Giọt Lệ Tháng Sáu

Lượt đọc: 5088 | 10 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 48
4 tháng sau

April ngồi sau tay lái, June ngồi bên cạnh với vẻ rất háo hức. Nhìn sang chị mình, April cười nói:

- Tuần sau em đi rồi, chị sẽ học lái xe đúng không?

- Ừ!

Không phải vì June ít nói nhưng sau ngày bị động kinh và được đưa vào phòng cấp cứu rồi bật nói được thì June bắt đầu nói được nhiều hơn. Mỗi ngày một tiến triển và có thể đối thoại với mẹ và April mà không cần phải viết xuống giấy, trừ những biểu cảm hay giải thích phức tạp thì mới cần viết xuống giấy. Nhưng June tự tin hơn và nghĩ rằng chỉ một thời gian nữa nàng sẽ đối thoại với người khác tự nhiên và dễ dàng thông suốt.

June hỏi April:

- Bao giờ… em đi?

April nhún vai trả lời:

- Chắc vài tháng nữa! Cũng còn tùy công việc! Nhưng mỗi lần về thăm nhà em không ở được lâu!

Trên đường đi, càng gần đến Marble Falls, hai chị em June và April bỗng dưng trở nên ít nói hẳn. Mỗi người một tâm trạng.

June rất mong đợi chuyến đi này để gặp lại ba, và cả anh David, Rachel và Rebecca nữa! Nàng hơi mỉm cười nghĩ đến thái độ của ba khi thấy June nói được! Đây là một sự bất ngờ cho ba và tất cả mọi người! Chắc chắn ba sẽ vui mừng biết bao khi thấy con gái Talia nói được! Đó không phải là mong đợi của ba suốt bao năm qua sao? Một thành tựu cho nhiều năm ba mài miệt trong phòng thí nghiệm!

Còn April thì cũng mong đợi được gặp cha mình lần đầu tiên nhưng vẫn thấy ngại ngùng! April chỉ biết về ba của mình qua chị June nhưng sắp tới đây nàng sẽ gặp người cha ấy bằng xương bằng thịt, người mà theo lời mẹ lúc April ra đời, ba có về thăm, nhìn thấy April bé bỏng non nớt và ba đã chẩy nước mắt! Giờ đây April đã trưởng thành, nàng muốn nhận lại người cha đó và gọi một tiếng “ba” như chị June đã gọi!

Cùng với ý nghĩ đó, lời nói hôm nào của bà xếp Judith Johnson lại vang lên bên tai của April! Bà ta đã nói April hãy đi gặp người cha và người chị của nàng rồi để cảm xúc của nàng dẫn dắt! Nhưng April hiểu bà ấy muốn nàng viết về chuyện hội ngộ giữa nàng và người cha cùng chị ruột thất lạc 20 năm qua. Nàng đã gặp chị June và hiện đang ở bên cạnh chị của mình! Nhưng còn ba? Bốn tháng đã trôi qua, bây giờ April mới thấy là nàng sẵn sàng cho cuộc gặp gỡ với người đã sinh thành ra mình!

Trong 4 tháng vừa qua, biết bao nhiêu chuyện đã xẩy ra! Sau khi chị June bắt đầu nói được chút ít, cả April và chị June đều nài nỉ và thuyết phục mẹ đừng truy tố ba! Hình ảnh một người cha ở sau song sắt không phải là một hình tượng đẹp đẽ gì! Vả lại nếu không có công trình nghiên cứu của ba rồi dẫn dắt đến Cerebrochip nối tiếp cuộc khảo cứu thì chị June vẫn mãi mãi bị nhốt kín trong cái vỏ autism! Nếu chị June vẫn ở bên cạnh mẹ và April thì đến bây giờ chị June vẫn không thể nói được!

