Không đưa cả hai đến phòng giam nhưng Walker Cox lại đưa Thomas và bà Mây vào phòng điều tra.
Ông ta kéo thêm 1 chiếc ghế bên ngoài vào rồi hất hàm:
- Mọi người chờ đây đi!
Nói xong Walker Cox đi ra ngoài, tay cầm tập hồ sơ mà Thomas vừa đưa.
Mây rụt rè ngồi xuống ghế và nhìn quanh. Vừa chật hẹp, tù túng và lạnh lẽo! Chắc đây là phòng tra khảo? Mây nghĩ như vậy đồng thời lại lo âu không hiểu nếu đây đúng là con gái mình thì chuyện gì không hay đã xẩy ra vậy?
Thomas nhìn bà Mây và cũng thấy ái ngại thay cho bà ta.
Chính Walker Cox là người đưa Talia vào phòng điều tra. Không những thế ông ta cũng ở lại trong phòng sau khi chỉ chỗ cho Talia ngồi xuống.
Nhìn thấy thiếu nữ mà thám tử Thomas cho rằng đây chính là con gái mình, Mây thảng thốt! Chiếc còng sắt ở tay cô gái làm Mây hoang mang và có phần sợ sệt!
Vừa ngồi xuống ghế sắt, Talia đưa mắt nhìn mọi người.
Walker Cox lại gần và tháo còng tay của Talia ra. Thomas nhìn ông ta thầm cám ơn và quay sang quan sát bà Mây.
Mây nhìn người con gái trước mặt mình. Nhiều cảm giác lẫn lộn trong nàng lúc này. Vừa sợ hãi rằng đây không phải là con gái mình nhưng cũng vừa vui mừng vì nếu đây chính là June thì liệu con gái có nhận ra mẹ nó hay không?
Nàng tìm kiếm những nét quen thuộc trong trí nhớ của mình về June lúc 6 tuổi! Người con gái trước mặt đúng là một thiếu nữ mang hai giòng máu, có nét tây phương nhưng nước da không trắng lắm. Mắt nàng lướt đi thoạt tiên là vầng trán vừa phải, không cao không thấp. Đôi lông mày mầu nâu đậm kia có thể rất giống June? Mũi cao thanh tú. Sau 20 năm… mũi của June sẽ cao như vậy ư? Nhưng… đôi mắt kia… Đôi mắt đen với ánh nhìn lạc loài bỡ ngỡ thu hút người nhìn…
Đôi mắt ấy cũng đang nhìn Mây. Về phần Mây.. một nhận diện bất chợt làm nàng xao xuyến! Không phải vì quá mong mỏi nên muốn nhận người con gái trước mặt là con gái mất tích 20 năm qua của mình… Mây không thể giải thích được! Nàng không thể rời mắt khỏi khuôn mặt của cô gái trước mặt, nhất là đôi mắt đen huyền bí kia.
Bờ môi hồng với độ dầy vừa phải phù hợp với cả tổng thể khuôn mặt vẫn không hé mở. Cô ta ngồi yên như đông cứng lại để mặc ánh mắt của Mây thỏa thuê tìm kiếm.
Talia đã quá quen với những ánh mắt kỳ dị tìm hiểu của người khác nhìn mình nên vẫn lặng yên không mảy may xao động. Người đàn bà trước mặt mình là ai? Bà ta đến đây làm gì? Trông bà ta tiều tụy quá! Đang bệnh hay sao? Vì sao bà ấy không thể nhìn đi đâu khác ngoài mình? Còn hai người đàn ông kia, một đứng tựa vào tường, một ngồi cạnh người đàn bà, họ là ai? Cảnh sát ư?
Những lúc này Talia mong có ba bên cạnh mình. Bây giờ ba ở đâu? Chắc cảnh sát giam giữ ba và bác Asher ở đâu đó. Tại sao họ lại đưa mình vào căn phòng lạnh lẽo đáng sợ này? Tất cả muốn gì ở mình chứ?
Bất chợt Talia đưa bàn tay phải lên vén mấy sợi tóc đang xõa xuống trán, có sợi vướng vào mắt nàng. Talia kéo hết tóc phía trước ra đàng sau hé lộ một nốt ruồi nâu đậm khá rõ và lớn ở gần chân tóc phía bên trái vầng trán.
