống dưới chân cô bé rồi nói
- Bé đừng sợ! Chú tên là Thomas. Chú muốn đưa cho cháu xem hình này!
Nói xong, Thomas đưa hình trong điện thoại của mình cho cô bé xem. Thoạt tiên Thomas đưa hình Leah Miller chụp một mình. Bé gái hết nhìn tấm hình rồi lại nhìn Thomas nhưng vẫn không nói gì.
Thomas nghĩ thầm nếu đây chính là Leah Miller, cô bé bị autism, thì bé sẽ không nói gì hết. Nhìn thái độ của bé, Thomas đưa tay đổi sang hình gia đình ông bà Miller cho bé xem và thăm dò phản ứng của cô bé.
Dường như có một sự nhận diện nào đó tuy mơ hồ nhưng Thomas thấy như vậy. Cũng có thể vì chàng hy vọng quá đỗi chăng? Không biết nữa. Hay đây chỉ là một sự trùng hợp người giống người?
Cô bé nhìn Thomas khá lâu. Thấy vậy, Thomas đổi sang hình chụp bức tranh Leah Miller vẽ. Điều này bắt sự chú ý của cô bé ngay! Cô bé cứ nhìn chăm chăm.
Thomas đưa điện thoại của mình cho cô bé. Cô bé chỉ nhìn nhưng không cầm lấy điện thoại. Thomas tìm cách thuyết phục:
- Nếu cháu là Leah Miller và nhận ra những hình này thì cháu hãy nắm tay chú! Chú sẽ giúp cháu về lại với ba mẹ cháu là những người trong hình đây.
Chàng nói ra điều ấy nhưng không hy vọng bé gái này chính là Leah Miller và cô bé hiểu những điều chàng nói và sẽ nắm lấy tay Thomas như một xác nhận. Thomas hết nhìn mặt cô bé rồi lại nhìn bàn tay nhỏ bé kia và chờ đợi. Chàng nghĩ mình đang nín thở vì hồi hộp.
Khi cô bé rụt rè giơ bàn tay phải xinh xắn nhỏ xíu ra đưa về phía Thomas, chàng chụp lấy như người vớ được cái phao cứu sinh. Bàn tay ấm áp mềm mại bé nhỏ đó nằm gọn trong lòng bàn tay cứng nhắc của Thomas như tìm một sự che chở nào đó.
Thomas xúc động đứng lên ngồi xuống cạnh cô bé, tay chàng vẫn nắm chặt lấy tay bé như sợ nó biến mất! Chàng nhắm mắt lại và tính rất nhanh để phải hành động như thế nào. Mở mắt ra Thomas gọi cho Walker Cox ngay.
May sao Walker Cox trả lời liền sau 1 tiếng chuông.
- Sao? Thế nào rồi?
- Gọi cảnh sát đến Rapid Care ở Marble Falls. Tôi không biết địa chỉ nhưng ngay trên đường bắt đầu vào thành phố. Đây là đường chính có lẽ vậy! Leah Miller đang ở đây! Tôi không có thì giờ để giải thích!
Walker Cox nói ngay:
- Tôi gọi ngay!
Tắt điện thoại, Thomas hơi hồi hộp. Nhưng đối phó với cô gái đi cùng Leah Miller không khó khăn. Chàng sẽ câu giờ chờ cảnh sát đến!
Là một thám thử tư Thomas mang súng nhưng không được phép dùng súng ở đây hay trong khuôn viên này, điều này hơi kẹt nhưng may là Asher Berg một kẻ nhiều kinh nghiệm không có mặt ở đây! Với một thiếu nữ trẻ chàng có nhiều cơ hội hơn!
Cứ cho đây chính là Leah Miller đi cho đến khi cảnh sát địa phương đến! bàn tay bé nhỏ của cô bé vẫn nằm yên trong tay Thomas ngoài ra bé không có phản ứng gì khác.
Khi nhìn thấy bóng dáng của người thiếu nữ đi cùng với Leah Miller xuất hiện, Thomas phân vân có nên đưa Leah Miller ra ngoài hay cứ ở yên ở đây? Nhưng trực giác nhắc nhở Thomas đừng đi ra ngoài vì bên trong khó mà chạy thoát.
