Trên đường về sở cảnh sát, Daniel, Miriam và Rebecca ngồi chung một xe. Talia và Bradley Irwin ngồi xe khác.
Trong xe cảnh sát bít bùng, nỗi bàng hoàng xen lẫn nghi kỵ dường như còn làm cho không khí thêm ngột ngạt!
Miriam nắm lấy tay Daniel nói như van nài:
- Anh! Chuyện không phải như vậy đúng không? Ba của chúng ta đâu có thể nào làm chuyện mà cảnh sát cáo buộc được phải không?
Daniel im lặng không trả lời nhưng trong đầu đã dấy lên nhiều câu hỏi thầm kín! Daniel nhớ lại thời gian… 10 năm trước… Tại sao mình lại nhớ đến khoảng thời gian đó vào lúc này? Ký ức về những ngày đó rất mơ hồ và đứt đoạn! Đã có những lúc Daniel cho rằng mình đã nhớ sai về quãng thời gian đó vì Daniel còn quá nhỏ! Sáu tuổi! Một đứa trẻ 6 tuổi mà sau bao thời gian trôi qua, nhiều thứ đã chồng chất lên đó, đẩy phần đời xa xưa lùi đi vào sâu thẳm… như thể những ký ức đó đều là giả tạo, không có thật!
Hay mình lại giống như Talia? Cũng tìm lại được những ký ức nào đó?
Chuyện mới đây cảnh sát ập vào còng tay ba và đưa ra những cáo buộc động trời đã như một xẹt lửa chớp lên trong đầu của Daniel! Từ khi gắn chip não Daniel dễ bị kích thích đến nhiều khi không kiểm soát được mình! Lúc này đây cũng vậy! Tia lửa chợt nháng lên trong căn phòng họp của công ty Cerebrochip, những người cảnh sát vũ trang… tất cả như đánh động khơi dậy những hình ảnh dị kỳ…! Nhiều hình ảnh chợt đến rồi đi lẫn lộn nhưng… Trong những hình ảnh đó Daniel nhìn thấy một người đàn ông mặc áo đen đội mũ, đeo kính…
Rồi giống như đang xem một cuộn phim… Vẫn người đàn ông nọ đang cúi xuống mỉm cười với một chú bé đi trong siêu thị đông người! Chú bé đó là ai vậy mà lại xuất hiện trong đầu của Daniel lúc này đây? Cuộn phim cứ quay tiếp trước mắt Daniel hay trong đầu không còn biết nữa nhưng cảm giác của Daniel lúc này thật khó chịu và bứt rứt!
Cuộn phim tiếp tục quay và Daniel cứ dán mắt vào xem mà không thể làm gì khác được. Dường như lúc này Daniel không làm chủ được mình, không thể bảo mình hãy nhìn đi nơi khác! Cậu bé kia cứ chăm chăm nhìn đồ chơi trong tay người đàn ông đó. Đó không hẳn là đồ chơi mà là một hộp với nhiều mảnh nhỏ để xếp hình! Puzzles! Thứ mà cậu bé với đôi mắt to rất thích và say mê. Chú bé đi theo người đàn ông ấy như thể có một hấp lực huyền bí từ ông ta thu hút.
Puzzles! Daniel cũng rất thích chơi puzzles!
Vớp những chớp sáng cứ nháy lên liên tục trong đầu của Daniel! Khuôn mặt không rõ nét của người đàn ông lúc đó bị che một nửa! Ông ta cúi xuống nói gì đó với cậu bé rồi lấy khăn trong túi ra lau mặt cho bé trai ấy. Sau đó ông ta bồng cậu bé lên. Chú bé ngả đầu vào vai ông ta như ngủ. Họ đi! Đi đâu không biết nữa!
Bỗng dưng như máy quay phim chỉ chĩa vào một chỗ nhất định, Daniel nhìn thấy một phụ nữ chạy lên chạy xuống trong siêu thị, chung quanh mọi người nhốn nháo.
