"Oa..." Đồng Đồng bật khóc thành tiếng.
Vương Kỳ vội vàng bế Đồng Đồng lên, an ủi nói: "Không sao, đừng sợ, có đại ca ở đây rồi."
Đồng gia chủ giận dữ, không kiềm chế được nữa, gào lên: "Mày bớt nói nhảm đi! Cái đồ thượng bất chính hạ tắc loạn, ông cháu các người đã gây ra bao nhiêu chuyện cho Đồng gia rồi? Nếu không phải chúng ta đứng ra gánh vác, Đồng gia sớm đã bị các người làm cho tiêu tùng từ lâu. Tao thấy hai đứa nó mới là đáng chết."
Đại trưởng lão âm thầm vận lực, vỗ một chưởng khiến cái bàn vỡ vụn.
Mọi người lập tức im bặt, Đồng Đồng nép trong lòng Vương Kỳ, không dám khóc lớn, chỉ không ngừng nức nở khe khẽ.
Đại trưởng lão dựng ngược lông mày, quát lớn: "Tất cả câm miệng!"
Ông quay đầu nhìn Đồng Dĩ Hạo hỏi: "Dĩ Hạo, vết thương của con đã hoàn toàn bình phục, hay chỉ mới thuyên giảm đôi chút? Hỏa Linh Chi, con đã ăn chưa?"
Hai vị trưởng lão kia lên tiếng: "Làm sao có thể bình phục hoàn toàn được? Biết bao nhiêu y sư đều nói không chữa nổi, nó ăn một cọng Hỏa Linh Chi mà khỏi được sao? Chẳng qua là lãng phí linh dược mà thôi."
Đồng gia chủ quát: "Câm miệng! Có hỏi các người à? Chỉ có các người ăn mới không lãng phí thôi."
Đồng Dĩ Hạo đáp: "Bẩm đại trưởng lão, Hỏa Linh Chi con vẫn chưa ăn, nhưng vết thương quả thực đã hoàn toàn bình phục."
Đại trưởng lão ngạc nhiên: "Không ăn Hỏa Linh Chi, vết thương làm sao mà khỏi?"
"Vương Kỳ có khả năng chữa trị kỳ thương quái bệnh, chính là huynh ấy đã chữa khỏi cho con."
Mọi người kinh ngạc nhìn về phía Vương Kỳ, hóa ra còn là một y sư? "Dĩ Hạo, con chắc chắn là đã hoàn toàn bình phục chứ?"
"Nếu trưởng lão không tin, có thể qua kiểm tra ạ."
Ba vị trưởng lão ngồi bên cạnh đại trưởng lão đồng loạt đứng dậy, tiến lại kiểm tra cho Đồng Dĩ Hạo. Sau khi nhìn nhau, họ càng thêm kinh ngạc, đúng là đã hoàn toàn bình phục.
Sự việc đã xác nhận, Đồng Dĩ Hạo lập tức hỏi đại trưởng lão: "Dám hỏi đại trưởng lão, hai người kia nói hôm qua Đồng gia đã xóa tên con khỏi tộc phổ, chuyện đó có thật không ạ?"
"Hôm qua Liễu gia mang người đến ép buộc, đó chỉ là kế hoãn binh thôi, tộc phổ chưa hề động tới, không có chuyện xóa tên."
Sắc mặt Đồng gia chủ dịu đi đôi chút, nhưng hai vị trưởng lão đối diện lại không ngồi yên được nữa. "Sao có thể dùng kế hoãn binh? Ba ngày nữa Liễu gia tới bắt người, ông dùng kế hoãn binh với họ, đến lúc đó nợ mới nợ cũ tính sổ một thể, Đồng gia coi như xong đời."
Đại trưởng lão gầm lên: "Nói nhảm! Đồng gia sao mà xong đời được? Hai người các người dù sao cũng là người Đồng gia, có thể đừng ngày nào cũng quỳ lụy cầu xin Liễu gia được không?"
"Chúng tôi làm vậy là để bảo vệ Đồng gia! Đồng gia đấu không lại Liễu gia, việc gì phải tự tìm đường chết. Hỏa Linh Chi đâu? Nếu chưa ăn, hãy giao Hỏa Linh Chi và Vương Kỳ ra, Liễu gia chắc sẽ không làm khó Đồng gia nữa."
Đồng gia chủ kiên quyết: "Không được, Vương Kỳ có ân với Đồng gia, Đồng gia không thể làm chuyện vong ơn bội nghĩa như vậy."
"Tôi làm vậy là để bảo vệ Đồng gia!"
"Ông là vì bản thân mình thì có! Đừng có lôi Đồng gia ra, trong lòng các người, cái gọi là Đồng gia cũng chỉ là mấy người các người thôi. Những người khác đều là vật hy sinh để các người loại trừ."
Đại trưởng lão quát: "Đều câm miệng! Dĩ Hạo, đưa Hỏa Linh Chi cho ta, chuyện đối phó với Liễu gia, chúng ta bàn lại sau."
Đồng Dĩ Hạo quay sang nhìn Đồng Đồng, những người khác cũng nhìn theo. Hỏa Linh Chi quý giá như vậy mà lại để một đứa trẻ cầm, thật là hồ đồ.
Đồng Đồng theo bản năng ôm chặt hơn, lầm bầm: "Không cho, đều là người xấu, ai cũng đến cướp đồ của Đồng Đồng, đều là người xấu cả."
Mọi người không tiện tiến lên, đành nhìn Đồng Dĩ Hạo, bảo cậu đi đòi. Dù sao cũng là cha con, dễ nói chuyện hơn.
Đồng Dĩ Hạo nhìn Vương Kỳ nhưng không hành động. Dù sao Hỏa Linh Chi cũng do Vương Kỳ hái về, Vương Kỳ muốn cho ai thì cho, cậu không tiện can thiệp.
