Hương Sắc Khuynh Thành

Lượt đọc: 64679 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Q3 - Chương 188
Chim nhạn bay về nam, lệ tương tư. (2)

❊ ❊ ❊

Mọi người không để ý mặt Tống Tư Oánh đanh lại, xoay người bỏ đi. Cô vừa lên xe thì Lưu Thúy Vân phát hiện, kéo kéo chồng, Tư Mộ Hiền nói nhỏ:" Thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện."

"Nhưng phải làm sao, hay là tôi không đi làm nữa, chúng ta ở đây một chút, đề phòng lão đại nghĩ quẩn tuẫn tình ... Úi úi, vợ, sao cứ nhéo anh thế." Lời Lôi Đại Bằng bị Chương Vân cắt ngang:

Chuyện cũ chưa hết chuyện mới đã tới, khi nhìn thấy hai cái xe đỗ lại, Tư Mộ Hiền đắng miệng.

Từ rất xa Đằng Hồng Ngọc đã nói lớn:" Á, bọn nhóc đều ở đây hả? Đứa nào đứa nấy mặt như đưa đám là sao ... Vào nhà đi, Đơn Dũng đâu? Thằng nhãi đó ngày càng không ra sao, Toan Ny từ xa tới mà nó không hỏi một tiếng."

Tới gần phát hiện sắc mặt cả đám khác lạ, hòi ra mới biết câu chuyện, Đằng Hồng Ngọc cuống lên nhìn Trịnh Cẩm Thiền, bà không hiểu lắm thế giới tình cảm của con trai. Có điều cô gái kia quá xa xôi lại xa lạ, không bằng cô gái bên cạnh được bà rất vừa ý.

Lão Đơn nói:" Để bọn trẻ tự giải quyết đi, chúng ta xen vào không thích hợp đâu. Lão Trịnh, đi xem rượu Khúc tôi cất giữ."

"Cái lão già không chịu chết, chẳng biết quan tâm tới con cái ... Toan Ny ... Này, cháu đi đâu?" Đằng Hồng Ngọc không ngăn được chồng, cũng không ngăn được Trịnh Cầm Thiền:

Chỉ thấy vị tổng giám đốc Trịnh một thân OL thẫm màu đoan trang yểu điệu đang gõ cửa nhà, mọi người thấy Đơn Dũng ở trong phúc mà không biết phúc, tự tìm phiền não.

Cửa mở ra, tổng giám đốc Trịnh đi vào.

Chương Vân lập tức quyết đoán nhéo tai Lôi Đại Bằng kéo đi, tên này chẳng bao giờ giúp được gì, chỉ phiền thêm. Hai thằng đệ béo đi theo, nói có chuyện gì gọi tới ngay, đối với mấy tên tổ chức tế bào não đơn giản này, có lòng cũng chẳng giúp được gì. Trương Vệ Hoa và Đổng Vĩ cũng đi, đều bảo có chuyện cứ nói, song chuyện liên quan tới tình cảm, trừ bản thân ra, chẳng ai giúp được.

Không lâu sau chỉ còn lại Tống Phổ và vợ chồng Tư Mộ Hiền. Tống Phổ hơi sợ hãi, cứ lẩm bẩm mình không nên đến, không nên gây rắc rối cho mọi người. Tư Mộ Hiền lại bảo:" Không phải tại cô đâu ạ, anh ấy thích đâm đầu vào rắc rối thế đấy."

"Anh nói gì thế?" Lưu Thúy Vân trách chồng, quay sang Tống Phổ:" Cô giáo Tống, nhà sư tỷ xảy ra chuyện lớn như thế rất đáng thương, về tình về lý nên đi thăm, cái gì không nói, bác Tả nâng đỡ anh Đơn không chỉ một lần. Để anh ấy đi thăm cho dứt khoát."

