Giọt Lệ Tháng Sáu

Lượt đọc: 5018 | 10 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 38

Thomas đến sở cảnh sát Houston trước 9 giờ vì nôn nóng. Chàng định đi tìm Walker Cox nhưng ông ta đã xuất hiện và đưa tay ngoắc ra hiệu cho Thomas theo vào bên trong.

Sáng sớm mà sở cảnh sát đã đông người, không kể bên ngoài có một xe van của đài truyền hình địa phương và vài phóng viên chực chờ săn tin. Những điều này làm cho mạch máu trong người Thomas như nở lớn ra, trái tim chàng đập rộn rã. Thomas yêu nghề này là vì vậy! Để xem hôm nay sẽ ra sao?

Thomas đi theo Walker Cox vào phòng riêng của ông ta. Walker Cox chỉ tay nói:

- Ngồi đi!

Không đợi Thomas lên tiếng hay hỏi han gì, ông ta nói ngay:

- Tôi nghĩ mình không cần hỏi han Asher Berg gì hết vì không chắc sẽ khai thác được gì. Hắn ta sẽ chối và chối cho đến cùng thôi!

Thomas đồng ý ngay:

- Tôi cũng nghĩ như vậy! Những người chung quanh Asher Berg sẽ giúp cho cuộc điều tra sáng tỏ hơn!

- Hai người tôi muốn điều tra hôm nay là Bradley Irwin và Rachel Berg!

- Hoàn toàn đồng ý!

- Anh chọn đi!

Thomas nói ngay khi suy nghĩ của riêng mình cũng có phần dính líu đến chuyện bà Mây Phạm tối hôm qua:

- Bradley Irwin! Rachel Berg thì đã đụng độ với tôi khi ở Marble Falls rồi!

- Được lắm! Chờ tôi cho người đưa Bradley Irwin và Rachel Berg vào phòng điều tra!

Thomas hỏi lại;

- Hai phòng riêng biệt chứ?

Walker Cox gật đầu nhưng nhìn Thomas với ánh mắt hơi diễu cợt vì câu hỏi của anh ta hơi ngớ ngẩn!

- Chờ đây!

Thomas gật đầu. Walker Cox ra ngoài. Không đến 5 phút sau, một cảnh sát viên vào tìm Thomas đưa anh ta đến phòng điều tra phạm nhân. Bradley Irwin đã ngồi sẵn trong phòng.

Thomas không thể gạt bỏ câu chuyện tối qua ở nhà bà Mây. Thành thử ra trước mặt chàng người đàn ông tên Bradley Irwin không còn là một người hoàn toàn xa lạ.

Ngồi xuống ghế, Thomas nhìn người đàn ông trung niên trước mặt đang cúi gầm đầu. Chàng biết trong phòng có máy thu âm nên tuy Thomas không bắt buộc phải ghi chép gì nhưng cứ như thói quen, chàng vẫn lấy giấy bút ra sẵn để trước mặt mình.

- Tôi là thám tử tư Thomas Brown điều tra vụ Leah Miller 5 tuổi bị bắt cóc. Ông hãy cho biết tên tuổi!

Vẫn cúi đầu khi trả lời, giọng Bradley nghe hơi khàn:

- Bradley Irwin! 54 tuổi. Tôi không có bắt cóc Leah Miller nào đó hết! Tôi không biết gì cả!

Thomas thản nhiên hỏi xem như không nghe thấy Bradley phủ nhận có liên quan đến chuyện bắt cóc Leah Miller:

- Ông và Asher Berg quan hệ thế nào?

Bradley suy nghĩ chứ không trả lời ngay.

- Asher tài trợ cho tôi trong việc nghiên cứu!

À, Thomas quên mất! Bradley là một nhà khoa học.

- Tài trợ như thế nào? Nghiên cứu về cái gì?

Bradley ngẩng đầu lên trả lời với vẻ tự hào:

- Asher Berg lo mọi chuyện ăn ở, còn tôi chỉ chuyên tâm trong việc nghiên cứu. Tôi là người tiên phong trong lãnh vực cấy chip não với hoài bão có thể chữa được nhiều bệnh nan y mà hiện nay y học còn đang bó tay.

Lúc này Thomas mới nhìn rõ mặt của người mình đang hỏi cung. Đôi mắt sáng của Bradley ngời lên trong niềm kiêu hãnh sau gọng kính, Thomas có thể nói như thế. Đây là người mà bà Mây nhắc đến hay sao?

- Vì sao Asher lại làm như vậy? Ý tôi là tại sao Asher lại giúp đỡ ông như thế?

- Vì cùng chung mục đích để tìm được phương cách chữa nhiều bệnh nan y, nhưng đặc biệt là autism.

