Nói chuyện với Walker Cox xong, Thomas rất băn khoăn! Bước kế tiếp chàng phải làm gì? Có thật sự chuyện tìm lại được Leah Miller là đã kết thúc mọi chuyện không?
Chàng mở điện thoại xem hình Asher Berg gửi.
Đó là một người đàn ông không đơn giản, Thomas nghĩ như vậy khi nhìn tấm hình. Ảnh này có được chắc khi Asher Berg khoảng ngoài 30 tuổi hay có thể là gần 40. Chàng lấy tay làm ảnh lớn hơn để nhìn cho rõ. Đôi mắt đen và nâu trên làn da hơi ngăm ngăm. Hai gò má cao. Khuôn mặt dài hơi hóp lại ở hai bên má. Cầm vuông và hơi dài so với tổng thể cả khuôn mặt. Những chân râu đen lan gần hết khuôn mặt. Cặp mắt sáng kia rất tinh anh đang nhìn Thomas nửa như tò mò nửa như đe dọa. Môi mỏng hơi mím lại rất cương quyết và đầy vẻ tự tin.
Thomas suy nghĩ phải chi bây giờ chàng đang có mặt ở sở cảnh sát thì hay biết bao nhiêu! Với những tiến bộ ngày nay, cảnh sát sẽ dễ dàng cho thấy với thời gian gương mặt của Asher sẽ thay đổi ra sao, tuy không chính xác 100% nhưng cũng có thể được 80%! Cặp mắt và đôi môi này khá đặc biệt, cho dù thời gian có trôi qua thì những nét này cũng khó mà thay đổi!
Nhưng Thomas lại thở dài! Bây giờ Asher Berg đang ở trên Washington D.C. thì chuyện chàng ở đây có ích lợi gì chứ? Chắc chắn cảnh sát trên đó sẽ tóm được y! Quay về lại Houston thôi! Nhưng con đường hẹp, hai xe nhỏ chạy ngược chiều thì tạm được! Thomas nghĩ đã đi đến đây thì cứ đi sâu vào bên trong xem sao.
Con đường trải sỏi nên khó mà có thể chạy xe nhanh được. Càng lúc thì càng lên cao. Hơi ngạc nhiên trước địa hình của nơi này nhưng Thomas tiếp tục lái xe về phía trước. Dần dần những cánh đồng đều bị bỏ lại bên dưới, vẫn con đường trải sỏi đó đưa Thomas lên gần một căn biệt thự lớn, cổ nhưng đẹp vì xây dựng toàn bằng đá.
Vừa lúc ấy, điện thoại của Thomas reo. Chàng nhìn xem ai gọi. Walker Cox!
- OK! Tôi nghe đây!
- Không cần tới đó nữa đâu! Cảnh sát đã bắt giam con của Asher Berg là David rồi!
- Lẹ quá hả? Được rồi, tôi quay lại và về Houston đây! Có gì chúng ta nói chuyện sau!
Tuy tò mò muốn đi quanh đây để xem xét nhưng Thomas thấy không có lý do gì để chàng tiếp tục dò xét.
Thomas vòng xe trở xuống bên dưới. Phía sau chàng căn biệt thự đó vẫn nằm yên như say ngủ, chỉ có những lớp bụi đỏ đang quấn lấy sau xe từng lớp từng lớp rồi tan trong không gian.
*
Được thông báo khẩn, cảnh sát ở Washington D.C. bắt tay vào việc ngay. Sáu xe và nhiều cảnh sát chia nhau bao vây tòa nhà trung ương của Cerebrochip nhưng trong yên lặng. Họ liên lạc với Cerebrochip và muốn nói chuyện trực tiếp với người phụ trách của công ty.
Giám đốc điều hành cả khu vực vắng mặt vì đi công tác nên Manish Gupta là nhân vật quan trọng sau giám đốc được báo cáo.
Manish Gupta rất băn khoăn và lo âu khi trả lời điện thoại của cảnh sát địa phương:
- Hello! Tôi là Manish Gupta nghe đây! Có chuyện gì xẩy ra?