Thấy một người đàn ông lạ đang nắm tay Hila, Rachel vừa ngạc nhiên vừa có phần tức giận. Hắn ta làm gì vậy chứ, định dụ dỗ con bé hay sao đây?
Với suy nghĩ đó, Rachel đi nhanh đến gần người đàn ông đó và đưa tay định kéo Hila đồng thời to tiếng:
- Này ông kia! Làm gì em gái tôi vậy?
Rachel nói khá lớn tiếng làm tất cả mọi người trong phòng đợi đều nhìn. Có lẽ ai cũng tự hỏi chuyện gì đang xẩy ra?
Thomas đứng phắt dậy đồng thời kéo Leah Miller đứng lên cùng với mình. Tay chàng vẫn nắm chặt lấy tay cô bé.
Chàng nói rõ từng tiếng một không chỉ để cô gái này nghe không thôi nhưng cũng để cho mọi người trong phòng đợi được nghe và chú ý.
- Có thật đây là em gái của cô hay không?
Rachel tức giận sừng sộ, một tay kéo Hila về phía mình. Nhưng lạ chưa con bé trì người lại và gần như núp sau người đàn ông lạ nọ.
- Không phải là em gái của tôi thì chẳng lẽ là em gái của anh? Anh định dụ dỗ con nít hay sao? Tôi gọi cho cảnh sát ngay vá báo cáo là anh định dụ dỗ và bắt em gái tôi!
Thomas thách thức:
- Cô gọi cảnh sát đi! Cứ gọi vì như vậy càng tốt!
Rachel vừa phẫn nộ nhưng không thể không ngạc nhiên trước thái độ của người đàn ông này và cả Hila nữa! Hôm nay sao con bé lạ vậy chứ? Nhưng nàng không định dọa mà sẽ gọi cảnh sát thật.
Nhân viên y tế trong phòng cấp cứu Rapid Care vội vã chạy đến can thiệp:
- Có chuyện gì xẩy ra?
Rachel phân bua:
- Tôi đưa em gái tôi đến đây khám bệnh mọi người thấy đó. Khám xong chưa đi về vì tôi cần phải vào phòng vệ sinh. Dè đâu người này đang dụ dỗ em gái tôi mà còn thách tôi gọi cảnh sát nữa kìa!
Dĩ nhiên nhân viên của Rapid Care đâu muốn có cảnh sát đến và lớn chuyện như vậy nên nói:
- Từ từ rồi giải thích! Chắc có chuyện hiểu lầm gì đó thôi! Bây giờ hãy hỏi cô bé này xem chuyện gì đã xẩy ra.
Rachel nói ngay:
- Em gái tôi bị autism, nó không nói được!
Quay sang Thomas, nhân viên y tế hỏi:
- Ông có thể giải thích chuyện gì đã xẩy ra? Tôi nhớ là ông đến đây để khám bệnh mà đúng không?
Thomas tay vẫn nắm chặt tay Leah Miller khi xác nhận:
- Phải, tôi có mặt ở đây là để khám bệnh. Tôi là một thám tử tư có nhiệm vụ điều tra vụ bắt cóc một bé gái 5 tuổi tên là Leah Miller. Khi đang chờ ở đây tôi nhìn thấy cô bé này rất giống bé gái bị mất tích tên là Leah Miller! Tôi đã đưa cho cô bé nhìn ảnh của bé cùng cả hình cha mẹ bé. Không những vậy tôi còn cho cô bé xem ảnh tôi chụp một bức tranh do cô bé vẽ. Tất cả những hình ảnh này đều nằm trong điện thoại của tôi. Tôi đã đưa cho cô bé này xem những ảnh đó và nói với bé là nếu cô bé nhận ra những hình ảnh này chính là bé thì hãy nắm tay tôi. Cô bé đã nắm tay tôi suốt đi!
Mọi người ngơ ngác nghe và bán tín bán nghi. Thomas tính thầm cảnh sát địa phương sẽ đến trong vòng 5 phút trở lại thôi!
