Vừa nhận được chỉ thị, Walker Cox liền gọi cho Thomas ngay.
Thám tử Thomas Brown đang tính mang xe của mình đi sửa. Thấy Walker Cox gọi cho mình, Thomas rất ngạc nhiên nhưng nghe điện thoại ngay.
Luôn luôn vui vẻ khi nói chuyện với Walker Cox, Thomas vừa cười vừa hỏi:
- Sao đây? Tôi đang tính đi sửa xe vì hết việc làm rồi!
Walker Cox trầm giọng nói:
- Chưa hết việc!
- Hả? Ông nói gì? Nói như vậy nghĩa là sao?
- Asher Berg và tất cả đang trên máy bay về đây! Chuyện điều tra tiếp tục cũng như xử án sẽ diễn ra ở Houston!
Thomas nói như reo lên:
- Thật sao? Như vậy mới phải chứ!
- Chúng ta sẽ cùng thẩm vấn tất cả những người đó!
Thomas búng tay:
- Được rồi! Thật hay quá! Không ngờ mọi chuyện lại như vậy! Vậy thì bao giờ…
- Sáng mai! 9 giờ anh đến đây!
- Xong ngay! 9 giờ sáng tôi sẽ có mặt! À… Leah Miller về nhà với cha mẹ rồi chứ?
- Xong hết rồi! Tôi nghĩ giờ này giới báo chí đã biết tin hết rồi. Ngay khi họ được đưa đến đây, cảnh sát trưởng của chúng tôi sẽ họp báo chính thức.
Thomas nói như rên lên:
- Chà… chà… mọi chuyện thật nhanh chóng và tốt đẹp quá! Thấy chưa, ông đã sợ Asher Berg sẽ biến mất nhưng y đâu có biến đi đâu?
Walker cười ruồi:
- Tại vì y không biến được đấy chứ! Nếu y không đi lên Washington thì chưa chắc mình đã bắt được hắn!
Thomas cũng nghĩ như thế nhưng không nói ra. Định tắt điện thoại nhưng Thomas còn nói vớt vát với Walker Cox:
- Để xem cuộc tra khảo sắp đến như thế nào nhưng sao tôi vẫn thấy là chưa kết thúc với chuyện đã tìm ra Leah Miller. Chắc phải có những uẩn khúc hay rắc rối gì khác nữa mà mình chưa biết đấy thôi!
- Ngày mai sẽ biết!
- OK!
*
Thay vì đi sửa chiếc xe bị đụng như dự tính, Thomas lại quyết định đến chỗ làm của mình. Chàng còn bản báo cáo tổng kết phải đưa cho xếp của mình. Cũng là để nghe ngóng xem thái độ của xếp như thế nào!
Vừa thấy mặt Thomas, Aviel Lewis cười toe ngoắc tay:
- Vào đây!
Nhìn thái độ vui vẻ của xếp, Thomas cũng vui lây. Aviel Lewis chỉ tay vào chiếc ghế trước mặt ông ta:
- Ngồi! Ngồi xuống!
Thomas vừa ngồi xuống ghế đã nhanh nhẹn đưa bản báo cáo về vụ Leah Miller cho xếp của mình.
Aviel Lewis nói ngay:
- Không cần đọc! Tôi biết cả rồi! Cậu làm tốt lắm!
Thomas nghĩ rằng xếp mình có lẽ chưa biết chuyện Asher Berg sẽ được đưa về giam giữ ở đây nên nói ngay:
- Vụ án Leah Miller sẽ được đưa về Houston! Thám tử Walker Cox của sở cảnh sát vừa gọi cho tôi hẹn ngày mai 9 giờ sáng cùng hợp tác điều tra nghi phạm duy nhất với nhiều bằng chứng là Asher Berg.
Aviel Lewis chúm môi huýt sáo tán thưởng với vẻ mặt rất hài lòng:
- Vậy tốt lắm!
Thomas nói thêm:
- Chiều nay cảnh sát trưởng Houston sẽ họp báo về chuyện này!
Aviel Lewis rất vui vẻ xoa tay khi nói với Thomas:
- Anh không cần phải khiêm tốn nhưng công của anh rất nhiều đấy Thomas!
Thomas cười:
- Người tìm ra Asher Berg là thám tử Walker Cox chứ không phải là tôi!
Aviel Lewis nhún vai:
- Nhưng người tìm ra Leah Miller là anh chứ không phải là Walker Cox!