Mây chợt nghiêng người ngã chúi vào Thomas đang ngồi bên cạnh. Thomas hốt hoảng đỡ bà ta rồi hỏi:
- Bà sao vậy? Bà có sao không?
Mây khóa òa lắp bắp nhìn Thomas qua hai hàng nước mắt đang tuôn chẩy nhòe nhoẹt trên khuôn mặt héo hon của nàng:
- June… June… con tôi…!
Vẫn tựa gần như cả nửa người nàng vào viên thám tử Thomas Brown, hai tay Mây bấu lấy cánh tay của ông ta và khóc như mưa không nói gì được nữa.
Thomas ôm hờ lấy bà ta, hai tay vỗ nhè nhẹ vào lưng bà Mây. Chàng nhìn Walker Cox. Hai người trao đổi nhau cái nhìn ngầm xác nhận.
Talia có nghe thấy người phụ nữ này nhắc đến một tên ai đó. Bà ấy đã gọi người nào đó là June! Nàng cũng đã nghe tên gọi này… trong một giấc mơ của mình… hay trong ký ức? Tên một đứa bé gái là June đi cùng với một trẻ gái khác nhỏ hơn. June… June…
Nhìn người đàn bà kia kìa! Trông bà ta thảm thương quá đỗi! Bà ấy không ngừng khóc! Tội nghiệp quá!
Walker Cox lấy trong hộp giấy gần đó, rút ra mấy tờ đưa cho Thomas. Thomas dúi vào tay bà Mây. Chàng nói nho nhỏ với bà ta:
- Đúng là June, con gái của bà có phải không?
Nước mắt vẫn rơi, Mây gật đầu. Những giòng nước mắt nẫy giờ đang rửa sạch nỗi đau triền miên của nàng sau bao năm tháng mòn mỏi đợi trông ngày June trở về.
Lúc nàng bắt đầu hết hy vọng thì con gái June của nàng xuất hiện! Mây thấm nước mắt của mình, lau mặt rồi ngẩng đầu lên nói với thám tử Thomas Brown:
- Tôi sẵn sàng rồi!
Thomas nhỏ nhẹ nói:
- Đừng quên June bị autism nên cô ấy không nói gì đâu!
Mây gật đầu. Nàng đứng lên. Đi vòng sang phía đối diện lại gần chỗ June đang ngồi. Nàng không cần biết suốt 20 năm qua June có tên gọi gì khác nhưng đối với Mây cô gái này đây chính là June, con gái mình!
Walker Cox mang chiếc ghế sang đặt cạnh chỗ Talia đang ngồi. Mây ngồi xuống ghế. Khoảng cách hai người rất gần, gần đến nỗi Talia có thể ngửi thấy mùi hương từ người phụ nữ này toát ra! Mùi hương đó không chỉ nhẹ nhàng xông vào mũi Talia mà còn rón rén đi sâu hơn lên đầu nàng, len vào trong ký ức dường như mới được hồi sinh gần đây và nhắc nhở cho Talia một mùi hương quen thuộc!
Mùi hương lạ đặc trưng gợi nhớ đến một cái gì xa vắng…. nhưng êm đềm và ấm áp. Hình như rất quen thuộc nhưng làm sao được…? Talia chưa gặp người phụ nữ này bao giờ?... Vậy mùi hương đó ở đâu trong ký ức của mình? Gần đây hay… xa xưa?
Talia nhắm mắt lại như suy nghĩ và cố nhớ xem mùi hương này quen thuộc ra sao?
Mây muốn giang hai tay ôm lấy con gái nhưng lại ngần ngại trước phản ứng của June! Liệu June có nhận ra mình là mẹ nó hay không? Hay June đã có một người mẹ khác nào đó trong suốt nhiều năm qua?
Có lẽ đã có thể đọc được những suy nghĩ và cảm xúc của bà Mây nên Thomas nhỏ nhẹ nói:
- Talia là con gái duy nhất của Bradley Irwin!
Câu nói đó của viên thám tử tuy đã gạt đi những e ngại hay hồ nghi về thân phận của cô gái mà Mây tin chắc đây chính là June nhưng lại làm cho Mây choáng váng! Chẳng lẽ…?
