Giọt Lệ Tháng Sáu

Lượt đọc: 5019 | 10 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 39

Walker Cox kéo Thomas vào phòng mình. Nhưng Thomas với vẻ rất bồn chồn và nóng nẩy nói ngay:

- Khoan đã! Khoan hãy bàn luận gì hết! Chỉ vài phút thôi! Cho tôi gặp mặt Talia Irwin được không? Ngay lúc này tôi cần gặp Talia!

Rất ngạc nhiên nhưng đoán có lẽ Thomas khám phá ra điều gì đây nên thay vì hỏi nguyên do, Walker Cox gật đầu:

- Đi theo tôi!

Talia, Daniel, Miriam, Rebecca cùng bị giam giữ trong cùng 1 phòng.

Phòng giam trống và có song sắt bên ngoài chứ không có cửa đóng kín như nơi giam giữ Asher Berg hay Bradley Irwin.

Đứng bên ngoài nhìn vào, Walker Cox hất hàm hỏi:

- Đây, nhìn đi! Xem anh có thể đoán được người nào là Talia hay không?

Tất cả 4 người đều ngồi dưới sàn xi măng của phòng giam. Trông họ đều rất mệt mỏi. Người thanh niên ngồi ngoài cùng gần song sắt, hai đầu gối co lên, tay chụm lại ở đầu gối, đầu tì xuống ở phần tay đang đỡ lấy khuôn mặt. Chắc chắn đây là Daniel Berg, Thomas nghĩ như thế.

Nhìn thấy sự xuất hiện của Thomas và Walker Cox, cả 4 người đều nhìn ra qua song sắt. Những khuôn mặt non trẻ ngơ ngác như chim lạc đàn. Có lẽ đến giờ phút này họ vẫn không hiểu chuyện gì đang xẩy ra và không tin vào những cáo buộc mà cảnh sát dành cho Asher Berg!

Một thiếu nữ trong 4 người đó vụt đứng dậy hỏi:

- Chúng tôi được thả ra phải không? Đúng là có sự nhầm lẫn không phải sao?

Thomas nhìn cô gái với ánh mắt thương hại. Một thiếu nữ lai Á châu, nét tây phương hòa trộn với ngoại lai. Đôi mắt đen đang mở to nhìn Thomas và Walker Cox. Chẳng lẽ đây chính là Talia?

Nghĩ như thế nên Thomas ôn tồn hỏi:

- Cô là Talia Irwin?

Thiếu nữ lắc đầu:

- Tôi là Miriam! Không phải là Talia!

Nói xong cô ta chỉ người đang ngồi bên cạnh nói:

- Đây mới là Talia!

Mặc dù không quay hẳn người và chỉ nhìn thấy hơn một nửa khuôn mặt của Talia nhưng cũng đủ làm cho Thomas ngây ngất! Không hẳn là một vẻ đẹp cực kỳ làm người khác phái xao xuyến nhưng đôi mắt đen dị kỳ kia đang như muốn hớp hồn Thomas. Cô ta như một người ở hành tinh nào đó lạc vào đây và đang bị giam cầm. Đôi mắt của Talia rất lạ. Cái nhìn nửa như tò mò nhưng lại xa vắng kỳ bí… mà Thomas thấy có chút quen thuộc! Trông Talia không giống ai quanh đây!

Thomas đứng sát vào song sắt của phòng giam để khoảng cách gần hơn nữa. Nét quen quen đó…? Talia là một thiếu nữ lai!

Talia vẫn không chuyển hướng nhìn. Nàng không chỉ nhìn hai người bên ngoài song sắt nhưng dường như còn nhìn xuyên thấu qua họ ra đến bên ngoài, sau lưng họ. Gương mặt Talia dường như không lộ biểu cảm nào nhưng lại gợi lên nhiều tò mò cho người khác, trong đó có… Thomas!