Thomas tò mò:
- Gia đình Miller hài lòng với chúng ta chứ?
Aviel Lewis cười lớn tiếng với vẻ tự mãn:
- Đương nhiên! Không nói với anh chứ thoạt tiên tôi đã nghĩ miếng bánh ngon này chưa chắc mình đã nuốt nổi vì chuyện tìm trẻ bị bắt cóc rất khó khăn! Vậy mà mọi chuyện lại nhanh chóng như thế, thật là thần tình!
Thomas cũng cười thích thú nói thêm vào:
- May thôi!
- Sau vụ này công ty chúng ta sẽ bận lắm đây vì tỷ phú Miller rất nổi tiếng! Từ bây giờ tôi chỉ giao cho cậu những hồ sơ đặc biệt để cậu có nhiều cơ hội phát triển tài năng! Tôi sẽ tăng lương cho cậu!
Thấy xếp có vẻ tin tưởng mình lại còn tăng lương làm Thomas khoái quá cười tít mắt:
- Cám ơn xếp!
Đi ra khỏi văn phòng của Aviel Lewis, Thomas như mọc cánh vì những thành tựu mà mình đạt được. Nhưng điều chàng thích nhất là sự công nhận của những người khác về tài năng của mình!
Chuông điện thoại của Thomas lại reo. Nhìn số gọi đến. Pat Miller!
Thomas trả lời ngay:
- Thomas Brown, tôi nghe đây!
Giọng bà Miller vui vẻ quá chừng:
- Cám ơn thám tử! Không biết chúng tôi phải làm gì để tỏ lòng cám ơn đây! Nhà tôi rất mong muốn được gặp thám tử. Hay mời thám tử đến nhà chúng tôi dùng bữa cơm thân mật nhé?
Thomas nhã nhặn từ chối:
- Cám ơn ông bà. Nhưng bây giờ vụ này chưa kết thúc hẳn nên tôi rất bận. Vẫn còn phải điều tra thêm. Cần đi sửa chiếc xe bị đụng khi ở Marble Falls mà tôi không có thì giờ nữa! Ông bà đừng thắc mắc gì hết. Chuyện tìm được bé Leah Miller và trả cô bé về an toàn với ông bà và gia đình là phần thưởng lớn nhất mà tôi có! Cứ như vậy đi nhé?
Biết là thám tử Thomas bận rộn nên bà Miller chỉ biết nói thêm:
- Cám ơn thám tử lần nữa! Trong tương lai bất cứ khi nào cần chúng tôi làm chuyện gì cho thám tử thì cứ nói, chúng tôi sẵn sàng.
Thomas cười:
- Cám ơn ông bà. Tôi sẽ ghi nhớ điều này! Tôi sẽ nhớ mãi cô bé tên Leah Miller vẽ tranh rất đẹp và là một cô bé thông minh, can đảm nhất mà tôi từng được biết.
*
Buổi họp báo có cảnh sát trưởng Houston ra mặt vào lúc 5 giờ chiều đã thu hút nhiều báo giới không chỉ tại địa phương Houston mà còn có cả phóng viên của những tờ báo tên tuổi trên cả nước như New York Times, Wahington Post, LA Times… các đài truyền hình đều có mặt.
Ông cảnh sát trưởng đã tóm tắt sơ về nội vụ câu chuyện con gái tỷ phú dầu hỏa Texas Miller bị bắt cóc. Nghi phạm và đồng bọn đã bị bắt giữ và hiện đang đưa về đây.
Ngay lúc ấy một đoàn xe cảnh sát, và một chiếc xe van lớn vừa đỗ xuống ngay trước sân của sở cảnh sát.
Từ trong xe cảnh sát đầu tiên, một người đàn ông trung niên bị còng tay ra khỏi xe và bị áp giải với 2 cảnh sát viên hai bên.
Mọi ống kính đều chĩa vào người bị còng tay. Asher cúi đầu nhìn những bước chân đang loạng choạng đi của mình. Quanh ông ta những ánh đèn chói mắt thi nhau liên tục chớp tắt. Lúc này Asher muốn được đi nhanh vào bên trong, xa rời những tiếng kêu vang lên ở hai bên, trước mặt, đàng sau đeo đuổi như muốn cấu xé ông ta ra thành từng mảnh. Những câu hỏi vì sao cứ vang lên như kèo nài.
