Viên cảnh sát còng tay Rachel và nói:
- Cô bị bắt giữ vì có liên quan đến việc bắt cóc bé gái Leah Miller. Chúng tôi đưa cô về sở cảnh sát để điều tra. Lúc này chúng tôi tịch thu điện thoại và mọi thứ giấy tờ cá nhân cũng như vật tùy thân của cô. Ngay cả chiếc xe của cô cũng sẽ bị đưa về sở cảnh sát. Bây giờ cô có quyền im lặng và đòi có luật sư, cô có hiểu không?
Rachel gật đầu không nói tiếng nào. Rồi họ sẽ cho nàng liên lạc với ba và anh David, Rachel tin như vậy. Giờ này ba và mọi người đang ở trên Washington DC, còn anh David đang ở đâu? Cả nhà có biết bây giờ Rachel đang bị bắt giam một cách oan uổng hay không?
Rachel đi theo cảnh sát nhưng nàng cứ ngoái đầu lại nhìn Hila! Nàng không thể tin Hila là con người khác, không phải con của ba! Chắc có một sự nhầm lẫn nào đó, rồi mọi việc sẽ được chứng minh thôi! Rachel vẫn tin rằng ba mình là một người tốt! Chẳng phải ba luôn chăm lo và thương tất cả các con hay sao?
Viên cảnh sát nói với Thomas:
- Chúng tôi phải đưa cô bé này về sở cảnh sát đồng thời sẽ liên lạc với cha mẹ của bé.
Thomas nói ngay:
- Tôi muốn đi cùng với Leah Miller về sở cảnh sát. Tôi đã hứa với mẹ của bé như vậy. tên cô bé là Leah Miller, con gái của tỷ phú dầu hỏa Miller bị bắt cóc mấy tháng trước đây.
Viên cảnh sát gật đầu:
- Được! Nhưng tôi không thể để anh lái xe đưa cô bé này về sở cảnh sát ở đây được!
Thomas đồng ý:
- Tôi hiểu! Tôi sẽ cùng ngồi trên xe cảnh sát với Leah Miller cho cô bé đỡ sợ.
Thomas hoàn toàn không còn nhớ đến mục đích của mình khi đến Rapid Care. Mọi sự chuyển biến quá nhanh!
Leah Miller ngoan ngoãn đi theo Thomas. Ngồi trong xe, Thomas gọi điện thoại cho Walker Cox.
Có lẽ đang chờ đợi nên Walker Cox trả lời ngay với giọng nôn nóng:
- Sao rồi?
Thomas hơi mỉm cười:
- Xong xuôi cả rồi! Người thiếu nữ đi cùng với Leah Miller đã bị bắt giữ. Cô ấy cũng mang họ Berg, chắc cũng là con gái của Asher Berg. Hiện tại tôi đang ngồi trên xe đi cùng với Leah Miller về sở cảnh sát.
Thám tử Walker Cox vẫn còn căng thẳng khi nói với Thomas:
- Tình trạng anh thế nào?
Lúc đó Thomas mới nhớ đến chuyện mình bị thương. Chàng đưa tay sờ lên đầu, hơi ê ẩm nhưng chẳng sao. Thomas nhỏm người lên nhìn trong gương xe. Vết thương được tạm băng bó vẫn thế, không thấy chẩy máu thêm.
- Mọi chuyện xẩy ra đột ngột quá nên tôi cũng quên mất là mình bị thương nhưng chắc không sao đâu.
Cả Walker Cox và Thomas đều nghĩ cũng nhớ tai nạn nên Thomas mới gặp được Leah Miller torng phòng cấp cứu đó!
Cả hai cùng buột miệng nói:
- Cũng may!
Walker Cox và Thomas Brown cùng bật cười. Bây giờ chuyện cả hai cùng quan tâm là làm sao để không vuột mất thủ phạm.
Thomas hỏi ngay:
- Còn chuyện đến địa chỉ của Asher Berg thì sao đây?
