Mọi người kinh hãi: "Không gian linh khí, nàng là người nhà họ Thường sao? Chẳng phải người nhà họ Thường đã đi đến chủ điện rồi ư, sao còn tới đây được?"
Thường Bách Linh không chút biến sắc, không nói một lời. Nói nhiều quá, sợ là sẽ thành "lạy ông tôi ở bụi này", trực tiếp bị chụp mũ lên đầu nhà họ Thường.
Bang chủ họ Hùng hừ lạnh một tiếng, một thanh đại đao dài hơn hai mét vung ra, chém rách một dải không gian thật lớn, ngạo nghễ nói: "Không gian linh khí, chỉ mình ngươi có sao? Dám chém lang nha bổng của lão tử, lên, giết chết bọn chúng!"
"Khoan đã, không gian linh khí của nhà họ Thường bán ra ngoài không ít, nhưng giá cả chẳng hề rẻ, người bình thường không mua nổi đâu. Các ngươi là ai, mau khai danh tính."
Vương Kỳ nhìn kẻ vừa lên tiếng, đây không phải kẻ mãng phu, mà là muốn thăm dò thực lực, hay là ghi thù, muốn đợi ra ngoài rồi truy sát?
Thường Bách Linh không chút nghĩ ngợi đáp: "Tô Hà."
"Còn mấy người các ngươi thì sao?"
Hoa Thanh: "Lãnh Vô Tình."
Quân Như Lâm: "Lãnh Vũ."
Hoa Thanh trừng mắt nhìn Quân Như Lâm, làm gì mà phải xếp theo họ hắn, có bệnh à?
Quân Như Lâm cười nhẹ, vẻ mặt vô cùng hòa ái. Chú ý biểu cảm, đừng để lộ tẩy.
Lúc này Vương Kỳ nói: "Lãnh Nhị Cẩu. Đứa nhỏ ở giữa này là linh khí của ta, không có tên." Mấy tên này nghĩ nhanh thật, tên giả mà nghe cũng khá đấy chứ.
Ba người Thường Bách Linh giận dữ, đồng loạt trừng mắt nhìn Vương Kỳ: "Khai tên thật đi!" Lãnh Nhị Cẩu, mẹ nó sao ngươi không đi hầm chó luôn đi, cái tên kiểu này quỷ mới tin.
Hoa Thanh càng giận hơn, cùng họ với hắn thì thôi đi, đằng này lại là Lãnh Nhị Cẩu, đây là cái tên quái quỷ gì thế này.
Vương Kỳ giả vờ kinh ngạc, nói: "Khai tên thật, ra ngoài bị bọn họ truy sát thì làm sao bây giờ?"
Mẹ kiếp, cũng có lý lắm chứ.
Bang chủ họ Hùng cười lớn: "Ha ha, tên của nhóc con ngươi đúng là gần gũi với đời thường thật. Tuy nghe không lọt tai lắm, nhưng tên tục thì dễ nuôi."
Hắn lách mình lao ra, tốc độ cực nhanh, xoay người tấn công, đại đao hạ xuống, dải không gian bị xé rách chém thẳng về phía Lãnh Nhị Cẩu.
Vương Kỳ cũng rút ra thanh đại đao dài hơn hai mét, vận dụng thuộc tính không gian đánh ra, chặn đứng đòn tấn công của bang chủ họ Hùng, trêu chọc hỏi: "Ngươi đối đãi với kẻ 'dễ nuôi' như vậy sao?"
"Thế thì sao nào? Với cái tên này của ngươi, ra ngoài tra một cái là ra cả núi Nhị Cẩu, không giải quyết ngay tại đây, ra ngoài thì truy sát thế nào được."
"Mọi người cũng đừng xem nữa, mấy cái tên này nhìn là biết giả rồi. Đáng tiếc, mấy người này không muốn tiết lộ thân phận. Vậy thì giải quyết theo quy tắc giang hồ, nên giết thì giết, nên đánh thì đánh. Chư vị không có ý kiến gì chứ?"
"Không có."
Những người không thuộc tám tông môn kia lần lượt tránh né, đệ tử của tám tông môn tản ra, vây kín năm người Vương Kỳ, đồng loạt tung pháp thuật tấn công từ xa.
Các thủ lĩnh chưa ra tay, Vương Kỳ cũng không vội, một đạo kết giới bao bọc lấy năm người để phòng thủ, chừa ra một khoảng trống phía trước Vương Lan để nó nuốt chửng, hoàn toàn có thể phòng ngự, căn bản không cần phải đánh.
Linh lực ở Thánh Vực dồi dào, cao thủ nhiều vô kể, nhưng đám người này, đệ tử cao nhất cũng chỉ là Võ Đế cảnh, tám tên thủ lĩnh cùng lắm cũng chỉ là Võ Thánh cảnh, tầm thường thôi.
Quân Như Lâm: "Mọi người cẩn thận một chút, mấy thế lực này là thế lực trung đẳng ở Thánh Vực, liên thủ đối địch, không thể xem thường."
Vương Kỳ hơi ngạc nhiên, nghĩ sai rồi sao? "Võ Thánh cảnh đã là thế lực trung đẳng rồi ư?"
"Nhà họ Quân cũng chỉ có năm người đạt Võ Thần cảnh, Võ Thánh cảnh vốn dĩ là trụ cột của chiến lực cao cấp, không được khinh địch. Ngươi tu luyện quá thuận lợi, những người và việc ngươi thấy đều là hạng đỉnh cao nhất, nên mới coi thường những thứ khác, đó là chuyện bình thường. Nhưng sau này không được tái phạm, kẻo lật thuyền trong mương."