"Em hiểu cái gì, xảy ra chuyện đó e là không cách nào gặp được đâu." Tư Mộ Hiền trách vợ:

Lưu Thúy Vân không hiểu, Tống Phổ giải thích, danh nhân cũng có gánh nặng của danh nhân, chuyện của con dâu con rể làm Tả Nam Hạ không dám ra khỏi nhà, lại thêm vợ cũ và cháu ngoại quấy rối, cả nhà cũng không dám về. Hiện đang ở thủ đô, nhưng đổi số điện thoại, không ai biết ở đâu. Lần cuối cùng gặp được thì khi đó Tả Nam Hạ sợ vợ cũ và cháu ngoại tới kiếm chuyện, chuẩn bị đưa Tả Hi Dĩnh tới bệnh viện, nhưng không phải ở Hạ Môn, còn ở đâu Tống Phổ không biết.

Không ngờ bi kịch lại triệt để như vậy, Lưu Thúy Vân há hốc mồm, đúng lúc này cô có điện thoại, kinh ngạc tránh sáng bên nhận máy, sau đó lén vẫy tay gọi chồng tới, nói nhỏ:" Bí thư sắp về, sáng mai, phải làm sao?"

"Làm sao là làm sao?" Tư Mộ Hiền không hiểu, thấy vợ hất đầu lên lầu, làm hắn tức giận:" Đáng đời anh ấy, lưu tình khắp nơi, cuối cùng bị hại là chính bản thân."

"Anh đang ghen tỵ, lão đại bây giờ là cao phú soái tiêu chuẩn, đương nhiên là nhiều hồng nhan, đâu như anh đến thế này là cùng." Lưu Thúy Vân đứng về phía Đơn Dũng:

Tư Mộ Hiền hậm hực:" Sớm biết có hôm nay, anh không cướp em về."

"Thôi đi, cướp em về do lão đại lập mưu, Đại Bằng công đầu, anh chỉ là thứ nhát gan do dự ... Mau nghĩ cách đi, phải làm sao?" Lưu Thúy Vân trong lúc sốt ruột mắng:

Tư Mộ Hiền chào thua:" Anh thấy bí thư và Đản ca là đôi người ngọc, lại thấy Đản ca và sư tỷ thật lãng mãn. Em khuynh hướng về đôi nào?"

"Đôi nào cũng được, thế nào cũng tốt hơn thế này."

"Đúng vậy, có điều anh phải nói với em, thực ra Đản ca và giám đốc Trịnh sớm đã chung sống với nhau rồi, từ mùa đông năm ngoái ấy."

"Hả!?" Lưu Thúy Vân tức thì không đồng tình với lão đại nữa, tức khí nói:" Bỏ đi, tức chết, em không thèm quản nữa."

Khi Trịnh Cẩm Thiền từ trong lầu đi ra Lưu Thúy Vân mới nhận ra, quan hệ hai người này quả thực không tầm thường. Tình huống như vậy mà chỉ có cô ấy dám lên khuyên, người khác biết tính Đản ca, khi không vui đến mẹ cũng dám cãi. Có điều khi người đi xuống, Lưu Thúy Vân dễ mềm lòng lại thấy thương hại. Vị tổng giám đốc ung dung kiêu kỳ tựa hồ mất đi rất nhiều hào quang, gượng cười nói với cha mẹ Đơn Dũng vài câu, lại gọi Tư Mộ Hiền tới chuyển lời Đơn Dũng chiếu cố cô giáo Tống. Rồi cố gắng quay mặt đi thật nhanh, lên xe.

Không biết đi đâu, chẳng nói với ai.

Cộc cộc cộc, Tống Tư Oánh đang ngồi dựa vào ghế sô pha tự rót tự uống, nghe tiếng gõ cửa thì hơi ngạc nhiên, nhà của cô trừ thu tiền nhà tiền quản lý ra thì hiếm có người tới. Đặt cốc xuống nhìn qua mắt mèo, bất ngờ vì vị khách này, sóng vẫn mở cửa, mở cửa xong khoanh tay đứng đó, thái độ xa cách.