Những van nài rồi cả nước mắt, nhưng chính April đã nhắc khéo và kín đáo với mẹ là nếu mẹ cứ nhất định truy tố ba với tội danh bắt cóc thì không chừng chị ấy sẽ bỏ mẹ mà đi theo ba đấy! Nhớ đến đây April không khỏi cười thầm vì đó chính là đe dọa mà mẹ phải lùi và đồng ý bãi nại, không truy tố ba nữa!

Đâu chỉ có thế không thôi, cả ba mẹ con April cũng đã phải thuyết phục công tố viện để bỏ chuyện truy tố ba khi đưa ra lý luận là gia đình đã tự hòa giải và xem chuyện bỏ truy tố là giải pháp hợp lý và êm đẹp nhất để khâu kín mọi vết thương cho tất cả mọi người trong gia đình! Nhất là với thành quả là chị June đã nói được và có đời sống bình thường thì không thể quên công lao của người cha được! Chính nhờ vậy mà ba đã được thoát tội và được trả tự do trở về trang trại ở Marble Falls!

Tiếng nói của June làm April giật mình, nàng hơi rà thắng xe một chút mặc dù trên đường không có xe nào khác trước mặt. Quay sang nhìn chị June, April hỏi:

- Chị vừa nói gì?

- Sắp đến chưa?

April chỉ chiếc điện thoại gắn trước mặt khi đáp:

- Chị nhìn kìa! Google map chỉ 6 phút nữa! Sắp tới rồi!

Khi xe rẽ vào đường nhỏ trải sỏi của trang trại, April cho xe chạy chậm lại.

April hỏi June:

- Đúng chỗ này rồi phải không?

June bâng khuâng nhìn cảnh vật quen thuộc:

- Đúng rồi!

April lại hỏi chị mình:

- Vào bên trong có xa không?

- Sắp tới!

June quay kính xe xuống một chút. Nàng muốn ngửi thấy mùi cỏ cây và ruộng đồng quen thuộc của nông trại! Vẫn không có gì thay đổi! Cảm giác bồi hồi, thật đúng là… trở về nhà, nơi mà June đã sống qua nhiều năm!

- Nhà ở trên cao sao?

Câu hỏi của April làm June giật mình.

- Ừ!

Lên đến tận cùng ở trên cao, April cho xe ngừng lại ngay trước cửa một biệt thự lớn toàn bằng đá trước mặt. Nàng hỏi chị June:

- Chị không nói trước mình sẽ đến, liệu có ai ở nhà không?

June hơi mỉm cười:

- Nếu vẫn như cũ thì… mọi người đều ở nhà!

April nghĩ thầm: “Thật là một gia đình kỳ lạ!”. Nhưng nghĩ lại thì cũng phải thôi vì bao nhiêu thành viên trong gia đình này đều không bình thường!

June đi trước, April theo sau. June đưa tay bấm chuông. Tiếng chuông kêu khá lớn làm April hơi thảng thốt! Cái gì ở đây cũng khác thường!

Người ra mở cửa lại chính là Rachel! Nhìn thấy Talia và một cô gái khác, Rachel kêu lên với vẻ vui mừng:

- Talia! Talia đó sao?

June mỉm cười nói:

- Phải! Talia đây!

Nụ cười trên môi Rachel tắt ngấm, thay vào đó là sự sửng sốt kinh ngạc tột độ. Rachel lắp bắp chỉ Talia:

- Talia… !

June gật đầu:

- Em đã nói được!

Rachel ôm choàng lấy June xiết mạnh và kêu lớn tiếng:

- Thật mừng quá! Talia của chúng ta đã nói được… như Rebecca vậy!

Rachel cứ lay Talia như không tin là nghe được tiếng nói của Talia!

- Vui quá Talia à!

Về đây June không chỉ là June mà còn là Talia! Ở chỗ này June muốn mình chỉ là Talia mà thôi!

 Quay sang April đang đứng gần bên, nàng giới thiệu:

 - April, em gái của em!