Đột nhiên Talia quay người đi. Thomas không còn nhìn thấy mặt Talia nữa. Sự chuyển động nho nhỏ đó đã đánh thức tâm trí đang hoang mang của Thomas. Mây Phạm? Làm cho người khác phải chú ý vì sự khác biệt! Bà Mây Phạm chính là một người phụ nữ như thế!

Talia lai Á châu? Talia có liên hệ gì với bà Mây Phạm không? Hay chỉ là một trùng hợp rằng người mẹ của Talia cũng là một phụ nữ Á châu? Không thể nào! Những hồ nghi của Thomas ngày càng gia tăng!

Thomas Brown quay ngoắt người đi ra bên ngoài. Walker Cox ngỡ ngàng đi theo sau chờ một lời giải thích từ Thomas.

Nghe tiếng chân sau lưng mình, biết đó là Walker Cox, Thomas quay lại nói với ông ta:

- Tôi nghĩ tôi đoán đúng! Tôi biết Talia Irwin là ai!

Walker Cox nhăn mặt:

- Anh nói gì vậy? Talia là con gái của Bradley Irwin!

- Đúng vậy! Nhưng không chỉ có thế! Talia Irwin thực sự đã bị mất tích trước đây. Cách đây 20 năm!

Walker Cox không còn hiểu Thomas muốn nói gì nên cứ đứng ngẩn mặt ra mà không nói gì cả tuy rất hoang mang.

Thomas giải thích:

- Trong lúc điều tra vụ Leah Miller, tôi đã tìm những vụ trẻ bị mất tích ở riêng trong tiểu bang Texas mà thôi thì có 6 vụ đến bây giờ vẫn chưa tìm thấy. Dĩ nhiên không kể đến vụ Leah Miller. Tôi đã tìm đến địa chỉ người thân của một trong 6 đứa trẻ đó vì cũng trong thành phố này. Đó là một người mẹ gốc Việt Nam vẫn đang ngóng chờ tìm kiếm con gái mình. Con gái bà ta tên June Lệ Phạm bị autism, mất tích khi mới 6 tuổi. Tối hôm qua bà ấy gọi điện thoại cho tôi và muốn gặp tôi vì qua tin tức của đài truyền hình địa phương, bà Mây Phạm… tên bà ta là Mây Phạm… đã nhận diện ra Bradley Irwin là cha của hai đứa con gái bà ta.

Kể đến đây thì Thomas quá bứt rứt, không đợi Walker Cox hỏi thêm gì nữa mà lấy điện thoại gọi cho bà Mây Phạm ngay.

Walker Cox hiểu ngay chuyện gì đang xẩy ra. Bradley Irwin đã bắt cóc con gái mình 20 năm trước!

Thomas để chuông reo khá lâu. Cuối cùng bà Mây Phạm mới bắt máy.

Bà ta thở hổn hển khi trả lời:

- Xin lỗi.. tôi vừa ở bên ngoài vào nhà… Thám tử Brown phải không?

Thomas nói với vẻ rất căng thẳng. Lưỡi chàng như cứng lại.

- Tôi nghĩ là tôi đã tìm ra con gái của bà bị mất tích 20 năm trước!

Không thấy bà Mây nói hay hỏi han nhưng Thomas nghe có tiếng xoảng khá lớn như thể bà ta đánh rơi vật gì.

Vẫn không thấy bà ta lên tiếng, Thomas nóng lòng hỏi:

- Bà Mây Phạm! Bà nghe tôi nói không? Tôi là thám tử Thomas Brown đây! Bà trả lời tôi đi!

Thomas nghe thấy có tiếng khóc rấm rứt. Như vậy là bà Mây Phạm đã nghe thấy những điều Thomas vừa nói và bà ấy đang xúc động. Chàng yên lặng như thông cảm cho thái độ của bà ta. Bốn năm phút sau bà Mây mới lên tiếng. Giọng của bà ta nghẹn ngào ngập đầy nước mắt:

- Thám… tử đã tìm thấy… June thật sao? June… con gái của tôi… Bây giờ nó ở đâu?