Là Trịnh Cẩm Thiền, Tống Tư Oánh xem đồng hồ, đã 10 giờ tối, tựa tiễn khách nói:" Giám đốc Trịnh, xin lỗi, tôi sắp nghỉ ngơi rồi, có chuyện mai chúng ta nói."

"Mồm đầy hơi rượu, không tin cô ngủ được." Trịnh Cẩm Thiền không mời tự vào:

Tống Tư Oánh khó chịu:" Này, tôi đã mời cô vào đâu."

"Dù sao cô cũng không ngủ được, sao lại từ chối một người tâm tình, hay là cùng uống đi." Trịnh Cẩm Thiền giơ tay lên, không ngờ là chai rượu Phần 30 năm:

Tống Tư Oánh đóng cửa lại có biết người tới e đau lòng hơn mình vài phần, đột nhiên phát hiện chuyện không hề như mình nghĩ, tư vị hụt hẫng đó làm hai người đồng cảm.

Trịnh Cẩm Thiền quan sát căn phòng, tới một trăm năm mươi, một trăm sáu mươi mét vuông, cực rộng nhưng trống không chẳng có đồ đạc trang trí gì, tựa hồ còn sống một mình:" Tư Oánh, sao tôi chưa bao giờ nghe nói tới gia thế của cô?"

"Hứng thú hả, vậy giờ tôi nói cho cô biết cũng không muộn, mẹ tôi năm xưa là hoa khôi của hệ thống bưu điện Lộ Châu, bây giờ bà ấy không ở Lộ Châu. Còn về phần cha tôi, tới giờ tôi vẫn chưa biết ông ấy là ai." Tống Tư Oánh túy ý nói:

Con tư sinh? Bao sao đám anh em kia không bao giờ nhắc tới, Trịnh Cẩm Thiền áy náy xin lỗi:" Tôi không nên hỏi."

"Không hỏi cũng chẳng giấu được, mẹ tôi bốn lần kết hôn, bà ấy dựa vào nam nhân để sống, mỗi lần kết hôn thì gia cảnh lại nâng lên một bậc. Thực ra tôi chẳng hận bà ấy, ít nhất bà ấy cho tôi điều kiện ưu việt hơn người, căn hộ này và xe là bà ấy để lại cho tôi. Bà ấy hiện giờ sống rất hạnh phúc, mấy năm rồi chưa về." Tống Tư Oánh rót một cốc rượu đầy uống cạn, thở một lúc nói:" Giám đốc Trịnh, trước kia tôi hơi sợ cô, vì cô nhiều tiền, cái thuyền nhỏ Hưởng Mã Trại không chịu nổi sóng gió. Về sau tôi hận cô, vì cô xinh đẹp hơn tôi, gia thế tốt hơn rồi, bằng cấp cao hơn tôi, nhãn quang cao hơn tôi, tôi hận không thể cướp hết mọi thứ của cô ... Rồi sau nữa tôi thấy cô cũng chỉ đến thế mà thôi."

"Vậy giờ thì sao?" Trịnh Cẩm Thiền bình tĩnh hỏi:

"Giờ à, tôi thương hại cô, giống như tôi cũng thấy mình cũng rất đáng thương." Tống Tư Oánh buồn bã, không muốn hơn thua với Trịnh Cẩm Thiển nữa:

Chương 189: Cuộc đời đừng nói tới hối tiếc. (1)

"Vậy giờ chúng ta hẳn là có cùng tiếng nói rồi." Trịnh Cẩm Thiền ngồi xuống, Tống Tư Oanh rót cho cô một cốc rượu đầy, cô cũng tự uống cạn luôn:" Thực ra tôi cũng hận cô, cô hào hàng hơn tôi, đám anh em thổ phỉ này đều phục cô, mọi người lúc nào cũng đông vui tíu tít, còn tôi lủi thủi một mình, chẳng bạn bè, tôi hận không thể cướp hết bạn của cô."

