Nếu như mười năm trước không có cơ hội gặp gỡ, liệu có phải vĩnh viễn không thề gặp được nhau.
Trong những tháng năm màn sương dày đặc náo động từng ngóc ngách trong thành phố.
Lau sậy lần lượt đâm chồi rồi lại dần dần úa tàn.
Đôi cánh vội vàng che phủ bầu trời, chỉ còn lại những suy đoán không cách nào mở lời.
Ven đường rải rác bóng đen của thụy triều.
Tóc đen lem màu trắng. Tuyết trắng điểm sắc đen
Trời sáng chuyển thành tối đặc. Đêm đen đổi màu trắng xóa
Thế giới đảo điên trước sau trái phải dưới trên đen trắng
Tôi liền trở thành cái bóng ngược của em
Vĩnh viễn sống trong thế giới hoàn toàn khác biệt với em
Chôn cất bình minh và hoàng hôn.
Chôn cất cả một đàn bướm Yến Vĩ lộng lẫy tươi đẹp.
Em là giấc mộng của tôi.
Lập Hạ cũng không biết mình đã đi xuống như thế nào, chỉ cảm thấy dưới chân bỗng nhiên bị lún sâu như đầm lầy, còn cô yếu ớt tới nỗi không thể dùng chút sức lực nào cả.
Cả thế giới chợt như bị rút hết âm thanh.
Chỉ còn lại những ống kính, giống như những bộ phim vô thanh đang chiếu ngay trước mắt.
Lập Hạ nhìn thấy Thất Thất đang đứng đối diện phía dưới khán đài vẫy tay, nụ cười giống như đóa hoa trắng mùa xuân nở đầy trong thung lũng. Còn Lục Chi Ngang đứng lên từ phía sau chiếc dương cầm, làm bộ làm tịch cúi xuống chào các bạn học sinh bên dưới khán đài, như thể đã biến thành một quý ông thực sự, chỉ tiếc rằng cậu ta vẫn giữ khuôn mặt chưa hết nét trẻ con của tuổi mười bảy mà thôi.
Mà Phó Tiểu Tư đâu?
Lập Hạ vốn dĩ không dám ngẩng đầu lên nhìn Phó Tiểu Tư, chỉ có thể nghe tiếng cậu đang xắn tay áo, lạch cạch thu dọn đồ đạc ở phía trước. Từ dưới ống tay áo, cánh tay lộ ra với những mạch máu và những khớp xương rõ ràng của con trai, khác hẳn với cánh tay mềm mại nhẵn mịn của con gái.
Lập Hạ mơ hồ bước xuống khán đài. Khi đi tới cạnh sân khấu, Lập Hạ muốn ngẩng đầu hỏi Phó Tiểu Tư, nhưng vừa ngẩng lên đã nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp của Lý Yên Nhiên. Cô ta đang cầm một chai nước khoáng đứng đợi, Phó Tiểu Tư ngước mắt lên nói nhỏ gì đó với cô ta, gương mặt cô ta liền lộ ra một nụ cười vô cùng rạng rõ. Lập Hạ suýt chút nữa thì bước hụt.
Lúc ở trong cánh gà, Lập Hạ cứ luôn nhìn theo Phó Tiểu Tư, mấy lần muốn nói vài lời, nhưng đều vì Lý Yên Nhiên ở bên cạnh nên thành ra chẳng dám hỏi bất cứ điều gì. Có điều ánh mắt cô vẫn cứ dán vào bóng lưng cậu, chẳng thể thu về. Lập Hạ nghĩ, đây chính là chàng họa sĩ mà mình đã thích suốt hai năm ròng sao? Lông mày, ánh mắt, chiếc mũi, mái tóc. Bóng hai người chồng lên nhau. Cảm giác trở nên kỳ lạ và có chút tế nhị.
Trời đêm mang theo chút hơi lạnh.
Mặc dù mùa đông đã qua, nhưng trong không khí vẫn còn hơi lạnh phảng phất, cái lạnh bên ngoài cửa sổ vẫn chưa tan, tiếp tục kiếm tìm những khe hở để len lỏi vào trong.
Buổi tối, Lập Hạ nằm trên giường không sao ngủ nổi. Trước mắt cứ hiện lên cảnh Phó Tiểu Tư ở sau cánh gà. Mấy lần cô định mở lời hỏi han, nhưng lời đến đầu môi lại phải nuốt vào vì nụ cười của Lý Yên Nhiên.
Cô lật người.
Một bạn học sinh đi qua trước mặt, vỗ vỗ vào vai Phó Tiểu Tư, Phó Tiểu Tư ngẩng đầu, đôi mắt được bao phủ bởi màn sương, sau đó lịch sự mỉm cười. Cô lại trở mình thêm một lần nữa, nhìn thấy Tế Tư đang đứng trước bức tranh, cầm cây bút dừng lại một giây, khóe môi hiện lên một nụ cười nhàn nhạt.
Nằm nghiêng về bên trái.
Nhìn thấy Phó Tiểu Tư đang gấp giá vẽ, giá vẽ gỗ màu vàng nhạt này chính cô cũng từng mượn dùng trong một tuần, sau đó còn làm dây lên đó chút bột màu, không sao tẩy đi được. Tóc cậu rủ xuống trước mắt, lưu lại bóng râm nhỏ.
Nằm nghiêng sang bên phải.
Hình ảnh chuyển sang Tế Tư băng qua phòng tranh, hướng về phía nhà bếp, mở tủ lạnh ra lấy một chai Coca, sau đó nhấc chân lên, tránh những bản vẽ gốc đang rơi la liệt trên sàn, trở lại phòng khách trong màn đêm.
Dán mắt lên trần nhà…
Phó Tiểu Tư tuần tự xếp bột màu vào trong hộp, gương mặt duy trì biểu cảm lạnh lùng. Lý Yên Nhiên ở bên cạnh muốn giúp đỡ, cậu lắc đầu chỉ vào chiếc ghế bên cạnh, kêu cô ta ngồi nghỉ ngơi là được rồi.
Nhắm mắt lại...
Tế Tư đi trong làn mưa nặng hạt, không có ô che, nước mưa thấm ướt đầu tóc và quần áo cậu, từng giọt nước lớn chảy xuôi xuống theo mái tóc đen tuyền. Dưới đất loang loáng nước mưa.
Phó Tiểu Tư bước qua, Tế Tư bước qua, hai người cùng bước qua, cuối cùng biến thành gương mặt của Phó Tiểu Tư. Lông mày, đôi mắt, mái tóc đều màu đen, đen thẫm như màu của màn đêm vậy.
“Này, biểu diễn xong rồi mà còn chưa đi, đơ rồi à?”
Bao nhiêu cảm xúc cùng dồn lên, nghẹn ứ nơi cổ họng, Lập Hạ suýt chút nữa bật khóc. Nước mắt cứ dồn lại trong khóe mắt, nghẹn ngào tới mức khó chịu. Lập Hạ đành phải bụm miệng lại.
Đêm đen trở nên vô cùng yên tĩnh, nhưng Lập Hạ cảm thấy có rất nhiều thứ đã thức tỉnh trong đêm xuân se lạnh này. Tất cả mọi thứ đều thức tỉnh.
Thứ gì đã thức tỉnh thế?
Tiểu Tư, nếu như lúc đó cậu dừng lại một giây, có lẽ tớ đã có thể nói ra câu hỏi của tớ rồi. Cậu là Tế Tư ư? Là người độc nhất vô nhị... mà tớ đã thích hai năm đó ư?
— Năm 1998, Lập Hạ
Tháng Ba chầm chậm qua đi, Lập Hạ không hề hỏi lại, sau đó cũng dửng dưng. Lập Hạ nghĩ, thật ra Phó Tiểu Tư là ai vốn dĩ không quan trọng, cậu vẫn cứ là tên khốn ít nói và bị đục thủy tinh thể mà thôi! Mặc dù cậu vẽ đẹp nhất trường, khuôn mặt đẹp nhất trường, ăn mặc gọn gàng sạch sẽ, nhưng bộ dạng cậu lúc nào cũng uể oải, khiến người ta có cảm giác không thể hiểu rõ, Lập Hạ cảm thấy chỉ có cách gọi tên khốn là hợp với cậu.
Nhiệt độ bắt đầu tăng lên.
Ở một thành phố nằm sâu mạn phía bắc như Thiển Xuyên, mùa xuân tới rất chậm.
Phó Tiểu Tư và Lục Chi Ngang bắt đầu bỏ áo khoác, từ đồ mùa đông dần đổi sang đồ mùa hè, chỉ có điều Lục Chi Ngang vẫn rất sợ lạnh, thi thoảng vẫn phải đội mũ len. Hình thù cái mũ len ấy vô cùng kỳ dị, hai bên tai còn có hai bím tóc nhỏ, trông như một cô bé vậy. Mỗi lần như thế, Phó Tiểu Tư đều khinh khỉnh nhìn Lục Chi Ngang, Lập Hạ và Thất Thất cũng hùa vào trêu ghẹo, nhưng Lục Chi Ngang luôn bịt tai ầm ĩ giở trò, biểu cảm “Người ta cũng không muốn vậy mà” vô cùng gợi đòn.
May mà cậu ta có khuôn mặt ưa nhìn, nụ cười rạng rỡ, chỉ khiến người ta yêu thích chứ không ghét nổi, và tính cách thì rất trẻ con.
Cuối tháng Ba, một nữ sinh cùng phòng của Lập Hạ chuyển trường tới Thâm Quyến. Lúc cô ấy đi, Lập Hạ cũng không thấy quá buồn bã, vì thật ra hai người ở cùng nhau chưa tới một năm, hơn nữa bình thường cũng chẳng thân thiết lắm, chỉ nói với nhau mấy câu đại loại như “Đi học không?” và “Cùng đi đi.”
Lập Hạ rất có hứng thú với bạn học sắp chuyển đến mà thầy giáo nói. Mấy bạn nữ trong lớp cứ truyền tai nhau rằng bạn sắp chuyển tới này là một học sinh cá biệt, khiến Lập Hạ càng hiếu kỳ hơn. Chuyện một học sinh cá biệt mà có thể chuyển vào trường Thiển Xuyên số 1, thậm chí còn được chuyển vào lớp A3 cũng gây sốc y như việc những học sinh toàn thi không đạt lại bỗng được vào học ở trường Thanh Hoa vậy.
Nhìn chỗ ngồi bên cạnh mình còn đang trống, Lập Hạ nghĩ, rốt cuộc người sắp ngồi cạnh mình sẽ là người thế nào đây?
Buổi sáng đi học, Lập Hạ vừa bước vào lớp liền nghe thấy trong lớp vọng ra âm thanh ồn ào như ong vỡ tổ.
Lập Hạ quay đầu nhìn thì thấy thầy chủ nhiệm đang đứng cạnh cửa sổ, bên cạnh là một nữ sinh đang đứng cúi đầu.
Ánh sáng ở cửa sổ quá mạnh, chiếu rọi lên dáng người của nữ sinh đó tạo thành một quầng sáng yếu ớt. Mái tóc ngang vai được cắt khá rối rắm, khiến người ta có cảm giác nó chỉ ngắn chạm tai thôi.
Lập Hạ nghĩ, chắc đây chính là bạn nữ sinh đó rồi.
Rất lâu sau đó, cũng chẳng nhớ được là bao lâu, thứ Lập Hạ có thể nhớ được chỉ là ngữ khí và biểu cảm của cô bạn đó lúc giới thiệu về bản thân. Cô ấy chỉ nói một câu “Mình tên là Ngộ Kiến”, rồi rời khỏi bục giảng, ngồi xuống bên cạnh Lập Hạ.
Trong cuộc đời này, mỗi người chúng ta đều sẽ gặp rất nhiều người. Có những người chỉ đi lướt qua ta, lưu lại trong ký ức một khuôn mặt mơ hồ. Nhưng có những người lại tựa như cát bụi, cứ thế tích tụ trong cuộc đời ta, họp thành những tượng đài bằng cát sừng sững trên quảng trường sinh mệnh.
Ký ức về buổi sớm hôm ấy đã trở nên mơ hồ, nhưng Lập Hạ vẫn có thể nhớ được thần thái, tốc độ nói và động tác của Ngộ Kiến. Cô ấy hệt như một Phó Tiểu Tư khác, không nói một lời, toàn thân tỏa ra khí lạnh nồng đậm.
Trước đây, Lập Hạ từng nghe nói rằng mỗi người đều sẽ có một trường khí riêng, tỏa ra sức ảnh hưởng độc nhất của riêng mình.
Giống như những làn sóng điện từ.
Làm nhiễu sóng tất cả những người xung quanh.
Mặc dù trường khí của Ngộ Kiến mang theo sự lạnh lẽo, nhưng…
Một tuần sau đó, Ngộ Kiến vẫn không nói câu nào với Lập Hạ. Chỉ thi thoảng khi bị thầy cô hỏi bài, Lập Hạ sẽ lặng lẽ viết đáp án ra giấy rồi đưa cho cô ấy, đế cô ấy đọc theo. Đến khi ngồi xuống rồi cũng chẳng được một câu cảm ơn, cô ấy chỉ nhìn Lập Hạ một cái, khẽ gật đầu rồi lại cúi gằm mặt xuống.
Cách ăn mặc của Ngộ Kiến ở trường Trung học phổ thông Thiển Xuyên số 1 cũng được coi là khá dị, nếu nhìn kỹ còn phát hiện ra Ngộ Kiến bấm lỗ tai.
Quả nhiên là học sinh cá biệt. Trong lòng Lập Hạ thầm nghĩ.
Trưa thứ Bảy hôm đó, sau khi ăn cơm xong, Lập Hạ quay về từ hiệu sách ngoài trường, ngước mắt lên thì thấy Ngộ Kiến đang đứng ở cổng, bên cạnh là một đám nam sinh nhuộm tóc vàng, ăn mặc thời thượng. Ngộ Kiến đang tranh giành thứ gì đó với bọn họ, sau đó bị lôi vào luôn.
Ngộ Kiến vừa hét lên mấy câu đã nhìn thấy Lập Hạ đột nhiên chạy tới, kéo mình chạy vào bên trong trường học, vừa chạy vừa hét to nhất có thể: “Cậu còn ở đây làm gì, thầy giáo đang tìm cậu đấy, mau đi theo mình.”
Tim Lập Hạ đập rất nhanh, chỉ sợ những người phía sau quát mình đứng lại. Trong đầu thậm chí còn tưởng tượng ra cảnh những tiếng súng nổ liên hoàn, những câu hỏi dạng như “Bị bọn họ bắt được thì phải làm sao”, “Liệụ có bị bạo hành không?” cứ xuất hiện không ngừng.
Nhưng Ngộ Kiến lại tự mình đứng lại, hất tay Lập Hạ ra, nghi hoặc nhìn Lập Hạ như đang muốn nói: “Cậu đang làm cái quái gì vậy?”
Phía sau lưng, mấy tên côn đồ tóc vàng đang phát ra mấy tiếng cười nhạo văng vẳng vừa đủ nghe. Ngữ khí châm biếm ấy giống như những hạt mầm gai dính chặt lên người, những cái rễ sắc nhọn mọc ra, độc ác đâm thẳng vào da thịt. Dù gì từ bé đến lớn, Lập Hạ cũng là đứa trẻ ngoan, chưa từng gặp qua hoàn cảnh này cho nên mặt nóng bừng như vừa bị lửa hun qua. Ngộ Kiến quay ra hét lên một tiếng, bọn chúng liền không dám ho he gì nữa. Ngộ Kiến quay đầu lại nói với Lập Hạ: “Cậu quay về học bài của cậu đi, đừng quản chuyện của mình.”
Trong phút chốc, Lập Hạ cảm thấy lúng túng vô cùng, xem ra quả thực là mình nhiều chuyện rồi.
Trong lúc Lập Hạ đang không biết làm thế nào cho phải thì một bóng lưng chợt đứng chắn trước mặt cô. Lập Hạ không cần ngẩng đầu nhìn cũng biết là ai. Mùi hương từ chiếc áo khoác trắng bay tới, Phó Tiểu Tư quay đầu lại nói: “Làm gì ở đây, về học!” Lập Hạ ngước lên nhìn, thấy Phó Tiểu Tư có chút tức giận.
