Hương Sắc Khuynh Thành

Lượt đọc: 64679 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Q3 - Chương 180
Chỉ làm nền cho người ta. (1)

❊ ❊ ❊

Chuyến này thì động tĩnh lớn rồi, cảnh sát đường cao tốc tới hiện trường tức thì ngồi xuống nôn ọe liên hồi, người bị lựu đạn nổ trúng mặt chỉ còn là đống thịt nát. Xem sơ qua hiện trường, một người báo cáo, hai người bị thương do tai nạn xe. Cứu viện tới lập tức dọn chướng ngại, lệnh xe nhường đường sang bên, thông lối đi trước.

Trạm thu phí, đường đã phong tỏa, chỉ cho xe cảnh sát đi qua, khi tới hiện trường xe bị kẹt đã được phân làn quá nửa. Phạm Hồng Trù nhảy trên xe xuống, được cảnh sát địa phương dẫn đi xem hiện trường, đưa tay ra:" Bản đồ."

Thượng Mã, Bắc Trang, Cơ Gia Loan, Lưu Trang, trên bản đồ một dải này chỉ ghi chú bốn con đường, bán kinh hoạt động của moto ít nhất 200km, đây là khu rừng núi, rất khó bắt.

"Nhất định phải bắt được hắn, kẻ ngày điên rồi." Phạm Hồng Trù nhìn cảnh tượng thương vong, đến ông ta cũng phải hoài nghi phán đoán của mình, tội phạm thăng cấp vượt xa tưởng tượng của ông ta, thứ gì khiến hắn dùng tới thủ đoạn kịch liệt như thế?

Đáp án có rất nhanh, từ miệng người bị thương tiết lộ, giao dịch trị giá 300 vạn, tiền bị lấy đi, đó là số tiền khiến người ta dám làm bất kỳ điều gì rồi.

Ông ta nhìn xe cảnh sát càng lúc càng nhiều, nhìn đồng nghiệp đuổi theo tuyến đường ác đồ bỏ trốn, nhìn hiện trường thê thảm, lòng dâng lên cảm giác bất lực. Chỉ huy từ nhiều cửa, lại khu vực rừng núi, không biết lần này có để hắn ung dung bỏ đi như trước kia không?

…….. ……… ……….

"Đợi đã các anh em."

Người cầm đầu đưa tay ra ngăn cản mấy anh em máu dồn lên đầu, đều là anh em ăn lương hội sở, sống cuộc sống nhìn người khác đỏ mắt, thấy người ta chơi gái mà nóng người, nói ra toàn là người cùng khổ, thế nên thường ngày tình cảm không tệ.

Có người hỏi:" Sao thế anh Lý?"

"Đừng đuổi nữa, có mạng để kiếm cũng chẳng có mạng để tiêu đâu." Hắn vừa nói vừa nghiêng tai nghe tiếng còi cảnh sát, vừa dừng lại một lúc liền thấy đại đội xe cảnh sát phóng trên đường thôn, thanh thế kinh người:

Cả đám dừng lại, nhìn xe cảnh sát là rùng mình, lòng dần bình tĩnh lại thì sợ hãi dâng lên, một tháng lương mấy nghìn, nghe thấy mấy trăm vạn đúng là nhất thời đầu óc mê muội, nhưng giờ thấy không đáng nữa. Có người phụ họa:" Đúng đấy, thằng chó đó không muốn sống mà."

"Nhưng về ăn nói thế nào?"

"Nói cái rắm ấy, chết mẹ nó 5 người rồi, giám đốc Ngô có khi còn chẳng lăn lộn được nữa. Đi, giải tán, kiếm cơm ở đâu chẳng được." Người cầm đầu nghĩ kỹ rồi, đi luôn, người khác bám theo, bọn họ không biết đường xá, đành đi bộ về Lộ Châu.

Người còn mang vũ khí, người thấy nhiều xe cảnh sát thì vứt rồi, cái máy định vị vẫn kêu tít tít, người cầm đầu ném ra ngoài đường chẳng chút lưu luyến.

Lúc này đường cao tốc đã hỗn loạn, xe cấp cứu, xe cảnh sát, xe cứu hộ ra sức hú còi phóng nhanh. Nơi xảy ra sự cố đã bị cảnh sát vây quanh cảnh giới, nhưng không ngăn cản được người tò mò, đấu súng rồi vụ nổ, tin đồn lan đi theo làn xe được khai thông, truyền khắp Lộ Châu nhanh hơn tốc độ xe.

"Tổ một, tìm hướng bắc, lập trạm ven đường."

"Trung đội hai phụ trách dải Bắc Trang, lập chốt chặn ở ngã ba, mục tiêu xe moto địa hình."

"Lưu Trang, tình hình thế nào, báo cáo."

Chỉ huy đặc cảnh đứng trên xe liên tục rống vào bộ đàm, tới hiện trường trước tiên chính là bọn họ, quyền chỉ huy lâm thời nắm trong tay họ.

Đã hơn 20 phút sau khi chuyện xảy ra, vậy mà không phát hiện được chút tung tích nào của nghi phạm, cả chỉ huy cũng sốt ruột, đang đi đi lại lại có người tới gần:" Đồng chí, không phối hợp với hình cảnh à?"

"Này, ông là ai, sao nghe ngóng chuyện cảnh sát." Viên chỉ huy cảnh giác nhìn ông già, rất khó chịu, khi ông già đưa giấy tờ ra, hắn vội đứng nghiêm kính lễ:" Xin lỗi."