"Ha ha ha." Tống Tư Oánh cười lớn, ôm Trịnh Cẩm Thiền:" Đừng buồn, vì bọn họ coi cô là nữ nhân, còn coi tôi là anh em. Đám khốn kiếp, không kẻ nào tốt đẹp, lần trước kết đội đi tới Duy Đặc tìm gái, bị cảnh sát bắt đi, còn do tôi ra mặt thông báo với cha mẹ họ."

"Hi hi, Đơn Dũng cũng đi à?"

"Không có anh ấy, có điều cũng chẳng phải anh ấy tốt đẹp hơn, mà là anh ấy làm chuyện xấu, người ta chẳng thể bắt được thôi.”

"Ôi, tại sao tôi lại thích loại người đó chứ?" Trịnh Cẩm Thiền thở dài:

Tống Tư Oanh cười:" Đã thích rồi thì biết làm sao? Có điều đừng thương tâm, cô còn có cơ hội, cô gái bệnh thoi thóp kia ở đâu, anh ấy chẳng biết, dù tìm thấy thì sao? Người ta coi thường anh ấy, anh ấy còn sán tới, đúng là thứ hạ tiện.”

"Đúng nam nhân chỉ là thứ hạ tiện, nói hay lắm, cạn." Trịnh Cẩm Thiền bị cảm nhiễm cũng ôm lấy Tống Tư Oánh:

"Đồ hạ tiện, làm như tôi một mình thì không sống được ấy."

"Đúng, nam nhân thối ai mà cần."

Hai cô gái uống toàn cốc lớn, một hơi là cạn, rượu bốc lên chửi Đơn Dũng càng hăng, một kể chuyện ở trường học, nói khi đó mình đổi bạn trai như thay áo, sao lại đi thích thứ hạ tiện chưa từng đụng vào mình, nói rồi mắt đỏ hoe. Trịnh Cẩm Thiền an ủi, nói Đơn Dũng không phải thứ tử tế, nói không chừng khi lên giường còn nghĩ tới cô gái khác.

Lúc cười, lúc khóc, cuối cùng cả hai cầm chai lên uống, không lâu sau ngoẹo đầu xuống cả đôi, ngủ say trong bất cam.

......... .........

Máy bay bay lên trời, Tư Mộ Hiền và Lưu Thúy Vân tiễn chân Tống Phổ, lặng lẽ rời sân bay. Lên xe Tư Mộ Hiền nói:" Em đi đón bí thư đi, không thể để chẳng có ai đón được."

"Còn anh ?"

"Anh ở cùng Đản ca."

"Ừ." Lưu Thúy Vân khởi động xe, đây là xe đưa đón của thôn nghỉ dưỡng, cô học thứ này nhanh hơn chồng. Rời sân bay, vào thành phố, Tư Mộ Hiền xuống xe mua hai chai rượu, Lưu Thúy Vân dở khóc dở cười:" Anh định chuốc say anh ấy à?"

"Thế mới tốt, say rồi sẽ khỏi nghĩ gì nữa."

"Kinh nghiệm bản thân hả, em nghe nói trước khi chúng ta kết hôn, anh uống tới vào viện luôn."

"Ha ha, do tửu lượng của anh kém thôi, bất cẩn một chút liền quá chén, Đản ca thì không sao, uống nhiều chút, khóc một hồi, ngủ một giấc, mai dậy thấy đến thế mà thôi ... Khi đó anh mà không cướp được em về thì cùng lắm cũng thế, đau lòng một hồi rồi cũng sẽ qua." Tư Mộ Hiền cũng chỉ nghĩ ra cách này:

Ai ngờ Lưu Thúy Vân lại không vui:" Đau lòng một hồi rồi qua à? Em chỉ đáng để anh đau lòng một hồi sao? Sớm biết vậy em không gả cho anh, để anh uống chết luôn."