Walker Cox trấn an Thomas:
- Cảnh sát trên đó sẽ phải lo!
Vì đang ngồi trong xe cảnh sát nên Thomas chỉ hỏi trống không:
- Liệu có được không?
Walker Cox hiểu ngay:
- Anh muốn tới đó sao?
- Tôi đang kẹt với Leah Miller!
- Ở đó cảnh sát trông chừng là được rồi!
Thomas hơi phân vân:
- Để tôi gọi lại cho bà Miller rồi sẽ tính! Tôi cũng muốn như vậy!
- Vậy hành động đi!
Cúp điện thoại, Thomas gọi cho bà Pat Miller liền. Sau 2 tiếng chuông reo bà ta trả lời với giọng vui vẻ khi nói với Thomas:
- Chúng tôi đã liên lạc với sở cảnh sát ở Marble Falls. Cám ơn thám tử nhiều lắm. Chúng tôi sẽ đến đó ngay! Đang trên đường đi!
- Vậy tốt lắm!
Thomas thở phào nhẹ nhõm. Như vậy là chàng có thể để Leah Miller tại sở cảnh sát được rồi.
Làm thế nào để cho cô bé khỏi sợ bây giờ đây? Nhưng Thomas chợt nghĩ ra ngay, chàng nói với Leah Miller:
- Chốc nữa đến đó, chú sẽ nói mấy cô chú ở đó cho cháu giấy và bút vẽ nhé? Ba mẹ cháu cũng đang trên đường tới đón cháu, nên không phải sợ gì hết nhé.
Leah Miller nhìn Thomas với ánh mắt tin cậy nhưng không nói gì cả.
*
Đến sở cảnh sát sau khi dặn dò cảnh sát ở đó chăm sóc cho Leah Miller thì Thomas mới nhớ ra là mình không có xe! Chiếc xe của chàng vẫn còn đậu ở bãi đậu xe của phòng cấp cứu Rapid Care!
Quãng đường từ phòng cấp cứu về đây cũng gần nên Thomas bạo dạn hỏi người cảnh sát vừa đưa chàng và Leah Miller:
- Tôi xin lỗi… nhưng công việc của tôi đòi hỏi tôi phải làm một vài chuyện nữa mà bây giờ xe của tôi vẫn còn ở chỗ phòng cấp cứu. Có cách nào…
Viên cảnh sát nhanh nhẹn nói:
- Để tôi đưa anh về đó!
Thomas mừng rỡ kêu lên:
- Tốt quá! Cám ơn anh!
Anh ta nhún vai:
- Có gì đâu! Chuyện nhỏ!
Ngồi trên xe, viên cảnh sát hỏi Thomas:
- Vụ con tỷ phú bị bắt cóc anh theo dõi bao lâu rồi?
- Vài tháng!
Người cảnh sát kêu lên:
- Nhanh vậy sao?
Thomas giải thích:
- Không phải chỉ có mình tôi. Thám tử Walker Cox thuộc sở cảnh sát Houston mới là người có công lớn trong vụ này!
- Thật vậy à? Thám tử tư và thám tử công mà hợp tác ăn ý vậy sao?
Thomas cười lớn tiếng:
- Đúng là như một đội vậy đó!
- Chỉ lần này thôi sao?
- Không phải chỉ lần này không thôi! Hai năm trước đã từng hợp tác với nhau rất tốt đẹp! Thám tử Walker Cox hồi đó còn rủ tôi về làm cho sở cảnh sát Houston nhưng tôi từ chối.
Viên cảnh sát tò mò hỏi:
- Sao anh từ chối? Lương ít quá hay sao?
- Không phải! Vì tôi thích theo giờ giấc tự do của mình, làm việc cũng vậy, tự do và thoải mái hơn! Trên đầu tôi chỉ có một người xếp! Còn làm cho chính phủ rắc rối lắm, nhiều người trên đầu trên cổ và chắc chắn là không thoải mái như hiện chỗ tôi đang làm.