Đột nhiên như bị tắt điện, mọi hình ảnh đều biến mất không để lại dấu vết nào! Cuộn phim đã chấm dứt! Daniel muốn biết thêm nữa!
Cảm giác hiện tại rất khó chịu làm Daniel ngồi không yên. Trước mắt Daniel chỉ có phần ghế phía trước với hai cảnh sát viên đang ngồi, một người đang lái xe. Những hình ảnh lúc nãy đâu cả rồi?
Miriam kêu lên:
- Anh sao vậy? Ngồi yên đi!
Daniel nắm hai bàn tay lại cố ghìm người mình xuống nệm ghế của xe cảnh sát nhưng đành bất lực! Daniel hết nhìn ra ngoài rồi lại nhổm người lên.
Đến khi người cảnh sát ngồi băng ghế trên quay đầu lại quát:
- Ngồi yên! Sắp tới rồi!
Daniel mới cố gắng hết sức mình để tự chế bản thân. Nếu không phải là đang ngồi trong xe mà là ở bên ngoài thì Dabiel sẽ chạy loạn lên như muốn trút bỏ những bứt rứt đang cấu xé mình! Trong người Daniel lúc này như có muôn ngàn con kiến đang bò lên bò xuống khắp châu thân.
Rebecca nẫy giờ ngồi thu mình yên lặng nhưng thực sự trong lòng rất băn khoăn. Nếu ba không trở về nhà nữa thì sao? Họ sẽ làm gì ba? Leah Miller là ai? Vì sao cảnh sát lại buộc tội ba đã bắt cóc Leah Miller? Làm gì có cô bé nào tên Leah Miller trong nhà mình chứ? Trừ phi đó là… Hila? Không thể nào! Không bao giờ!
*
Tất cả mọi người đều bị giam giữ tại sở cảnh sát ở Washington D.C. chờ điều tra. Riêng Asher Berg bị giam riêng biệt.
Talia Irwin và Bradley Irwin ở chung trong một phòng giam vì là cha con.
Ngồi xuống băng ghế dài bằng sắt, Bradley nói với Talia:
- Ngồi xuống nghỉ đi con! Đừng lo âu gì cả!
Talia lặng lẽ ngồi xuống. Nàng tự hỏi chuyện gì sắp tới sẽ xẩy ra? Phải ở chỗ này bao lâu? Talia muốn hỏi ba mình nhiều điều nhưng không có giấy bút!
Nàng dựa lưng vào vách tường lạnh lẽo. Nhìn sang thấy ba mình cũng đang dựa lưng vào tường, mắt nhắm lại như ngủ! Lúc này mà ba có thể ngủ được sao, Talia tự hỏi?
Bradley không hề ngủ, chỉ muốn nhắm mắt lại để đầu óc có thể chuyên tâm và tỉnh táo hơn. Asher Berg sẽ khai như thế nào? Tình huống này cả Bradley và Asher cũng đã từng nghĩ đến nhưng không muốn ngày đó đến hay xẩy ra! Nhưng Bradley chỉ nghĩ đến chuyện rắc rối vì đã để mấy đứa nhỏ phải làm thử nghiệm mà thôi. Talia đã trưởng thành và tự quyết định nên không thành vấn đề. Còn những đứa trẻ kia? Chẳng khác mang chúng ra làm công cụ thí nghiệm?
Ngày hôm nay với cáo buộc Asher đã bắt cóc một đứa trẻ gái đã thay đổi mọi suy nghĩ của Bradley! Lẽ nào tất cả những đứa con nuôi của Asher đều do anh ta bắt cóc mang về? Nếu trước đây Bradley có nghĩ ra điều này và ngăn cản Asher thì cũng vô ích! Anh ta đã quá bị ám ảnh với nỗi đau mất con và hội chứng autism hay còn lý do riêng tư nào khác nữa không biết vì cuộc đời Asher khá phức tạp và bí mật!