Rachel hào hứng nói:

- Rất vui khi gặp em gái của Talia! Cả nhà sẽ mừng biết bao khi thấy Talia như vậy! À… mà sao không nghe chú Bradley gì cả? Chú ấy có biết là em đã nói được không?

- Em muốn dành cho ba bất ngờ!

Rachel cười:

- Được thôi! Cả nhà sẽ mừng lắm khi gặp em Talia à! Chúng ta không gặp nhau cũng cả mấy tháng rồi nhỉ?

Nhìn thái độ của cô gái tên Rachel, April thấy ngay rằng đây là gia đình thứ hai của chị June! Như vậy chị ấy đã có một thời rất vui vẻ hạnh phúc sống trong trang trại này!

Rachel nói với Talia:

- Vào đây gặp mọi người trước! Chú Bradley còn ở trong phòng thí nghiệm! Mình dành sự bất ngờ đó cho chú sau cùng nghe? Tất cả đang xem tivi! Thật vui quá!

Rachel đưa Talia và April đi qua hết hành lang ngắn vào bên trong nhà nơi có phòng khách thật rộng.

- Mọi người nhìn xem ai đây?

David, Rebecca đang xem một chương trình đố vui trên tivi. Nhìn thấy Talia, cả David và Rebecca đều đứng bật dậy kêu lên:

- Talia!

Rebecca chạy đến nắm lấy tay Talia và cười:

- Chị Talia! Chị về rồi!

Talia dịu dàng nhìn Rebecca rồi nhỏ nhẹ nói:

- Chị về nhà rồi đây!

Tuy Talia nói nhỏ nhưng những tiếng nói đó phát ra từ chiếc miệng xinh xinh thường câm nín của nàng đã át đi những âm thanh từ chiếc tivi!

Rebecca vẫn nắm tay của Talia nay lắc lắc với vẻ vui sướng:

- Thật là một phép mầu! Anh David! Chị Talia cũng giống như em này!

Lúc này David đến gần Talia vỗ vai nàng. Nhìn thẳng vào mặt Talia, David cười rất ấm áp:

- Chào đón Talia trở về nhà! Không những vậy Talia của chúng ta còn tạo nên một bất ngờ huyền diệu! Tại sao chú Bradley không hề cho chúng ta biết vậy?

Rachel nói ngay:

- Chú ấy không biết là Talia đã có thể nói được!

David nhìn sang April rồi hỏi Talia:

- Còn đây là…?

- April, em gái của em!

David cười tự giới thiệu:

- Tôi là David! Anh lớn nhất trong gia đình!

April cũng cười tự nhiên:

- Rất vui được gặp mọi người!

Lúc đó Rebecca mới nói với April:

- Còn em nhỏ nhất nhà. Em là Rebecca! Chị cũng ở gần đây sao?

April trả lời:

- Không, xa lắm! Chị đi làm ở New York, chỉ về đây thăm nhà thôi!

Rebecca tò mò:

- Chị làm gì trên New York vậy?

Talia trả lời thay cho April:

- April là một ký giả! Nhiếp ảnh gia nữa!

April xua tay cười lắc đầu. Talia nói:

- Chị nói sai sao?

April trả lời

- Chỉ là công việc thôi! Không có gì to tát!

Tự dưng mọi người đều có cảm tưởng April đến từ một thế giới khác! Chưa bao giờ có một ai khác đến đây trong bao năm qua, em gái của Talia là người đầu tiên! Lại còn là một nhà báo? Rebecca rất muốn hỏi xem ở thành phố lớn đó ra sao? Công việc của chị ấy chắc thú vị lắm? Có đi nhiều nơi không?

Rebecca kéo tay April lại ngồi một chỗ rồi hỏi han đủ mọi những câu hỏi mà cô bé muốn biết bởi vì thế giới xa vời ngoài kia quả thật quá lạ lẫm!

