Nghe thấy lời của thuyền trưởng Huyết Nha, Huyết Phủ siết chặt lấy hai bên tay vịn ghế, ngón tay lún sâu vào trong gỗ mà không hay biết, dường như đang cân nhắc lợi hại của biện pháp này.
"Nghe thấy chưa, mau bảo người đi làm đi, bắt đám năm đại gia tộc chết tiệt ở hải vực Phỉ Thúy kia giúp chúng ta tìm!" Người duy nhất thuộc hệ pháp thuật cấp Hoàng Kim ra lệnh cho thuộc hạ. Hắn mặc một bộ pháp bào, trước ngực thêu một đóa sóng nước màu vàng, chứng tỏ hắn là một pháp sư hệ Thủy, biệt danh là "Huyết Lãng".
Đừng nhìn vẻ ngoài gầy gò của hắn, pháp sư hệ Thủy là nghề khó đối phó nhất trên biển, chiếm ưu thế về địa lợi, uy lực ma pháp hệ Thủy vượt xa các hệ khác.
"Vậy chúng ta không đi tìm đối phương nữa sao? Cứ ngồi đợi thế này thì có ý nghĩa gì!" Vị thuyền trưởng chưa từng lên tiếng đột ngột nói. Giọng hắn thô kệch, cộng thêm vóc dáng vạm vỡ, là kẻ hiếu chiến nhất trong số các thuyền trưởng của hải tặc Huyết Chiến.
"Huyết Phủ, chúng ta đến hải vực Vạn Nhận Thâm đi, xé xác con tàu đó ra để báo thù cho thằng nhóc Độc Nhãn!" Tiết Giải nói tiếp, sát khí trên người tỏa ra ngùn ngụt, bảo sao có người gọi hắn là "Huyết Phong Tử".
"Hải vực Vạn Nhận Thâm đâu phải muốn vào là vào, cần phải đi sâu vào vùng biển trống của châu Thanh Tây, vô cùng nguy hiểm!" Huyết Lãng phản bác.
"Hề hề, hải tặc Huyết Chiến chúng ta còn chưa thấy nguy hiểm nào chưa từng trải qua sao? Lão tử chẳng phải vẫn sống khỏe re đó thôi. Huyết Phủ, rốt cuộc có đi hay không?" Trên mặt Tiết Giải lộ vẻ mất kiên nhẫn.
"Chuyện này...!" Huyết Phủ rõ ràng có chút động lòng, nhưng hắn biết Tiết Giải vốn không đáng tin, không thể đem mạng sống của anh em ra đùa giỡn, đành hướng ánh mắt về phía Huyết Lãng.
"Chắc chắn chúng ở thành Đao Phong, mà thành Đao Phong lại không cho phép ẩu đả. Nghe nói thực lực của thành chủ thành Đao Phong đã đạt đến cấp Thương Khung rồi, chẳng lẽ các ngươi còn muốn làm càn ở đó sao!" Huyết Lãng khinh khỉnh nói. Hắn ghét nhất là bàn bạc chuyện với Tiết Giải, cái gì cũng muốn dùng vũ lực giải quyết, những chuyện khác thì mặc kệ.
"Đồ nhát gan, bảo sao thống lĩnh không cho ngươi làm thuyền trưởng!" Tiết Giải chửi thề, giọng hắn oang oang không hề che đậy, tất cả mọi người trong phòng đều nghe thấy.
"Huyết Phong Tử, người khác sợ ngươi chứ ta không sợ, có giỏi thì ra ngoài đấu một trận, để ngươi biết tay Lãng gia gia của ngươi!" Huyết Lãng bị chọc trúng chỗ đau, kích động chỉ tay vào hắn nói.
"Sợ ngươi chắc!" Tiết Giải ngẩng đầu, không chịu yếu thế trừng mắt nhìn lại.
Các đại lão của đoàn hải tặc cãi nhau ỏm tỏi, thuộc hạ bên dưới không ai dám hé răng.
Thông qua tin tức này, họ bắt đầu coi trọng con tàu Kim Tuyền hơn một chút, dù sao cũng là con tàu dám xông vào hải vực Vạn Nhận Thâm, chắc chắn phải có bản lĩnh. Nhưng cũng chỉ là coi trọng một chút thôi, trong nhận thức của họ, chỉ cần một lần chạm mặt là có thể tiêu diệt đối phương. Cuối cùng, vì nhiều lý do, đoàn hải tặc Huyết Chiến không xuất phát đến hải vực Vạn Nhận Thâm, mà ráo riết nghe ngóng người thân của Vạn Thiên Đông và những người khác, muốn khống chế họ rồi dụ con tàu Kim Tuyền ra ngoài.