Rachel đỏ mặt cãi:
- Mọi người đừng nghe những lời vô lý của kẻ xấu này! Đây là em gái tôi, tên nó là Hila, chẳng phải Leah Miller nào đó! Có thể là em gái tôi giống cô bé đó thôi!
Leah Miller vẫn nắm chặt lấy tay của Thomas. Còn một tay, chàng bấm điện thoại đưa cho nhân viên trong phòng cấp cứu và nói:
- Nhìn đi! Nếu không phải tại sao cô bé này vẫn nắm chặt tay tôi mà không chạy về phía chị của nó?
Nhìn Rachel, Thomas nghiêm giọng hỏi như đang thẩm vấn trong một cuộc điều tra:
- Nếu đây là em gái của cô thì cô bé này được sinh ra bao nhiêu lâu rồi?
Câu trả lời của Rachel:
- Con bé 5 tuổi rồi!
Thomas vặn hỏi:
- Vậy là từ lúc sinh ra cho đến giờ là 5 năm?
Rachel ngần ngừ gật đầu. Thomas thách thức:
- Cô thử nói với em gái cô đi! Nếu cô bé đi sang với cô thì đó chính là em gái của cô!
Rachel nhìn Hila rồi nài nỉ:
- Hila! Hôm nay em sao vậy? Đi về với chị đi! Chị Rachel của Hila đây mà! Chúng ta đi về nhà thôi!
Tất cả mọi người đều nhìn cô bé. Nhưng cô bé đang giấu mặt sau lưng Thomas, tay vẫn không buông tay chàng ra.
Lúc này thì Rachel bật khóc:
- Hila! Hila… chị Rachel đây mà!
Cái điện thoại của Thomas đã được chuyền tay cho mọi người trong phòng đợi xem và cuối cùng… thì Rachel được một người đưa cho xem ảnh.
Rachel càng khóc lớn tiếng hơn khi nhìn thấy ảnh đứa bé trong điện thoại của người thám tử quả thật giống Hila y như hệt!... Còn bức tranh vẽ.. thì có khác gì những bức tranh mà Hila hay vẽ?
Vừa lúc đó, hai người cảnh sát xuất hiện. Mọi người hiếu kỳ chờ đợi xem chuyện gì sẽ xẩy ra kế tiếp.
Thomas đưa tay lên dõng dạc nói:
- Ở đây!
Thomas đưa thẻ PI của mình cho hai người cảnh sát xem.
Một viên cảnh sát trẻ nói với Thomas:
- Tôi nghe báo cáo là tìm được trẻ mất tích ở đây?
Thomas gật đầu nói:
- Phải! Nhưng chờ tôi một phút. Tôi muốn gọi điện thoại cho mẹ cô bé này!
Chàng bấm nút gọi bà Miller. Bà Pat Miller nghe ngay:
- Chào thám tử! Có tin gì tốt cho tôi không?
- Tôi đã tìm được con gái bà, bé Leah Miller! Ngay lúc này tôi sẽ video hình ảnh ở đây và gởi cho bà để yêu cầu bà xác nhận đây chính là bé Leah Miller!
Nghe giọng của bà Pat Miller, Thomas đoán là bà ta đang khóc vì vui mừng. Bà ta nghẹn ngào nói với viên thám tử:
-… Vâng… tôi chờ…!
Thomas cúi xuống nói với Leah Miller:
- Chú vừa nói chuyện với mẹ cháu. Mẹ cháu mừng lắm. Bây giờ chú muốn quay video cho mẹ cháu xem nhé!
Leah Miller không nói gì cả. Nhưng cô bé vẫn không buông tay Thomas.
Viên cảnh sát trẻ nói với Thomas:
- Đưa điện thoại của anh đây! Để tôi thu hình lại!
Thomas gật đầu. Chàng nhắc nhở:
- Cần thu hình cô bé gần và rõ để nhận diện!
Chỉ vài phút sau, Thomas gửi cho bà Pat Miller và dặn dò bà ta gọi điện thoại lại cho chàng ngay sau khi xem video.