Tất cả những cảm xúc thay đổi bất chợt trên gương mặt của bà Mây Phạm làm Thomas thấy thương hại cho bà ta.
Chàng trầm giọng nói:
- Chúng tôi nghĩ rằng người bắt cóc con gái bà năm xưa chính là Bradley Irwin!
Cả ngưởi Mây run lên! Hai mươi năm trời dài đằng đẵng trong đau khổ dằn vặt tiếc thương đứa con gái bị mất tích không chút tin tức… mà nay lại đưa đến kết cục như thế này! Con người mà nàng từng yêu say đắm một thời là Bradley! Và cũng có những lúc yếu lòng nàng đã từng nghĩ nếu gặp lại Bradley lần nữa trong đời liệu nàng có yêu lại lần nữa như ngày xưa hay không?
Bây giờ lại chính Bradley đang tâm dày vò trái tim nàng. Lúc chia tay, Mây biết là một phần của mình đã mất hoàn toàn trong tay của Bradley và đi theo anh ta mãi mãi. Rồi lại chính Bradley lại cướp đi June! Kéo June mất khỏi vòng tay của Mây! Bradley không chỉ làm Mây đau khổ một lần mà hai lần… và bây giờ khi chính thủ phạm bắt cóc June lại là Bradley thì đây chính là lần thứ ba! Vết chém thứ ba mới là vết chém chí mạng!
Mây cúi gập người xuống nhưng không khóc, chỉ thấy đau ở lồng ngực bên trái. Nỗi đau lan tỏa rỉa rói khắp châu thân kèm với sự tức giận mỗi lúc một gia tăng làm Mây muốn hét to, muốn đập phá cho hả giận nhưng thay vì vậy người nàng cứ run lên bần bật như đang đứng trần truồng giữa trời đông tuyết giá!
Khi Mây ngẩng đầu lên không phải để nhìn June mà để tìm thám tử Thomas Brown. Nàng hỏi bằng một giọng giận dữ:
- Bradley Irwin đâu rồi?
Thomas thở dài đáp:
- Đang bị giam giữ ở đây!
Những nét căm hờn trên khuôn mặt phờ phạc của Mây biến dần đi thay cho nỗi buồn bã chịu đựng quen thuộc từ bao lâu nay.
Walker Cox nói với Mây nhưng cũng là nói với Thomas:
- Có bà ở đây, chúng tôi sẽ làm thử nghiệm cho bà và Talia để xác nhận. Không chỉ thể quyết định bằng cảm tính được. Ngày mai là biết kết quả!
Mây nôn nóng hỏi:
- Còn bây giờ thì sao? Tại sao con gái tôi lại bị còng tay?
Walker Cox giải thích:
- Chúng tôi bắt giữ tất cả những người có liên hệ với kẻ bắt cóc con gái tỷ phú Miller. Bradley Irwin và Talia ở chung nhà với kẻ ấy. Vụ điều tra đang tiếp diễn. Khi mọi sự hoàn tất, những ai không có dính líu sẽ được thả ra. Bà phải hiểu như vậy!
Mây đổi sắc mặt nhìn June rồi nhẹ nhàng đưa tay nắm lấy bàn tay của June.
Talia ngỡ ngàng nhìn bà ta nhưng không rút tay ra. Mùi hương thoang thoảng ở người bà ta cứ khơi dậy trong Talia nỗi tò mò. Talia vẫn chưa nghĩ ra nỗi nhớ về mùi hương đặc biệt này!
Mây trìu mến nhìn con gái. Hai mươi năm qua June đã trưởng thành như vậy! Xinh đẹp và thành thiếu nữ! Bao năm qua con sống thế nào hả June, Mây thầm hỏi như thế!
*
Walker Cox nói với Mây:
- Bây giờ bà đi theo tôi để làm thử nghiệm.
Talia cũng được đưa ra ngoài đi cùng với Mây nhưng không bị còng tay như trước.
Thomas cũng ra bên ngoài. Tuy chuyện xẩy ra đúng như chàng nghi ngờ nhưng chàng cũng thấy mệt mỏi thay cho người phụ nữ tên Mây. Hai mươi năm xa cách là một quãng thời gian dài! Bây giờ tìm lại được con gái nhưng làm sao bắt lại được những nối kết giữa mẹ và con? Khó khăn lắm! Talia đã xa rời bà Mây từ khi mới có 6 tuổi!
