Hương Sắc Khuynh Thành

Lượt đọc: 64679 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Q3 - Chương 183
Phúc họa bi ai. (2)

❊ ❊ ❊

Đóng cửa văn phòng lại, Lôi ca ngâm nga xuống lầu, lại có điện thoại, còn tưởng là Hiền đệ đổi ý, ai ngờ là số lạ:" Ai thế? ... Đoán à? Cô ngốc à, không biết IQ anh đây không cao sao? Không gặp thì đoán thế nào?"

Bên kia có người gọi:" Đại Bằng."

Thế là tựa như tiếng gọi đã xuất hiện trong vô số giấc mơ của Lôi ca bước ra đời thực, hắn hưng phấn reo lên:" Hoa Đình, bạn về rồi ... Cái gì, ở Bắc Kinh mai mới về à ... Sao tôi nỡ không đi đón bạn cho được, nhất định đi, nhất định đi .... Vợ tôi à, không nói ... Thế này nhé, mai tôi đi đón bạn, Đơn Dũng đổi số điện thoại rồi, để tôi báo cho anh ấy ..."

Hoa khôi Đảng về rồi, dù sắp thành chồng người, Lôi ca vẫn phơi phới, ra tới cổng thì hai thằng đệ béo đã lấy xe công tới đón. Thấy Lôi ca mặt nở hoa, hai thằng béo đợi hắn lên xe hỏi:" Có chuyện gì hay Lôi ca nói ra cho bọn em cùng vui đi."

“Hà hà, các cậu đoán xem." Lôi Đại Bằng đáp, đây là cách hắn dùng để tự an úi bản thân, gọi tắt là tự sướng:

Cảnh hồ mùa thu khác biệt với mùa đông và mùa xuân, mặt hồ lăn tăn ánh sóng chói mắt, trong tầm mắt có thể vươn tới, hồ nước mấy vạn mẫu cùng một màu, chim bay lượn bên trên. Nếu là hoàng hôn nói không chừng có ý cảnh "ráng chiều với cò lẻ cùng bay, nước thu cùng trời liền một sắc". Thôn nghỉ dưỡng tọa lạc ở hồ trên núi sở hữu điều kiện có một không hai, kinh doanh hưng thịnh suốt cả mùa hè, trừ thứ hai thứ ba ngẫu nhiên có phòng trống ra thì còn lại bị đặt hết. Tháng trước làm thêm hai lầu gỗ, bàn bát tiên, ghế thái sư, mở một gian thương vị kiểu cổ. Ấy vậy mà hiệu quả không tệ, đúng là có thứ không có chỗ đốt tiền kéo đến.

Đến sớm nhất là Trương Vệ Hoa, đi chiếc Volkswagen mới mùa, xe vừa dừng thì Đổng Vĩ cũng tới, một chiếc Passat cao cấp đè hắn xuống. Hai tên xuống xe bàn tán xem trong đám anh em hiện giờ ai kém nhất, rồi thương lượng rủ Đản ca mở hiệu kinh doanh điện thoại di động, không biết Đản ca có chịu đầu tư không?

Đang nói thì Tiểu Cái và Ân Thục Vinh tới, lập tức Trương Vệ Hoa trêu ghẹo cô vài câu. Đề tài bốn người thay đổi, Tiểu Cái than vãn Đơn Dũng chẳng ngó ngàng tới chuyện làm ăn, nửa tháng chẳng thấy mặt đâu. Ân Thục Vinh an ủi, cả tổng giám đốc Trịnh có lúc còn không tìm thấy huống hồ là anh.

Nhắc tới nương tử dấm, đám Trương Vệ Hoa tò mò:" Em dâu, tổng giám đốc Trịnh liệu có thể thành bà chủ không?"

"Đúng, không thể cứ lửng lơ như thế?" Đổng Vĩ góp vui:

Chuyện tình cảm của hai người ít nhiều lộ ra, người khác tuy không rõ, nhưng nương tử dấm dăm ba ngày lại chạy tới Lộ Châu, ai chẳng thấy. Ân Thục Vinh cười:" Chuyển này làm sao tôi quyết được?"

Tiểu Cái nói nhỏ:" Tôi thấy không có khả năng lắm, nếu không chị Tống làm sao?"

"Không được, chị tống dã man lắm, không phải loại hình Đản ca thích đâu." Trương Vệ Hoa gạt phắt:

"Đâu quá dã man, chỉ chửi vài câu thôi mà."

Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới ngay, một chiếc Audi đỏ chót từ trên núi phóng tới, bất kể là màu xe hay tốc độ đều là phong cách Tống Tư Oánh. Mở cửa đi xuống có tận hai em gái điệu đà, một là giám đốc mà Tống Tư Oánh mới tuyển, học MBA ở nước ngoài về, được thuê quản lý thôn nghỉ dưỡng. Em gái này vừa tới, mấy con sói liền chảy nước dãi, Trương Vệ Hoa vẫy tay:" Hi, Diệp Tử, mấy ngày không gặp xinh đẹp lên rồi."

"Nói vớ vẩn, làm như Diệp Tử trước kia không xinh đẹp vậy, Diệp Tử lần sau ngồi xe anh nhé." Đổng Vĩ cũng sán tới.

Hai thằng Trư Bát Giới đều mong được một nụ cười của Diệp Tử, nhưng em gái này thuộc loại trang trọng, cười không lộ răng, biết đầu đi sau bà chủ. Còn bà chủ thì trừng mắt lên:" Diệp Tử, về sau nếu hai tên này có hành vi thiếu văn minh, em cứ cho cái tát, tát mạnh vào, không tát sưng mặt là không nhớ đâu."