"Em xem, em gả cho anh, chúng ta hạnh phúc mỹ mãn, em lại ao ước kết cục bi kịch à?" Tư Mộ Hiền dỗ vợ:

Chẳng bao lâu về tới Hưởng Mã Trại, Lưu Thúy Vân sợ xảy ra thêm chuyện phiền hà, dặn dò một phen mới để chồng tới nhà Đơn Dũng, cô lên nhà gỗ trên núi làm việc, đợi đón Vương Hoa Đình.

Nhưng chuyện này phải nói làm sao? Bí thư hoàn toàn không biết gì, trong lòng lão đại đã có người, có hồng nhan tri kỷ rồi, không biết ở ngoài còn trêu hoa ghẹo cỏ bao nhiêu. Lưu Thúy Vân không muốn bí thư tham gia vào vũng nước đục này, cô nghĩ mãi rồi quyết định: Nói thẳng.

Tư Mộ Hiền cũng nghĩ mãi, rồi lại nói chuyện với cha mẹ Đơn Dũng, con trai như bị ma nhập, không ăn không uống cứ nằm trên giường nhìn trần nhà. Lão Đơn nói cứ để nó nghĩ, nghĩ thông rồi sẽ qua, Đằng Hồng Ngọc không chịu nổi, cầu Tư Mộ Hiền khuyên Đơn Dũng. Trước kia khó khăn như vậy còn qua được, giờ cuộc sống tốt lành rồi lại tự làm mình đau khổ là sao? Với lại đâu thiếu cô nương, Tiểu Toan Ny, Tiểu Tống, còn cả Diệp Tử của thôn nghỉ dưỡng, cô bé nào không đáng yêu, ai gả cho con trai bà, bà cũng cười không khép miệng được rồi.

Thế là Tư Mộ Hiền bê hai món nhắm, xách rượu đi lên lầu, gõ cửa một lúc lâu mới thấy Đơn Dũng lười nhác đi ra mở cửa, nói chẳng có tí sinh khí gì: "Sao, mẹ anh lại bảo cậu lên à?"

"Ý mẹ anh là Lộ Châu khắp nơi hoa thơm cỏ lạ, Toan Ny Diệp Tử Tiểu Tống ai cũng tốt. Ha ha ha, còn em chỉ muốn uống với anh vài chén."

Câu này rất hữu hiệu, Đơn Dũng cười gượng gạo, vẫy tay cho Tư Mộ Hiền vào, kéo cái bàn nhỏ, mở nút chai, đổ rượu ra uống ừng ực như chết khát, tay bốc thịt ném vào mồm nhai ngon lành.

"Chà, xem ra anh nghĩ thông rồi, vậy em khỏi phải khuyên gì nữa," Tư Mộ Hiền cười nói:

"Còn phải nghĩ sao, kỳ thực trước giờ luôn là thế, anh chẳng thể hiểu sư tỷ nghĩ gì, có điều lúc nhìn thấy lá thư anh hiểu rồi. Cô ấy thực ra giống anh thôi, đơn giản là cảm giác khi ở bên nhau. Nguyên nhân là ở anh, cảm giác hai bên chênh lệch quá lớn, cho nên anh ra sức kiếm tiền, muốn kiếm một thân phận vị trí, làm người khác phải ngước nhìn." Đơn Dũng lại uống một ngụm rượu:" Nhưng Hi Dĩnh thì khác, cô ấy không quan tâm cái đó, cô ấy chỉ muốn hai người bên nhau ngắm biển, thế thôi."

Tư Mộ Hiền cười méo miệng, chuyện tình cảm mà không cởi bỏ được càng phiền, nhìn Đơn Dũng thế này hắn biết hỏng chuyện rồi, cẩn thận nói:" Lão đại, có câu này dù anh nghe không lọt tai thì em vẫn phải nói."

"Cậu định nói giống mấy năm trước, bọn anh không thể nào, đúng không?"

"Đúng."

"Vậy anh cũng nói với cậu, kết quả vẫn thế, cậu không thuyết phục được anh đâu."