"Ồ." Vậy chẳng phải nói, tu vi hiện tại của Vương Kỳ đã là chiến lực cao cấp rồi sao, có chút vui vui.
Một khắc sau, đệ tử của tám tông môn liên tục tấn công nhưng không thể phá vỡ kết giới phòng ngự của Vương Kỳ.
Họ ra lệnh dừng tay, đổi thành chiến lực cao cấp, tám tên thủ lĩnh cùng nhau bước ra.
Vương Lan làm một động tác "sắp xong rồi", tập trung nuốt chửng, đồng thời dòng hải lưu linh lực cuộn trào, vô số gai nhọn đâm ra, nhắm thẳng vào tám tên thủ lĩnh.
Tám người vội vàng né tránh, bất mãn nói: "Hừ, bọn chúng còn ra tay trước, xem ra rất nóng lòng muốn đánh một trận."
"Cẩn thận chút, mấy kẻ này không đơn giản. Ta vẫn luôn dò xét dòng linh lực của thằng nhóc kia, có hơi thở của nước biển, cũng không giống linh khí, giống yêu thú hơn. Yêu thú như vậy, ta chưa từng nghe qua."
"Ở dưới biển, Thiên Uyên Hải, hay là từ Yêu Vực tới?"
"Khó nói lắm, nhưng dù là từ đâu, cũng không phải hạng yếu. Bang chủ họ Hùng, ngươi thử xem kết giới thế nào?"
Bang chủ họ Hùng phi đao lao lên, vừa né tránh gai nhọn của Vương Lan, vừa vung đại đao tạo ra dải không gian rộng một mét, chém ngang lưng mấy người trong kết giới.
Vương Kỳ vung đại đao đánh ra, chặn đứng đòn tấn công của bang chủ họ Hùng ngay tại vị trí kết giới, cười nói: "Khỏi thử đi, các ngươi không phải đối thủ của chúng ta đâu, giải tán đi."
Bang chủ họ Hùng quát lớn: "Ngươi nói không phải là không phải sao? Ai biết ngươi có đang hư trương thanh thế, muốn chạy trốn hay không." Hắn thu đại đao lại, chém chéo một nhát nữa.
Vương Kỳ nhảy lên chặn lại, đứng lơ lửng giữa không trung, phóng ra một ngàn mét lĩnh vực thuộc tính ám, Huyền Vũ chi xà đầy trời đổ xuống, hàng trăm hàng nghìn con quấn lấy tám người.
Mọi người trong động kinh hãi, liên tục lùi lại. Không gian trong hang có hạn, hang nhỏ thì có dòng hải lưu linh lực của Vương Lan chảy qua khó mà vào được, đại sảnh thì không tránh kịp, mọi người thi nhau chạy ra ngoài.
"Võ Thánh thuộc tính ám, thằng nhóc đó tuổi còn trẻ, sao có thể có tu vi cao như vậy?"
"Chạy mau, linh lực của ta đang thất thoát, mẹ kiếp là lực thôn phệ! Nhanh lên, ta không muốn làm lương thực cho hắn đâu."
"Tư chất tốt như vậy, không thể nào Thánh Vực không có tin đồn, chẳng lẽ là đệ tử Linh Ẩn tộc ra ngoài lịch luyện?"
"Còn quản hắn là ai làm gì, mau lên, đừng cản đường."
Tám tên thủ lĩnh liên thủ cũng kinh ngạc, Vương Kỳ nói: "Tiểu Lan, ngươi không cần đánh nữa, để ta."
Thường Bách Linh và Hoa Thanh lấy đồ ăn vặt ra, ngồi bệt xuống ăn. Nàng nói: "Lãnh Vũ, được rồi đừng xem nữa. Tên Nhị Cẩu kia chỉ có mỗi ưu điểm này thôi, chiến lực mạnh, người điên, sức bền dai dẳng."
"Đối đầu với chiến lực đỉnh cao thì một chọi một hoặc vài người, đối đầu với chiến lực thấp hơn một chút thì là một mình cân cả đám, coi như cơm bữa. Còn không cho người khác nhúng tay vào, ai nhúng tay là hắn gắt lên, bảo là cướp bát cơm của hắn."
Quân Như Lâm toát mồ hôi, hình tượng Quân Kỳ này là thế nào đây. Hắn ngồi xuống theo nhưng không dám thả lỏng.
Hoa Thanh đưa một túi bánh thịt qua, nói: "Ăn chút nghỉ ngơi đi, đừng để ý đến hắn. Trước kia ta muốn giúp, đều bị hắn mắng cho quay về."
Vương Lan ngửi thấy mùi thơm, vội vàng tăng tốc độ nuốt chửng, lén đưa tay chộp lấy ba miếng bánh thịt.
Huyền Vũ chi xà đuổi theo, tám người dùng đủ loại bản lĩnh để tấn công và phòng ngự, nhưng không chặn nổi số lượng rắn đen quá lớn mà Vương Kỳ tung ra, đợt sau lại ập xuống, cuồn cuộn không dứt.
Họ vội vàng dồn lại một chỗ, một người nói: "Không xong, cứ thế này không phải cách. Bang chủ họ Hùng, ngươi dùng không gian linh khí mở đường, chúng ta ra ngoài trước."
Không còn cách nào khác, trong tám người, cũng chỉ có bang chủ họ Hùng dựa vào không gian linh khí mới có thể tấn công vào kết giới, nhưng đều bị Vương Kỳ chặn lại từng chiêu một.
Kiểu tấn công đâm đầu vào như vậy hoàn toàn vô nghĩa. Bang chủ họ Hùng xoay người, dải không gian xé rách chém qua rắn đen mở đường, nói: "Đi, ra ngoài trước rồi tính tiếp."