Ngữ khí không chút hoài nghi, khuôn mặt không chút biểu cảm.
“Về học!”
“Làm gì ở đây!”
Ngộ Kiến ngẩng đầu nhìn Phó Tiểu Tư kéo Lập Hạ đi, bóng lưng của Lập Hạ vô cùng gầy gò và yếu ớt. Ngộ Kiến cũng cảm thấy rất kỳ lạ, là sức mạnh nào đã thúc đẩy cô ấy nói chuyện với một học sinh có vấn đề như mình? Khó hiểu thật.
Cả buổi chiều, Lập Hạ đều cảm thấy rất khó chịu và ảo não muốn tìm cơ hội nói xin lỗi Ngộ Kiến nhưng không sao mở lời. Suốt mấy tiết học buổi chiều, cô không sao tập trung nghe giảng, cứ nghĩ miên man đến tận lúc tan học.
Bạn cùng lớp gần như đều đi hết rồi.
Vì hôm nay là thứ Bảy, mai không phải đi học nên rất nhiều người đều trở về nhà. Lập Hạ thu dọn xong sách vở thì cũng đã chiều tà, cô ra khỏi lớp, đang đi xuống cầu thang thì nghe thấy phía cuối hàng lang có người gọi mình.
Lập Hạ ngẩng đầu nhìn về phía ấy, Ngộ Kiến ngồi ở trên bệ cửa sổ phía cuối hành lang, cặp sách để ở cạnh chân. Dưới ánh hoàng hôn, tóc của Ngộ Kiến ánh lên sắc vàng của tịch dương.
“Này, cậu qua đây!”
“Này, cậu qua đây!”
“Được.”
Đoạn đối thoại như vậy cứ lặp đi lặp lại trong cuộc đời mỗi người. Không ai có thể biết được những câu nói thông thường ấy sẽ để lại những dấu ấn sâu sắc thế nào trong cuộc đời mình.
Mười năm trước chúng ta chưa hiểu được, mười năm sau lại chẳng nhớ ra.
Chỉ còn lại những âm tiết phút ban đầu, rơi rớt trong bầu không khí cũ kỹ mà thôi.
Lập Hạ đã quên mất cuộc nói chuyện buổi chiều hôm ấy bắt đầu thế nào và kết thúc ra sao, chỉ nhớ nụ cười của Ngộ Kiến, đó là nụ cười thuần khiết nhất mà Lập Hạ được thấy từ nhỏ tới giờ, thậm chí còn thuần khiết hơn cả nụ cười của Phó Tiểu Tư và Lục Chi Ngang. Có lẽ do bầu không khí ấm áp của hoàng hôn đã ấp ủ sự ấm áp vô thanh, khiến tất cả đều tràn đầy vị ngọt nồng của hạnh phúc.
“Sao tự nhiên cậu lại quan tâm đến chuyện của mình?”
“Không biết nữa, lúc ấy chỉ nghĩ, dù gì cũng phải thân thiết hơn với cậu. Dù sau này tốt nghiệp rồi không được gặp lại nữa, dù sau này nhìn vào tấm ảnh tốt nghiệp có khi còn chẳng nhớ ra nổi tên nhau. Nhưng bất luận thế nào, Ngộ Kiến cũng vẫn là bạn cùng bàn thời cấp ba với mình, sau này mỗi người sẽ có cảnh ngộ khác nhau, chúng ta cũng sẽ gặp những người khác nhau, phát sinh những mối quan hệ khác nhau với họ. Nhưng mà, bạn học thời cấp ba, cả đời chỉ có sáu mươi lăm người thôi, và bạn cùng bàn thời cấp ba, cả đời liệu được mấy người chứ... Mình nói chắc nghe quái đản lắm nhỉ...”
Lập Hạ, cậu biết không, lúc ấy, mình chẳng có bạn bè gì ở trường Thiển Xuyên cả. Trước khi quen cậu, từ nhỏ đến lớn, mình đều không có bạn, cho nên, lần đầu có người quan tâm khiến mình cảm thấy rất ấm áp, thật giống như hơi ấm của ánh hoàng hôn. Cậu có tin không, dù cho rất nhiều năm về sau, mình vẫn luôn cho là vậy.
— Năm 2002, Ngộ Kiến
Mùa xuân là mùa nồm ẩm, có những lúc còn mưa ròng rã cả tuần liền. Mặc dù mưa to sẽ không phải luyện tập, không phải học tiết Thể dục, nhưng cái cảm giác thời tiết âm u ẩm ướt vẫn khiến người ta không thể yêu thương nổi. Chăn bông sờ vào lạnh ngắt, y như mới nhúng qua nước xong, phải nằm tới nửa tiếng mới bắt có cảm giác ấm áp.
Ngộ Kiến không bao giờ tham gia tiết tự học buổi tối. Lần nào cũng thế, thầy giáo cứ điểm danh xong, vừa quay người đi là cô ấy liền chạy ra ngoài, đến tận khi tiết tự học buổi tối kết thúc cũng không thấy quay lại. Thường thì trong lúc Lập Hạ đang cầm đèn nằm bò trên giường giải bài tập theo công thức, viết lại từ đơn tiếng Anh, hoặc chép phương trình hóa học, sẽ nghe thấy ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân rất nhẹ, mở cửa ra là nhìn thấy Ngộ Kiến.
Trời hay mưa, cô ấy luôn ướt rượt khi trở về. Quần áo ướt đẫm hết cả, ngọn tóc cũng nhỏ nước.
Kể cả là mùa xuân, trời cũng vẫn rất lạnh.
Lập Hạ vốn cũng muốn hỏi xem rốt cuộc mỗi tối cô ấy chạy ra ngoài để làm gì, nhưng nhớ lại chuyện xảy ra lần trước liền nhất quyết ngậm miệng lại. Cô không muốn Ngộ Kiến cảm thấy mình là một kẻ lắm chuyện. Mặc dù có những lúc, cô thực sự là một bà tám. Khi đám Doanh Doanh cùng thảo luận về những chuyện trên trời dưới đất, tỷ như những bóng hồng bên cạnh ngôi sao nào đó, abc của lớp 11A7 có phải đã yêu xyz của 10A5 hay không, cô cũng hay tham gia, còn nói tới mức hoa mắt chóng mặt.
Lần đầu tiên mở cửa cho Ngộ Kiến, Lập Hạ giật cả mình. Vừa mở cửa đã nhìn thấy một cô gái tóc xõa ướt sũng đang đứng trước cửa, cô suýt chút nữa đã cắn vào lưỡi, định hét ầm lên thì bị Ngộ Kiến bịt miệng lại.
Sau đó, dần rồi cũng quen.
Đại khái cứ khoảng 11 rưỡi mỗi tối, cô đều phải giúp Ngộ Kiến mở cửa, nếu trời mưa thì còn giúp cô ấy chuẩn bị cả khăn khô nữa. Lập Hạ luôn thắc mắc sao Ngộ Kiến không thích dùng ô, nhưng lại không tiện hỏi. Sau này, Lập Hạ còn chuẩn bị cả một cốc sữa nóng rồi ngồi trước bàn học đợi Ngộ Kiến về. Thói quen ấy duy trì lâu ngày, trở thành một phần cuộc sống của cô.
Rón rén cẩn thận từng ly từng tí, tiếng mở cửa cót két lúc nửa đêm, cốc sữa nóng trên tay tỏa nhiệt ấm áp, Ngộ Kiến nói nhỏ một câu “Cảm ơn cậu”, những thứ ấy đã trở thành thói quen của Lập Hạ. Giống như ta mới bước qua một con đường nhỏ, lúc đầu là đạp rạp những ngọn cỏ trên đường, đến cuối cùng mặt đất sẽ dần lộ ra, biến thành một con đường rộng rãi, hướng thẳng về tương lai xa tít tắp.
Thời gian biến thành một vỉa hè dài và hẹp. Ven đường đánh dấu mốc những kỷ niệm và thói quen.
Sau cùng, Lập Hạ đã chẳng còn cảm thấy kỳ lạ trước việc Ngộ Kiến sẽ xuất hiện lúc 11 rưỡi đêm trong bộ dạng ướt sũng nữa. Nếu như cô ấy đến lớp học buổi tối và về phòng ngủ đúng giờ, có khi nên đi báo cảnh sát.
Ngộ Kiến có thói quen gác chân lên ghế rồi lau tóc, sau đó nhìn Lập Hạ mặc đồ ngủ, vành mắt thâm sì nghiến răng nghiến lợi học thuộc từ mới. Có lúc Lập Hạ búi tóc lên, có lúc lại bôi một chút kem dưỡng mắt để tránh việc hôm sau dậy trông quá xấu xí. Lúc nào bài tập khó quá, cô đều oán giận khóc toáng lên, đồng thời nói mấy câu chửi rủa đại loại như Phó Tiểu Tư, Lục Chi Ngang khốn nạn dựa vào đâu mà chẳng học hành vẫn có thành tích tốt như vậy. Thường thấy nhất là cô ngửa đầu ra phía sau một góc tưởng như có thể gãy cổ, sau đó gào to lên “Mày là đồ con heo.”
Cũng chẳng biết đang nói đề bài hay nói chính mình.
Một con người như vậy, biết quan tâm và rất thành thực. Giống đôi chân đứng vững trên một tấm ván gỗ.
Vị ấm của sữa từ cổ họng chạy thẳng vào tim. Ngộ Kiến nhìn Lập Hạ và nghĩ vậy.
Cũng có lúc Ngộ Kiến hỏi Lập Hạ: “Sao phải nỗ lực thế làm gì?” Lập Hạ trừng mắt lên nhìn lại, nói: “Không thể để Phó Tiểu Tu và Lục Chi Ngang coi thường mình được.”
Ngộ Kiến liền híp mắt cười.
“Lập Hạ...”
“Hả?”
“Cảm ơn cậu... Tối nào cũng đợi mình.”
“A... Ngộ Kiến đừng nói vậy, tối nào mình cũng học bài tới khuya mà, vừa hay có cậu thức cùng mình, mình còn muốn cảm ơn cậu ấy chứ. Trước đây một mình mình ở trong phòng này, lúc đọc sách và viết nhật ký còn thấy sợ ấy.”
Lập Hạ, có lẽ từ trước tới giờ cậu không biết đâu nhỉ, chính vì mỗi đêm cậu đều đợi mình, cho nên đường về dù có tối mịt, mình cũng chẳng cảm thấy sợ nữa, khi những hạt mưa rơi ướt đẫm người, mình cũng không cảm thấy lạnh.
Có lẽ khi biết được phía trước có người đang đợi mình, con người ta sẽ trở nên vô cùng dũng cảm, đúng không?
— Năm 1996, Ngộ Kiến
“Tiểu Tư, đi cắt tóc với tớ đi.”
“Tự cậu không biết đường đi à?”
“... Thái độ gì thế, không biết đâu, đi với tớ đi.”
“Tóc cậu không phải rất đẹp sao, cắt cái gì mà cắt.”
“Ôi trời cậu bớt nói đi nào. Hứng lên thì cắt thôi. Đúng rồi, ca học chiều nay bùng đi, tới triền núi chơi một lúc, sau đó đợi tan học rồi đi cắt tóc.”
“Liệu có bị bắt không đấy, lại bùng.”
“Không đâu, buổi chiều thầy giáo không có trên lớp, lớp phó học tập thì tớ đã chào hỏi ổn thỏa rồi, bạn ấy vẫn luôn yêu thầm tớ đấy, ha ha.”
“... Đi chết đi.”
“Tiểu Tư, đó là đố kỵ đấy, cậu thừa nhận đi.”
“Giết tôi đi!”
Cỏ ở triền núi đã chuyển từ màu vàng úa của mùa đông thành một thảm xanh nhạt. Sắc xanh đậm phủ khắp đầu cành, màu xanh thẫm nhuộm sẫm thân cây.
Phó Tiểu Tư lấy áo ra che mắt ngủ, Lục Chi Ngang ngồi trên thảm cỏ ngay cạnh đó, cúi đầu nhìn Tiểu Tư đang ngủ say, có vẻ muốn nói gì đó rồi lại thôi. Mở miệng mấy lần, cuối cùng cũng nói thành câu.
“Tiểu Tư, cậu thấy tình cảm giữa người với người có thể gìn giữ lâu dài được không? Hay là khi hai người ở cạnh nhau thì rất vui, nhưng một khi xa cách sẽ lãng quên rất nhanh, có bạn bè mới, bắt đầu cười rộ vì những chuyện mới mẻ hơn, rất lâu sau cũng không hề nhớ về người cũ việc cũ nữa? Cậu nói xem liệu có như vậy không?”
“Chắc là có đấy.”
“Nhưng tớ không thích như vậy đâu.”
“Thích hay không thích cũng đâu đến lượt cậu nói, đồ ngốc, cậu nghĩ mình là ai chứ? Trái đất chuyên động vì cậu chắc?”
“Tiểu Tư... Cậu đã từng nghĩ tới chuyện phân ban chưa?”
“Nghĩ rồi chứ. Tớ học cái gì cũng như nhau cả. Hoặc là làm họa sĩ, hoặc là làm kỹ sư, mẹ tớ đều cảm thấy ổn, cho nên tớ cũng thấy không vấn đề gì cả.”
“Tớ vẫn chưa quyết định, học ban Tự nhiên mệt lắm, hay là cứ làm sinh viên Mỹ thuật luôn đi, sau khi phân ban thì tới lớp của Thất Thất học Ngữ văn, cả ngày chỉ ngồi đọc tiểu thuyết, vẽ vời, cười đùa với các bạn nữ sinh xinh đẹp... Nhưng nếu vậy thì hình như cuộc sống sẽ trở nên rỗng tuếch...”
Sau đó là sự trầm mặc, hai người đều không nói gì nữa. Tiểu Tư cảm thấy chỗ cổ bị cỏ đâm vào ngưa ngứa, xê dịch mấy lần vẫn không hết. Cậu lại thở dài một hơi, ngước mắt lên trời, nhìn thấy cả một khoảng trời màu đỏ.
Ánh nắng mùa xuân ngày càng trở nên nóng nực. Miên man nghĩ liền nghĩ tới Thanh Hải, trước đây Tiểu Tư từng xem giới thiệu trên tivi cứ tới mùa xuân là cảnh sắc nơi đó đẹp vô cùng. Ở đó có từng biển, từng biển hoa. Du khách nói, khi lái xe đi qua rặng núi, có khi nửa ngày trời vẫn chẳng thấy một bóng người, sau đó giữa đường sẽ thấy một biển hoa rất lớn, tựa như trải dài ra vô tận, bên trong sẽ có hàng ngàn hàng vạn cánh bướm to cỡ bàn tay đang bay lượn.
Tiểu Tư bỏ chiếc áo đang che mắt ra, sau đó kể cho Lục Chi Ngang nghe về phong cảnh xa xôi mà mình vừa nghĩ tới.
Lục Chi Ngang bật cười, sau đó rất hăng hái nói: “Tiểu Tư cậu biết không, buổi tối làm đề thi dưới ánh đèn học, tớ cảm thấy rất mệt. Có lúc tớ còn đột nhiên nảy ra ý định đi du lịch, còn nghĩ nếu như tên tiểu tử Tiểu Tư cũng muốn đi thì mình sẽ dắt cậu ta theo, dắt theo cả con chó chăn cừu to lớn nhà mình nữa, sau đó thì dẹp hết thi cử, học hành, bạn nữ xinh xắn, quần áo đẹp đẽ đi, hai chúng ta cứ thế mà phiêu bạt. Từ “phiêu bạt” nghe rất ngầu mà, đúng không?”
Nói xong, Lục Chi Ngang liền cười lớn, mái tóc bay loạn trong gió như bờm sư tử. Cậu ta cười được một nửa thì thấy không đúng lắm, vì Phó Tiểu Tư không hé răng nửa lời, thế là quay lại nhìn, Phó Tiểu Tư đang trừng mắt, mặt không biểu cảm dằn từng chữ:
“Cậu giải thích xem, thế nào gọi là dắt, theo, Phó, Tiểu, Tư, và, con, chó, nhà, mình?”