Vạn Thiên Đông không hề biết có người đang tìm mình báo thù, Kim Tuyền đang lướt trên vùng biển Tự Do, tiến về phía hải vực Phỉ Thúy.
Chỉ còn năm ngày nữa là tới hải vực Phỉ Thúy, Kim Tuyền vẫn giữ tốc độ tối đa. Độ hoạt động của các nguyên tố trên vùng biển Tự Do không cao, nồng độ kém xa vùng biển trống, thú biển tự nhiên không nhiều. Cộng thêm sự uy hiếp từ tế đàn Cự Thú, dọc đường đi, không một con thú biển nào dám gây phiền phức cho họ.
Có đôi khi, khí tức uy hiếp trên tế đàn Cự Thú cũng chẳng phải là chuyện tốt lành gì! Vạn Thiên Đông gần đây nghĩ như vậy.
"Lĩnh chủ ca ca, trên trời xuất hiện một con thú biển biết bay, mau dùng lưới năng lượng ma pháp bắt nó lại!" Đột nhiên, Hải Bối Nhi reo lên, tay chỉ lên trời.
"Đâu cơ!" Trên ghế nằm, Vạn Thiên Đông dụi mắt lờ mờ nhìn theo, nhưng khi hắn nhìn tới thì đối phương đã không còn ở phía trên Kim Tuyền nữa.
Đó là một con thú Tứ Dực Thiết Sí, một loại thú biển thường thấy trên biển, thường xuất hiện theo bầy đàn.
Vạn Thiên Đông hơi nhíu mày, không biết có phải do hắn nhìn nhầm hay không, dường như khi con thú Tứ Dực Thiết Sí chú ý tới Kim Tuyền, trong mắt nó lóe lên tia sáng lạ. Nghĩ lại, hắn cho rằng chắc chắn là do mình hoa mắt, trí thông minh của thú Tứ Dực Thiết Sí không cao, không thể có hành động mang tính nhân hóa như vậy.
"Ái chà, bay mất rồi, thế thì chịu thôi!" Vạn Thiên Đông lật người, tiếp tục ngủ.
Thành Thanh Tùng, trong ngoài thành đều trồng đầy thông xanh, là phân bộ của Công hội Lính đánh thuê tại hải vực Phỉ Thúy, trực tiếp quản lý tất cả các chi bộ Công hội Lính đánh thuê ở hải vực Phỉ Thúy và các hải vực nhỏ lân cận.
Ở trung tâm thành phố là đại điện phân bộ của Công hội Lính đánh thuê. Xung quanh đại điện được chia thành từng khu vực lan dần ra ngoài. Khu vực gần Công hội Lính đánh thuê nhất là rộng lớn nhất, có ba khu như vậy, là nơi đóng quân của ba đoàn lính đánh thuê cấp Hoàng Kim.
Quy tắc của đoàn lính đánh thuê là đoàn cấp Hoàng Kim phải có ít nhất một người đạt cấp Hoàng Kim. Ba đoàn lính đánh thuê cấp Hoàng Kim này là lực lượng nòng cốt của Công hội Lính đánh thuê tại hải vực Phỉ Thúy, cùng với sức mạnh của bản thân phân bộ, chống đỡ toàn bộ cục diện của hải vực Phỉ Thúy.
Trên bầu trời thành Thanh Tùng, một con thú Tứ Dực Thiết Sí lao nhanh qua, chui vào địa bàn của một đoàn lính đánh thuê cấp Hoàng Kim.
Đoàn lính đánh thuê Hung Lang, đoàn trưởng là Lang Tam, lúc này hắn đang trầm tư trong phòng khách.
"Cộc cộc cộc!" Tiếng gõ cửa vang lên.
"Đại ca, có tin tức quan trọng!" Lang Tam nhận ra giọng của tâm phúc mình.
"Vào đi!" Lang Tam ngồi tùy ý trên ghế chủ tọa, nhưng vẫn tạo áp lực cho người bước vào, người kia vội vã hành lễ.