Phạm Hồng Trù lấy lại giấy tờ, trình bày mình đang truy đuổi nghi phạm nổ súng ở khách sạn Đông Minh. Vị chỉ huy đặc cảnh nghe vậy lắc đầu:" Không phải đâu, tôi biết chuyện bắn lén đó, nhưng kẻ này chắc chắn không phải, hắn trực tiếp ném lựu đạn giết người, tôi chưa bao giờ thấy kẻ nào hung bạo như thế."

"Không phải, đội trưởng Tần, chúng tôi vừa tra ra nghi phạm ở đường cao tốc, đồng chí phối hợp với bên hình cảnh xem xem đội trọng án ở đâu?"

Viên chỉ huy kia cầm bộ đám nói một hồi rồi trả lời:" Bọn họ không tham gia, đặc cảnh, chống bạo động, trị án đều tới nhưng không có họ. Đám đó làm chút chuyện trộm gà bắt chó còn được chứ chơi súng đạn thật thì không nổi đâu."

Lão Phạm chẳng biết nói gì, điều phối giữa các đơn vị đã khó, chẳng ai nể ai, mà lại còn phải điều phố khác vùng càng khó. Ông ta nói một chút nhận định của mình, nhưng viên chỉ huy kia chẳng thích có người chỉ tay múa chân trước mặt, đành thở dài lui ra, quay về xe.

Vị hình cảnh đi cùng hỏi:" Thầy Phạm, giờ quá nửa lực lượng cảnh sát trong thành phố đã bị điều tới đây, liệu có phải hắn không?"

"Phải cũng không bắt được đâu."

"Vì sao?"

"Nếu hắn không thoát được hiện trường đầu tiên thì hắn đã chẳng phải tay súng kia." Phạm Hồng Trù khép mắt lại, một nghi vấn lớn vẫn quanh quản trong đầu, vì sao phong cách gây án lại thay đổi lớn như thế?

Đầu đường xã Thượng Mã, đại đội cảnh sát lấy xe làm vật cản, kiểm tra người qua lại, đặc biệt là xe moto, nhưng bắt được cả đống xe không biển, toàn là người trong thôn, chẳng thấy tay súng đâu.

Bắc Trang, nơi này cách ga tàu không xa, người càng hỗn loạn, lập tới ba tầng cảnh giới, làm đám trộm than đi bán không dám lên đường. Bắt được một đống xe moto đấy, nhưng toàn chở hàng hóa, không ít người còn nhổ nước bọt vào cảnh sát.

Cơ Gia Loan, góc đông bắc Lộ Châu, truy kích tới chân núi rồi mà chẳng thấy bóng người, Lưu Trang cũng không ngoại lệ, ngay khi tình huống xảy ra đã liên hệ trị an giăng lưới lớn, dùng đến cả vũ cảnh, sóng đến bóng ma cũng chẳng có. Giờ mới nhận ra nghi phạm không ngốc, ở nơi thành phố tiếp giáp nông thôn, lại là vùng núi này, xe moto địa hình quá nhiều, mà xe nào cũng treo hai cái giỏ lớn phía sau, không phải rau thì cũng là phân bón, trông người thì đều giống nghi phạm.

Lộ Châu thiếu gì chứ sao thiếu người tướng mạo hung dữ.

Hơn 40 phút qua rồi, chốt chặn kéo thêm 10 km, đồn công an xã, thị trấn, trị an thôn đều được huy đùng, cuộc đại truy lùng kiểu Trung Quốc được triển khai, dùng chiến thuật biển người ép nghi phạm.

Lại thêm 20 phút nữa, vẫn không có kết quả, đúng một tiếng rồi, kẻ đó như biến mất khỏi nhân gian.

"Dừng lại, dừng lại."

Trạm Thượng Mã, cảnh sát ngăn cản một chiếc xe nông dụng đi qua.

Trong xe thò ra một khuôn mặt đen đúa, dùng tiếng bản địa Lộ Châu hỏi:" Cái gì?"

"Kiểm tra." Cảnh sát không khách khí quát, lên xe xem, toàn là than vụn, nguồn gốc khả nghi, nhưng xung quanh đây đều làm nghề vận chuyển than này, kiểm tra giấy chứng minh xong cho đi:

Cái xe nông dụng lại chạy uỳnh uỵch rời đi.

Một tiếng rồi, đã làm rất nhiều việc, bao gồm cả rời khỏi hiện trường, thay đổi công cụ giao thông, hóa trang quay về, hắn cười khẩy, chắc bọn chúng vẫn đang đi tìm cái xe moto.

Mỗi lần ngang nhiên rời đi trước mắt cảnh sát đều mang lại cho hắn thỏa mãn tâm lý cực lớn, còn hơn tiền và nữ nhân. Đúng, hắn chính là tay súng đã trốn thoát khỏi hiện trường.

Xe đi trên đường thôn, rẽ vào đường cấp hai, tiếp tục đi về phía trước là Lộ Châu, chốt chặn lập ở bốn phía, đường về Lộ Châu lại không có cái nào. Hắn đã quá quen với cảnh sát, hắn biết cảnh sát phán đoán nghi phạm chạy ra khỏi tỉnh, ai nghĩ sẽ ngang nhiên quay về.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 10 năm 2024

« Lùi Tiến »