Vương Kỳ mỉm cười: "Hỏa Linh Chi là linh dược tốt như vậy, sao các người lại dễ dàng dâng cho kẻ khác? Thế này đi, chuyện của Liễu gia, tôi có thể giúp giải quyết, Hỏa Linh Chi cứ để lại cho Đồng Đồng, vừa vặn dùng cho giai đoạn tu luyện tiền kỳ, như vậy là đủ rồi."
Mọi người sững sờ: "Dùng Hỏa Linh Chi cho tu luyện tiền kỳ? Đây chẳng phải là phung phí của trời sao."
Đồng gia chủ nói: "Hỏa Linh Chi là linh dược quý giá, một đứa trẻ cầm không an toàn, để lại cho nó cũng được, nhưng phải để gia tộc bảo quản."
Vương Kỳ đáp: "Nhìn phản ứng của các người, nói thật, tôi không yên tâm để các người bảo quản. Có thể đưa cho Đồng Dĩ Hạo giữ, nhưng các người không được đòi hỏi nữa."
Đồng gia chủ gật đầu: "Được thôi."
Đại trưởng lão kìm nén cơn giận, hỏi: "Cậu nói muốn giúp giải quyết chuyện của Liễu gia, cậu định giải quyết thế nào?"
Vương Kỳ cười khinh khỉnh: "Cách nào cũng được, cùng lắm thì giao tôi cho Liễu gia là xong." Cứ tưởng đại trưởng lão là người công bằng, hóa ra cũng là kẻ coi trọng lợi ích. Cũng phải, người vì tiền mà chết, chim vì ăn mà chết, có thể nghĩ cho gia tộc đã là tốt lắm rồi, làm sao ai cũng là người vị tha được. Dù sao thì ba người này vẫn còn tốt hơn hai kẻ kia nhiều.
Vị trưởng lão "ăn cây táo rào cây sung" lập tức nói: "Đây là chính cậu nói đấy nhé, đến lúc đó đừng trách Đồng gia vong ơn bội nghĩa."
Vương Kỳ thản nhiên: "Tất nhiên."
Đồng Dĩ Hạo vội ngăn lại: "Không được! Vương huynh, chuyện này huynh đã nói là để tôi quyết định, không thể tự ý làm bậy."
Vương Kỳ bất đắc dĩ: "Được."
Đại trưởng lão hỏi: "Để cậu quyết định, cậu có thể giải quyết được không?"
Vị trưởng lão kia lại xen vào: "Đồng Dĩ Hạo, cậu nghĩ cho kỹ, đừng có sĩ diện hão, nếu không làm được thì kẻ gặp họa là cả Đồng gia đấy."
Đồng Dĩ Hạo khẳng định: "Dĩ Hạo tự nhiên có cách giải quyết."
"Được, nếu không làm được, cậu định tạ tội thế nào?"
"Nếu không giải quyết được, Dĩ Hạo tự nguyện rời khỏi Đồng gia."
"Tốt." Hai vị trưởng lão kia vô cùng đắc ý, cười nói: "Mọi người đều nghe thấy rồi đấy, đây là chính nó nói, nếu không giải quyết được, Đồng Dĩ Hạo sẽ bị trục xuất khỏi Đồng gia."
Sắc mặt mọi người mỗi người một vẻ, một vị trưởng lão nhỏ giọng hỏi: "Đại trưởng lão?"
Đại trưởng lão do dự hỏi: "Cậu có cách giải quyết nào khác không?" Liễu gia vốn dĩ rất khó đối phó, nếu gọi Thường gia tới giúp, Đồng gia chỉ có con đường diệt môn. Để Đồng Dĩ Hạo đứng ra giải quyết với tư cách cá nhân, dù thành hay bại, Đồng gia cũng có đường lui, như vậy cũng tốt.
Hai vị trưởng lão kia lập tức im bặt. Đồng gia chủ sắc mặt nghiêm trọng nói: "Đã như vậy thì quyết định thế đi. Dĩ Hạo, con theo ta."
Đồng Dĩ Hạo theo Đồng gia chủ rời đi, mọi người cũng giải tán. Vương Kỳ và Địch Uyển Dung ra ngoài tìm mấy tên gia nhân đi cùng, đặt Đồng Đồng xuống rồi lấy cớ có việc rời đi ngay.
Họ âm thầm theo chân hai cha con Đồng Dĩ Hạo, cuối cùng thấy hai người tiến vào một khu vườn hẻo lánh trong đại viện Đồng gia. Vương Kỳ lộn một vòng lên nóc nhà rồi nằm rạp xuống.
Hai cha con Đồng Dĩ Hạo không hề hay biết. Trong phòng, hai người ngồi xuống, Đồng gia chủ trút hết giận dữ, gầm lên: "Đồng Dĩ Hạo, con có phải bị ngốc không? Liễu gia, đó là thứ mà một mình con có thể giải quyết được sao?"
"Khó khăn lắm mới chữa khỏi vết thương, con có thể dùng cái đầu một chút được không? Nửa năm nay, bộ mặt của bọn họ thế nào, con còn chưa nhìn rõ sao? Những kẻ đó chỉ mong cha con mình xảy ra chuyện để chiếm chỗ, vậy mà con lại tự đào hố nhảy xuống!"
"Giờ hay rồi, con đứng ra giải quyết chuyện Liễu gia, bọn họ chẳng liên quan gì nữa, đại trưởng lão có thể thảnh thơi ngồi xem kịch, hai tên khốn kia lại càng có thể quậy phá thỏa thích. Con đứng ra giải quyết, rốt cuộc con có giải quyết được không?"