"Đại ca, con thú Tứ Dực Thiết Sí của chúng ta trên biển đã phát hiện con tàu mà Huyết Chiến và năm đại gia tộc treo thưởng, đang tiến gần về phía hải vực Phỉ Thúy!" Người đến không dám chậm trễ, vội vàng báo cáo tin tức mình nhận được.
"Gần đây chúng ta đâu có phái người đi tìm chúng, sao lại dò ra tin tức của đối phương được?" Lang Tam ngạc nhiên hỏi. Hắn không hề ra lệnh này, trước đó đã từ bỏ rồi, quá tốn nhân lực vật lực mà không thu lại được gì. Chẳng lẽ có người tự ý đi tuần tra?
Thấy đoàn trưởng nhìn chằm chằm vào mình, người báo cáo biết đại ca đã hiểu lầm, vội giải thích: "Là con thú Tứ Dực Thiết Sí đi dạo tình cờ phát hiện ra, còn cách hải vực Phỉ Thúy hơn ba ngày đường nữa!"
Mỗi thế lực lớn đều có phương pháp truyền tin độc đáo, Hung Lang đương nhiên cũng có, nhưng cần dựa vào thú Tứ Dực Thiết Sí và phải giữ được linh tính của chúng, cho nên cứ cách một khoảng thời gian, thú Tứ Dực Thiết Sí trong đoàn sẽ có kỳ nghỉ để chúng tự do hành động, bay lượn trên biển.
Không ngờ lần này lại có thu hoạch bất ngờ!
"Ra là vậy, thông báo xuống dưới, chuẩn bị xuất kích, khoản tiền thưởng của Huyết Chiến đoàn Hung Lang chúng ta lấy!" Lang Tam không cảm xúc nói, khiến người khác không đoán được hắn đang nghĩ gì.
Một lát sau, người dân thành Thanh Tùng phát hiện đoàn lính đánh thuê Hung Lang lại xuất nhiệm vụ, hơn nữa còn là nhiệm vụ lớn huy động cả đoàn.
Mười con tàu nhanh chóng rời cảng, hướng về phía bắc hải vực Phỉ Thúy.
Lại là một ngày nắng chói chang.
Kim Tuyền thẳng tiến về phía hải vực Phỉ Thúy, chỉ còn cách một ngày rưỡi đường. Dù hải vực Phỉ Thúy không phải quê hương của Vạn Thiên Đông, nhưng trong lòng hắn luôn có cảm giác bồi hồi như sắp về nhà.
Trước đây ở hải vực Phỉ Thúy, tuy thời gian ở lại không lâu nhưng đã xảy ra rất nhiều chuyện, vài lần cận kề cái chết, đi dạo trên ranh giới sinh tử, còn tiêu diệt cả một đoàn hải tặc và hạm đội của nhà Nam Môn, cuối cùng buộc phải rời đi. Tất cả những điều này vẫn còn hiện rõ trước mắt, khiến năm người Vạn Thiên Đông khó lòng quên được!
Nhà Nam Môn! Nếu còn dám chọc vào ta, nhất định sẽ cho các ngươi nếm đủ mùi đau khổ! Vạn Thiên Đông thầm mong đợi, hy vọng lũ công tử bột nhà Nam Môn lại đến gây chuyện, như vậy hắn có thể danh chính ngôn thuận mà đánh đập nhà Nam Môn.
"Lĩnh chủ ca ca, có thú biển biết bay xuất hiện, ở ngay gần chúng ta!" Hải Bối Nhi chỉ tay lên bầu trời nói.
Vạn Thiên Đông thầm giật mình, thông qua tháp cảm ứng, hắn chắc chắn cảm nhận được mục tiêu của con thú Tứ Dực Thiết Sí này chính là Kim Tuyền, ánh mắt nó luôn dừng lại trên con tàu.
Khoảng cách quá xa, hắn muốn để Thanh Hồ đuổi theo cũng chưa chắc đã kịp, tốc độ của thú Tứ Dực Thiết Sí không hề chậm.
Thấy con thú Tứ Dực Thiết Sí rời đi, Vạn Thiên Đông kích hoạt "Kết giới U Quang", Kim Tuyền biến mất trên mặt biển nhưng không hề đổi hướng.
Hắn muốn xem xem, là kẻ nào đang nhắm vào Kim Tuyền!
Thực lực của họ bây giờ đã khác xưa, không cần phải trốn tránh nữa!