Người cảnh sát đứng đầu nhóm trả lời với giọng khẩn trương:
- Chúng tôi được lệnh bao vây cả khu vực này! Không một ai trong công ty được ra khỏi đây! Không ai được vào hay được đi ra!
Manish ấp úng và hoảng hốt thực sự:
- Tại sao? Có chuyện gì? Vì sao lại phong tỏa công ty của chúng tôi?
- Chúng tôi được lệnh truy tìm và bắt giữ người hiện đang có mặt trong trụ sở của ông!
Manish lắp bắp:
- Truy tìm và bắt giữ sao? Nhưng… bắt giữ ai và vì lý do gì chứ?
Viên cảnh sát nghiêm giọng:
- Có thể ông sẽ giúp chúng tôi thi hành nhiệm vụ nhanh chóng hơn với sự hợp tác tích cực!
Manish vội vã nói:
- Đương nhiên! Đương nhiên… Bây giờ cần tôi làm gì?
- Chúng tôi được lệnh bắt giữ một người đàn ông tên Asher Berg và cả nhóm người đi cùng với ông ta tới đây!
Manish chưng hửng hỏi lại:
- Tôi không nghe nhầm chứ? Asher Berg? Ông ta chỉ đi cùng với nhóm thí nghiệm viên trong chương trình cấy ghép của Cerebrochip thôi mà! Nhưng mà…
Viên cảnh sát cướp lời Manish:
- Người đó đang ở đâu? Chúng tôi sẽ lục soát các nơi để bắt cho được người đàn ông đó. Gấp rút lắm rồi! Không thể để cho y chạy thoát!
Manish thở dài thầm và vẫn thắc mắc không hiểu lý do vì sao cảnh sát lại muốn bắt giữ Asher Berg.
- Được rồi. Mời các ông lên lầu hai! Tất cả đều có mặt ở đây! Không ai chạy đi đâu cả! Sẽ có người đưa các ông vào phòng họp. Chúng tôi vừa họp xong.
Manish tắt điện thoại bối rối trở lại phòng họp nơi mà Asher Berg, Bradley Irwin và các con của họ đang ở đó.
Viên cảnh sát lắc đầu cúp điện thoại, quay lại ngoắc tay cho những đồng sự theo mình. Tất cả có 6 cảnh sát viên với võ trang đầy đủ nhanh chóng vào thang máy lên lầu hai.
Ra khỏi thang máy đã thấy có nhân viên của Cerebrochip chờ sẵn. Các cảnh sát viên theo chân nhân viên này rẽ vào một hành lang ngắn vào phòng họp.
Các cảnh sát viên hờm súng sẵn khi vào phòng họp.
Manish dù đã biết tình hình khẩn trương nhưng vẫn thấy hoảng hốt. Nhìn thấy bóng dáng những cảnh sát đang tiến vào phòng họp, Asher Berg nhìn Bradley Irwin. Họ trao đổi nhau bằng ánh mắt mà không cần phải nói lời nào. Daniel, Miriam, Rebecca, Talia ngơ ngác nhìn nhau không hiểu vì sao cảnh sát lại xông vào đây? Chẳng lẽ Cerebrochip làm những thử nghiệm trên con người mà chưa được cho phép hay sao? Hay có chuyện gì khác?
Asher Berg điềm đạm và bình tĩnh ngồi yên không đứng lên. Cái ngày đó đã đến, không sớm mà cũng không muộn! Nhưng Asher không hề hối tiếc! Ông ta đã làm hết sức mình cho đến ngày hôm nay! Những thành quả mang lại cho các con của ông ta không phải quá tốt sao? Chúng đúng là những đứa con của mình cho dù có ai nói khác đi hay đưa ra bất cứ bằng chứng khoa học nào thì vẫn không thay đổi được sự thật.