Talia, Rachel và David tụ tập hỏi thăm nhau. Được biết mới đây họ cũng nhận được thư từ Daniel và Miriam. Cả hai hiện đang sống rất tốt bên gia đình. Nhưng cùng hẹn một lúc nào đó sẽ tụ tập gặp gỡ nhau ở đây! Không một người nào nhắc đến tên Asher Berg! Tất cả đều tránh né nhưng Talia tin rằng tình cảm họ dành cho một Asher Berg mà đã có một thời họ đã gọi ông ấy bằng “ba” khó mà phai nhạt!

April lại gần nhắc Talia:

- Chị June! Đến lúc đi gặp ba chứ?

Talia đứng lên tươi cười:

- Đương nhiên! Người quan trọng nhất!

Talia đưa April đi ra ngoài phía sau về hướng có phòng thí nghiệm. Đến trước cửa phòng thí nghiệm, Talia đoán mật mã mở cửa chắc không đổi?

Nàng bấm những con số quen thuộc. Đèn ở đó bật sáng lên phát tín hiệu cửa mở. Talia đầy cửa vào bên trong. April đi theo sau.

Nghe tiếng động, Bradley Irwin ngạc nhiên vì sau này chỉ có mình ông ta làm việc nghiên cứu trong phòng thí nghiệm mà thôi! Bradley Irwin ngửng đầu lên nhìn.

Mắt mở to nhìn sau làn kính, Bradley sững sờ nhìn Talia! Mà không chỉ có mình Talia, còn một cô gái nữa!

Bradley đứng lên đi lại gần để nhìn cho rõ hơn. Cô gái đi cùng với Talia là ai? Nhưng cái mũi bướng bỉnh kia, đôi mắt đen sáng, khuôn mặt ương ngạnh nhưng sắc xảo… giống một ai đó? Chẳng lẽ?

Bradley Irwin hơi há miệng như muốn lên tiếng nhưng chưa có lời nào thoát ra được.

Talia mỉm cười:

- Ba không nhớ con gái Talia sao?

Bradley Irwin đứng ngây người, không tin vào đôi tai của mình!

Talia lại mỉm cười trêu chọc:

- Hôm nay cả hai con gái Talia và April đến thăm ba đây!

Talia? Rồi con gái nhỏ April? Những câu nói từ miệng Talia thốt ra lần thứ hai… không thể… Talia đã nói được! Talia đã bước ra khỏi cái vỏ autism từng nhốt kín nó trong suốt 26 năm! Mình đã làm được! Cuối cùng mình đã không uổng công! Vừa vui mừng cho con gái Talia nhưng cũng là nỗi hân hoan cho Bradley vì đã đạt được mục tiêu!

Nỗi xúc động và vui mừng làm Bradley Irwin không nói được lời nào! Ông ta tháo kính ra, đưa tay lên quẹt hai đuôi mắt của mình. Một tay vẫn cầm cặp kính, Bradley nhắm mắt lại sợ rằng mình đang tưởng tượng!

April lần đầu tiên nhìn thấy ba mình! Người đàn ông đó đang đứng trước mặt nàng! Không những vậy ông ta đang chẩy nước mắt! Khoảnh khắc nhận diện đó lạ lùng hơn April tưởng tượng! Đó là một khoảng cách thật gần, chỉ vài bước chân là đến nhưng sao April thấy xa vời vợi! Chân nàng không nhấc lên được mà cứ chôn chân ở một chỗ!

Bradley Irwin đeo kính vào và chậm rãi đến gần hai con gái của mình. Ông ta giang hai cánh tay ra thật rộng và chờ đợi.

Talia bước đến vòng tay của ba mình đầu tiên. Nàng bám lấy ba mình như muốn dựa vào. Bradley khép vòng tay bên trái lại còn cánh tay phải vẫn mở rộng.

Nhìn cảnh tượng đó, April không ngần ngại nữa… Như có gì xui khiến và đẩy nàng đi về phía trước. Tuy không vội vã nhưng từng bước, từng bước một, nàng đến sát người cha của mình.