Giọng cảnh sát trưởng vẫn vang lên khi nhắc tên nghi phạm đầu tiên là Asher Berg.
Từ xe van bước xuống lố nhố nhiều người. Tất cả đều bị còng tay và còn rất trẻ, trừ một người đàn ông cũng trung niên đi cùng trong đám người ấy.
Chỉ có cảnh sát mới biết là 2 người con lớn của Asher Berg là Rachel và David Berg đã bị bắt giam từ trước.
Đám phóng viên lại nhào đến với những câu hỏi, máy chụp hình bấm lia lịa không ngừng.
Miriam, Rebecca, Daniel và cả Talia chưa bao giờ trong đời lại trải qua những giây phút náo nhiệt như hiện tại! Những đứa trẻ luôn sống trong cô lập và cũng quen thuộc với không gian riêng biệt nay như nhưng con cá bị ném lên cạn, dẫy giụa và bất lực trước những biến chuyển không thể giải thích!
Tất cả những đứa trẻ đi trong ngơ ngác, sợ hãi và hoang mang cùng cực. Ai có thể lý giải và trả lời cho những câu hỏi chứ? Chỉ có Asher Berg! Duy nhất chỉ có ông ta!
*
Mây Phạm ngồi trước tivi vừa ăn chiều vừa xem đài truyền hình cho đỡ nhàm chán và quên đi nỗi cô độc của mình.
Giờ này chỉ có tin tức địa phương. Nếu không chém giết thì cướp bóc hay là những chuyện vớ vẩn nhưng dầu sao cũng khỏa lấp những khoảng trống trong căn nhà vắng vẻ.
Bản tin buổi họp báo của cảnh sát Houston nhắc đến con gái 5 tuổi của tỷ phú dầu hỏa Texas Miller bị bắt cóc cách đây mấy tháng nay tìm lại được. Nghi phạm và đồng bọn đã bị bắt giữ cả.
Mây nhìn hình ảnh nghi phạm cúi gầm đầu, tay bị còng, mà căm ghét! June con gái nàng chắc cũng bị một kẻ khốn nạn nào như thế bắt cóc! Nhưng gia đình tỷ phú kia may mắn đã tìm lại được con gái họ an toàn trở về nhà! Thật là may cho họ, mà cũng may cho cô bé 5 tuổi đó!
Nhưng khi nhìn thấy nhóm người được mô tả là đồng phạm cũng bị còng tay theo sau thì Mây sững sờ! Vóc dáng kia! Gọng kính đó! Gương mặt dù không rõ lắm vì chỉ thoáng qua nhưng Mây ngồi chết sững trên ghế sofa. Miếng cơm trong miệng nàng như biến thành đá, cứng nhắc trong miệng không tài nào nuốt nổi! Cổ họng Mây như mắc nghẹn!
Đôi đũa đang cầm trong tay nàng rơi xuống bàn ăn. Tiếng va chạm nghe không rõ lắm vì tiếng ồn của tivi nhưng cũng bởi vì hai tai của Mây như ù đi!
Đoạn tin tức lướt qua sang tin khác mà Mây vẫn cứ ngồi yên như thế.
Đến khi những phần quảng cáo nổi lên nối đuôi nhau thay đổi thì Mây mới tỉnh táo lại! Nàng không tin là mình đã nhìn nhầm! Đôi mắt nàng sau bao năm tháng có thể yếu đi nhưng trái tim rộn rã mỗi khi nhìn hình bóng ấy thì vẫn đập sai nhịp như trước, không hề thay đổi!
Có bao giờ Mây gặp lại Bradley và yêu trở lại một lần nữa như ngày xưa hay không? Câu hỏi này thỉnh thoảng Mây vẫn không thể dối lòng mình khi hỏi chính mình như thế!
Những lần nói dối với con gái April là bố nó đã chết, Mây đã rất đau lòng! Nàng đã tưởng rằng cứ tiếp tục dối trá như thế rồi sẽ có ngày nàng sẽ tin rằng Bradley đã chết thật rồi! Nhưng cùng lúc nàng cũng vẫn luôn mong mỏi là anh ấy vẫn sống và sống rất tốt ở đâu đó. Bradley có thể từ bỏ mẹ con nàng nhưng niềm say mê về khoa học một cách thái quá nếu không muốn nói là điên cuồng thì không bao giờ phai nhạt!