Anh ta càng muốn tìm hiểu hơn:
- Làm thám tử tư khỏe lắm sao?
Thomas nhún vai:
- Cũng có thể nói như vậy! Tôi làm việc theo giờ giấc của mình, miễn sao được việc thì thôi! Lương cũng khá, khỏe hơn! Hồi xưa tôi ở trong quân đội nên đã trải qua những cam khổ và luôn luôn phải tuân thủ mệnh mệnh của cấp trên bất luận đó là đúng hay sai! Cấp trên chỉ con mèo bảo đây là con chó thì mình cũng phải lập lại như vậy! Chịu không nổi!
Viên cảnh sát hừ hừ trong miệng, có lẽ anh ta đang suy nghĩ những điều Thomas vừa nói và không hỏi thêm gì nữa.
Đến phòng cấp cứu Rapid Care, viên cảnh sát hỏi Thomas:
- Xe anh đậu ở đâu?
Thomas giơ tay chỉ:
- Đàng kia! Chiếc xe bị đụng đó!
Xuống xe, Thomas cười giơ tay:
- Cám ơn nhiều!
- Có chắc là xe của anh chạy OK được không?
Thomas lại cười:
- Vẫn còn chạy được!
*
Vào xe, Thomas nhìn trong gương và đưa tay sờ nhẹ vào vết thương ở trán đã được băng bó tạm. Vẫn thế, không thấy rỉ máu thêm, như vậy là không sao! Khi về lại Houston rồi sẽ tính sau!
Chàng cho địa chỉ nhà của Asher Berg vào điện thoại để đi tìm. Xem nào… có 15 phút thôi!
Tốt quá! Gần đây thôi! Nhưng có lẽ vì vậy mà Rachel Berg mới đưa Leah Miller đến phòng cấp cứu Rapid Care gần nhà.
Từ đường lớn bên ngoài, theo Google chỉ dẫn phải rẽ vào con đường trải sỏi này sao? Thomas tự hỏi!
Chàng quẹo xe vào con đường trải sỏi mà hai bên là cánh đồng cỏ có hàng rào thấp. Ngay bên ngoài có gắn một tấm bảng đề: “Đất tư nhân. Cấm vào”. Thomas cho xe chạy chậm lại để quan sát. Cả hai bên đường, cánh đồng cỏ xanh có vài gò cỏ khô cuốn tròn như guồng quay nằm lác đác. Dăm bẩy con bò đang ung dung ăn cỏ trong cánh đồng.
Con đường này sẽ dẫn đến địa chỉ của nhà Asher Berg sao?
Đi vào sâu hơn bên trong lại thấy cánh đồng cỏ hai bên bị ngăn lại bằng hàng rào gỗ. Bây giờ không còn nhìn thấy cánh đồng cỏ và bò mà là ruộng đồng không biết trồng gì tiếp nối chạy dài? Thay vì nhìn thấy bò thì bây giờ lại nhìn thấy những bóng người thấp thoáng trên cánh đồng!
Đây là một nông trại sao? Thực sự Asher Berg mở nông trại ư? Bây giờ với chu vi bát ngát thế này, Asher Berg mà trốn thì biết đâu mà tìm? Vóc dáng mặt mũi hắn ta thế nào Thomas cũng không hay biết? Có thể Walker Cox có hình ảnh của Asher Berg?
Nghĩ như vậy, Thomas liền gọi điện thoại ngay. Giọng của Walker Cox không mấy vui vẻ:
- Anh đang ở đâu?
- Tôi đang trên đường vào nông trại của Asher Berg.
- Nông trại à?
Biết là Walker Cox ngạc nhiên vì chính Thomas cũng vậy.
- Phải! Nông trại rất lớn, bên ngoài nuôi bò, bên trong trồng gì không biết nữa nhưng rộng lớn lắm! À… nhưng tôi gọi ông vì tôi nghĩ chắc ông có hình của Asher Berg? Bảo tôi hành động mà tôi không biết mặt mũi thủ phạm thế nào thì hành động làm sao?