Thomas nhẹ nhàng đáp:

- Ở ngay đây!

Bà ta thảng thốt hỏi lại:

- Ngay đây là ở đâu?

Thomas khẽ khàng nói với bà Mây:

- Tuy chưa chắc chắn 100% nhưng tôi muốn bà nên đến sở cảnh sát Houston ngay lúc này để xác nhận.

Bà Mây hoảng hốt:

- Con bé làm sao rồi? Tại sao lại ở sở cảnh sát?

- Bà cứ bình tĩnh đến đây! Bà lái xe được chứ?

- Dĩ nhiên là tôi lái xe được! Nhưng sao lại như thế? Tôi không hiểu gì cả!

Thomas trấn an bà Mây:

- Bà đừng lo lắng gì cả. Con gái của bà rất an toàn ở đây! Chuyện dài giòng lắm khi bà đến đây tôi sẽ giải thích cho bà hiểu. Chúng tôi cần sự xác nhận của bà. Bà lái xe cẩn thận, không việc gì phải vội vã hay hoảng loạn cả.

Mây nói với giọng vẫn còn nghẹn ngào:

- Được rồi, tôi sẽ đi ngay! Nhưng đó là ở đâu?

- Tôi sẽ text cho bà địa chỉ!

Walker Cox cũng căng thẳng theo vì mọi chuyện khá bất ngờ. Ông ta đọc cho Thomas địa chỉ của sở cảnh sát.

Thomas gởi ngay địa chỉ kèm với lời dặn dò bà Mây báo cho chàng biết khi nhận được text.

Mây vịn vào chiếc ghế trong bếp. Dưới chân nàng bình hoa mới mang vào vỡ tan. Những cành hoa tươi, mảnh thủy tinh trong suốt vỡ nát, nước trong bình hoa chẩy lai láng trên sàn nhà. Nàng tháo găng tay làm vườn. Tay nàng run rẩy bấm vào điện thoại tìm text mà thám tử Brown gửi.

Mây để mặc những cành hoa và những mảnh vỡ ở đó rồi vội vã vào phòng thay quần áo. Nàng vớ đại một chiếc áo mới mặc cách đây mấy hôm. Thay quần áo xong Mây vội vã đi xuống garage lái xe đến sở cảnh sát.

Ngồi trên xe Mây phải cố trấn tĩnh và lái xe cẩn thận như lời viên thám tử căn dặn. Hai mươi năm đã qua nàng vẫn mong chờ ngày này nhưng thời gian càng qua đi sự thất vọng của nàng càng gia tăng! Nhưng Mây vẫn tin là sẽ có một ngày trước khi  chết nàng sẽ gặp lại được June, con gái mình!

Lúc này nàng tự hỏi liệu June có nhận ra mẹ nó hay không sau 20 năm? Riêng Mây, nàng tin chắc sẽ nhận ra con gái của mình cho dù thời gian có thay đổi bao nhiêu đi nữa!

*

 Walker Cox hỏi Thomas:

- Anh chắc chắn chứ?

Thomas gật đầu đáp:

- Không sai đâu!

Khi nói câu đó xong Thomas  nhớ lại khuôn mặt biến sắc của Bradley Irwin lúc nghe chàng nhắc đến người phụ nữ tên Mây Phạm!

Chàng hỏi Walker Cox:

- Lúc nẫy ông định thảo luận gì với tôi?

- À! Phải rồi! Vào đây!

Walker Cox đóng cửa phòng lại chỉ tay cho Thomas ngồi xuống.

- Rachel khai là Asher Berg mới đưa Leah Miller về cách đây vài tháng. Điều này thì chúng ta đã có thể đoán ra được rồi nhưng khi tôi tra hỏi về những đứa con khác của Asher thì tôi nghi rằng chuyện nhận nuôi những đứa trẻ đó rất khả nghi!