“…”
Hai người lại không khỏi đánh nhau một trận, xen lẫn là tiếng gào khóc như quỷ của Lục Chi Ngang. Sau một hồi đánh đấm, tóc hai người đã vương đầy cỏ.
Ánh tịch dương men theo đường cong của triền núi rồi lặn xuống.
Cả thế giới được bao phủ trong ánh vàng kim.
“Đi cắt tóc với tớ đi.” Lục Chi Ngang nói.
“Thôi, lãng phí thời gian cả một buổi chiều với cậu rồi. Tớ đã hứa với Lập Hạ sẽ giảng bài môn Hóa cho cậu ấy. Hình như lên cấp ba, con gái ai cũng học kém các môn Tự nhiên thì phải, cậu ấy lúc nào cũng không hiểu rõ được mấy cái phương trình hóa học nên tớ mới phải giúp.”
“À, cần bà xã chứ không cần anh em.”
“Cậu lại muốn bị đánh à?”
“... Vậy ngày khác tớ đi cắt tóc vậy. Tớ đợi cậu cùng về nhà.”
“Ừ. Được.”
Liên tiếp nhiều ngày sau đó.
Ánh mặt trời lúc 5 rưỡi chiều khiến một nửa bàn học nhuộm ánh vàng, nửa còn lại chìm trong bóng râm. Bên ngoài, rã hương đang âm thầm thay lá non.
Những bạt bụi bay lơ lửng trong không trung, chậm như thước phim, nheo mắt có thể nhìn rất rõ ràng, nhắm mắt lại sẽ thấy một màu đỏ nóng rát ánh lên mi mắt.
Lập Hạ nằm bò trên bàn ngơ ngẩn nghĩ ngợi, những chi tiết rời rạc lần lượt xuất hiện trong đầu. Chiếc máy tính xách tay vừa mới dùng xong, bút nước một tệ một cây, vở ghi môn Hóa màu đen của Phó Tiểu Tư, chiếc mũ có bím tóc của Lục Chi Ngang... Quay đầu lại nhìn thì bắt gặp góc mặt nghiêng không biểu cảm của Phó Tiếu Tư, tay cầm cầy bút bi viết vẽ gì đó lên tờ công thức. Âm thanh sột soạt ấy tựa như tiếng mưa trong giấc mộng sâu lắng, lác đác vọng vào từ ngoài cửa sổ.
“Cái này ấy hả, phản ứng với 2 mol H2SO4, nhưng ở nhiệt độ này thì phản ứng không xảy ra đâu, phải cần tới chất xúc tác và nhiệt độ, còn nữa... Này cậu có đang nghe không đó?”
Dòng suy nghĩ của Lập Hạ bị câu cuối cùng của Phó Tiểu Tư cắt đứt, cô hoàn hồn, nhìn thấy Phó Tiểu Tư đang mang vẻ mặt hung dữ, nâng bút lên như đang muốn gõ vào đầu mình, những đốt ngón tay vô cùng rõ nét.
Thời gian chầm chậm lướt qua ngoài cửa sổ, ngày dài cứ thế trôi đi.
Lập Hạ đột nhiên nhớ lại một câu nói như thế.
Những ngày như vậy hình như đã qua lâu lắm rồi, mỗi buổi chiều sau khi tan học, Phó Tiểu Tư sẽ chuyển lên ngồi bên cạnh Lập Hạ, mở laptop ra bắt đầu giúp cô bổ túc kiến thức. Lục Chi Ngang ở phía sau ghép hai chiếc ghế lại rồi nằm ngủ, tóc che mất hơn nửa khuôn mặt góc cạnh rõ ràng.
Các bạn xung quanh lần lượt rời đi, âm thanh ồn ã dần tắt lịm, ánh nắng buổi hoàng hôn chầm chậm đổ lên ba người. Thế giới thật yên tĩnh, chỉ còn tiếng cây bút bi của Phó Tiểu Tư đang sột soạt trên giấy.
Âm thanh duy nhất trên thế giới này.
Có vài lần Lý Yên Nhiên tới lớp học tìm Phó Tiểu Tư, chắc là để gọi cậu về cùng, nhưng mỗi lần như vậy, Phó Tiểu Tư đều đi ra cửa, cúi đầu nói với Lý Yên Nhiên một hồi. Có lẽ vì khoảng cách quá xa, âm thanh quá nhỏ, Lập Hạ cảm thấy như mình đang xem một đoạn phim câm vậy. Ráng chiều hắt lên lưng hai người họ, nhuộm một màu vàng óng. Lần nào cũng là Phó Tiểu Tư nói nhỏ vài câu rồi Lý Yên Nhiên sẽ mỉm cười quay người rời đi, sau đó, cậu lại không có biểu cảm gì, ngồi xuống tiếp tục giảng bài cho Lập Hạ.
Có nhiều lúc, Lập Hạ cảm thấy hai người họ hiểu nhau như những đôi vợ chồng đã kết hôn lâu năm. Suy nghĩ ấy khiến cô cũng tự thấy giật mình. Một suy nghĩ khó hiểu kỳ quái, không rõ nguyên do.
Thường thì những lúc thế này, Lục Chi Ngang sẽ vờ như không thấy Lý Yên Nhiên, tiếp tục che mặt ngủ.
Hôm ấy, Lập Hạ vốn tưởng Phó Tiểu Tư sẽ ở lại để giảng cho mình một chút về môn Hóa rồi mới về nhà, vì hôm đó vừa trả bài kiềm tra tuần trước, điểm của Lập Hạ lại chỉ ở tầm trung. Nhưng tiết hai buổi chiều, Lập Hạ quay lại nhìn thì phát hiện cả hai cậu bạn đều đã biến mất, không biết đã trốn đi từ lúc nào. Thế là sau khi tan học, Lập Hạ liền cùng Ngộ Kiến trở về phòng ký túc.
Lập Hạ mang hộp tới nhà ăn lấy cơm, lách người sang bên nhìn dòng người đen kịt không thấy điểm đầu, chợt cảm thấy đói cồn cào.
Lê lết gần một tiếng đồng hồ mới ra được bên ngoài, Lập Hạ bưng hộp cơm đi về hướng ký túc. Lúc tới thềm ký túc, Lập Hạ ngẩng đầu lên thì sững người, Lý Yên Nhiên đang đứng trước cửa cười lịch sự với cô. Lập Hạ cảm thấy hộp cơm bằng nhôm trên tay mình dần nóng lên, cơn nóng chạy thẳng lên tận mang tai.
“Suốt một tháng nay, Tiểu Tư đều dạy bổ túc cho cậu à?”
“...Ừ.”
“Chẳng trách, chuyện của mình lo chưa xong, còn muốn quan tâm đến việc học của cậu nữa, ngày nào trông cậu ấy cũng như thiếu ngủ ấy, thật sự khiến người khác lo lắng quá.”
“Vốn dĩ mình...”
“Mình không có ý gì khác, cậu không cần giải thích. Chỉ là, chuyện của mình thì tốt nhất nên tự mình giải quyết, Tiểu Tư đối xử tốt với tất cả mọi người, nhưng cậu cứ làm phiền người ta mãi vậy cũng ngại đúng không?” Lý Yên Nhiên nói đến đây thì giọng nói thoáng chút kiêu ngạo, ánh mắt mang theo vài phần thương hại nhìn thẳng vào Lập Hạ. Lập Hạ đột nhiên hoảng hốt, há miệng nhưng cũng chẳng biết phải nói gì, chỉ cảm thấy mắt cay đến khó chịu.
“Mình cũng không phải vì...”
“Vì cái gì... Việc này chẳng liên quan đến mình, mình phải đi đón Tiểu Tư tan học về đây. Tạm biệt.”
“Xin đợi một chút.”
Lập Hạ kiên quyết giữ lấy tay áo của Lý Yên Nhiên.
Với những bạn học khác, ví dụ như Ngộ Kiến hay Doanh Doanh, Lập Hạ là một nữ sinh mang lại cảm giác thân thiết. Sau khi quen thân với Lập Hạ, Ngộ Kiến còn nói rằng thực ra Lập Hạ là một chú mèo hay bám riết lấy người khác. Lập Hạ kéo tay áo của Lý Yên Nhiên rồi mới cảm thấy bất ngờ, đôi tay lúng túng khựng lại.
Lý Yên Nhiên vội vàng hất tay Lập Hạ ra, trong mắt tăng thêm vài phần chán ghét. Mặc dù cô ta được dạy dỗ rất cẩn thận về lễ nghi, nhưng tất cả bỗng chốc biến mất hoàn toàn. Vì cái hất tay ấy của cô ta, cũng vì sự lúng túng của Lập Hạ, hộp cơm trên tay Lập Hạ đột nhiên rơi xuống đất, thức ăn bên trong bắn hết lên chiếc áo khoác trắng của Lý Yên Nhiên. Tiếng hét của Lý Yên Nhiên khiến các học sinh xung quanh đều quay đầu lại nhìn.
Dường như thời gian đã tan biến. Tất cả âm thanh cũng vậy.
Khi Lập Hạ ngẩng đầu lên lần nữa, Phó Tiểu Tư và Lục Chi Ngang đã ở ngay phía sau Lý Yên Nhiên. Khuôn mặt không chút biểu cảm của Phó Tiểu Tư khiến Lập Hạ chẳng còn hoảng loạn chút nào nữa, thậm chí đột nhiên, Lập Hạ còn cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng. Cô nghĩ may quá, Tiểu Tư tới rồi.
Có một số cảm giác đã từng vô tình lướt qua một góc nhỏ nào đó trong thế giới này. Ví như khi ta đang lo cánh diều sẽ rơi xuống, thì vừa hay có một cơn gió xuân ôn hòa thổi qua. Ví như đang lo lắng mây mù sẽ bao phủ ngày dài, đột nhiên lại trông thấy ánh nắng chiếu rọi. Ví như luôn luôn lo lắng về kỳ thi môn Hóa, cuối cùng ba câu hỏi lớn trong đề lại chính là những thứ mình đã thức tới thâm quầng mắt để học thuộc ngay đêm hôm trước. Ví như khi mình đang sợ hãi, và đúng lúc ấy cậu đi ngang qua. Ví như sợ rằng hoa phượng sẽ rơi đầy mặt đất, thì đột nhiên phát hiện mùa hè dường như trở nên dài vô tận, ánh nắng chiếu sáng rực cả thế gian.
Lập Hạ gọi thầm trong lòng: “Phó Tiểu Tư, Phó, Tiểu, Tư.”
Nhưng Phó Tiểu Tư lại không hề liếc nhìn Lập Hạ. Cậu kéo Lý Yên Nhiên ra phía sau mình, sau đó cúi đầu nhìn vết bẩn trên áo của Lý Yên Nhiên, khẽ khàng nói một câu: “Quần áo không sao chứ? Chắc là đắt lắm phải không? Hay là anh mua tặng em một bộ nhé.”
Khoảnh khắc đó, cả thế giới chìm trong yên lặng.
Ngộ Kiến, nếu như hôm đó, cậu không kịp thời xuất hiện ở sau lưng mình, chắc chắn mình sẽ biến thành con hề khóc lóc, luống cuống không biết làm gì dưới ánh đèn sân khấu.
Nước mắt chỉ thể hiện sự nhu nhược. Đột nhiên mình hiểu được lời cậu đã nói với mình.
Bất luận ở trước mặt người khác mình là người kiêu ngạo và hờ hững bao nhiêu, thì rốt cuộc, mình thực sự vẫn chỉ là một cô gái yếu đuối. Đã biết bao lần mình mong ước được dũng cảm như cậu, được giống một chú bướm Yến Vĩ xinh đẹp và kiêu hãnh, nhưng mình vẫn khóc rất nhiều vì những chuyện vô cùng nhỏ nhặt. Cho dù tới tận bây giờ, mình vẫn chưathể kiên cường nổi.
Nhưng cậu chưa từng ghét mình.
— Năm 1997, Lập Hạ
Khi Lập Hạ ngẩng đầu lên một lần nữa, Phó Tiểu Tư vẫn không hề nhìn cô, chỉ thấy khuôn mặt vô cùng khoan dung độ lượng của Lý Yên Nhiên đang cười xinh đẹp với Phó Tiểu Tư và nói “Không sao đâu, không sao đâu.”
Cổ họng của Lập Hạ khó chịu như bị ai bóp nghẹt, rất nhiều câu từ đang được hợp lại rồi tách ra trong họng, nhưng lại không thể thốt nên lời. Chỉ có Lục Chi Ngang đang đứng phía sau Phó Tiều Tư nhìn cô với vẻ mặt đầy lo âu, nhưng đến cuối cùng cũng vì không dám đối diện với ánh mắt của Lập Hạ mà phải quay mặt đi chỗ khác.
Lập Hạ cảm thấy mình cần phải nói điều gì đó, vừa mở miệng thì lại thốt ra một câu: “Xin lỗi... Bộ quần áo này chắc đắt lắm nhỉ, mình, mình...”
“Mình mua đền cậu một bộ.” Vốn dĩ phải là một câu như vậy.
Nhưng cô không dám nói ra câu ấy. Lập Hạ nhìn bộ quần áo kia, chẳng biết bản thân mình có mua nổi hay không, cho dù có xin tiền mẹ chưa chắc đã giải quyết được, chưa biết chừng đó chính là một nửa tháng sinh hoạt phí của gia đình. Thế là câu “Mình... Mình…” cứ thế nhỏ dần đi, sau cùng im bặt, trong lòng vừa buồn lại vừa xấu hổ. Lập Hạ nghĩ, mình cứ đứng ở đây thế này, xem bọn họ có thể nói thế nào, có lẽ bọn họ sẽ không để tâm và không bắt mình đền đâu. Vốn dĩ chỉ là câu nói để an ủi bản thân, nhưng lại suýt chút nữa khiến cô khóc òa.
“Có nhất thiết phải coi thường người khác như vậy không?”
Lập Hạ đột nhiên bị ai đó kéo về phía sau, ngẩng đầu lên thì thấy Ngộ Kiến bê một chậu quần áo vừa mới giặt xong, đang đứng chắn trước mặt cô.
“Chẳng phải cũng chỉ là một bộ quần áo thôi sao? Có cần phải vờ vĩnh hỏi han ân cần, làm ra cái vẻ như phải chịu ấm ức gì to lớn lắm vậy không? Bao nhiêu tiền tôi đền cho cậu. Ba người có thể biến đi được rồi.”
Lục Chi Ngang kêu lên một tiếng oan ức: “Không liên quan gì đến mình nhé, mình không nói câu nào đâu.”
Ngộ Kiến trừng mắt liếc qua, nói: “Không liên quan đến cậu thì đừng có xía vào, câm miệng!”
Lục Chi Ngang hệt như vừa phải nuốt cả một quả trứng, nghẹn đến mức cả mặt đỏ bừng, ngẩng đầu cầu cứu Phó Tiểu Tư.
Phó Tiểu Tư nhìn Ngộ Kiến, ánh mắt hai người đều lạnh như băng. Cậu nói: “Việc này cũng không liên quan đến cậu đâu nhỉ?”
“Đúng là không liên quan đến tôi, nhưng tôi nhìn thấy chó dại cắn loạn nên tôi mới muốn đá chết con chó đó. Chẳng qua cũng chỉ là cậy nhà có chút tiền, một bộ quần áo rách mà làm như là người ta tịch thu phần mộ tổ tiên của nhà mấy người không bằng. Quần áo mặc lên người thì không phải bẩn chắc? Bẩn rồi thì không thể giặt được à? Nếu như không giặt được thì mua quách cái mới đi, chẳng phải nhà giàu lắm sao? Có cần phải đem một bộ quần áo ra để làm khó người khác không?”