Bỗng dưng Thomas lại nhớ đến bác sĩ Hoài Nguyễn! Chàng sẽ giới thiệu bác sĩ khả ái và giỏi này cho bà Mây cùng con gái! Có lẽ cả hai đều cùng cần đến sự giúp đỡ của bác sĩ Hoài Nguyễn!
Bây giờ có thể tạm xem vụ Leah Miller và Talia Irwin đã được giải quyết! Cứ nghĩ như vậy đi, Thomas tự bảo mình như thế! Chờ xem người của thám tử Walker Cox tìm hiểu và so sánh những hồ sơ trẻ mất tích kia xem sao.
Sau khi thử nghiệm xong, Talia bị đưa về trở lại phòng giam. Mùi hương từ người phụ nữ kia cứ bám theo nàng trong thắc mắc và tò mò hay cũng chính mùi hương đó đã bám cả vào người Talia!
Mây còn tần ngần ở sở cảnh sát chưa muốn rời khỏi. Thấy vậy Thomas lại gần hỏi thăm bà ta:
- Bà không sao chứ? Ngày mai sẽ có kết quả DNA.
Vừa lúc đó Walker Cox đi nhanh ra mặt rạng rỡ nói với Thomas:
- Tìm thấy rồi!
Cả Mây và Thomas đều chờ một giải thích rõ hơn từ thám tử Walker Cox.
- Cả hai người vào đây xem!
Mây và Thomas đi theo thám tử Walker Cox. Vừa đi Walker Cox vừa giải thích:
- Những hình ảnh rất phù hợp!
Dĩ nhiên chỉ có Thomas hiểu ý của Walker Cox còn Mây thì ngơ ngác đi theo hai người.
Đến bên cạnh một viên cảnh sát trẻ đang chúi mũi vào computer. Walker Cox nói:
- Mọi người xem đi! Khoan đã! Kelly, cậu phóng lớn hình của June Lệ Phạm lúc 6 tuổi và hình được tái tạo hiện tại cho mọi người coi.
Mây bàng hoàng nhìn ảnh June lúc 6 tuổi và hình được mô phỏng thay đổi theo thời gian đến bây giờ. Không hẳn là giống hoàn toàn… người thiếu nữ lúc nãy trong phòng điều tra nhưng… giống đến 90%!
Walker Cox đắc chí:
- Thấy chưa? Kết quả DNA chưa có nhưng qua tấm hình này thì sự xác định đã gần như trùng khớp quá rồi đúng không?
Mây đưa tay lên bụm miệng mình! Thật là kỳ diệu! Nàng hỏi thám tử Walker Cox với vẻ nôn nóng:
- Bao giờ thì tôi có thể đưa con gái tôi về nhà được?
- Chắc chỉ vài hôm! Bà cứ kiên nhẫn chờ đi!
Thomas nhìn Walker Cox:
- Những vụ còn lại thì sao?
Walker Cox cười thú vị:
- Đoán thử xem!
Thomas cáu kỉnh khi thấy Walker Cox đùa dỡn với mình:
- Lúc này mà ông còn chọc ghẹo tôi được sao?
Nụ cười trêu chọc nhưng đầy vẻ đắc thắng, Walker Cox hất hàm bảo:
- Anh xem kết quả đi! Từng người một! Kelly, làm từng trường hợp một cho thám tử Thomas Brown xem! Chính thám tử Brown là người yêu cầu làm chuyện này!
Thomas nhìn theo bàn tay điều khiển của cảnh sát viên trẻ tên Kelly mà sững sờ! Không thể tin nổi khi những suy đoán và hồ nghi của mình lại xẩy ra đúng như vậy!
Từng hồ sơ của 6 trẻ mất tích đều được phơi bầy trước mắt mọi người. Làm sao Asher Berg có thể bắt cóc được những đứa trẻ đó thì chưa biết nhưng hắn ta đã đổi tên họ chúng và biến những đứa trẻ đáng thương này trở thành con của hắn trong suốt nhiều năm qua!