- Ý ông muốn nói là tất cả những đứa con của Asher Berg đều do ông ta bắt cóc chứ không phải nhận con nuôi hợp pháp?

- Đúng vậy!

- Mình có những giấy tờ Asher Berg nhận nuôi chúng hay không?

- Tôi đã cho người điều tra chuyện này! Còn phải có trát tòa mới tới nhà Asher lục soát được! Mọi chuyện sẽ nhanh chóng thôi trong ngày hôm nay, tôi hy vọng như thế!

Thomas chợt nghĩ ra:

- Tôi có ý kiến này! Tôi vẫn còn giữ hồ sơ những đứa trẻ bị mất tích ở Texas 6 năm trước. Bây giờ ông nhờ chuyên viên dùng những software mới nhất mà ở đây có để xem sau một thời gian 10 năm hay 20 năm hình ảnh những đứa trẻ đó thay đổi như thế nào.

Walker Cox hiểu ý của Thomas:

- Để xem có phù hợp với những đứa trẻ đang bị giam giữ hay không?

- Phải!

- Cảnh sát trên Washington có nói với tôi một điều chắc chắn Daniel, Miriam và Rebecca là những đứa con nuôi mà Asher Berg thừa nhận.

Thomas gật gù không nói gì. Walker Cox lại nói thêm:

- Chốc nữa đây tôi sẽ điều tra David là người con trai lớn của Asher Berg. David và Rachel không bị autism. Không biết chúng có bị gì khác không thì chưa biết nhưng Rachel bình thường. Có thể hai người này được nhận nuôi hợp pháp!

Thomas nhún vai:

- Chuyện này không biết được! À để tôi ra xe lấy tập hồ sơ về 6 đứa trẻ kia!

Chàng vội vã đi ra xe tìm tập hồ sơ. Cũng may mà Thomas luôn luôn mang theo, thực sự không biết để làm gì vì có dính líu đến vụ Leah Miller đâu!

Đang lúi húi tìm, chợt nghe có tiếng phụ nữ nói “Chào thám tử Brown”.

Tay cầm tập hồ sơ, Thomas ngửng đầu lên tìm xem ai đã nói với mình? Mây Phạm đang đi về phía chàng.

Bà ta đến rồi, tốt quá! Thomas mỉm cười thân thiện:

 - Chào bà Mây Phạm! Bà đi nhanh thật!

Nhìn vẻ mặt bơ phờ của bà ta, Thomas hiểu được sự xúc động của một người mẹ lạc mất con nay có hy vọng tìm lại được. Mặc dù đã chắc chắn Talia chính là June Lệ Phạm nhưng không thể nào xác quyết 100% được. Bà ta sẽ là người xác định được sự thật này!

Thomas ân cần nói với bà Mây Phạm:

- Mời bà vào sở cảnh sát cùng với tôi!

Mây đi theo thám tử Brown mà cứ tưởng như mình đang trong mơ, một giấc mơ đẹp mang đến kết thúc như nàng mong chờ.

Vào bên trong, Thomas đưa bà Mây Phạm đi tìm Walker Cox. Chàng giới thiệu bà ta với thám tử Walker Cox:

- Thám tử Walker Cox, thám tử chính trong cuộc điều tra vụ mất tích con tỷ phú Miller. Còn đây là bà Mây Phạm mà tôi đã giải thích cho ông lúc nãy.

Cả hai gật đầu chào nhau.Thomas đưa tập hồ sơ 6 đứa trẻ mất tích cho Walker Cox.

- Còn đây là những hồ sơ trẻ mất tích, nhờ ông đối chiếu như chúng ta đã thảo luận lúc trước.

Walker Cox gật đầu cầm tập hồ sơ và giơ lên nói với Thomas:

- Tôi sẽ cho người đối chiếu ngay!

Đoạn ông ta nói với cả Thomas và người phụ nữ tên Mây Phạm.

- Mọi người đi theo tôi!

« Lùi
Tiến »