Walker Cox nghiêm giọng nói với Thomas:
- Y không có ở đó!
Rất ngỡ ngàng, Thomas hỏi ngay:
- Tại sao ông biết?
- Tôi vừa nói chuyện với thám tử điều tra ở sở cảnh sát Marble Falls, ông ta nói với tôi đứa con gái đi cùng với Leah Miller tên là Rachel Berg, cũng là con gái của Asher Berg đã khai ra mà không chờ luật sư. Theo lời cô gái này thì Asher Berg đưa mấy đứa con làm thử nghiệm lên trụ sở của Cerebrochip ở Washington D.C. để theo dõi và xét nghiệm. Họ vừa đi ngày hôm nay, ngày mốt mới về lại.
Thomas thấy ngay vấn đề liền hỏi:
- Vậy là sẽ bắt giữ Asher Berg ở trên đó?
- Tôi nghĩ như vậy vì cấp bách quá rồi! Không thể để sơ xẩy được! Lỡ ra Asher Berg biết và biến mất thay vì trở lại đây thì sao?
Thomas biết là mình đặt câu hỏi này kỳ quặc nhưng chàng cứ hỏi Walker Cox:
- Nếu ông là Asher Berg thì ông sẽ làm gì?
Walker Cox cười hực lên trong cổ họng rồi đáp:
- Biến! Biến mất! Y có nhiều tên lắm! Chuyện biến đi không khó gì với Asher Berg!
Thomas suy nghĩ rồi góp ý:
- Tôi không nghĩ như vậy vì tôi cứ bị dằn vặt trăn trở vì đâu hắn ta lại hành động như vậy? Bắt cóc không phải vì tiền thì vì lý do gì? Còn chuyện autism mới đau đầu chứ! Ông không thấy mấy đứa con của Asher Berg không bình thường sao? Tôi vẫn nghĩ là chuyện tìm ra Leah Miller chưa hẳn đã kết thúc!
Lúc nào Walker Cox cũng bị phân vân trước những suy luận của Thomas Brown.
Ông ta chuyển hướng khi hỏi Thomas:
- Anh muốn có hình của Asher Berg?
- Đúng vậy! Bây giờ đâu cần giữ bí mật chuyện này nữa đâu?
- Được rồi. Tôi gửi ngay. Có điều hình tôi đang có là hình khi y còn trẻ.
Thomas rùn vai:
- Dĩ nhiên, tôi biết! Cho dù y già đi thì những nét chính vẫn còn đó! Trừ phi y sửa diện mạo thì là chuyện khác. Nhưng ông cứ gửi cho tôi đi! Tôi muốn biết mình đang đối phó với ai!
Walker Cox thở dài:
- Được! tôi gửi ngay! Nhưng nhớ là chúng ta vẫn phải giấu kín cho đến giờ phút này vì hở ra y trốn mất thì tiêu đời!
- Tôi biết mà! Tôi biết ông đang khó nghĩ vì y đang không có mặt ở đây! Như vậy là bao công lao của tôi và ông đều bị người khác hớt hết! Nhưng cứ nghĩ tới thành quả là thích rồi! Tôi vẫn còn nhớ tới giây phút khi nắm lấy bàn tay bé nhỏ của Leah Miller mà xúc động quá trời vì không tin đó là thật!
Walker Cox nói với Thomas:
- Thôi, đang bận lắm! Tôi gửi hình Asher Berg cho anh bây giờ đây! À còn chuyện nữa! Tôi nghĩ lúc này cảnh sát ở Marble Falls đang truy lùng hay đã bắt giữ được người con trai lớn của Asher Berg là David Berg rồi không chừng!
Nghe thế Thomas hỏi lại:
- Vậy Asher Berg có bao nhiêu người con chứ?
- Năm người! Ba người đang ở cùng Asher ở Washington DC, 2 đứa ở lại đây. Nếu không bắt giữ David ngay thì nó có thể báo động cho Asher biết.
- Tôi hiểu rồi!