Sự thật đó là Asher yêu thương các con của mình. Yêu không chút giả dối vì ở mỗi một đứa con này đều mang ít nhiều hình ảnh hai đứa con đã khuất của Asher. Và chúng cũng yêu thương ông hàng bao năm qua! Asher chỉ hơi thắc mắc không biết mình đã sơ xót điều gì nên mới xẩy ra như thế này? Nhưng bây giờ chẳng phải là lúc kiểm điểm, đã quá trễ!
Bradley Irwin nhắm mắt lại! Điều gì sẽ xẩy ra cho anh ta đây? Tòng phạm? Chắc đó là một trong những cáo buộc! Chỉ tội nghiệp cho mấy đứa nhỏ phải chứng kiến cảnh này! Phải chi chuyện này xẩy ra ở một nơi khác, không có mặt chúng nó! Bradley mở bừng mắt ra nhìn Talia, con gái mình. Bradley đã mong con gái mình sẽ nói được như Rebecca, sẽ ra khỏi cái vỏ cứng nhắc giam cầm nó hàng 26 năm qua. Chắc một thời gian nữa thôi, chip não ấy sẽ kích thích và tạo nên những kỳ tích phi thường cho Talia như Bradley hằng mơ tưởng trong suốt 20 năm!
Những cảnh sát không ngó ngàng gì đến Bradley hay ai khác trong phòng mà nhanh chóng tiến đến gần Asher và chĩa súng vào ông ta.
Người đứng đầu nhóm dõng dạc tuyên bố:
- Asher Berg! Ông bị bắt với tội danh bắt cóc Leah Miller!
Asher vẫn ngồi yên không trả lời mà cũng không phản kháng.
Vẫn người đứng đầu nhóm đó nói lớn tiếng ra lệnh:
- Đứng dậy!
Asher Berg uể oải đứng dậy. Ông ta đưa hai tay cho cảnh sát còng với thái độ chịu đựng và đầu hàng, không một chút phản kháng!
Như một phản xạ tự nhiên, cả Daniel, Miriam và Rebecca cùng đứng bật dậy, không ai bảo ai, nhanh chóng lại gần đứng cạnh bên Asher như một hàng rào che chở và ngăn chận hay bảo vệ cho ba mình.
Viên cảnh sát hơi ngạc nhiên hỏi:
- Mấy người làm cái gì vậy? Có biết làm như thế là đang cản trở công vụ không?
Daniel, Miriam và Rebecca nắm tay nhau và dang ra như một sợi giây để chắn không cho cảnh sát lại gần Asher.
Miriam nhanh nhẩu và hung hăng nói với cảnh sát:
- Tại sao lại bắt giữ ba tôi? Ba tôi đã làm gì chứ? Ba chúng tôi là người cha tuyệt vời nhất trên đời này! Ba tôi không phải là người xấu! Cảnh sát bắt nhầm người rồi! Ba tôi không hề bắt cóc ai cả! Không bao giờ có chuyện đó!
Những lời nói hồn nhiên tự đáy lòng của Miriam làm Asher thấy mủi lòng! Toàn thân ông ta run lên như bị lạnh, cổ họng thì nghẹn lại như muốn tắt thở!
Có lẽ cũng hiểu phần nào tâm trạng của cô gái trẻ này, viên cảnh sát nhẹ nhàng nói với Miriam:
- Đã có đầy đủ bằng chứng đưa đến kết luận ba của cô phạm tội! Cô không nhìn thấy ba cô tự giác đưa hai tay cho chúng tôi còng lại sao? Không những vậy tất cả những người đi cùng với ông Asher Berg đều phải về sở cảnh sát để điều tra.
Asher nhìn các con của mình với vẻ trìu mến và xót xa. Thấy mình có lỗi với chúng nó! Nhìn vẻ ngơ ngác và hoảng sợ trên mặt các con, Asher thấy đau lòng. Nỗi đau từ ngực như bị dồn nén quá mức, cứ nhộn nhạo rồi tìm đường thoát ra làm mắt Asher long lanh chao đảo. Sóng sánh trong cả hai mắt ông ta như chực trào ra. Ông ta nói nhỏ không biết cho các con mình nghe hay cho chính mình:
- Đi thôi!
Hai chữ đó có thể hiểu là một sự xác nhận hay không? Mỗi người trong phòng đều có suy nghĩ riêng của mình nhưng không khí buồn thảm bao trùm lên tất cả.
Vào đến thang máy, ba viên cảnh sát cùng đi với Asher. Những người còn lại chờ đi chuyến sau. Daniel, Miriam, Talia, Rebecca, đều đi theo cảnh sát mà không phản kháng.
Trong thang máy, Asher không cúi đầu mà ngửa cổ lên nhìn trần thang máy. Một giọt nước mắt hiếm hoi chợt ứa ra nửa như chần chờ còn muốn nằm trong mắt Asher nửa như muốn trào ra ngoài. Chỉ một giọt ở mắt bên trái lặng lẽ lăn trên má ông ta, không phải cho ai khác mà chỉ dành riêng cho chính mình, cho nỗi ngậm ngùi đã hằn sâu từ bao năm qua! Bây giờ Asher không chỉ mất đi 2 đứa con từ một thời gian đã xa mà nay còn mất thêm 5 đứa con nữa! Lần đầu tiên Asher thấy ân hận vì những chuyện mình đã làm!
Manish là người đi ra khỏi phòng họp sau cùng. Anh ta chưa hết bàng hoàng trước nhưng diễn tiến vừa xẩy ra! Nhưng nhiều câu hỏi chợt dấy lên trong đầu của một người cực kỳ thông minh và sắc xảo như Manish Gupta!
Những câu hỏi đó đã đẩy những bước chân đi như chạy của Manish khi anh ta đi tìm viên cảnh sát lúc nãy. Ông ta đang đứng chờ thang máy cùng với các con của Asher Berg và cả Bradley Irwin cùng Talia.
Nhìn thái độ của Manish, viên cảnh sát hỏi:
- Ông có chuyện gì muốn hỏi hay nói với tôi?
Manish thở hổn hển gật đầu:
- Phải!
Viên cảnh sát nhìn Manish chờ đợi. Nhưng không thấy Manish nói gì, viên cảnh sát ngạc nhiên hỏi:
- Sao? Có chuyện gì? Ông thắc mắc vì sao chúng tôi bắt Asher Berg? Tôi tưởng lúc nãy ông đã nghe lý do rồi?
Manish gật đầu:
- Có, tôi đã nghe… Nhưng mà… không biết tôi có nên nói cho ông biết điều này hay không nữa…
Viên cảnh sát sốt ruột:
- Có chuyện gì? Cứ nói đi!
- Ba người con hồi nẫy của ông Asher Berg không phải là con ruột của ông ta mà là con nuôi!
Câu nói của Manish Gupta làm viên cảnh sát hơi sững sờ. Nhưng ông ta hiểu ngay:
- Điều ông nói với tôi là phải lắm! Tốt lắm! Tôi sẽ để ý và điều tra thêm xem có những uẩn khúc nào không trong chuyện này.
Manish nói xong thấy nhẹ lòng. Làm như những hồ nghi nào đó về Asher Berg nay đã được đẩy sang cho cảnh sát nghe, anh ta không còn phải bận tâm nữa. Chuyện điều tra là nhiệm vụ của cảnh sát không phải của mình!
*
Không biết có ai trong công ty Cerebrochip hay chính trong sở cảnh sát đã bí mật tiết lộ hay không mà khi cảnh sát đưa cả nhóm người của Asher Berg ra khỏi trụ sở công ty Cerebrochip thì bên ngoài đã có mặt của vài phóng viên.
Họ đánh hơi rất nhanh. Tìm hiểu về những chi tiết là chuyện sau, còn bây giờ thì các máy ảnh thi nhau chụp hình. Các phóng viên ảnh không chỉ chụp những người bị cảnh sát bắt giữ mà ngay cả tòa nhà đồ sộ của Cerebrochip cũng được chụp lia lịa.
Cảnh tượng náo nhiệt của đông người, rồi xe cảnh sát, đèn chớp lia lịa rất náo động… Một vụ chấn động để được khai thác!