"Này này, sao thế hả, chị Tống, bọn tôi chọc giận gì chỗ nào đâu." Trương Vệ Hoa khó chịu:

Đổng Vĩ chất vấn:" Này chị Tống, sao giống thất tình nên hận toàn bộ nam nhân thiên hạ thế?"

"Cút, bực mình." Tống Tư Oanh mắng, vừa đi vừa gọi Đơn Dũng rồi chui vào bếp:

Xem ra không phải hận toàn bộ nam nhân, ít nhất không hận Đơn Dũng. Tiếp đó Lưu Thúy Vân tới, mọi người nói thiếu ba tên tham ăn, đang nói thì thấy xe thành quản, cả đám sốc, chỉ thấy Đại Béo và Nhị Béo mỗi người một bên xe, màu mè mở cửa mời Lôi Đại Bằng và Chương Vân.

Lôi Đại Bằng vừa tới đã làm ra vẻ lãnh đạo:" Các đồng chí vất vả rồi, tôi tới rồi đây, ăn cơm thôi.

Mọi người làm động tác muốn đá nói cười đi vào phòng thương vụ, ở đây bày hai cái bàn bát tiên, Tống Tư Oánh từ bếp ra, theo sau là các đều bếp đưa món ăn. Hỏi Đản ca đâu, cô khó chịu:" Kệ anh ấy, càng sống càng kém cỏi, suốt quanh quẩn bên bếp. Chúng ta ăn, cứ để anh ấy làm."

"Ồ, nói không chừng Đản ca có món mới, lần trước món Hồi tiên đơn quá tuyệt." Lôi Đại Bằng hiểu đản ca nhất:

"Chỉ là đậu tằm thôi mà." Trương Vệ Hoa không tán thành:

"Cậu hiểu cái rắm ấy, cậu bao giờ ăn đậu tằm như thế chưa? Đó gọi là chim bay ngửi mùi hóa thành phượng, cá bơi nếm được biến thành rồng, đúng không Thúy Hoa." Lôi Đại đọc thơ của Hiền đệ, nói tới ăn biết vị chính là hắn:

"Đúng thế." Lưu Thúy Vân gật đầu tự hào:

Ai ngờ Đổng Vĩ dè bỉu:" Lôi ca, anh ăn nhiều tới mấy cũng chẳng thành rồng thành phượng được đâu, chỉ thành Nhị sư đệ thôi."

Mọi người cười lăn ra bàn, Lôi Đại Bằng ngơ ngác, thì hắn vốn là nhị đệ mà, mãi sau mới hiểu người ta nói mình là Trư Bát Giới, liền gọi hai thằng đệ béo xông vào đánh. Tống Tư Oánh nhìn cảnh hỗn loạn mà cười lăn cười bò, mỗi lúc thế này là cô vui nhất, như quay về thời đại học chẳng lo nghĩ gì. Diệp Tử thì rụt rè nhìn mấy người anh em của ông chủ đứng sau màn, đều là những nhân vật không thể xem nhẹ, nhưng mà đám bạn bè này cũng gây sốc quá đi, cô muốn ra vẻ thục nữ cũng không nổi, không phun cơm ra là may rồi.

Chứ không à, đám này không gắp thức ăn mà cướp, món gà hầm nấm vừa lên, Lôi Đại Bằng đứng dậy cầm đũa đâm vào còn gà lấy đi nguyên con, sau đó đắc ý nói với Trương Vệ Hoa:" Sao nào, anh mày không chửi lại, chẳng lẽ ăn không lại."

Hai bàn không nhiều người song không khí nhiệt liệt, món ăn thuộc hàng đỉnh cấp, vì thôn nghỉ dưỡng làm ăn tốt, thu hút không ít đầu bếp nổi tiếng tới. Mấy món đại yến của Lộ Châu từ đó mà tạo dựng danh tiếng.

Đề tài trong bữa cơm càng loạn, lúc thì trêu chọc Lôi ca, lúc thì lại bàn chuyện làm ăn, qua vài món, ngoài cửa có tiếng nhạc, là tiếng huýt sáo, Lôi Đại Bằng đặt đũa xuống hô:" Có thứ gì mới cho anh em xúc miệng nào."

Diệp Tử biết, đó là ông chủ sau màn nghiên cứu món ăn mới, mỗi lần có phát hiện liền mời đám bạn tới thử, ngon thì đưa ra kinh doanh, nói không ngon thì tiếp tục cải tiến. Cô chỉ theo bà chủ Tống tới hai lần mà đã tán thưởng không thôi.

Người sáng lập lúc này làm bộ làm tịch đội mũ bếp trưởng, buộc tạp dễ đi ra vỗ tay:" Các anh em ăn vất vả quá, tôi đại biểu cho nhà bếp tới thăm hỏi. Chủ yếu là tỏ rõ lập trường, ăn nứt bụng không ai chịu trách nhiệm đâu. Giờ là hỏi thăm, có ăn được nữa không?"

"Được, được." Hai thằng đệ béo vỗ bụng biểu thị đáp tạ:

"Món hôm nay không tầm thường, một món trong Đường hoàng thiên thu yến, truyền thuyết nói là món ăn của Đường Huyền Tông khi tới Lộ Châu, được Hiền đệ moi ra, được tôi trải qua muôn vàn gian nan tái hiện được. Lần này ai không cắn vào lưỡi là không nể mặt tôi ... Tèn tèn ten ... Lên món." Đơn Dũng hô vang, em gái phục vụ xinh đẹp bê hai khay lên, vừa đặt xuống bàng, cả đám mắt rớt ra ngoài:

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 10 năm 2024

« Lùi Tiến »