Khi Bradley gặp gỡ và về ở chung với Asher Berg thì đã có 2 đứa bé ở cùng với anh ta, một trai, một gái, sàn sàn bằng tuổi nhau. Asher giới thiệu chúng với Bradley là hai con của anh ta. Đấy chính là David Berg và Rachel Berg.
Bradley nhớ là mình không hề hỏi Asher xem vợ của anh ta đâu rồi vì Asher không muốn nhắc đến chuyện gia đình. Cả hai đều có điều kiện để trao đổi. Bradley với bộ óc thông minh tuyệt đỉnh và say mê nghiên cứu khoa học muốn tìm những phương pháp trị các bệnh nan y. Autism là một trong những chứng bệnh nan y mà Asher muốn Bradley dày công tìm kiếm để chữa hội chứng này. Còn điều kiện của Bradley? Một chỗ ăn ở miễn phí và một phòng thí nghiệm để nghiên cứu. Chuyện tài trợ thì Asher phải lo liệu! Còn chuyện riêng tư của ai thì người đó biết, không nên hỏi và cũng không thắc mắc!
Asher Berg và Bradley Irwin tình cờ gặp nhau trong một quán cà phê. Asher Berg cũng đã vô tình làm đổ ly cà phê của anh ta lên người của Bradley khi vội vã đi ra khỏi quán và đụng vào Bradley bước vào. Hay đó chính là định mệnh đã run rủi cho họ gặp nhau?
Asher và Bradley đã gặp gỡ trở lại nói chuyện với nhau vài lần cũng trong quán cà phê đó, cùng hợp nhau về mục đích mặc dù Bradley không phải là người thích giao tiếp và nói nhiều.
Đấy là câu chuyện của 20 năm trước!
Cha con Talia đến sống dưới mái nhà của Asher cùng với David và Rachel Berg. Họ đã sống với nhau như một gia đình tuy không vui vẻ nhộn nhịp nhưng hòa thuận và bình yên.
Mười năm sau đó đột nhiên có nhiều sự thay đổi.
Đó là ngày Asher mang một đứa trẻ lạ mặt về nhà sống chung sau một chuyến đi xa. Thằng bé 6 tuổi với đôi mắt to luôn luôn sục xạo nhìn khắp nơi như tìm kiếm hay dò hỏi. Hầu như đứa bé trai này rất ít khóc. Tên cậu bé là Daniel Berg! Asher nói như thế. Thằng bé như một đứa trẻ đi lạc vào căn nhà này! Thoạt tiên nó không hề nói tiếng nào với ai trong nhà, ngay cả với Asher là bố của nó! Kỳ lạ!
Bradley chỉ gặp Daniel Berg 3 lần mỗi ngày vào bữa ăn sáng, ăn trưa và ăn tối. Thằng bé ăn rất nhanh, không đòi hỏi hay quấy phá gì. Ăn xong là nó đứng lên và chăm chú ngồi xếp những hình puzzles mà Asher đã mua cho nó. Không ai làm phiền nó mà Daniel cũng chẳng phiền đến ai khác. Nó không nhìn thẳng vào mặt người khác bao giờ! Bradley đã nghi thằng bé này giống mình bị Asperger!
Nhiều năm sau nghi ngờ của Bradley về Daniel Berg là đúng! Thằng bé bị hội chứng Asperger thật! Nhưng Daniel Berg giỏi toán vô cùng và thông minh xuất chúng!
Tưởng chỉ có như thế nhưng Asher lại mang đến sự ngạc nhiên khác cho cả nhà cũng sau một chuyến đi xa không lâu sau đó. Asher đã nói với Bradley là phải đi công tác, không biết là công tác gì và ở đâu?
Nhưng khi Asher trở về nhà thì không đi một mình mà còn có thêm một đứa bé nữa đi cùng! Lần này là một bé gái rất xinh xắn. Asher giới thiệu con gái Rebecca Berg với mọi người. Tuy mới 5 tuổi nhưng nhìn Rebecca rất chững chạc. Như vậy là Rebecca đến với gia đình sau Daniel Berg chừng 3 tháng!