Câu trả lời này làm Thomas tò mò:

- Tại sao là autism?

- Asher đã mất 2 người con bị autism trước đây từ lâu lắm. Còn tôi cũng có lý do riêng của mình… Bản thân tôi bị Asperger, một loại cũng hơi giống như autism. Vả lại con gái tôi Talia cũng bị autism. Tôi muốn tìm ra cách chữa bệnh cho Talia là chính.

Thomas bắt đầu thấy cái nút thắt autism đang từ từ mở ra! Chàng chăm chú hơn và trực giác của Thomas cho chàng thấy đường hường điều tra của mình đang đi đúng lối!

Trước khi vào phòng hỏi cung, Walker Cox có nói cho Thomas hay là cảnh sát trên Washington có cho biết 3 người con của Asher Berg được Cerebrochip làm thử nghiệm không phải là con ruột của hắn ta mà là những đứa con nuôi!

Thomas nhớ đến chuyện này nên lại hỏi Bradley:

- Asher lo chuyện ăn ở cho ông như thế nào?

- Tôi và con gái tôi về ở chung nhà với Asher Berg!

Ở chung nhà? Thật như là tìm được mỏ vàng! Ở cùng nhà thì hiểu biết về Asher Berg còn ai hơn là Bradley chứ?

Thomas hơi phấn khích khi hỏi tiếp:

- Bao lâu rồi?

- Cũng khá lâu! Chắc phải cỡ 18 năm gì đó!

 Thomas đổi câu hỏi:

- Asher Berg có bao nhiêu người con tất cả?

Bradley Irwin manh nha thấy điều mà viên thám tử này muốn dẫn đến.

- Để xem nào! Lúc tôi và con gái tôi đến ở chung thì Asher đã có 2 người con là David Berg và Rachel Berg. Cũng sàn sàn cỡ tuổi con gái tôi là Talia. Mười năm sau Asher có thêm 3 người con nữa đầu tiên là Daniel Berg, kế đến là Rebecca Berg và rồi sau đó là Miriam Berg. Gần đây là… Hila!

Thomas nói với giọng khẳng định chứ không phải là đặt câu hỏi:

-Daniel, Rebecca và Miariam không phải là con ruột của Asher mà là con nuôi!

Bradley nhìn viên thám tử đang tra hỏi mình. Vậy đây đúng là sự thật và họ còn biết nhiều hơn mình!

Với giọng rất thành thực, Bradley nói:

- Tôi mới biết điều này gần đây!

Câu hỏi tiếp theo của Thomas làm Bradley mất bình tĩnh:

- Vậy là cả David và Rachel cũng vậy hay sao? Tất cả đều là con nuôi?

- Chuyện này… thì tôi không biết! Tôi và Asher có điều kiện với nhau là không hỏi han đời tư của nhau.

Thomas lại hỏi tới:

- Còn đứa bé mới đây mà Asher đưa về nhà tên Hila không làm mọi người trong nhà ngạc nhiên sao?

- Tôi và những đứa con của Asher đã quen với những bất ngờ mà anh ta mang đến!

- Hila chính là Leah Miller, con của tỷ phú Miller đã bị Asher bắt cóc! Ông cũng là tòng phạm đúng không? Ông biết Asher bắt cóc đứa trẻ mà không đi tố giác!

Bradley cãi:

- Tôi không phải là tòng phạm của Asher! Tôi hoàn toàn không biết gì về chuyện anh ta bắt cóc đứa trẻ! Tôi không dính líu gì đến chuyện này!

- Không nghi ngờ sao?

- Tôi tưởng anh ta có con rơi!

- Làm sao ông biết những đứa kia là con nuôi?

- Asher mới thổ lộ chuyện đó gần đây!

Thomas lại hỏi Bradley:

- Tên của những đứa con của Asher chắc toàn là tên giả?

- Điều này tôi không biết!

Thomas lại chuyển hướng lấy lời khai:

 - Asher làm gì để sống? Ông ta có trang trại mà phải không?

- Đúng vậy! Cả đất đai và nhà cửa của trang trại đó Asher thừa hưởng từ ông ngoại anh ta. Tôi không biết lợi tức từ trang trại đó như thế nào nhưng Asher nuôi cả nhà sống thoải mái.

- Asher có công việc gì khác không?

- Điều này tôi không rõ nhưng Asher hay đi xa và chỉ nói lý do là đi công tác. Tôi không biết công tác đó là gì!

- Còn việc nghiên cứu của ông thì thế nào?

- Việc này cũng do Asher tìm người tài trợ cho việc nghiên cứu của tôi suốt bao năm qua. Vài năm trước đây Asher đã thúc bách tôi phải bán nghiên cứu của mình cho một công ty tiên tiến nhiều khả năng phát triển hơn chính là Cerebrochip.