Phó Tiểu Tư không nói gì, Lục Chi Ngang đứng phía sau thì thầm: “A... Bọn mình không có ý đó…”
“Ai thèm để tâm xem các cậu có ý gì, buồn nôn. Còn cậu, này, nói cậu đấy, nhìn đi đâu thế hả? Bộ đồ này tôi sẽ đền cho cậu, bớt giả vờ yếu đuối đáng yêu các kiểu đi. Cậu còn khiến người ta buồn nôn hơn hai người kia đấy!” Một câu nói khiến sắc mặt của Lý Yên Nhiên hết từ đỏ bừng lại chuyển sang trắng bệch. Vốn cô ta còn đang nũng nịu dựa vào Phó Tiểu Tư, giờ cũng đã buông cánh tay cậu ra.
Sau đó, Ngộ Kiến kéo Lập Hạ về phòng. Phó Tiểu Tư mấp máy miệng hồi lâu, cuối cùng mới thốt ra một tiếng gọi trầm thấp: “Lập Hạ!” Bóng lưng Lập Hạ khẽ run rẩy trước tiếng gọi của Phó Tiểu Tư, cô tiếp tục bị Ngộ Kiến kéo đi về phía trước. Phó Tiểu Tư nhìn một tay Lập Hạ bị Ngộ Kiến kéo, tay còn lại đang che mặt, trong lòng thoáng nghĩ, cậu ấy khóc sao?
Phòng ngủ không có người. Những người khác chắc đang đi ăn cơm hoặc tắm rửa cả rồi.
Lập Hạ nói nhỏ: “Mình đi tắm cái đã.”
Cô cúi đầu, hai tay vặn qua vặn lại, nhìn kỹ thì trên tóc và quần áo đều dính thức ăn, trông thật thảm hại... Ngộ Kiến không khỏi đau lòng, nhưng vẫn giữ giọng bình tĩnh đáp, “Được.”
Phòng tắm chỉ còn lại mình Lập Hạ.
Không gian dài hẹp này giống như hành lang thời gian vậy. Một hàng vòi nước có hai ba cái còn đang nhỏ nước tí tách. Tiếng nước mênh mang dao động trong không gian, nghe như tiếng gió chui qua từng khe hở.
Lập Hạ cầm vòi hoa sen đứng ngẩn ra. Chuyện mới xảy ra lại ùa về trong tâm trí, khuôn mặt vô thanh, biểu cảm vô thanh, động tác vô thanh, giống như một bộ phim câm. Hình ảnh cứ không ngừng nhảy nhót, Lập Hạ trông thấy ánh mắt như màn sương mờ của Phó Tiểu Tư, trông thấy dáng vẻ muốn nói lại thôi của Lục Chi Ngang. Nước từ vòi hoa sen cứ phun ào ào, đến khi chảy xuống đất thì đã thành nước bẩn. Nước mắt cô rơi từng giọt trên nền gạch men trắng toát.
Đột nhiên Lập Hạ ngẩn ngơ nghĩ, tới lúc nào mùa hạ mới đến đây?
Ngộ Kiến đứng bên cửa sổ, hoàng hôn sắp buông, bóng đêm như thủy triều dâng lên ngày một cao bên ngoài, thậm chí có thể nghe thấy âm thanh tựa tiếng triều cường. Ngộ Kiến quay đâu lại nhìn thấy Lập Hạ đang ngồi bên giường, nhưng cũng chẳng biết phải làm sao để an ủi.
Bản thân cô từ nhỏ đến lớn đã quen với những ngày tháng đơn độc một mình, chưa từng an ủi ai, cũng chẳng được ai an ủi. Cho nên, khi đối diện với một Lập Hạ đang cúi đầu, bờ vai khẽ run rẩy thế này, cô cũng chẳng biết phải mở lời ra sao. Chắc là đang khóc rồi, Ngộ Kiến nghĩ trong lòng.
“Lập Hạ...” Vừa mở miệng lại không sao thốt nên lời, vì Ngộ Kiến nhìn thấy Lập Hạ ngẩng đầu lên, cả khuôn mặt ướt đẫm, từng giọt nước mắt thi nhau trào ra. Ngộ Kiến trở nên luống cuống, nói khẽ, “Buồn đến vậy sao…”
Mặc dù thanh âm rất nhỏ nhưng Lập Hạ vẫn nghe thấy, cô ra sức cắn môi mới có thể ngăn bản thân mình không gào khóc với Ngộ Kiến, đến khi môi dưới bị cắn đến phát đau thì mới thả lỏng ra, nức nở nói: “Ngộ Kiến, gia cảnh của nhà cậu và nhà mình không giống nhau, các cậu không bao giờ hiểu được cảm giác nhục nhã khi không có tiền đâu. Mình cũng hy vọng bản thân mình có thể lễ độ nói “Xin lỗi tôi sẽ đền cho cậu một bộ quần áo khác”, mình cũng biết làm đổ hộp cơm là mình sai, mình cũng hy vọng mình có thể tỏ ra là người có giáo dục, nhưng mình không sao mở miệng được, mình sợ bộ đồ kia đắt quá mình không mua nổi. Cậu có biết cảm giác đó như thế nào không? Cảm giác thế nào? Trong mắt các cậu, mình là một đứa nhà quê! Thô lỗ! Thấp hèn! Không có phẩm vị! Không có giáo dục! Không biết lễ độ…”
Nói đến đây, cổ họng Lập Hạ đau như bị ai bóp nghẹt, mở miệng cũng không nói nên lời, chỉ có nước mắt vẫn cứ tuôn rơi. Lập Hạ nghĩ mặt mình lúc này chắc đang bẩn lắm.
Ngộ Kiến để mặc Lập Hạ nói, đến khi Lập Hạ dừng lại mới bước tới trước mặt cô, ngồi xổm xuống ngẩng đầu nhìn cô, nói rất chậm rãi rõ ràng: “Nếu như mình giống như những gì cậu nói, mình đã đứng một bên khoanh tay xem trò vui rồi.”
Lập Hạ nhìn Ngộ Kiến, gương mặt của Ngộ Kiến trước mắt cô rất bình tình, kiên cường, thế là cuối cùng, cô không kìm được mà khóc lên thành tiếng.
“Ngộ Kiến, ngủ chưa?”
“Vẫn chưa?”
“Mình muốn nói chuyện với cậu, mình sang bên giường cậu được không?”
“Qua đây đi.”
Lập Hạ chui vào chăn của Ngộ Kiến, thấy người Ngộ Kiến lạnh như băng.
“Sao cậu lại lạnh như rắn thế này?”
“Sao người cậu nóng như động tình thế này?”
…
“Ài, rốt cuộc cậu định nói gì vậy? Vẫn đang nghĩ chuyện lúc chiều à?”
“Ừm... Mình nằm trên giường, cứ không ngừng tự nói với bản thân là đừng để ý đừng để ý, buồn vì chuyện như vậy không đáng chút nào, nhưng mình vẫn buồn. Ngộ Kiến, cậu biết không, mình vẫn luôn tưởng rằng Phó Tiểu Tư và Lục Chi Ngang cũng coi mình là bạn thân giống như mình đối với họ vậy. Đến tận trước buổi chiều hôm nay, mình vẫn không hề ý thức rõ ràng được rằng thế giới của mình và họ hoàn toàn khác nhau. Mình vẫn luôn cùng hai người họ tới lớp, cùng vẽ tranh, cùng trốn học đi tới triển lãm mỹ thuật, thậm chí khi Lục Chi Ngang dùng chổi gõ đầu mình khiến Phó Tiểu Tư cười tới khom lưng, mình vẫn không hề cảm thấy mình và họ thuộc về hai thế giới. Nhưng hôm nay, mình thực sự rất buồn... Vừa mở miệng đã hỏi tới bộ quần áo sao...? Nhưng mình là người mà, ít nhất cũng nên hỏi mình trước chứ... Mất mặt thật, đến cả một bộ quần áo cũng không bằng…”
Ngộ Kiến cảm thấy vai mình ướt lạnh, đưa tay ra thì thấy toàn là nước mắt.
“Khóc rồi à?”
“Ừm.”
“Vô dụng, nếu là mình thì ba người đó mỗi người xơi một đấm.”
“Nếu như gia cảnh của mình giống như cậu thì mình cũng sẽ làm vậy. Thật ra lúc ấy nếu mình không nói, không cãi, có lẽ Lý Yên Nhiên sẽ cảm thấy không vấn đề gì và không tính toán với mình nữa. Mình đã suy nghĩ kém cỏi vậy đó, chẳng còn tự tôn chẳng còn kiêu hãnh gì nữa cả. Thật ra người mình, tóc mình cũng bị dính canh mà, mấy thứ dầu đó bám theo tóc chảy hết xuống mặt, trông thảm hại lắm... Ngộ Kiến, cậu nói xem Phó Tiểu Tư và Lục Chi Ngang thực sự không nhìn thấy sao?...”
Câu nói nghẹn ngào vang lên đứt quãng trong không gian.
Giống như diễn viên đang nói được nửa câu, đột nhiên quên mất lời thoại, khiến rạp phim tối om chợt mất đi âm thanh.
Lời thoại đã quên kia là gì?
Mùa xuân trôi qua rất nhanh, chẳng mấy chốc đã đi về ngày tàn. Những ngày hè bao giờ mới tới nhỉ? Đợi đến cuối hè thì đã ở Thiển Xuyên được một năm rồi phải không?
Lập Hạ trở mình, nhớ lại câu nói của một nhà thơ. Ông nói một đời chính là một năm, một năm chính là một ngày, bình minh và hoàng hôn đều là góc nghiêng mịt mờ thản nhiên của người ấy.
Buổi sáng tỉnh dậy cảm thấy tinh thần khá hơn rất nhiều, Lập Hạ đánh răng rửa mặt xong liền mở tủ lấy món điểm tâm ngọt mà hôm qua mẹ gửi đến, bánh Xuân Thảo. Đây là đặc sản của Thất Huyện, Lập Hạ đã ăn từ nhỏ đến lớn. Cứ mỗi độ xuân về, loại cỏ này lại mọc lên rất nhiều ở Thất Huyện, cả vùng sẽ trở nên xanh ngắt một màu, giống như màu xanh bỗng chốc nhấn chìm tất cả huyện thành vậy. Xuân Thảo có một sức sống rất mãnh liệt, bất kể môi trường có khắc nghiệt thế nào, chỉ cần mùa xuân tới, nó sẽ sinh trưởng vô cùng nhanh. Lập Hạ nhớ lúc mình còn nhỏ, mẹ từng nói nếu sau này lớn lên, ai có thể kiên cường như Xuân Thảo thì chắc chắn là một người rất dũng cảm.
Lập Hạ vốn có thói quen mang theo một chiếc túi nhỏ đến lớp học từ hơn nửa năm nay. Từ lon nước quả mùa hạ, hạt thông mùa thu, đến hồng sấy mùa đông, mỗi lần nhìn biểu cảm chăm chú hơi nhíu mày lúc nếm thử những món ăn vặt quê nhà mình của Phó Tiểu Tư, nhìn bộ dạng Lục Chi Ngang vui sướng khoa chân múa tay liều chết cướp thức ăn cất vào trong túi, không chịu đưa cho Phó Tiểu Tư, Lập Hạ lại cảm thấy nhiệt độ xung quanh về với khoảnh khắc giao mùa xuân - hạ trong phút chốc, trong hơi ấm ấy còn mang theo chút hơi nước.
Nhưng giờ thì sao? Lập Hạ nghĩ ngợi rồi cầm hai chiếc bánh ra, dúi một chiếc vào tay Ngộ Kiến, sau đó đeo cặp sách, kéo Ngộ Kiến đi học. Lúc xuống cầu thang, vì sợ muộn học nên cô chạy rất nhanh, khi đột nhiên nghĩ tới cảnh Phó Tiểu Tư và Lục Chi Ngang nhảy ba bước đã xuống cầu thang, trong lòng cô lại có chút xót xa. Tất cả những thứ đó mới qua đi được một ngày, nhưng lại khiến người ta có cảm giác đã cách xa rất nhiều năm, lâu đến biển hóa nương dâu vậy.
“Này, đừng đợi nữa, sắp muộn học rồi...”
“Nói ít thôi.”
“Cô nàng Lập Hạ này, sao hôm nay lại giống bọn mình, muốn đến lớp vào những giây cuối cùng thế này?”
“Không biết.”
“Tiểu Tư... Tớ hỏi cậu cái này cậu đừng giận nhé, vì sao hôm qua cậu lại như vậy... Dù sao cũng có chút quá đáng đó...”
“Lười nói. Dù gì thì lát nữa cũng phải giải thích một lượt, cậu muốn nghe thì nghe cho kỹ.”
7 giờ 55 phút, cách giờ vào lớp chỉ còn năm phút, chạy từ ký túc xá tới lớp phải mất tới sáu phút, mà nếu chạy thục mạng như bài kiểm tra chạy 800 mét thì sẽ mất bốn phút, Lập Hạ nắm rất rõ. Vì thế cô và Ngộ Kiến chạy như ma đuổi từ trên tầng xuống. Ngộ Kiến kéo tay Lập Hạ, nụ cười của hai người rạng rỡ như những đóa hoa diễm lệ nở rộ giữa mùa xuân, khuôn mặt thiếu nữ tỏa ra thứ ánh sáng xinh đẹp đến chói lòa.
Ngộ Kiến, nắm tay cậu, bất luận là ở đâu, mình đều cảm thấy giống như đang chạy tới thiên đàng, cậu có tin không?
— Năm 1999, Lập Hạ
Vì cùng mặc áo khoác CK giống hệt nhau nên Phó Tiểu Tư và Lục Chi Ngang nhìn như anh em sinh đôi. Những người đi qua đều sẽ liếc nhìn hai người họ. Ở trường Thiển Xuyên số 1, phần lớn mọi người đều biết họ, vả lại đã giờ này rồi, hai người không vội lên lớp mà còn nhàn nhã ngồi đợi trước cổng ký túc xá, càng khiến người ta chú ý hơn. Ai vội vàng chạy qua cũng đều để lại cho họ một ánh nhìn hiếu kỳ. Điều này khiến Phó Tiểu Tư cảm thấy rất khó chịu, nhưng Lục Chi Ngang lại chẳng thấy sao. Cậu ta ngồi rung chân huýt sáo, thỉnh thoảng lại kéo kéo Phó Tiểu Tư, chỉ cho cậu mấy nữ sinh dễ thương, hơn nữa lần nào cũng thêm một câu sau cùng: “Cô ấy đang thầm thích tớ đấy.”
Cuộc gặp gỡ sau đó rất giống với cảnh quay chậm thường thấy trong phim. Phó Tiểu Tư nhìn thấy Lập Hạ và Ngộ Kiến chạy qua liền đứng dậy bước tới. Cuộc gặp gỡ ấy ngắn đến nỗi Phó Tiểu Tư chỉ kịp thốt ra một chữ “Lập...”, khuôn mặt của Ngộ Kiến và Lập Hạ đã giống như những hình bóng mơ hồ mà vụt qua rồi.
Phó Tiểu Tư đứng im tại chỗ, vẫn không có bất cứ biểu cảm gì.
Giây phút ấy, có sợi dây thần kinh nào đó sâu trong não bộ đột nhiên đứt đoạn, khiến tư duy trở nên trống rỗng.
Khuôn mặt quen thuộc không còn bất cứ biểu cảm sinh động nào, chỉ còn một ánh nhìn lướt qua vội vàng, mặc dù cậu đã gọi một chữ trong tên mình. Nhưng đã không còn liên quan gì nữa rồi. Lập Hạ bị Ngộ Kiến kéo chạy về phía trước, khuôn mặt anh tuấn của Phó Tiêu Tư và Lục Chi Ngang, từ giây phút mở lời khó khăn ban đầu đến kinh ngạc rồi lại bình tĩnh thản nhiên, đều giống như những tình tiết quen thuộc trong phim. Tất cả những thước phim đã từng xem đều cháy bùng lên, trong khoảnh khắc cậu thốt ra chữ “Lập”, mọi thứ đều đã bị thiêu thành tro bụi.
Lập Hạ đau thương nghĩ. Chẳng phải chỉ vậy thôi sao, còn có thể tệ đến mức nào nữa chứ.
Đến khi Lập Hạ và Ngộ Kiến chạy đi rất xa rồi, Phó Tiểu Tư vẫn đứng nguyên chỗ cũ. Lục Chi Ngang đứng bên cạnh vặn vặn hai tay, cũng không biết nên nói gì, cuối cùng thở dài một tiếng rồi dạng chân ngồi trên bậc thềm, ngẩng đầu nhìn Phó Tiểu Tư, nét mặt bi thương.
Thật ra Lục Chi Ngang rất hiểu Phó Tiểu Tư. Từ nhỏ đến lớn, khi tức giận, Phó Tiểu Tư sẽ không nói câu nào, khuôn mặt không chút biểu cảm, đôi mắt mơ hồ không có tiêu điểm, bình lặng xem thư họa, hoặc không thì sẽ đeo tai nghe nằm trên giường nhìn trần nhà suốt hai, ba tiếng đồng hồ. Và giờ, cậu ấy đang có bộ dạng đó. Cậu ấy đứng trước cổng khu ký túc xá, không hề nhúc nhích, giống như cây xanh vào buổi sớm. Là cây gì nhỉ? Lục Chi Ngang híp mắt nghĩ, vốn dĩ giờ là lúc mình nên lo lắng xem Phó Tiểu Tư có phải đang không vui, có phải đang buồn không, nhưng chẳng hiểu tại sao lại đi nghĩ xem rốt cục cậu ấy là cây gì. Có lẽ là cây gạo, không phô trương, hoặc có lẽ là ngọc lan, hương thơm vô ngần, còn rã hương thì sao, cây rã hương rợp đầu mà dù đến cuối năm cũng chẳng héo tàn ấy.
“Này, Phó Rã Hương, phải vào lớp rồi.”
Phó Tiểu Tư quay đầu lại nhìn cậu ta, sau đó chẳng nói câu nào mà đi thẳng, đi được hai ba bước thì bắt đầu chạy về hướng lớp học. Cậu chạy càng lúc càng nhanh, sau cùng thì y như một vận động viên điền kinh đang luyện tập. Lục Chi Ngang cuống hết cả lên, gào một tiếng rồi đuổi theo, vừa chạy vừa cảm thấy bản thân mình quả thực quá ngốc, nói không chừng cuối cùng chỉ có mình mình bị muộn học thôi. Đồ Phó Rã Hương xảo quyệt này, coi như cậu giỏi.
Cả một ngày nay đã qua đi như thế nào? Phó Tiểu Tư nhắm hờ mắt, cậu không nhớ nổi, chỉ nhớ rằng khi mình đột nhiên ý thức được thời gian thì lúc ấy, mặt trời đã khuất sau bức tường phủ đầy dây thường xuân trong trường rồi.
Sắp tới mùa hè, ban ngày bắt đầu dài hơn, thời gian mặt trời lặn dần muộn lại, từ 5 giờ, 5 giờ 15 phút, rồi 5 giờ 40 phút, Phó Tiểu Tư nhìn đồng hồ mới biết sắp 6 giờ rồi. Cả ngày trời bận rộn, chép những năm trang Hóa học, tới giảng đường để lấy hai đơn đề cử của giải Mỹ thuật lớn, một cái cho mình, cái còn lại cho Lục Chi Ngang. Sau đó chủ tịch Hội Học sinh lại tìm cậu bảo rằng anh ấy sắp tốt nghiệp rồi, hy vọng cậu có thể tiếp quản vị trí của anh ấy. Buổi trưa, cậu tới phòng vẽ giúp thầy giáo thu dọn lại những bức tượng thạch cao bừa bộn, buổi chiều giáo viên môn Anh giao bài kiểm tra bất chợt, tất cả mọi người đều lộ ra biểu cảm đau khổ. Sau đó tan học, Lục Chi Ngang trực nhật, giờ cậu ta đang quét dọn, còn chính cậu thì đang ngồi trên bệ cửa sổ ngắm mặt trời, trong lớp học chẳng còn ai ngoài hai người họ.
Và trong khoảng nghỉ giữa những việc trên, Phó Tiểu Tư đã vô số lần nhìn gương mặt đang mỉm cười của Lập Hạ và Ngộ Kiến, nghe giọng điệu trêu đùa lảnh lót mang theo sự ồn ào và thẳng thắn của con gái. Những lúc gương mặt bình thản của cậu lướt qua họ, thế giới đều chẳng có âm thanh, nhưng sau giây phút tĩnh lặng ngắn ngủi ấy, thế giới lại trở về ồn ào như cũ. Tĩnh mịch huyên náo, huyên náo tĩnh mịch, cứ đảo qua đảo lại như con lắc đồng hồ.
Những chuyển động đầy ắp cảm giác trống rỗng.
Dường như không có cậu, Lập Hạ vẫn rất ổn. Phó Tiểu Tư dựa vào khung cửa sổ thầm nghĩ. Trước đây cậu vốn cảm thấy Lập Hạ kiên cường tựa cỏ dại, có thể vươn mình ở bất kỳ đâu, còn bản thân cậu và Lục Ghi Ngang lớn lên trong gia cảnh sung túc, chưa từng gặp bão tuyết cũng chẳng từng trải cuồng phong, chỉ ở trong thế giới phía sau lớp cửa kính an toàn, tỏa ra thứ hào quang khiến người khác cảm thấy chói mắt. Nhưng mà, những thứ đó thực sự đáng để tự hào sao?
Ít nhiều cậu cũng bực dọc. Vốn dĩ là ý tốt, nhưng lại không giải thích rõ ràng. Bình thường, cậu vốn không hứng thú với chuyện của người ngoài, hiếm hoi có một lần nghĩ cho người khác thì lại khiến mọi chuyện trở nên không thể vãn hồi. Phó Tiểu Tư ngẩng đầu nhìn Lục Chi Ngang đang khom người quét dọn rồi nghĩ, lẽ nào đúng như Lục Chi Ngang từng nói, mình có một thế giới riêng, người khác nghe nhưng không hiểu ngôn ngữ của mình? Nhưng mình đâu phải người ngoài hành tinh.
Phó Tiểu Tư phiền muộn trong lòng, thuận tay lấy bài kiểm tra Vật lý gấp thành máy bay rồi phi ra ngoài cửa sổ.
“Này, ngây người ra làm gì đấy? Tớ quét xong rồi, về nhà không?” Ngẩng đầu lên, không biết từ khi nào, Phó Tiểu Tư đã đứng trước mặt, đầu tóc rối bù, trên mặt còn bám chút bụi, “Haiz, trực nhật đúng là một việc phiền phức, tớ thà đi vẽ tranh tĩnh vật còn hơn.”
“Tớ không về đâu, cậu về trước đi.”
“... Cậu muốn làm gì?”
“Không thể cứ uất ức thế này mãi được. Dù gì cũng phải nói ra cho rõ ràng, nếu không cứ như tớ nợ cậu ấy cái gì ấy. Tớ cũng không muốn cậu ấy nghĩ mình là một kẻ tồi tệ như vậy.”
“Ồ, vậy tớ đi cùng cậu nhé.”
“... Sao cậu phải đi cùng... Cậu về tắm rửa đi, cả người toàn là bụi bặm, mẹ của cậu vất vả thật.”
“Máy giặt nhà tớ còn vất vả hơn đấy.”
Phó Tiểu Tư nhảy từ bệ cửa sổ xuống, cầm cặp sách trên bàn đeo lên lưng, sau đó đi thẳng ra khỏi lớp không hề quay đầu lại. Lục Chi Ngang quăng chổi, rồi cũng cầm cặp sách chạy ra khỏi lớp.
Phó Tiểu Tư quay đầu lại nhìn thấy Lục Chi Ngang, nhíu mày rồi đi nhanh hơn vài bước. Người đi phía sau kia cũng đi nhanh hơn vài bước.
Phó Tiểu Tư bắt đầu chạy, người phía sau kia cũng chạy theo.
Cuối cùng, hai người thở phì phò dừng lại ở tầng một khu ký túc. Phó Tiểu Tư thở hồng hộc, hung hăng nói với Lục Chi Ngang: “Cậu là đồ điên!” Lục Chi Ngang khom lưng, hai tay chống lên đầu gối, vì thở gấp quá nên không nói nổi thành lời, chỉ có thể dùng tay chỉ chỉ Phó Tiểu Tư.
Đợi đến khi cả hai lấy hơi xong thì mới đột nhiên nhận ra học sinh nội trú đều phải tự học buổi tối, khu ký túc đèn đóm tối om, chẳng có người nào cả. Hai người bốn mắt nhìn nhau, sắc mặt trắng bệch.
Phó Tiểu Tư nói, “Tự nhiên tớ lại muốn đánh nhau.”
Lục Chi Ngang dang chân dang tay ngồi xuống đất, dáng vẻ tùy cậu cả đấy, tớ chẳng biết đâu.
Trời đã tối hẳn, Phó Tiểu Tư ngồi trên chiếc ghế ở cổng lớn khu ký túc. Cậu lấy tai nghe từ trong cặp sách ra bắt đầu nghe nhạc. Trong khi đó, Lục Chi Ngang chạy đi đâu đó một lát, lúc quay về trên tay cầm hai chai sữa bò đã được hâm nóng. Cậu ta nói với Tiểu Tư: “Tớ đi siêu thị mua đấy, uống đi, thêm lúc nữa là sẽ bị đói đó. Tớ gọi điện thoại cho cả nhà cậu và nhà tớ rồi, hôm nay chúng ta ở lại bàn về hoạt động sắp tới của trường nên sẽ về muộn, không ăn cơm nhà.”
Phó Tiểu Tư ngẩng lên nhìn người đầu tóc rối bù trước mặt, trong lòng thực sự thấy có chút cảm động. Vốn cậu định nói câu cảm ơn nhưng lại ngại không mở miệng, thế là trong lúc đang uống sữa, trong họng liền ậm ừ hai tiếng: “Cảm ơn.”
Khuôn mặt Lục Chi Ngang liền xuất hiện một nụ cười rất gợi đòn: “Ha ha, tớ biết trong lòng cậu đang rất cảm động khi có người anh em tốt này đúng không? Không cần nói cảm ơn đâu, tớ tốt với bạn bè cả nước đều biết rồi!”
Vốn trong lòng đang có chút biết ơn, giờ bay hết sạch, ánh mắt khinh bỉ quay đi, Phó Tiểu Tư không muốn để ý đến cậu ta nữa. Cái tính xấu ấy không biết bao giờ mới có thể sửa được, lại còn cả nước đều biết chứ, có phải cả nước còn phải lập đền thờ cho cậu ta không?
9 rưỡi kết thúc giờ tự học buổi tối, Phó Tiểu Tư nhìn thấy Lập Hạ đi về. Chỉ có mình cô, không có Ngộ Kiến.
Lập Hạ đi qua cổng lớn của khu ký túc, nhìn bên cạnh một hồi, sau đó mặt không cảm xúc đi vào trong. Chỉ có mình Lập Hạ biết trong tim cô đang có bao nhiêu âm thanh huyên náo. Khoảnh khắc quay đầu lại nhìn thấy đôi mắt không có tiêu điểm của Phó Tiểu Tự, còn cả nụ cười ấm áp của Lục Chi Ngang sau lưng Phó Tiểu Tư nữa, Lập Hạ cũng không biết mình lấy đâu ra dũng khí để thản nhiên đến vậy. Khi cô bước lên cầu thang thì nghe thấy sau lưng vang lên tiếng gọi liên tiếp: “Lập Hạ, Lập Hạ.”
Thật ra cô vốn chẳng oán trách quá nhiều, chỉ là không biết làm sao để đối diện với hai người. Suy cho cùng thì họ vẫn là những người thuộc thế giới khác. Lập Hạ rất chán nản. Cô ngồi dưới ánh đèn bàn cả nửa tiếng đồng hồ, nhưng chẳng hề động tới một câu nào trong quyển sách tham khảo môn Hóa đang mở trước mặt. Mấy người Doanh Doanh đều lên giường ngủ hết rồi, chỉ còn Lập Hạ phải ngồi đợi Ngộ Kiến về để giúp cô ấy mở cửa, cho nên quen nếp thức khuya. Bình thường, Lập Hạ đều sẽ tận dụng khoảng thời gian này đọc sách làm bài, nhưng hôm nay, chiếc bút chì trong tay cứ vẽ đi vẽ lại trên giấy, viết ra một đống những chữ số và ký hiệu lung tung chẳng có bất cứ ý nghĩa gì. Còn cả những câu chữ rời rạc chẳng hiểu bắt nguồn từ đâu: “Đừng mọc mụn!”, “Lạc đà gầy vẫn to hơn ngựa”, “Ngôi sao thắp đèn”, “Chiếc laptop mới của cửa hàng thật đẹp”...
Lập Hạ nhìn ra ngoài cửa sổ, lòng thầm nghĩ, sắp đến mùa hạ rồi nhỉ, trong gió đã nặng hơi nước lắm rồi. Bao giờ mới đến mùa hạ đây? Đến mùa hạ rồi, chắc tất cả sẽ khác nhỉ?
“Này, Tiểu Tư, hay là về đi đã... Có khi Lập Hạ cậu ấy…”
Phó Tiểu Tư không nói câu nào, đeo tai nghe nằm trên chiếc ghế dài. Lục Chi Ngang không nói tiếp được nữa, chỉ có thể thầm thở một hơi dài, sau đó cũng nằm xuống ngắm trời cao.
“Chi Ngang, cậu nhìn xem sao hôm nay mây trên trời dày thế? Chắc sắp mưa đấy nhỉ?”
Câu nói chẳng có ngọn ngành. Giọng nói cũng chẳng nghe ra cảm xúc.
“Đúng thế, mau về nhà đi thôi. Giờ đã 11 giờ rồi...”
“Cậu về trước đi. Tớ đợi thêm lúc nữa rồi sẽ về.”
“... Thôi cùng đợi đi. Trong cặp tớ có áo mưa.”
“Một bộ áo mưa hai người sao dùng được, đồ ngốc. Cậu về trước đi.”
“Mặt trăng trên trời tròn quá đi...”
“Lấy đâu ra trăng!”
“Ánh trăng nói hộ lòng tôi...”
“Ánh trăng sắp khóc rồi.”
“... Cậu! Đồ đục thủy tinh thể!”
Tiểu Tư, có những lúc tớ cứ nghĩ, mặc dù ở bên cạnh cậu tớ chẳng giúp được gì, nhưng chí ít để cậu biết rằng cậu không cô đơn cũng tốt. Bất luận là lúc nhỏ, hay lúc cậu đã hào quang muôn trượng như hiện giờ, tớ vẫn luôn cảm thấy cậu có một thế giới của riêng mình; không ai có thể hiểu được ngôn ngữ của cậu, tớ sợ cậu sẽ cô độc và trống vắng. Từ nhỏ tớ đã có một suy nghĩ rất ngốc nghếch: Hai người cùng nhau nói chuyện sẽ không còn vô vị nữa... Cho nên mãi đến tận bấy giờ, tớ lúc nào cung nghĩ, hiện tại Tiểu Tư có lẻ loi hay không?
Vì thế, mấy năm gần đây, khi đi trên những con phố ở Nhật Bản, thi thoảng gặp phải những trận mưa hoa anh đào bất chợt, tớ đều sẽ nghĩ: Phó Tiểu Tư không ở đây, thật đáng tiếc.
Một mình nhìn thấy cảnh đẹp của thế giới mà chẳng biết chia sẻ cùng ai đúng là chuyện đáng tiếc nuối, đáng chán chường. Tớ muốn chụp lại hết những cảnh đẹp trên thế giới, để rồi mang về cho cậu xem.
— Năm 2003, Lục Chi Ngang
Sau đó thì trời mưa thật. Thời tiết mùa xuân lúc nào cũng ẩm ướt. Đặc biệt là Thiển Xuyên, gần như buổi tối mùa xuân nào cũng mưa triền miên. Phó Tiểu Tư đứng dậy cởi áo ra trùm lên đầu, kéo theo Lục Chi Ngang đang run lập cập rời đi, vừa ngẩng lên thì thấy Ngộ Kiến đầu tóc ướt sũng đang từ ngoài trường chạy vào. Phó Tiểu Tư hơi nhíu mày. Nửa đêm nửa hôm mới từ bên ngoài về, Phó Tiểu Tư nhớ lại lời đồn việc Ngộ Kiến là một học sinh có vấn đề.
“Quả nhiên...”
Ngộ Kiến chỉ mải cúi đầu bước đi, chạy tới cổng khu ký túc mới đột nhiên phát hiện trên băng ghế dài có hai người. Cô giật bắn mình, sau khi nhìn rõ là Phó Tiểu Tư và Lục Chi Ngang thì liền dừng lại.
“Hai cậu là ma đấy à, nửa đêm nửa hôm đứng ở đây dọa người hả?”
“Đợi Lập Hạ. Nhưng hình như Lập Hạ không muốn nói chuyện. Hơi uổng tấm lòng một chút.”
Lục Chi Ngang dùng chiếc áo mưa trong cặp che đầu, nhìn Ngộ Kiến toàn thân ướt sũng, nghĩ ngợi một hồi rồi đưa áo mưa cho cô, nói: “Cậu cần không?”
Ngộ Kiến nhìn cậu ta vài giây rồi nói: “Cậu giữ lại dùng đi, mình về tới phòng ký túc đây rồi, không cần đến nữa.” Sau đó quay sang nhìn Phó Tiểu Tư, ngập ngừng một lát rồi nói, “Cậu đợi chút đi, mình đi gọi Lập Hạ xuống.” Sau đó, cô nhanh nhẹn trèo qua cánh cổng sắt chạy vào ký túc trước sự ngẩn ngơ của hai nam sinh.
Lập Hạ cũng không biết phải nhớ lại chuyện xảy ra vào hôm đó như thế nào nữa. Ký ức trống rỗng, chỉ còn nhớ dáng vẻ mình ngốc nghếch gào khóc ở dưới lầu đến mức suýt chút làm người quản lý tỉnh dậy. Nhưng giờ, cô chỉ cảm thấy ấm áp trong lòng, giống như mùa đông tắm xong lạnh tới mức run lập cập thì được chui vào tấm chăn ấm mà mẹ đã ủ từ trước bằng túi sưởi.
Lập Hạ vốn đã quen đợi Ngộ Kiến quay về, quen với việc 11 giờ hơn nghe tiếng bước chân ngoài hành lang thì sẽ mở cửa rồi thuận tay đưa cho cô ấy một chiếc khăn khô để lau nước mưa, nhưng khi cô ấy kéo cô chạy xuống dưới lầu, thật ra trong lòng Lập Hạ đã lờ mờ đoán ra. Từ đầu chí cuối, cô vẫn còn chút hoảng sợ, nhưng vì có Ngộ Kiến, lòng mới không sợ hãi nữa.
Lập Hạ vốn nghĩ giờ này chắc Phó Tiểu Tư và Lục Chi Ngang đã ở nhà chui vào chăn ngủ rồi, đặc biệt là Lục Chi Ngang, cậu ta thích ngủ vô cùng. Mỗi khi nhớ lại dáng vẻ nghiêm túc và ướt sũng của hai người họ khi đứng ngoài cánh cổng sắt nói chuyện với mình, Lập Hạ lại gần như muốn khóc.
Cô nghĩ rằng cả đời này, cô sẽ nhớ mãi giọng điệu và những câu Phó Tiểu Tư đã nói hôm đó.
Cậu ấy nói, sợ Lý Yên Nhiên sẽ tính toán chuyện bộ quần áo, nên mới vội vàng nói sẽ đền cho cô ta, sợ Lý Yên Nhiên nói ra những điều khiến Lập Hạ khó xử gấp trăm lần những gì mà chính mình nói. Cậu ấy nói, vốn tưởng Lập Hạ sẽ cho mình cơ hội giải thích vì mọi người đều là bạn, sẽ không so đo với nhau, nhưng vì chưa kịp nói rõ ràng nên mới khiến Lập Hạ hiểu lầm, thực sự xin lỗi cô.
Lập Hạ có thể nghe ra nỗi thất vọng trong giọng điệu của Phó Tiểu Tư. Cô cảm thấy rất áy náy. Cô cảm thấy mất mặt vì cái tính không biết tốt xấu của mình, cũng cảm thấy mất mặt vì sự thiếu tin tưởng của mình với bọn họ. Bởi đã kìm nén rất lâu, cuối cùng cô khóc òa lên. Ngộ Kiến lập tức dùng tay bịt miệng cô lại rồi mắng cô một câu ngốc ngếch.
Đúng là ngốc nghếch mà...
Phó Tiểu Tư và Lục Chi Ngang biến sắc, Phó Tiểu Tư ủ rũ nói: “Lẽ nào mình lại nói sai?”
Lập Hạ ra sức lắc đầu, mặc dù Ngộ Kiến cố bịt chặt miệng cô, cô khóc không thành tiếng, nhưng cô biết nước mắt của mình rơi rất nhiều, chỉ có điều nó hòa cùng với nước mưa, không ai biết mà thôi
Lúc rời đi, Phó Tiều Tư cúi đầu, vẻ mặt nghiêm túc hỏi: “Lập Hạ, cậu còn giận không?”
Cô chỉ nhớ mình ngây ngốc ra sức lắc đầu, cuối cùng Phó Tiểu Tư cũng nở một nụ cười. Thật ra nụ cười của Phó Tiểu Tư vô cùng ấm áp, nhưng không giống nụ cười ấm áp ôn hòa như ánh nắng mùa xuân của Lục Chi Ngang, mà giống như ánh mặt trời cuối cùng cũng ló rạng sau lớp mây dày của mùa đông, bởi vì hiếm lắm mới thấy một lần, cho nên càng ấm áp. Hơn nữa, mắt của cậu ấy trở nên rõ ràng hơn trong đêm tối, giống như dáng vẻ cậu ấy trên sân khấu, như sao Bắc Cực treo lơ lửng trên bầu trời, dẫn đường đi về phương Bắc, không bao giờ lạc hướng.
Lên lầu rồi mà Lập Hạ vẫn cứ khóc, Ngộ Kiến ở bên cạnh lắc đầu than thở, bó tay với cô.
Mỗi tầng lầu, đứng từ lan can ngóng ra, đều có thể nhìn thấy hai người họ đang trùm áo chạy đi trong màn mưa.
Lập Hạ nghĩ, hai người họ đã sống trong môi trường ưu việt từ nhỏ, có thể lớn lên mà không mắc bệnh con nhà giàu như vậy thật không dễ dàng. Đợi tới khi hai người họ trở thành những người đàn ông rắn rỏi trưởng thành rồi, có lẽ sẽ càng có nhiều cô gái theo đuổi vì sự lương thiện và khoan dung của họ nhỉ?
Và năm năm, mười năm, hai mươi năm sau sẽ như thế nào? Liệu bản thân cô có giống như bây giờ, mang theo một túi điểm tâm lớn từ công ty, xuyên qua những con phố với dòng người tấp nập, qua ngã tư đèn đỏ, băng qua vạch kẻ đường, lướt qua từng người xa lạ, sau dó xuất hiện trước mặt hai người họ không?
Không ngoài dự liệu, ngày hôm sau, cả hai người đều bị cảm. Ngộ Kiến còn cười bọn họ sức đề kháng kém, mình ngày nào cũng dầm mưa về mà có bị cảm đâu. Lập Hạ thì lại thấy áy náy trong lòng. Rõ ràng buổi tối lúc về ký túc xá có thể dừng lại nghe bọn họ nói, nhưng cô lại còn bày ra cái bộ dạng đáng ghét ấy. Đúng là bộ dạng đáng ghét mà, chẳng biết lúc đó cô cảm thấy mình có tư cách gì nữa, giờ nhớ lại còn thấy đỏ mặt.
Lục Chi Ngang ăn mặc như một chiếc bánh chưng, dùng giấy lau mũi xong thì sẽ vo thành từng cục ném vào trong chiếc thùng rác đặt ngay cạnh chỗ ngồi của hai người. Trong giờ học, cứ chốc chốc Lập Hạ lại nghe thấy phía sau truyền tới tiếng than thở, vì bị tịt mũi nên tiếng thở của cậu ta cứ phì phò.
Thầy chủ nhiệm có vẻ rất sốt sắng, thậm chí còn chủ động cho hai người về nhà nghỉ ngơi. Xem ra cùng là học sinh mà đãi ngộ không giống nhau, một số người thi thoảng muốn xin nghỉ cũng khó, còn hai người họ, mới ốm một xíu đã khiến thầy giáo lo tới mức phải để bọn họ nghỉ dài hạn rồi.
May mà chỉ vài hôm là hai người đã khỏi, con trai thường khỏe hơn mà. Lập Hạ vì thế yên tâm hơn một chút, sau đó lại bắt đầu đem tới lớp túi to túi nhỏ điểm tâm mẹ gửi, khiến Lục Chi Ngang vui vẻ ăn suốt ba ngày trời.
Ngày Quốc tế Lao động mùng 1 tháng Năm, nhà trường phá lệ cho nghỉ học hai ngày. Đây là sự kiện hiếm thấy của trường Trung học phổ thông Thiển Xuyên số 1. Vì bài vở ngày càng dồn dập, thời gian ngày càng thiếu, vậy nên Lập Hạ suy nghĩ rất lâu, cuối cùng quyết định ở lại trường để đọc sách vẫn hơn. Phó Tiểu Tư và Lục Chi Ngang chắc hẳn là về nhà rồi, Thất Thất thì gọi người nhà lái ô tô tới đón, rủ Lập Hạ cùng về, Lập Hạ lắc đầu từ chối mặc dù cô rất muốn về nhà thăm mẹ. May mà có Ngộ Kiến ở lại trường, Lập Hạ vô cùng vui vẻ.
Buổi sáng tỉnh dậy, cả phòng đã về, thậm chí cả khu ký túc đều trống không. Lập Hạ và Ngộ Kiến vui vẻ trải nghiệm cảm giác độc chiếm ký túc, độc chiếm phòng tắm, thậm chí độc chiếm cả khu nhà. Hai người từ lúc ngủ dậy đã quậy loạn phòng tắm, sau đó lại quậy loạn phòng ngủ như bị hâm.
Ăn xong bữa sáng, Ngộ Kiến mang vẻ mặt nghiêm túc nói với Lập Hạ: “Lát nữa ra phố đi.”
“Đi làm gì? Không học bài à? Sắp thi giữa kỳ rồi đấy Ngộ Kiến.”
“Đì mua quần áo cho con bé kia, đã nói là đền thì kiểu gì cũng phải đền.”
“...Ngộ Kiến, mình…mình không có nhiều tiền như vậy đâu...”
“Là mình đền chứ có phải cậu đền đâu, cậu cần tiền làm gì?”
Lập Hạ ngẩng đầu nhìn khuôn mặt hơi giận dữ của Ngộ Kiến, trong lòng giống như có từng đợt từng đợt thủy triều đang dâng lên. Cô nhớ lại lúc nhỏ mình thường đứng gần biển, lúc chập tối biển ấm vô cùng, những con sóng phủ lên người từng hồi, tựa như được trở về với cái ôm từ rất nhiều năm trước của mẹ. “... Mẹ? Ài... Sao lại nghĩ Ngộ Kiến là mẹ mình chứ... Cường điệu quá...”
Trên đường nơi nơi giăng đèn kết hoa, dù gì thì Quốc tế lao động ở Trung Quốc cũng là một ngày lễ quan trọng. “Chẳng phải lao động là vinh quang sao, vậy thì ngày lễ của người lao động đương nhiên phài long trọng nhất rồi.” Lập Hạ hào hứng nói với Ngộ Kiến.
Đi qua hai góc phố thì dừng lại, Ngộ Kiến ngẩng đầu nhìn biển quảng cáo to đùng trên đầu, nói: “Chắc là chỗ này rồi.” Sau đó kéo Lập Hạ vào trong.
Trên đường người qua xe lại, bọn họ vội vàng thẳng hướng mình tiến về phía trước. Chẳng ai quan tâm phương hướng và lộ trình của người khác, mỗi người đều đang băng qua mưa gió trên chặng đường của bản thân. Dòng người đông đúc nhộn nhịp trên phố vẫn cứ ồn ã và hỗn loạn mỗi ngày, vô số dấu chân vừa in trên đường đã bị dấu chân khác che lấp.
Những đường xe điện trên đầu ngang dọc giao nhau.
Nền trời trắng toát bị chia cắt thành từng mảnh, to nhỏ bất đồng.
Từng mảnh càng ngày càng nhỏ. Càng ngày càng nhỏ.
Lập Hạ ngồi ở ven đường, cúi đầu xuống nhìn bàn chân mình. Còn Ngộ Kiến đi từ bên trong ra, cũng lẳng lặng ngồi xuống bên cạnh. Lập Hạ hơi nghiêng đầu sang nhìn thì thấy những khớp ngón tay của Ngộ Kiến trắng bệch vì dùng lực, cúi đầu xuống thêm chút nữa thì thấy mắt Ngộ Kiến đang ngấn lệ, Lập Hạ lập tức luống cuống hết cả lên.
Vì không biết lý do cho nên Lập Hạ chỉ có thể lặp đi lặp lại như cái máy “Ngộ Kiến, Ngộ Kiến”, tiếng gọi mỗi lúc một nhỏ, còn mang theo cả nghẹn ngào.
Ngộ Kiến lau mắt, rất lâu sau mới ngẩng đầu lên nói: “Bộ quần áo đó ba trăm tám mươi tệ, mình chỉ mang có ba trăm tệ. Xin lỗi.”
Thời gian tan chảy thành chất lỏng, bao bọc lấy cơ thể như những thai nhi nằm trong tử cung của mẹ. Ánh hoàng hôn từ đầu phố dài lan dần qua đây, chiếu sáng cả không gian.
Lập Hạ vốn dĩ không hiểu vì sao Ngộ Kiến lại thương tâm như vậy khi không mang đủ tiền, nhung sau đó, cô đã hiểu. Sau khi hiểu ra, Lập Hạ cảm thấy mình mới chính là người muốn khóc.
Lời tự thuật ấy vừa chậm vừa dài, nhưng Lập Hạ vốn cũng đã quên cả sự tồn tại của thời gian. Tiếng dòng người qua lại trên phố dần tan vào thanh âm của Ngộ Kiến, mọi tiếng động khác đều lùi đi rất xa, thời gian trôi đi chậm rãi mà lại vội vàng, mặt trời nặng nề khuất bóng, tựa như ngày mai sẽ không còn mọc nữa vậy. Có điều ai cũng đều biết và tin rằng, ngày mai mặt trời vẫn sẽ lại lên. Những người tan làm vội vàng trở về nhà. Cả thành phố đều đã sáng đèn.
Mọi chuyện đều bắt đầu từ câu nói thản nhiên của Ngộ Kiến, “Lập Hạ, cậu có muốn nghe… một câu chuyện không?” Lập Hạ như bước vào một lối đi dài và tăm tối, lồng ngực như bị bóng tối đè nén, hít thở rất khó khăn. Khi Ngộ Kiến kể xong, Lập Hạ như vừa mới thoát ra khỏi hầm và trở lại mặt đất, hít thở gấp gáp.
Lập Hạ, cậu từng nói giờ ba cậu không còn bên cạnh cậu nữa, đúng không? Nhưng mình thì thậm chí còn chưa được nhìn mặt ba mình. Từ nhỏ mình đã sống với bà, lớn lên ở một miền quê tên Bạch Độ. Cậu từng nghe nói tới Bạch Độ chưa? Ở ngay cạnh Thiển Xuyên đó. Mẹ mình sinh mình khi chưa kết hôn, cậu biết không, vào những năm ấy, đó là một tội không thể dung thứ. Bà ngoại mình cứ bảo mẹ bỏ đứa bé đi, nhưng mẹ mình nhất quyết không chịu. Sau đó bà ngoài giận lắm, thậm chí còn gí đầu mẹ mình vào tường, nhưng mẹ mình chỉ rơi nước mắt mà không nói một câu, thậm chí đến một âm thanh cũng không phát ra, giống như không biết nói từ nhỏ ấy. Lập Hạ, cậu từng nghe câu này chưa, “Người câm nói lời yêu thương.” Mình cảm thấy mẹ mình là như vậy đó. Kể cả đến giờ, mình vẫn hay mơ thấy cảnh mẹ mình bị bà ngoại gí đầu vào tường, đến cả trong mơ mình cũng có thể nhìn thấy ánh sáng trong mắt mẹ, nụ cười trên môi mẹ. Mặc dù mình chưa bao giờ gặp mẹ, nhưng mình từng được ngắm mẹ qua ảnh, đó là tấm ảnh hồi mẹ mười bảy tuổi, tết bím tóc to, mặc quần áo vải bình dị, biểu cảm hồn nhiên trong sáng. Nhưng mình không được biết ba mình trông thế nào.
Mẹ mình để lại một cuốn nhật ký, mình có thể từ những con chữ vụn vặt đó đoán xem ba mình rốt cuộc trông ra sao. Bọn họ gặp nhau trên tàu hỏa, mẹ mình viết rằng: “Lông mày anh ấy rất rậm, giống như một lưỡi kiếm đen sắc bén, đôi mắt sáng vô cùng, đó là đôi mắt sáng nhất mà tôi từng thấy. Sống mũi rất cao, đôi môi mỏng, khuôn mặt sắc sảo, nhưng khi anh ấy mỉm cười, tất cả đường nét đều thay đổi. Tôi gặp anh ấy trong tình cảnh thế này, lúc đó, anh ngồi đối diện với tôi, chỉ về biển cả bên ngoài rồi khoa chân múa tay, biểu cảm khoáng đạt sinh động, giống như vô số mặt trời mọc lên từ bờ biển, đồng loạt chiếu rọi cả mặt đất mênh mông, khiến tôi chợt mất đi ánh sáng. Khi anh quay đầu lại thì thấy tôi ngồi phía đối diện. Câu đầu tiên anh ấy nói với tôi là: ‘Đẹp quá, đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy biển.’”
Sau đó hai người bọn họ liền kết thành bạn đồng hành, trong nhật ký của mẹ có ghi lại khoảng ký ức ngọt ngào ấy. Có bộ dạng ba mình ra sức giành chỗ ngồi cho mẹ mình trên tàu hỏa, có dáng vẻ ba mình cởi áo khoác để mẹ mình khoác, có cảnh ba mình băng qua hết con phố này tới con phố khác để mua cho mẹ mình một bát sữa đậu nành, có biểu cảm sinh động của ba mình khi kể về cao nguyên Gobi phía tây bắc nơi ba lớn lên từ nhỏ, còn có cả cảnh ba hăng hái dang tay nữa.
Lúc đó, mẹ mình liền quyết định ở bên ba. Nhật ký của mẹ mình có đoạn viết mẹ nằm cạnh ba, nghe hơi thở trẻ trung nhưng trầm ổn của ba, mẹ cảm thấy đây chính là hạnh phúc. Nhưng mẹ mình đâu biết rằng, cuộc tình ngắn ngủi trên đường ấy lại lấy đi cả một đời của bà. Một biểu cảm đổi lấy một năm, một nụ cười đổi lấy mười năm, một cái ôm vụng dại non nớt của tuổi trẻ nhưng lại tràn đầy mạnh mẽ đổi lấy cả cuộc đời. Khi mẹ mình quay về, người ba trẻ tuổi đó của mình - lúc đó ba vẫn còn rất trẻ mà, hai mươi tuổi - nhất quyết đòi về cùng mẹ, nhưng mẹ mình không đồng ý. Mẹ viết cho ba địa chỉ, nói ba về nhà hỏi cha mẹ rồi hãy tới tìm mẹ mình. Sau đó mẹ lên tàu hỏa.
“Lập Hạ, cậu biết cảm giác mỗi ngày đứng chờ đợi giữa đồng hoang là thế nào không?”
“... Không biết.”
“Mình cũng không biết, mình chỉ đang nghĩ, mỗi ngày đứng đó nhìn mặt trời mọc rồi lại nhìn ánh sáng ấy chìm dần, bóng người cứ dài rồi lại ngắn, cỏ cây mọc rậm rạp rồi lại héo khô, cảm giác ấy... chắc là cô đơn lắm nhỉ?”
Lập Hạ quay đầu lại nhìn Ngộ Kiến, mặt đường bên cạnh chân cô ấy đã thấm vài giọt lệ. Lập Hạ nghĩ, Ngộ Kiến luôn luôn như vậy, đến cả khóc cũng không thành tiếng, sống kiên cường tới mức quật cường, mặc dù tất cả mọi người trên thế giới đều dùng những từ như “cô đơn”, “trống vắng”, thì Ngộ Kiến cũng sẽ không dùng đâu. Cho nên, cô ấy chỉ có thể giả vờ lấy cớ đang nhớ tới mẹ mình để thốt ra câu “Cảm giác ấy, chắc là cô đơn lắm nhỉ?” mà thôi.
Nhưng rồi về sau, mẹ mình chẳng nhận được thông tin gì nữa. Mẹ mang thai mình, bụng ngày một to lên. Thế là mẹ nói với bà ngoại... Lập Hạ, thật ra đến giờ mình vẫn nghĩ, quyết định sinh mình ra lúc ấy của mẹ cần bao nhiêu dũng khí? Nhưng dường như trước khi sinh mình, mẹ mình đã dùng hết dũng khí mà mẹ có rồi, cho nên mình chưa ra đời được bao lâu, mẹ đã đi... Đã đi thật rồi, chết rồi. Mẹ mình đặt tên cho mình là Ngộ Kiến, chắc là vì mẹ không biết họ của ba, cho nên mình không có họ. Mình nghĩ chắc mẹ cảm thấy có thể gặp được ba là hạnh phúc lớn nhất đời, cho nên mới đặt cho mình cái tên này.
Ông ngoại mình mất sớm, chỉ còn lại mình và bà ngoại. Bà ngoại vẫn luôn trách mẹ mình, và vì mẹ đã qua đời rồi nên sự oán trách ấy chuyển hết sang mình. Từ nhỏ đã không có ba mẹ nên ở trường mình không có bạn bè gì cả... Tới trường một mình, ăn cơm một mình, về nhà một mình, có lúc còn tự nói chuyện với cái bóng của bản thân. Lúc nhỏ, câu mà mình hay nói nhất chính là: “Ngộ Kiến mày không được khóc, mày khóc thì những người không thích mày sẽ rất vui.” Mình không muốn bọn họ được vui vẻ, mình muốn bọn họ phải sống khổ sở hơn mình gấp trăm lần. Mình cảm thấy hồi nhỏ, mình là một con quỷ xấu xa. Nhưng mà trách ai được đây, từ nhỏ đã không ai quan tâm tới mình, không ai bảo mình đi chung ô khi mình nhếch nhác đội mưa về nhà, không ai bảo mình tới nhà chơi... Vì mình không có váy đẹp, không có quần áo đẹp, không biết nói lời ngon ngọt, không biết hát những bài hát hay, cho nên bọn con trai trong lớp thường xuyên bắt nạt mình. Mình cũng thường xuyên đánh nhau với bọn chúng, mặc dù đánh không lại... Nếu quần áo không quá bẩn thì chỉ cần đứng dậy phủi qua là có thể về nhà rồi.
Lúc mình còn nhỏ, nhà bà ngoại không có tiền, cho nên toàn phải ăn khoai tây. Mỗi lần mình mang khoai tây ra rứa bên cạnh hồ, mấy thằng con nhà hàng xóm lớn hơn mình một chút sẽ rửa thịt ở bên cạnh. Bọn nó toàn quay sang phía mình gào to, nói mình thích ăn khoai tây nhất. Mình nhớ một lần, một thằng con trai vẩy chỗ nước thịt mới rửa trên tay nó lên mặt mình, sau đó bảo mình rằng, đã được ngửi bao giờ chưa, đây là mùi tanh của thịt đấy...
Câu nói bị đứt đoạn trong không khí. Chắc là quá khó để nói tiếp đúng không, Lập Hạ nghĩ.
Tiếng còi xe chói tai trên phố vang vọng. Ngẩng đầu nhìn bầu trời thành phố, dây phơi thò ra từ lan can những tòa nhà cao tầng, đủ loại biển quảng cáo, biển báo giao thông và cửa kính của những tòa cao ốc, cả những chú chim bồ câu bay lượn trên bầu trời hoàng hôn nhập nhoạng nữa... Lập Hạ cảm tưởng như chỉ có ngẩng đầu lên thì nước mắt mới không rơi. Cô vẫn luôn tưởng rằng cuộc sống của mình đã rất gian khó rồi, nhưng không ngờ rằng ngay bên cạnh, bạn bè của mình lại từng sống trong một thế giới như vậy.
“Ngộ Kiến...”
“Đừng nói mấy câu đồng cảm, mình không hề đáng thương. Mình kể mấy chuyện này không phải để đổi lấy sự thương hại. Rất nhiều năm trước, sau khi biết chữ, đọc được những gì mẹ viết trong nhật ký, mình đã thề rằng mình phải kiên cường, sau này nhất định không được khóc nữa, bởi vì mẹ mình đã từng rất dũng cảm... Mặc dù bà đã không dũng cảm tới cùng...”
“Mình không có ý đó, chỉ là đột nhiên cảm thấy rất hổ thẹn.”
“Hổ thẹn? Người phải hổ thẹn chắc là mình chứ... Lớn thế này rồi vẫn phải đi ở nhà người khác, chịu đựng ánh nhìn kỳ thị của người khác, sống ngây ngốc qua ngày. Bà ngoại mất, có rất nhiều người tới nhà, nhưng bọn họ chỉ mải bàn tán xem mảnh đất dưới quê này của bà ngoại bán được bao nhiêu tiền, bán xong thì phân chia như thế nào, chỉ có mình quỳ ở trước giường bà ngoại. Hôm đó mình vẫn khóc, khóc ghê lắm, thật ra mình rất yêu bà ngoại, vì bà ngoại rất yêu mẹ mình, chỉ là bà chưa từng nói ra. Rất nhiều tối, mình nhìn qua khe cửa thấy bà đang cầm tấm ảnh của mẹ mình hồi còn trẻ rồi thở dài. Vì lúc đó mình vẫn còn nhỏ, cần có ai đó nhận nuôi nên mình chuyển tới nhà cậu. Cậu mình chính là chủ nhiệm... của lớp chúng ta hiện giờ.”
“Gì cơ...”
“Nhưng cậu mình cũng không phải vì lương thiện tốt bụng mà nhận nuôi mình đâu, chỉ là vì không còn cách nào khác thôi. Ông ấy luôn không ưa mình, cảm thấy mình không nên sinh ra trên đời này. Trước đây mình học ở trường kia, vì thành tích quá kém, lại suốt này đánh nhau nên cậu mình mới chuyển mình tới trường Thiển Xuyên số 1.”
“À, ra là vậy, nên cậu mới chuyển tới lớp 10A3 của trường phổ thông Thiển Xuyên số 1 đúng không?”
“Lập Hạ, cậu biết không, tối hôm đó cậu khóc rồi chỉ trích mình, nói mình có một gia đình hạnh phúc nên không thể hiểu được nỗi buồn của cậu, trong lòng mình nhớ lại rất nhiều chuyện.”
“Xin lỗi, Ngộ Kiến... Hả? Không đúng, vậy ba trăm tệ vừa nãy ở đâu ra thế?”
Ngộ Kiến ngẩng đầu nhìn Lập Hạ, lệ vẫn còn vương nơi khóe mắt, nhưng dưới ánh đèn rực sáng của thành phố, lại trở thành những hạt sáng long lanh. Cô ấy cười trở lại, nói: “Mình đưa cậu tới chỗ mình đang làm thêm nhé.”
Lập Hạ đứng trước cửa một quán bar, ngẩng đầu nhìn tấm biển to đùng viết tên quán “STAMOS”. Ngộ Kiến cũng ngẩng đầu lên cùng Lập Hạ, sau đó nói: “Mình làm việc ở đây nè.”
“Hả? Ở đây? Ngộ Kiến cậu làm gì ở đây...”
“Hát.”
“Hát...”
“Ừm, hát. Bạn trai mình chơi guitar bass ở đây, giờ chỗ này còn chưa mở cửa đâu, phải 9 giờ tối cơ, mình đưa cậu vào xem nhé.”
“Ngộ Kiến có bạn trai à...”
“Ừm.”
Lập Hạ quan sát xung quanh một lượt, thấy mấy cậu thanh niên trang điểm theo phong cách punk1 đứng trên sân khấu, trong đó có một người đang chỉnh âm guitar bass, nhìn thấy Ngộ Kiến và Lập Hạ thì nhảy từ sân khấu xuống. Lập Hạ nhìn người con trai nhuộm tóc vàng trước mặt, dáng người gầy gầy, đôi mắt to đẹp, khóe miệng khi cười lộ vẻ dịu dàng. Cậu ấy xoa đầu Ngộ Kiến, sau đó đưa tay ra trưởng mặt Lập Hạ, nói: “Chào cậu, mình là Thanh Điền.”
1: Văn hóa punk bắt nguồn từ những năm 1970 tại Anh, Úc và Mỹ. Về cơ bản, văn hóa punk ủng hộ tự do ngôn luận. Chính vì punk là một văn hóa chống đối sự đàn áp nói chung nên thời trang punk luôn mang sự gai góc, nổi loạn.
Đã là tháng Năm rồi, gió thổi giữa đêm khuya cũng chẳng còn thấy lạnh. Lập Hạ kéo Ngộ Kiến đi về trường, thi thoảng gặp vài chiếc xe lướt qua trên đường, đèn xe hắt sáng khuôn mặt hai thiếu nữ. Đường quay về trường, hai bên trồng đầy rã hương, trong màn đêm, hương thơm của loài cây này trở nên vô cùng nồng nàn.
“Thanh Điền... Chắc là một người dịu dàng đúng không?”
“Ừ, dịu dàng lắm, chưa thấy cậu ấy lớn tiếng bao giờ.”
“Trước đây, mình luôn cho rằng những người chơi nhạc, đặc biệt là nhạc rock, thường là những kẻ thô lỗ và luộm thuộm, nói toàn những lời tục tĩu và qua lại với vô số phụ nữ. Nhưng mình thấy Thanh Điền thực sự là một người rất đặc biệt đấy... À, Ngộ Kiến cũng rất đặc biệt mà, cho nên hai người mới ở bên nhau.”
“Mình và Thanh Điền là bạn học cùng cấp hai. Bọn mình học cùng một khóa, cùng một lớp, ngồi cùng một bàn. Nhưng cậu biết không, trước năm lớp 9, bọn mình thậm chí còn chưa từng nói chuyện với nhau câu nào. Năm lớp 8, bọn mình bắt đầu ngồi cùng bàn với nhau, lúc ấy, mình không muốn nói chuyện với ai ở trường cả. Cậu ấy là một người dịu dàng, trầm tính và ít nói. Lúc lên lớp mình thường ngủ, mỗi khi thầy giáo gọi mình trả lời câu hỏi, cậu ấy thậm chí còn căng thẳng hơn cả mình. Lần nào cậu ấy cũng đều viết rất to câu trả lời vào góc bên phải quyển nháp của cậu ấy, còn mình chỉ việc nhìn vào và đọc theo thôi. Mỗi lần mình trả lời xong ngồi xuống, đều nghe thấy tiếng cậu ấy thở phào.”
“Như trong tiểu thuyết ngôn tình ấy nhỉ...”
“Nhưng sau đó, mình mới biết Thanh Điền là một người rất có cá tính. Hết lớp 9, cậu ấy đột nhiên quyết định thôi học, rủ vài người bạn thành lập ban nhạc. Lúc đó, bọn mình đã bắt đầu nói chuyện rồi, mình hỏi cậu ấy sao đột nhiên lại không học nữa. Cậu ấy mỉm cười trả lời, bởi vì cảm thấy cuộc đời này rất ngắn, muốn làm một vài việc bản thân yêu thích cho nên không muốn học tiếp nữa. Khi ấy, mình đột nhiên thích dáng vẻ cậu ấy nói chuyện, nét cười tràn khắp khuôn mặt, ngập đầy dũng khí. Từ trước tới giờ, mình vẫn luôn thích những người dũng cảm và kiên cường, bởi những người như vậy mới có thể đội trời đạp đất. Thật ra lúc đó thành tích của cậu ấy rất tốt, chẳng hề kém cạnh lớp trưởng lớp mình.”