Chỉ 2 phút sau bà Pat Miller gọi lại cho Thomas với giọng nghẹn ngào:
- Đúng là Leah Miller rồi!... Thám tử hãy kéo áo con bé lên, ở ngay tay trái gần bả vai con bé có một cái bớt đỏ từ lúc mới sinh!
Thomas để điện thoại cho tất cả mọi người trong phòng đều nghe thấy.
- Để tôi xem! Bà đợi đấy!
Chàng nhỏ nhẹ nói với Leah Miller:
- Bây giờ mẹ cháu nói là muốn nhìn cánh tay cháu! Chú sẽ kéo tay áo cháu lên một chút rồi chụp ảnh gởi cho mẹ cháu nhé, được không?
Làm như lúc này con bé tin cậy vào Thomas nên để yên cho chàng kéo tay áo nó lên. Chàng vừa kéo tay áo của Leah Miller vừa hơi căng thẳng vì nhỡ ra không thấy bớt đỏ nào cả thì cô bé này không phải thực sự là Leah Miller. Nhưng tay áo chật nên khó kéo cao lên. Chàng cứ loay hoay mãi không làm được!
Nhân viên y tế trong phòng cấp cứu là một cô gái trẻ lại gần nói với Thomas:
- Để tôi giúp ông!
Cô ta khẽ nói với cô bé đang là chú ý của tất cả mọi người:
- Cô cởi áo bé ra một chút xíu thôi nhé! Một chút thôi!
Leah Miller vẫn im lặng nhưng không phản kháng khi cô gái nọ cởi vài khuy áo bé ra để trật bên đầu vai trái. Cả căn phòng im như tờ, mọi người cùng như ngừng thở để chờ kết quả cuối cùng của việc kiểm định để xem đây có phải là cô bé đã bị bắt cóc hay không.
Một chiếc bớt mầu đỏ nhỏ thôi nhưng đúng là bớt bẩm sinh hiện ra trên cánh tay cô bé, ở gần đầu vai. Trong phòng đợi có người ồ lên! Kẻ thì vỗ tay nho nhỏ. Người thì bụm miệng chặn một tiếng kêu. Thomas nhắm mắt lại và thở ra một hơi thoải mái.
Rachel thì ngồi bệt xuống đất, đầu cúi xuống và vẫn không ngừng chẩy nước mắt. Bây giờ… thì nàng đã hiểu! Nhưng thực sự vẫn không hiểu…tất cả mọi sự mà ba đã làm! Vì sao?....
Thomas nhanh nhẹn thu video cánh tay của Leah Miller rồi gởi cho bà Pat Miller.
Bà ta gọi lại ngay sau khi nhận được. Vẫn với giọng thổn thức, bà Pat Miller nói với viên thám tử mà bà ta tin cậy:
- Cám ơn thám tử! Tôi biết chỉ có thám tử mới tìm được con gái tôi!... Nhưng mà con bé có bị thương tích gì không? Tôi thấy hai má nó đỏ như bị con gì cắn. Chỗ đó là ở đâu vậy?
Thomas dịu giọng nói với bà ta:
- Đây là phòng cấp cứu! Tôi không biết Leah Miller bị gì nhưng thấy con bé không sao.
Nhân viên y tế nói ngay:
- Cô bé bị dị ứng làm nổi mề đay thôi!
Thomas lập lại cho bà Pat Miller nghe. Chàng an ủi:
- Bà yên tâm nhé! Nhưng bây giờ cảnh sát địa phương phải đưa bé về sở cảnh sát đã.
Bà ta vội vã hỏi:
- Đó là ở đâu vậy? Tôi muốn đến đó ngay!
- Ở đây là Marble Falls, gần Austin. Bà cứ yên tâm chờ rồi tôi sẽ gọi lại cho bà. Chuyện quan trọng là Leah Miller đã an toàn.
- Cám ơn thám tử!
- Bà đừng lo, tôi sẽ đi cùng với bé Leah Miller về sở cảnh sát và tôi sẽ ở bên cạnh bé.