Mọi người đã quen với những bất ngờ do Asher mang đến nên cũng chỉ thắc mắc trong một thời gian ngắn rồi thôi. Rebecca hội nhập trong gia đình tuy chậm nhưng không có vấn đề gì. Asher khi đó đã nói với Bradley là Rebecca bị autism. Bradley đã từng nghĩ con cái của Asher thật là không bình thường! Chắc vì vậy mà anh ta cũng nuôi hoài bão như Bradley là tìm ra những phương cách hay thuốc men huyền diệu nào đó để chữa trị autism!
Cũng chỉ vài tháng sau, Bradley nhớ đúng như vậy. Lần đó chuyến đi xa của Asher dài ngày hơn thông lệ, cả tuần lễ hay lâu hơn, hình như thế! Khi nhìn thấy Asher mở cửa vào nhà cũng là lúc mọi người đang ăn tối, Bradley đã nghĩ trong đầu với ý nghĩ đùa dỡn là liệu lần này Asher có đưa thêm đứa bé nào về nhà hay không đây? Nhưng không ngờ đấy chính là sự thật!
Sự xuất hiện của đứa trẻ gái da trắng, tóc cắt ngắn mầu nâu đậm, mắt đen, khẳng định đây là một đứa trẻ mang hai giòng máu tây phương hòa trộn với á châu! Con bé đứng núp sau lưng Asher như trốn!
Với bao cặp mắt của tất cả những người trong nhà đang chăm chú nhìn cô bé lạ, Asher dịu dàng dắt tay con bé đến bàn ăn và nói:
- Mọi người hãy chào đón Miriam Berg! Một thành viên mới trong gia đình chúng ta!
Nói xong Bradley nhớ là Asher đã vỗ tay. Tiếng vỗ tay chào đón. Nhưng không ai trong nhà đã vỗ tay tiếp theo sau Asher vì quá ngỡ ngàng!
Lúc đó Bradley đã tự nhủ không biết Asher còn dắt thêm bao nhiêu đứa trẻ khác nữa về đây? Tại sao anh ta lại có nhiều con rơi như vậy? Sau này Asher mới tiết lộ cho Bradley biết là anh ta có 2 đứa con trước đây nhưng đều đã qua đời khi còn nhỏ. Chúng đều bị autism. Còn những đứa con hiện tại chỉ là con nuôi! Vì sao Asher lại nuôi con nuôi thì Bradley vẫn thắc mắc nhưng không bao giờ hỏi.
Asher đã chăm sóc và nuôi dậy những đứa trẻ rất tốt. Cũng có lúc Bradley có chút nghi ngờ về chuyện nuôi con nuôi của Asher. Vì sao ư? Ngoài chuyện chăm lo nuôi dưỡng chúng, Asher không tỏ ra là một người cha, không gần gũi với chúng cho lắm! Nhưng vì sao lại nuôi nhiều con nuôi như thế? Nhiều con, cho dù là con nuôi thì cũng gây nên nhiều mối lo.
Chuyện bắt tất cả bọn trẻ học ở nhà không đến trường cũng do Asher đề xướng. Bradley không phản đối vì trong nhà có tới mấy đứa trẻ bị autism thì chuyện đến trường học cũng khó khăn!
Ngày hôm nay ngồi trong căn phòng giam này, Bradley lại nhớ đến cái ngày Asher đưa Miriam về nhà. Không hiểu tại sao? Hay vì những sự xuất hiện quá dồn dập của những đứa con nuôi mà Asher mang về đã để lại ấn tượng sâu đậm?
Hôm đó Bradley còn nhớ như chuyện mới xẩy ra đây. Asher đã ân cần để thành viên mới Miriam ngồi cạnh anh ta và săn sóc một cách đặc biệt như thương yêu. Đó là một cử chỉ hiếm có từ Asher. Miriam ngồi xuống bàn ăn nhưng một tay vẫn quắp chặt một con búp-bê.