“Đúng là một người kỳ quái, suy nghĩ kỳ lạ.”
“Lần đầu bọn mình nói chuyện cũng thú vị lắm. Muốn nghe không?”
“Ừm.”
“Khoảng thời gian từ lớp 8 lên lớp 9, bọn mình phải chuyển đồ từ tủ để đồ của lớp 8 lên tủ để đồ tầng trên của lớp 9. Mình ôm một thùng giấy to đi lên tầng, cậu ấy đi trước mình, mình nâng thùng giấy lên cao quá nên không thấy cậu ấy ở trước mặt nên chẳng may giẫm vào quần cậu ấy, hậu quả là hai đứa bị ngã cầu thang...”
“Sau đó, câu đầu tiên hai cậu nói với nhau là: ‘A, xin lỗi nhé, Thanh Điền...’ và ‘A, đâu có đâu có, là lỗi của mình... Cậu không bị thương chứ, Ngộ Kiến...’ Rồi cả hai đỏ mặt tự hoa đào nở, cõi lòng khẽ rung động, đúng không?”
“Không phải. Nếu là câu đó thì vô nghĩa quá. Hồi bé cậu xem nhiều phim quá rồi hả. Lúc học cấp hai, mình có nói chuyện với ai ở trường đâu, lấy đâu ra cái câu ‘A, xin lỗi nhé’ các kiểu chứ, không đánh nhau là tốt lắm rồi. Sau đó, mình cũng chẳng để ý đến cậu ấy, nhặt những thứ bị rơi ra xếp lại vào thùng rồi tiếp tục đi lên tầng. Đi được vài bước thì nghe cậu ấy gọi tên mình, mình quay đầu lại thì thấy mặt cậu ấy đỏ bừng như sắp bốc cháy đến nơi, miệng ú ớ không biết định nói gì. Mình hơi mất kiên nhẫn hỏi sao thế, cậu ấy khựng lại vài giây rồi đưa tay về phía mình, nói, đồ của cậu rơi vào thùng của mình rồi.”
“Vậy thôi hả?”
“Vậy thôi. Nhưng mà cậu biết thứ bị rơi vào thùng của cậu ấy là gì không?”
“Là cái gì thế?”
“Băng vệ sinh.”
“...”
Mùng 5 tháng Năm tới rồi. Khi tỉnh dậy, Lập Hạ cảm thấy tâm trạng rất tốt. Tối qua mẹ gọi tới chúc mừng sinh nhật, Lập Hạ vẫn giống những sinh nhật trước, nói với mẹ câu “Cảm ơn mẹ.”
Cả ngày hôm ấy Lập Hạ rất vui, mặc dù không có quà nhưng vẫn cười tươi tắn. Cô chẳng nói với ai hôm nay là sinh nhật mình, thực ra sinh nhật cũng chỉ là một ngày trong năm thôi mà, Lập Hạ vẫn luôn nghĩ thế.
Buổi tối đang đọc sách dưới đèn học thì nghe ở dưới lầu có người đang ho. Lúc đầu Lập Hạ còn không để ý lắm, nhưng sau đó thấy người kia cứ ho mãi, Lập Hạ liền thò đầu ra xem thử, chợt thấy Phó Tiểu Tư, Trình Thất Thất và Lục Chi Ngang đang vẫy vẫy tay ở dưới lầu.
Lập Hạ gọi Ngộ Kiến xuống cùng mình, cũng không biết là có chuyện gì mà muộn thế này còn tới, lại còn là tổ hợp ba kẻ mộng mơ này nữa.
Ra đến cổng, Lập Hạ mới biết ba người họ mang theo quà tới. Ba chiếc hộp được đưa vào qua khe cửa của chiếc cổng sắt. Lập Hạ ngoài miệng không nói nhưng trong lòng thực sự rất cảm động. Đây là lần đầu tiên cô được nhận quà kể từ khi đến Thiển Xuyên. Nhoài người về phía cánh cổng sắt, Lập Hạ không ngừng nói cảm ơn, ngoài câu ấy ra, cô cũng chẳng biết nói gì nữa.
Lập Hạ nhìn Thất Thất ở ngoài cổng rồi hỏi: “Sao cậu còn chưa về phòng ký túc, muộn thế này rồi?”
“Hôm nay không về phòng ký túc nữa, mình tới nhà họ hàng ngủ.”
“Ồ... Thất Thất nói cho hai cậu biết sinh nhật mình hả?”
“Không phải, trên thẻ học sinh có mà, lần trước điền phiếu đăng ký, lúc cậu đưa cho tớ, tớ đã thấy rồi.” Phó Tiểu Tư đút tay vào túi, nói.
Ngộ Kiến nhìn ba người ở ngoài cổng sắt, sau đó lại nhìn Lập Hạ. Từ cuộc đối thoại của bọn họ có thể biết hôm nay là sinh nhật Lập Hạ, nhưng đối lập với ba người hộp to hộp nhỏ ngoài kia, hai tay của mình lại trống trơn thế này, thực sự khó coi quá. Những cảm xúc trong lòng không biết phát tiết thế nào, một mặt cảm thấy bản thân đã không để ý được hôm nay là sinh nhật Lập Hạ, mặt khác lại cảm thấy hụt hẫng khi Lập Hạ không cho mình biết, nhưng Ngộ Kiến vẫn hỏi một câu: “Hôm nay là sinh nhật cậu à?”
Lập Hạ quay lại nhìn Ngộ Kiến, có chút ngại ngùng nói: “Ừ... Cũng vì không muốn nói cho ai biết nên mình mới không bảo gì với cậu. Thật ngại quá.”
Ngộ Kiến nhún vai, đút tay vào túi rồi thở dài: “Không chuẩn bị quà cho cậu rồi.”
Lập Hạ xua tay: “Không cần, không cần.”
Ngộ Kiến ngẩng lên, nghiêng đầu thất thần hồi lâu rồi nói: “Hay là mình hát cho cậu nghe nhé, chắc cậu chưa nghe mình hát bao giờ đúng không?”
Phải hình dung giọng hát ấy như thế nào nhỉ?
Giống như giữa bầu trời đêm đen mịt mờ đột nhiên có ngàn vạn cánh chim mạnh mẽ bay lên. Đó không phải là một giọng ca trong trẻo nhưng lại lảnh lót ngân vang, giống như đem theo sức mạnh của triều dương hướng thẳng tầng trời. Lập Hạ đột nhiên sinh ra ảo giác, giống như trong tiết mục văn nghệ, lúc Phó Tiểu Tư nắm tay cô, trước mắt cô bỗng nhiên xuất hiện những mảng màu vô cùng diễm lệ. Lập Hạ chợt muốn khóc, bản thân cô cũng chẳng biết vì sao chỉ là nhìn thấy biểu cảm chân thành của Ngộ Kiến, trong lòng vô cùng cảm động mà thôi. Đến cả giọng ca số một của trường như Thất Thất cũng chưa từng khiến Lập Hạ cảm động đến thế, Lập Hạ nghĩ, Ngộ Kiến chắc chắn đã dùng cả sinh mệnh của mình để hát.
Lập Hạ quay lại nhìn Thất Thất, Thất Thất chăm chú nhìn Ngộ Kiến, đôi mắt sáng rực. Thất Thất vốn luôn cảm thấy mình hát đã được coi là hay lắm rồi, nhưng giờ nghe giọng hát của Ngộ Kiến, mới biết cái gì được gọi là thanh âm có sức mạnh của sinh mệnh. Âm cao giống như cây lúa mạch vươn thẳng về ánh dương, âm ngân trầm thấp như dội về từ khe núi sâu hun hút, nước suối, hơi nước, núi non, biển cả, thế giới quay về tối tăm, còn âm thanh bắt đầu phác họa lần nữa thiên địa ngũ hành.
Lập Hạ, cậu biết không, chính nhờ sinh nhật năm lớp 10 của cậu, được thấy Ngộ Kiến đứng hát trước mắt, tớ mới chọn ca hát. Từ lúc đó, tớ mới thực sự biết được việc dùng cả sinh mệnh để hát sẽ đem tới sức mạnh tràn trề tới nhường nào. Giọng hát thực sự có thể mang lại dũng khí, khiến con người ta trở nên dũng cảm, chỉ cần hát lên, chúng ta sẽ cảm thấy tràn đầy sức mạnh.
--- Năm 2003, Thất Thất
Quay về phòng, Lập Hạ mở hộp quà của Thất Thất trước. Lúc bóc giấy gói quà ra, Lập Hạ nhìn thấy một bộ đồ giống y chang bộ đồ của Lý Yên Nhiên đã bị mình làm bẩn, trong hộp còn có một mảnh giấy, bên trên có nét chữ của Thất Thất, “Hãy để những ác mộng xấu xí kia biến mất hết đi.” Chắc là Phó Tiểu Tư và Lục Chi Ngang nói cho Thất Thất biết rồi, Lập Hạ cảm thấy vô cùng ấm áp.
Còn quà của Lục Chi Ngang thì khá quái dị, là một con búp bê nam đầu tóc rối bù trông gần giống với cậu ta. Lập Hạ vừa sờ vào tóc của nó thì nó liền phát ra mấy tràng cười khiến cô giật bắn mình, nghe một hồi mới biết đó là tiếng cười của Lục Chi Ngang. Trong hộp còn có một tấm thiệp, bên trên có nét chữ đẹp đẽ của Lục Chi Ngang: “Ghi lại giọng cười ngầu nhất, hào sảng nhất của mình, hy vọng những lúc buồn, nghe nó sẽ khiến cậu quên đi phiền não.”
Cuối cùng là quà của Phó Tiểu Tư. Lập Hạ cầm chiếc hộp trên tay một hồi rồi mới mở ra, nhưng mở ra rồi, Lập Hạ lại há hốc miệng không nói nên lời. Trong hộp là bảy bức vẽ của Tế Tư và một tấm thiệp viết: “Lập Hạ, sinh nhật mười bảy tuổi vui vẻ.”
Lúc đóng nắp hộp lại, Lập Hạ cảm thấy có thứ gì đó chảy dọc trên mặt, nóng như thiêu đốt.
Sinh nhật vui vẻ nhất trong mười bảy năm qua, cảm ơn các cậu.
Về Thất Huyện được một tháng, kỳ nghỉ hè cũng đã trôi qua một nửa. Thật ra nghĩ lại cũng chẳng nhớ học kỳ trước đã kết thúc thế nào, chỉ biết kỳ kiểm tra cuối như muốn lấy mạng cô vậy, vật lộn tới trầy da tróc vảy. Nhưng tốt xấu gì, cô cũng được lọt vào top 10 cả năm, giành được học bổng cao nhất.
Những ngày ở nhà thường rất rảnh rang, Chủ nhật nào cô cũng gọi điện thoại cho Ngộ Kiến, có lúc còn nói về cả chuyện trước kia của Ngộ Kiến và Thanh Điền nữa. Lập Hạ rất ngưỡng mộ Ngộ Kiến vì có người bạn trai ở bên từ khi còn nhỏ tới lúc trưởng thành như vậy. Mỗi lần như thế, cô đều nói với Ngộ Kiến rằng Ngộ Kiến thật hạnh phúc. Ngộ Kiến cũng chẳng nói gì, chỉ cười cười.
Thực ra cũng không phải chẳng có chuyện gì phiền lòng trong kỳ nghỉ. Lúc kết thúc học kỳ, thầy giáo tuyên bố việc chọn ban Xã hội hay ban Tự nhiên, nhưng bản thân Lập Hạ vẫn chưa biết chọn thế nào. Mặc dù cô thích ban Tự nhiên, nhưng môn Hóa thật khó nhằn, học Văn thì lại quá mệt mỏi. Lập Hạ vốn dĩ không thích mấy người quàng khăn trắng cả ngày thương cảm ngâm thơ, nhưng trong trường vẫn có nhiều người hay cố làm ra vẻ lắm, cũng chỉ lừa được mấy em gái nhỏ cấp hai mà thôi, Lập Hạ nghĩ.
Lập Hạ cứ trì hoãn mãi, nghĩ còn lâu mới khai giảng, nhưng cứ vậy hoài rồi một tháng cũng đã trôi qua, dù gì cũng phải đưa ra quyết định.
Mọi chuyện đều cần có kết quả. Học kỳ sau đã là lớp 11 rồi, chớp mắt sẽ qua một nửa năm tháng học cấp ba. Mà năm 1997 sắp tới cũng là một năm rất quan trọng, việc Hồng Kông trở về với Trung Quốc ngày càng thu hút sự chú ý của quần chúng. Trên những con phố lớn, người ta rất hay thấy những tấm biển đếm ngược. Mỗi lần đi dưới những tấm bảng điện tử đó, Lập Hạ đều nghĩ một năm nữa thôi, phía sau lớp học sẽ có rất nhiều tấm bảng thế này, bên trên ghi “Cách ngày thi đại học xx ngày”. Trước đây, cô đã từng thấy chúng ở trong phòng học của lớp khóa trên. Nhưng mình mới học xong lớp 10 mà, lo chuyện này hình như vẫn hơi sớm, chi bằng nghĩ việc chọn ban Tự nhiên hay ban Xã hội cho thiết thực.
Trời càng ngày càng nóng. Mặc dù Thất Huyện được bóng mát cây xanh bao phủ, nhưng vẫn bị ánh mặt trời thiêu đốt.
Lập Hạ ăn xong một miếng dưa hấu thì cầm điện thoại lên gọi cho Tiểu Tư, hỏi han về vấn đề chọn ban, không biết cậu ấy và Lục Chi Ngang quyết định thế nào. Nếu như phải rời xa bọn họ, chắc mình cũng sẽ có chút cô đơn nhỉ? Lần trước, Phó Tiểu Tư gọi tới và để lại hai số di động, là số mà cậu ấy và Lục Chi Ngang mới mua. Vì trong trường không được dùng điện thoại, chỉ lúc nghỉ hè, hai người họ mới được lấy ra sử dụng. Lúc ấy, Lập Hạ còn mắng bọn họ xa xỉ quá, bởi vậy nên Trung Quốc mới không thể giàu lên được.
Điện thoại đổ chuông rất lâu mà không ai nghe máy, chắc là cậu ấy không mang theo người rồi. Lúc chuẩn bị cúp máy, Lập Hạ lại nghe thấy giọng nói không chút cảm xúc của Phó Tiểu Tư: “A lô...”
Lập Hạ vội vàng nói: “Tiểu Tư, mình là Lập Hạ. Còn tưởng cậu không cầm điện thoại chứ. Cậu đang làm gì thế?”
“Dự đám tang.”
“Đám tang của ai vậy?”
“... Mẹ Lục Chi Ngang...”
Phó Tiểu Tư chợt nghe thấy tiếng “cạch” truyền ra từ điện thoại, sau đó, đầu dây bên kia đột ngột cúp máy.
Ngẩng đầu lên thấy Lục Chi Ngang vẫn đang ngồi ở góc tường, đầu vùi sâu vào đầu gối, Phó Tiểu Tư rất muốn đi qua nói gì đó với cậu ấy, nói gì cũng được, nhưng lại không đủ dũng khí để bước đến.
Sợi dây thần kinh nào đó trong cơ thể phát ra tín hiệu đau đớn.
Mùa hạ chắc sắp trôi qua rồi nhỉ. Mùa hạ dài lê thê, buồn ngủ và mơ hồ.
1: Bướm Yến Vĩ: Còn gọi là Bướm đuôi yến, thuộc họ bướm Phượng bao gồm hơn 550 loài bướm lớn có nhiều màu sắc, sống chủ yếu ờ vùng nhiệt đới, trên tất cả các lục địa, trừ châu Nam Cực.