Chính Bradley Irwin là người với cánh tay phải của mình ra chạm vào April. Như có một luồng nam châm kỳ diệu vô hình hút lấy April. Nàng sà vào cánh tay phải ấy, không kiểm soát được mình nữa! Cánh tay phải của Bradley vội vã ôm choàng lấy April thật chặt!

Nước mắt của Bradley cứ tiếp tục rơi như đã bị chất chứa và nhốt kín lâu lắm nay được dịp thoát ra trong nỗi nghẹn ngào nhưng hạnh phúc chan hòa.

Cả ba cha con cứ đứng yên trong vị thế như thế khá lâu.

Talia là người buông cha mình ra trước nhất. Rồi đến April!

Bradley Irwin hết nhìn Talia rồi lại nhìn April nhưng ông ta nhìn April lâu hơn vì… đây là lần đầu tiên được gặp con gái nhỏ của mình!

Hết nhìn April rồi lại nhìn ba, Talia chợt buột miệng nói:

- April giống ba y như hệt!

Bradley bật cười! Đúng thế! Cái mũi bướng bỉnh, khuôn mặt ương ngạnh kia nếu không phải thừa hưởng từ mình thì từ đâu chứ?

Nhìn nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt trung niên của ba mình, April thấy lòng dịu lại, nàng gọi nhỏ:

- Ba…!

Bradley Irwin trìu mến nhìn April:

- Con có biết ba đã mong có ngày được nghe tiếng gọi đó từ con vì ba đã từng nghĩ cả đời này ba sẽ không có được cái diễm phúc đó khi… ba đã mang chị con đi với ba! Ba… xin lỗi…

Lúc này April đã nhanh chóng trở về với bản tính cố hữu của nàng khi nhanh nhẩu xua tay:

- Xong hết rồi! Chúng ta vẫn phải tiếp tục sống và chỉ sống với tương lai mà thôi!

Bradley nhìn sang Talia:

- Được gặp lại con và nghe con có thể nói… thế là quá đủ đối với ba! Giờ đây ba không dám mong ước một điều gì khác nữa nếu không sẽ thành quá tham lam! Nhưng… nếu có thể thì thỉnh thoảng gặp lại các con thì vui biết chừng nào!

Talia nói ngay:

 - Con đã từng nói với ba giữa cha con chúng ta không bao giờ có lần cuối cùng!

Bradley hỏi April:

- Con nghĩ thế nào?

April cười thật tươi:

- Dĩ nhiên rồi! Ba còn nợ con nhiều thứ lắm!

- Những thứ gì hả April?

April đưa ngón tay lên môi, nheo mắt nói với cha mình:

 - Bí mật! Lần tới con sẽ nói! Nhưng lần này chúng ta hãy cùng nhau đi xem trang trại này đi! Biết đâu có hôm con sẽ tới đây xin ngủ lại một vài tối. Được chứ?

Bradley Irwin tươi nét mặt:

- Ba mong đến những ngày đó!

Khi Bradley Irwin và hai con gái cùng nhau sánh bước đi bộ dần xuống thung lũng thì trời đã dịu. Những cơn gió nhẹ thổi ngang qua rồi lại biến đi. Dưới kia những người thợ làm vườn vẫn cắm cúi làm việc trên những mảnh đất của giòng họ Berg từ muôn đời. Họ không quan tâm bây giờ ai là chủ nhân mà chỉ cần nhận đầy đủ tiền công như từ xưa đến giờ.

Nếu đứng từ trên sân thượng của biệt thự nhìn xuống thì bóng của ba cha con Bradley ngày càng nhỏ đi và xa tít tắp. Để rồi quá xa nên 3 chấm nhỏ đó đã họp thành một! Chỉ nhìn thấy như vậy!

Mặc Bích


Nguồn: Tác giả Vietnamthuquan.eu - Thư viện Online
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 12 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Tiến »