"Lão đại, tình huống bây giờ khác rồi. Nếu chưa từng gặp sư tỷ, em không tin có người như thế tồn tại trên đời, cũng chỉ có gia đình ưu việt như Tả lão mới có thể nuôi dạy lên cô gái căn bản không hiểu thời cuộc như thế. Nhưng anh nghĩ đi, sư tỷ không biết tiền là gì, không hiểu chuyện nhà, không hiểu nhân tình thế thái đã đành, lại thêm chứng trầm cảm, tự phong bế, thiếu chút nữa thành người thực vật thôi. Đừng bảo em nói khó nghe, hiện thực là thế, nó sẽ đảo thải toàn bộ những người không thích ứng với nó, anh nhìn em đi, không phải em cũng trở nên hiện thực rồi sao?"

"Đúng, đó là vì không ai cho cô ấy hoàn cảnh thích ứng, cũng không cho cô ấy cơ hội mà thôi." Đơn Dũng phản bác:" Cũng giống như anh tìm từ đoàn sâm vậy, cậu biết vì sao nó tuyệt tích không? Đó là vì nhân tính tham lam, hoàn cảnh tồi tệ nên không thể sinh tồn. Khi anh tìm thấy một ít ở chỗ thầy lang thôn Đường Lê, anh liền biết nó chưa tuyệt tích, cuối cùng anh tìm thấy nó trên đỉnh núi cao 4000 mét, nó vẫn ngoan cường sống ở đó."

“Nhưng sư tỷ không phải tử đoàn sâm, anh đi đâu mà tìm, tìm được thì làm sao? Dẫn chị ấy đi khắp nơi tìm thuốc chữa chị, cược cả đời vào à?" Tư Mộ Hiền đặt ra câu hỏi gay gắt:

Đơn Dũng tức thì im lặng, trừng mắt lên nhìn Tư Mộ Hiền, Tư Mộ Hiền thấy mình hơi quá lời, định xin lỗi, không ngờ Đơn Dũng hỏi lại:" Mộ Hiền, thằng chó má đứng ngoài nói thì dễ lắm. Thúy Vân gả cho người khác, cậu thiếu chút nữa uống tới mất toi cái mạng. Nếu Thúy Vân thành ra như thế cậu sẽ làm sao? Vứt cô ấy sang bên, cưới người khác hả?”

Tư Mộ Hiền không kiêng kỵ gì nữa:" Lão đại, em thấy tình cảm giữa anh và sư tỷ làm gì tới mức đó, có thể phanh xe được. Hơn nữa anh không thiếu hồng nhan tri kỷ, còn em, trừ Thúy Vân, em không nghĩ tới ai khác."

"Thì anh cũng muốn thế, nhưng anh không khống chế được bản thân."

Đơn Dũng ngửa đầu uống rượu, vẻ mặt hòa hoãn hơn:" Chúng ta thực ra giống nhau thôi, đều duy trì tự tôn của mình một cách biến thái, hồi ở trường không phải là không muốn tán gái, mà căn bản không dám. Làm mệt phờ ra mới miễn cưỡng đủ chi tiêu, khi gặp phải sư tỷ anh kích động, bản thân không khống chế được, ngồi cùng cô ấy, xin số điện thoại của cô ấy. Khi ấy sư tỷ ghét anh, cho số điện thoại thiếu bốn số."

Nói tới đó duỗi người dựa đầu vào giường hạnh phúc nhớ lại từng giây từng phút hai người ở bên nhau, đi xe đạp điện quanh thành phố, tới miếu Thành Hoàng ăn mỳ lòng, làm sư tỷ suýt nôn, rồi cùng nhau tham gia nhảy múa đường phố:" Cậu không biết đâu, đó là buổi tối hạnh phúc nhất suốt bốn năm đại học của anh, so với bất kỳ lúc nào cũng hạnh phúc hơn."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 10 năm 2024

« Lùi Tiến »