Cũng vẫn là Asher khi nói với Miriam:
- Để con búp bê xuống lòng con đi! Không ai lấy của con đâu!
Bữa ăn tối hôm đó lúc đó dường như đã chừng lại làm như bao tử của mọi người đã đầy.
Asher đã vui vẻ lên tiếng:
- Tiếp tục ăn đi chứ! Mọi người không ngờ tôi về sớm hơn 1 ngày phải không? Ở nhà có gì lạ không?
Chỉ có David Berg trả lời, Bradley nhớ như vậy.
- Vẫn bình thường!
Hai chữ bình thường mà David vừa nói dường như đã làm cho mọi người trở về với thực tại và cũng đồng thời chấp nhận những bất ngờ do Asher mang đến. Không chấp nhận thì sao chứ?
Điều làm Bradley nhớ về Miriam nhất là đôi môi của con bé 6 tuổi. Đôi môi hơi lạ! Như có một vết sẹo ở môi trên! Bradley đã nghĩ ngay là con bé này đã bị sứt môi khi mới chào đời! Tuy đã được giải phẫu nhưng vẫn còn vết tích của sự tái tạo gượng ép. Cô bé này không bị autism đấy chứ? Bradley đã nghĩ như thế!
Nhưng khi Asher cúi xuống hỏi Miriam:
- Có mệt không?
Miriam đã trả lời thật nhỏ tiếng:
- Không!
Bradley đã cười thầm mình khi thấy Miriam không bị autism như chàng nghĩ.
Những ngày sau đó có khi Miriam cùng ăn với cả nhà nhưng có lúc thì không. Rachel nói là Miriam đã trốn ở trong phòng, không chịu ra ngoài. Phải một thời gian sau Miriam mới hòa nhập được với mọi người.
*
Chính Bradley là người đi tiên phong với ý tưởng tạo ra chuyện cấy ghép chip vào não bộ con người. Mình là người đã có ý tưởng điên rồ đó, Bradley công nhận như thế. Nhưng sau nhiều năm, có lúc Bradley đã muốn bỏ cuộc vì quá khó khăn! Những thí nghiệm trên những thú vật đã thất bại! Nhưng chính Asher không chấp nhận sự thất bại đó và đi tìm những người đầu tư. Để rồi Cerebrochip đã tiếp nối và hoàn thiện!
Những tháng vừa qua khi Asher ghi danh cho những đứa con nuôi của anh ta vào chương trình thử nghiệm của Cerebrochip thì câu trả lời vì sao Asher nhận nhiều con nuôi như thế mới được được hiểu ra. Bradley đã nghĩ rằng nguyên nhân chính chỉ là vì muốn có nhiều thí nghiệm viên bị autism mà thôi.
Những suy nghĩ lúc nãy lại trở lại. Với những diễn tiến vừa xẩy ra đưa đến chuyện giam giữ này cho Bradley thấy rõ là có nhiều uẩn khúc trong chuyện nhận những đứa con nuôi của Asher Berg!
Cáo buộc Asher tội bắt cóc một đứa trẻ gái tên Lea Miller với nhiều bằng chứng tội phạm đã làm Bradley choáng váng! Không phải do bất ngờ nhưng những nghi ngại đã manh nha từ lâu trong đầu chàng nay cứ như những mảnh rời thất lạc khắp nơi nay hội tụ và từ từ tìm đúng chỗ của nó để ráp lại… cho có ý nghĩa!
Có khi nào tất cả những đứa con nuôi của Asher mang về đều là những đứa trẻ… bị anh ta bắt cóc chứ không phải nhận chúng là con nuôi như Asher đã từng nói với Bradley?
Đứa trẻ gái mà cảnh sát nhắc đến đưa đến chuyện bắt giữ Asher tên Leah Miller là ai? Là Hila? Miriam? Rebecca? Hay Rachel?