Thomas gật gù:

- Rồi ông đồng ý chứ?

- Tôi không còn chọn lựa nào khác sau nhiều lần thí nghiệm thất bại! Nên tôi đã đồng ý với điều kiện họ không được gạt bỏ tên tôi trong công cuộc nghiên cứu.

Câu hỏi kế tiếp của Thomas làm Bradley chưng hửng.

- Asher Berg là người như thế nào?

Bradley yên lặng không trả lời ngay vì không hiểu viên thám tử này muốn moi móc điều gì về Asher.

- Tôi không hiểu câu hỏi đó cho lắm!

- Ông cứ kể cho tôi nghe về Asher Berg mà ông biết qua bao nhiêu năm nay. Chẳng hạn như đó là một người xấu xa hay nguy hiểm hay là một người nhiều thủ đoạn?

Bradley hừ hừ trong miệng rồi mới trả lời:

- Những chữ mà ông vừa nhắc đến không phù hợp với Asher Berg mà tôi biết! Đó là… một người rất kín đáo, điềm tĩnh, ít nổi nóng và tôi rất khó đoán được anh ta nghĩ gì. Một con người rất bí ẩn! Đúng như thế, rất bí mật! Tôi cũng đoán anh ta có nhiều điều không thể nói ra. Vì sao thì tôi cũng không biết. Là chủ một trang trại, anh ta đối xử với người làm sòng phẳng vì tôi thấy họ làm việc ở đó từ lâu đời. Tôi chưa hề thấy Asher to tiếng hay giận dữ mất bình tĩnh! Ít nói, không uống rượu hay cờ bạc. Tôi cũng chẳng biết thú vui của Asher là gì. Không hề thấy Asher đưa người phụ nữ nào về nhà bao giờ!

- Asher đối với những đứa con nuôi thế nào?

Bradley hăng hái đáp:

 - Tốt! Asher lo cho chúng nó không thiếu thứ gì mặc dù tất cả đều học ở nhà chứ không đến trường.

- Ông ta muốn cô lập chúng không phải sao?

- Nếu đó là những đứa trẻ bình thường thì có thể nói như thế, nhưng phần lớn chúng đều… bị autism hay asperger hay.. hơi khác thường thì chuyện học ở nhà là điều tốt! Tôi hoàn toàn đồng ý với Asher về điểm này.

- Bọn trẻ không đòi hỏi sao?

Bradley chép miệng:

- Nhà của Asher có quy luật riêng và mọi người đều tuân thủ. Nghe thì… có phần quá đáng nhưng có thể do uốn nắn mấy đứa nhỏ từ bé như vậy nên chúng cũng quen đi và sống trong thế giới riêng tư đó mà không thấy có vấn đề gì.

Thomas đột ngột hỏi Bradley:

- Còn vợ ông thì sao? Vợ ông đâu rồi? Ly dị hay sao?

Không ngờ viên thám tử lại hỏi mình như thế. Bradley ngẩn người ra. Trông mặt anh ta rất buồn cười.

- Tôi… tôi chưa bao giờ lấy vợ!

Thomas muốn nói với Bradley những điều mà chàng được biết qua bà Mây Phạm nhưng chàng ngừng lại. Một câu hỏi chợt dấy lên trong đầu Thomas. Mẹ của Talia là ai? Chàng hỏi Bradley:

- Vậy người mẹ của Talia đâu rồi?

Bradley hơi có vẻ bối rối nhưng chỉ thoáng qua khi trả lời:

- Cô ấy không còn nữa!

- Mất rồi sao?

Bradley nhìn Thomas khẳng định:

- Phải! Cô ấy đã qua đời đột ngột!

Mặc dù Bradley nói câu đó rất rõ ràng nhưng Thomas có cảm tưởng ông ta muốn che giấu điều gì.

Rồi bỗng nhiên Thomas buột miệng hỏi Bradley:

- Ông có còn nhớ một phụ nữ tên Mây Phạm không?

Cái tên Mây Phạm từ miệng người thám tử thốt ra trong phòng điều tra làm Bradley nhợt sắc mặt! Bradley ngồi chết trân không nói được lời nào!

Thomas không ngờ mình đã đánh trúng tim Bradley! Không hiểu Thomas đã chạm vào nỗi đau của Bradley hay còn thêm lý do nào khác?

Vừa lúc đó Walker Cox mở cửa vào hỏi Thomas:

- Mọi chuyện tốt chứ?

Thomas cười:

- Mọi sự đều tốt!

Walker Cox lại đưa tay ra hiệu cho Thomas ra ngoài:

- Hôm nay đến đây thôi! Chúng ta cần thảo luận.

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang