Lối Thoát Trong Đêm

Lượt đọc: 6331 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương IV

Parry thò đầu ra khỏi mép chăn. Hắn nói, "Có chuyện gì thế?"

"Chúng ta đã đến chỗ tôi. Đây là một tòa nhà chung cư. Chúng ta đang ở trên đường Geary, không xa trung tâm thành phố. Anh sẵn sàng chưa?"

"Sẵn sàng cho cái gì?"

"Anh sẽ ra khỏi xe. Anh sẽ ở lại chỗ tôi."

"Thế thì không ổn chút nào."

"Anh có nghĩ ra cách nào hay hơn không?"

Parry cố nghĩ ra cái gì đó hay hơn. Hắn nghĩ đến nhà ga xe lửa và gạt phăng ý đó đi. Hắn nghĩ đến việc nhảy tàu hàng5 và hắn biết họ đang canh gác các bãi hàng. Họ sẽ canh chừng mọi ngả đường có thể dùng để tẩu thoát.

Hắn nói, "Không."

"Vậy thì chuẩn bị đi, Vincent. Đếm đến mười lăm. Lúc đó tôi sẽ vào trong tòa nhà và thang máy sẽ sẵn sàng để đi lên. Khi anh đếm đến mười lăm thì ra khỏi xe và đi nhanh nhưng đừng chạy. Và đừng sợ."

"Có gì đâu mà sợ?"

"Đi nào, Vincent. Đừng sợ. Ổn rồi. Chúng ta về đến nhà rồi."

"Không nơi nào bằng nhà," Parry nói.

"Bắt đầu đếm đi, Vincent," cô ta nói và rồi cô ta ra khỏi xe, cửa đóng lại và Parry bắt đầu đếm. Khi đếm đến mười lăm, hắn tự nhủ mình không thể làm được. Hắn lại run rẩy. Đây không phải chung cư của cô ta. Đây là cách cô ta tống khứ hắn. Cô ta cần hắn làm gì chứ? Hắn có thể giúp gì cho cô ta? Cô ta giữ chìa khóa xe và giờ cô ta đang đi dạo. Khi hắn ra khỏi xe hắn sẽ thấy chẳng có cái chung cư nào và chẳng có cánh cửa mở nào và chẳng có gì cả. Hắn tự nhủ hắn không thể ra khỏi xe và cũng không thể ở lại trong xe.

Hắn ra khỏi xe và đối diện với một tòa chung cư sáu tầng xây bằng gạch vàng. Cửa trước mở một nửa. Hắn đóng cửa chiếc Pontiac. Rồi hắn bước nhanh qua vỉa hè, lên các bậc thềm của tòa chung cư.

Rồi họ đã ở trong thang máy và nó đang đi lên. Nó dừng ở tầng ba. Hành lang được sơn màu vàng sẫm. Cửa căn hộ của cô ta màu xanh lá. Số trên cửa là 307. Cô ta mở cửa đi vào và hắn theo sau.

Đó là một căn hộ nhỏ. Đắt tiền. Tông màu chủ đạo là tím xám, điểm xuyết màu vàng chỗ này chỗ kia. Parry với lấy một quả cầu thủy tinh màu vàng có gắn bật lửa bên trên. Hắn châm thuốc và ném bao rỗng vào cái giỏ rác màu tím xám. Hắn nhìn cái đài radio ố vàng có gắn thêm đầu đĩa than. Rồi hắn thấy mình đang liếc nhìn những bộ đĩa than xếp trong cái hộp vàng bên cạnh chiếc tủ ố vàng.

"Tôi thấy cô thích nhạc Swing6," hắn nói.

Từ phòng khác vọng ra tiếng cô ta, "Swing chính thống đấy."

Hắn nghe tiếng cửa đóng lại và biết cô ta đang trong phòng tắm. Tất cả những gì hắn cần làm bây giờ là mở cánh cửa đối diện hành lang. Rồi chạy dọc hành lang và thoát ra bằng lối thoát hiểm. Và rồi đi đâu?

Rít thuốc, hắn cúi xuống và bắt đầu lục lọi các bộ đĩa than. Khi thấy đĩa của Basie7, hắn cau mày. Có rất nhiều đĩa Basie. Những bản hay nhất của Basie. Đúng những bản hắn thích. Có Every Tub và Swinging the Blues và Texas Shuffle. Có John’s Idea và Lester Leaps In và Out the Window. Hắn liếc nhìn cửa sổ. Hắn quay lại đĩa nhạc và quyết định chơi bản Texas Shuffle. Hắn nhớ mỗi lần nghe Texas Shuffle hắn lại hình dung ra vô số những con bò đực diễu hành nhanh qua một đồng bằng bất tận ở Texas. Hắn bật công tắc điện và đặt đĩa dưới kim. Texas Shuffle bắt đầu quay nhẹ nhàng và nghe thật đáng yêu. Nó ăn khớp với việc hắn đang ngậm điếu thuốc, nhìn khói bay lên, và cảnh sát không biết hắn đang ở đây.

Texas Shuffle đang đến đoạn cao trào thì cô ta bước ra khỏi phòng tắm. Parry quay lại nhìn cô ta. Cô ta mỉm cười với hắn.

Cô ta nói, "Anh thích Basie à?"

"Tôi sưu tầm nhạc của ông ấy. Nghĩa là, tôi đã từng."

"Anh còn thích gì nữa?"

"Rượu Gin."

"Uống nguyên chất à?"

"Phải. Với một ngụm nước tráng miệng sau mỗi ba hoặc bốn ly."

Cô ta ngừng cười. Cô ta nói, "Có cái gì đó kỳ lạ về chuyện này."

"Kỳ lạ về cái gì?"

"Tôi cũng thích uống Gin. Cũng kiểu đó. Cũng cái lịch trình uống nước tráng miệng đó."

Hắn không nói gì. Cô ta đi sang phòng khác. Bản nhạc kết thúc và Parry bắt đầu cho Basie chơi bản John’s Idea. Giai điệu đang vào guồng và tay phải của Basie đang lướt những ngón tuyệt vời trên phím đàn thì cô ta bước vào với một cái khay có hai cái ly và hai cái ly đo rượu, một chai Gin và một bình nước.

Cô ta rót Gin. Parry quan sát cô ta trong khi nghe bản nhạc sôi động. Cô ta đưa hắn một ít Gin và hắn dốc thẳng vào họng trong khi cô ta đang rót đầy ly đo của mình. Hắn tự rót cho mình ly thứ hai. Hắn châm thêm điếu thuốc nữa. Cô ta bật một bản nhạc khác, rồi ngồi xuống chiếc ghế màu tím, ngả người ra sau và nhìn lên trần nhà.

"Châm cho tôi điếu thuốc," cô ta nói.

Hắn thường hút thuốc hơi ướt đầu lọc nhưng hắn châm cho cô ta một điếu khô ráo. Khi nhận điếu thuốc từ tay hắn, cô ta chồm người tới nhấc kim8 ra khỏi chiếc đĩa vừa quay xong.

"Nữa không?" cô ta hỏi.

"Không. Hãy nói chuyện đi. Hãy nói về chuyện sắp tới."

"Anh có kế hoạch gì chưa?"

"Chưa."

"Tôi thì có, Vincent. Tôi nghĩ anh nên sống ở đây một thời gian. Sống ở đây cho đến khi sự việc lắng xuống và một cơ hội xuất hiện."

Parry nhấc người dậy khỏi sàn. Hắn đi ra cửa sổ và nhìn ra ngoài. Đường phố vắng tanh. Hắn thấy khói bốc lên từ một dãy ống khói phía sau những mái nhà. Hắn rời khỏi cửa sổ và nhìn vào bức tường màu tím xám.

Hắn nói, "Nếu tôi có nhiều tiền tôi có thể hiểu được. Nhưng tình cảnh như hiện giờ thì tôi chẳng hiểu gì cả. Chẳng có lợi lộc gì cho cô trong chuyện này. Chẳng có gì ngoài phiền toái và gian khổ."

Hắn nghe tiếng cô ta đứng dậy khỏi ghế, đi ra khỏi phòng. Từ phòng khác hắn nghe tiếng ngăn kéo tủ mở ra. Rồi cô ta quay lại và nói, "Tôi muốn cho anh xem cái này."

Hắn quay lại và cô ta đưa cho hắn một mẩu báo cắt. Hắn nhận ra kiểu chữ in. Nó được cắt từ tờ Chronicle. Đó là một lá thư gửi tòa soạn.

“‘ Có rất nhiều điều đáng nói thay cho Vincent Parry, người đàn ông đang bị xét xử vì tội giết vợ. Tôi không mong các ông in lá thư này, bởi vì vấn đề cuối cùng sẽ được giải quyết tại tòa án và theo tình hình thì đó là một phiên tòa công bằng và Parry có luật sư riêng. Ấy vậy mà bên công tố đã liên tục nhắm đến việc lảng tránh các khía cạnh kỹ thuật của vụ án và cố gắng khắc họa Parry như một sự kết hợp của người chồng không chung thủy, kẻ giết người và kẻ trốn nghĩa vụ. Tôi không quen biết những khó khăn trong hôn nhân của Parry. Còn về khía cạnh kẻ giết người, vụ án chưa kết thúc và lời khai thêm chắc chắn sẽ đưa ra những sự thật mới quyết định vấn đề theo cách này hay cách khác. Tuy nhiên, tôi chắc chắn rằng Vincent Parry không phải kẻ trốn nghĩa vụ. Tôi tình cờ biết rằng Parry đã nhiều lần cố gắng gia nhập lực lượng vũ trang dù trước đó đã bị từ chối vì khuyết tật thể chất.”’

Lá thư được ký tên—Irene Janney.

Parry nói, "Là cô à?"

"Phải."

"Lá thư chẳng có gì đặc sắc. Nó hầu như chẳng nói gì cả."

"Đó không phải toàn bộ lá thư. Tờ Chronicle không thể in hết được. Họ sẽ phải dùng đến vài cột báo. Nhưng họ đã cố tỏ ra công bằng. Họ đã đưa vào sự phản bác về vụ trốn nghĩa vụ."

"Làm sao cô biết tôi đã cố nhập ngũ?"

Cô ta dụi điếu thuốc vào chiếc gạt tàn thủy tinh màu vàng. "Tôi có một người bạn làm việc tại hội đồng tuyển quân của anh. Anh ấy nói với tôi. Anh ấy bảo anh đã bị gọi hai lần và bị từ chối. Anh ấy bảo anh cứ quấy rầy hội đồng tuyển quân để xin một cơ hội khác được nhập ngũ."

"Đó là điều khiến cô quan tâm đến vụ án à?"

"Không," Irene nói. "Người bạn này biết tôi quan tâm. Anh ấy gọi cho tôi và kể những gì đã xảy ra ở hội đồng tuyển quân. Anh ấy bảo anh thực sự muốn nhập ngũ. Nó khớp với cảm nhận của tôi về toàn bộ sự việc. Đôi khi tôi bị như thế. Tôi cảm thấy hứng thú với điều gì đó và tôi dành hết tâm sức cho nó."

"Tôi nghĩ tôi sẽ biến khỏi đây," Parry nói.

"Ngồi xuống đi. Hãy nói chuyện tiếp. Hãy kể cho nhau nghe về bản thân chúng ta. Bệnh thận thế nào rồi?"

"Tôi thấy đỡ hơn rồi," Parry nói. Hắn châm một điếu thuốc khác.

"Thật kỳ lạ về chuyện bệnh thận."

"Tại sao?"

"Tôi cũng bị. Không nghiêm trọng, nhưng thỉnh thoảng nó lại hành tôi."

"Nghe này, tôi nghĩ tôi sẽ biến thôi. Lối thoát hiểm thế nào?"

"Ở lại đây đi, Vincent."

"Để làm gì?"

"Ở lại ít nhất cho đến khi trời tối."

Hắn nhìn chiếc tủ ố vàng, chiếc đĩa than đen bóng bất động trên bàn xoay. Hắn nói, "Vấn đề là thế này. Tôi phải tiếp tục di chuyển. Và di chuyển nhanh. Cứ thế này thì không ổn. Cảnh sát sẽ làm việc trong khi tôi không làm gì cả. Họ đang chạy đuổi theo tôi và nếu tôi không chạy tôi sẽ bị tóm."

"Có lúc phải chạy."

Hắn định nói gì đó nhưng ngay lúc đó điện thoại reo. Đó là một chiếc điện thoại kiểu Pháp, màu vàng. Nó nằm trên cái bàn vàng bên cạnh chiếc ghế dài màu tím xám. Irene nhấc máy.

"Alo—ồ, chào Bob. Anh khỏe không—vâng, em khỏe—tối nay á? Ồ, em xin lỗi, Bob, nhưng tối nay em không đi được—không, không bận gì khác, nhưng em chỉ không muốn ra ngoài. —Ồ vâng, em hoàn toàn ổn, nhưng em đang muốn một buổi tối yên tĩnh và đọc sách và nghe đài vân vân một mình thôi—không, em chỉ cảm thấy thế thôi—đừng ngốc thế—ôi, đừng ngốc thế Bob—thôi được, có thể ngày mai—ôi, Bob đừng ngốc thế—thôi đi, Bob, em không thích nghe anh nói kiểu đó. Gọi em ngày mai nhé—vâng, ngày mai khoảng bảy giờ. —Tất nhiên là không. Công việc của anh thế nào rồi—tốt lắm—được rồi, Bob—vâng, bảy giờ tối mai em sẽ chờ tin anh. Tạm biệt——"

Parry bước về phía cửa.

Cô ta đứng dậy và bước chắn giữa Parry và cánh cửa. Cô ta nói, "Làm ơn, Vincent——"

"Tôi đi đây," hắn nói. "Cuộc điện thoại đó đã quyết định rồi."

"Nhưng đằng nào tôi cũng đâu muốn gặp anh ta."

"Được rồi, nhưng sẽ có lúc cô muốn gặp anh ta. Và những lúc cô muốn đến những nơi nhất định. Làm những việc nhất định. Và cô sẽ không thể, vì cô sẽ bị mắc kẹt với tôi."

"Nhưng tôi nói chỉ tối nay thôi mà."

"Tối nay sẽ là sự khởi đầu. Và nếu chúng ta để nó bắt đầu nó sẽ cứ tiếp diễn mãi. Cô đang cố giúp tôi nhưng cô sẽ không giúp được gì đâu. Và tôi chắc chắn sẽ chẳng giúp gì được cho cô. Chúng ta sẽ chỉ ngáng đường nhau thôi. Tôi đi đây."

"Chỉ đến tối nay thôi, Vincent. Đến khi trời tối."

"Tối. Họ sẽ không thấy tôi khi trời tối." Hắn đứng đó nhìn chằm chằm vào cửa khi cô ta tránh xa hắn và đi vào phòng khác. Hắn không biết cô ta làm gì trong phòng đó. Khi cô ta quay lại, cô ta cầm một cái thước dây. Hắn nhìn cái thước dây rồi nhìn mặt cô ta.

Cô ta nói, "Tôi sẽ mua quần áo cho anh."

"Khi nào?"

"Ngay bây giờ. Tôi muốn số đo chính xác. Tôi muốn nó vừa vặn hoàn hảo. Và phải là quần áo đắt tiền. Tôi biết một chỗ gần đây——"

Cô ta lấy số đo của hắn. Hắn không nói gì. Cô ta đo rồi ghi chép vào một cuốn sổ tay nhỏ. Hắn nhìn cô ta đi vào phòng khác. Lại lần nữa hắn nghe tiếng ngăn kéo mở ra. Khi cô ta đi ra cô ta đang đếm một xấp tiền. Một xấp dày.

"Không," Parry nói. "Quên chuyện đó đi. Tôi đi đây——"

"Anh sẽ ở lại," cô ta nói. "Tôi sẽ đi. Và tôi sẽ về sớm. Trong khi đợi ở đây anh có thể làm vài việc. Như là tống khứ đống giẻ rách anh đang mặc đi. Tất cả, kể cả đôi giày. Mang chúng vào bếp. Anh sẽ thấy giấy gói ở đó. Gói lại thành một bọc và ném vào lò đốt rác. Rồi vào phòng tắm và tự thưởng cho mình một cú tắm nước nóng. Thật nóng và nhiều xà phòng. Và anh cần cạo râu." Một tiếng cười khẽ thoát ra trước khi cô ta kịp ngăn lại.

"Cười cái gì?"

"Tôi đang nghĩ anh có thể dùng dao cạo của anh ấy. Đó là một loại dao cạo an toàn mài lõm của Thụy Điển. Tôi từng có chồng và tôi tặng nó cho anh ấy làm quà Giáng sinh. Anh ấy không thích nó. Tôi thỉnh thoảng dùng nó khi đi biển. Tôi ngừng dùng khi ai đó bảo tôi kem tẩy lông tốt hơn."

"Chuyện gì xảy ra với chồng cô?"

"Anh ấy quất ngựa truy phong."

"Chuyện đó khi nào?"

"Lâu, lâu lắm rồi. Tôi hai ba tuổi khi chúng tôi cưới nhau và cuộc hôn nhân kéo dài mười sáu tháng, hai tuần và ba ngày. Anh ấy bảo tôi quá dễ dãi nên nhanh chán. Tôi vừa nhớ ra là không có kem cạo râu. Nhưng tôi có ít kem dưỡng da. Anh có thể bôi nó lên rồi dùng xà phòng thường và anh sẽ không bị đứt tay đâu. Lò đốt rác ở cạnh bồn rửa bát. Đừng quên nhét từng mảnh quần áo đó vào bọc. Có lẽ anh nên làm hai bọc để chắc chắn chúng chui lọt xuống dưới."

"Được rồi, tôi sẽ làm hai bọc."

Cô ta đã ở cửa. Cô ta nói, "Tôi sẽ về sớm. Anh có muốn gì đặc biệt không?"

"Không."

"Anh làm giúp tôi một việc nhé, Vincent?"

"Gì?"

"Anh sẽ ở đây khi tôi quay lại chứ?"

"Có lẽ."

"Tôi muốn biết chắc, Vincent."

"Được rồi, tôi sẽ ở đây."

"Anh thích màu gì?"

"Xám," hắn nói. "Xám và tím." Hắn muốn cười. Hắn không cười. "Thỉnh thoảng điểm chút vàng chỗ này chỗ kia."

Cô ta mở cửa và rời khỏi căn hộ. Parry đứng cách cửa vài bước và nhìn cánh cửa trong vài phút. Rồi hắn quay lại khay rượu, rót cho mình hai ly Gin và nốc cạn thật nhanh. Hắn uống một ngụm nước, đi vào bếp và tìm giấy gói. Hắn cởi đồ, ban đầu chậm rãi, rồi dần dần nhanh hơn khi nhận ra mình đang tống khứ quần áo của gã Studebaker và chúng là quần áo bẩn. Lần đầu tiên hắn nhận thức được rằng chúng có mùi và gây ngứa ngáy. Thật là một niềm vui khi cởi chúng ra và vứt đi. Giờ hắn trần truồng và hắn đang làm hai cái bọc. Hắn lấy một cuộn dây từ tủ bếp, buộc chặt các bọc, rồi thả chúng xuống ống lò đốt rác. Hắn nghe tiếng sột soạt khi các bọc rơi xuống, tiếng bịch mơ hồ báo hiệu chúng đã chạm đáy. Biết rằng quần áo của gã Studebaker và đôi giày tù nhân sắp cháy thành tro, hắn cảm thấy hơi vui vui.

Hắn bước vào phòng tắm. Toàn bộ lát gạch vàng. Có một buồng tắm kính và hắn mở nước, dùng một bánh xà phòng oải hương hình chữ nhật. Hắn chỉnh nước thật nóng, rồi xát xà phòng kỹ, lại xả nước nóng, chuyển sang lạnh hoàn toàn, để nó xối vào người gần một phút. Rồi hắn ra khỏi buồng tắm, dùng một chiếc khăn bông dày màu vàng mà hắn có thể dùng làm áo choàng cũng được.

Kem dưỡng da trộn tốt với xà phòng, tạo ra một lớp bọt đàng hoàng giúp dao cạo đi mượt mà. Hắn cạo râu trong ba phút rồi đi vào phòng khách và châm thuốc. Hắn quấn chiếc khăn vàng quanh hông và giắt lại. Hắn nhìn qua các đĩa Basie và quyết định chơi bản Shorty George.

Hắn hạ kim xuống và ngay khi nó chạm vào phần đen, hắn cảm thấy có thứ gì đó đang đi vào căn hộ. Nó chỉ là một âm thanh nhưng với hắn nó có hình hài và khả năng bám riết và xé toạc ruột gan hắn.

Đó là tiếng chuông cửa.

Parry nhấc kim lên và dừng máy quay đĩa. Hắn chờ đợi.

Chuông cửa lại vang lên. Parry chậm rãi đưa điếu thuốc lên môi và rít một hơi dài. Hắn ngồi xuống mép ghế dài và chờ đợi. Hắn nhìn chằm chằm vào bộ đàm điện thoại cạnh cửa và khi tiếng chuông lại nện vào hắn lần nữa, hắn quyết định nhấc máy và bảo người dưới kia đi đi và để hắn yên. Hắn gục đầu vào hai bàn tay khum lại.

Rồi tiếng chuông ngừng.

Nước mắt lại bắt đầu, trào lên mắt hắn, tụ lại đó, chực tuôn ra. Hắn tự nhủ phải chấm dứt cái kiểu này. Nó thật tệ hại vì nó yếu đuối và nếu có thứ gì hắn không thể cho phép mình lúc này thì đó là sự yếu đuối. Cái thứ yếu đuối nhạt nhẽo và nhu nhược đó. Mọi thứ phải là băng đá, và phải cứng rắn, và phải nhanh như một con chó săn Whippet9 và mượt mà y như thế. Và chính xác như một cái máy tính, gán cho tiếng chuông một mệnh giá nhất định. Giờ tiếng chuông đã ngừng, một phím bấm đang kêu tách vào vị trí và gạch bỏ mệnh giá đó. Tiếng chuông đã ngừng và mọi chuyện đã qua. Người dưới kia đã đi rồi. Gạch bỏ chuyện đó. Rồi gạch bỏ tất cả những chuyện khác cần gạch bỏ. Đưa một phím bấm khác vào vị trí và gạch bỏ San Quentin. Quay lại xa hơn và gạch bỏ phiên tòa. Quay lại San Quentin, đi tiếp sau San Quentin và gạch bỏ cái thùng và chiếc xe tải, đồng cỏ xanh nhạt, những ngọn đồi và khu rừng xanh thẫm. Gạch bỏ chiếc Studebaker, gã đàn ông trên xe Studebaker, chuyến đi đến San Francisco và đám cảnh sát mô tô. Gạch bỏ quần áo của gã Studebaker. Bắt đầu với hiện tại và đi tiếp từ hiện tại. Gạch bỏ tiếng chuông. Bắt đầu lại bản Shorty George.

Hắn gạt cần khởi động máy quay đĩa. Chiếc đĩa đen bắt đầu quay. Hắn đặt kim xuống và Shorty George bắt đầu vang lên. Parry đứng cách máy quay đĩa vài bước, nhìn chiếc đĩa quay tròn và nghe ban nhạc Basie đang phi vào chiều không gian thứ tư. Hắn nhận ra tiếng kèn trumpet của Buck Clayton và hắn mỉm cười. Nụ cười là đất sét ướt và nó hóa thành xi măng khi hắn nghe tiếng đốt ngón tay gõ vào cửa căn hộ.

Toàn thân hắn hóa đá.

Tiếng gõ dồn dập, đối chọi lại với Shorty George. Loạt gõ đầu tiên dừng lại và Parry cố lao đến máy quay đĩa để tắt thứ âm nhạc giờ đây không còn là âm nhạc nữa, mà chỉ là một đống tiếng ồn báo cho người bên ngoài biết có ai đó trong căn hộ. Hắn không thể đến chỗ máy quay đĩa vì hắn không thể nhúc nhích. Loạt gõ thứ hai ập đến tai hắn, dừng lại vài giây và rồi loạt thứ ba vang lên và hắn đếm được ba tiếng gõ kiên quyết.

Lúc đó hắn biết việc gạch bỏ tất cả những thứ kia là không thể. Chúng là những thứ phải được ghi nhớ và cân nhắc. Cái thứ đang gõ cửa này chính là cảnh sát. Thật logic khi họ ở đây. Thật vô lý khi họ bỏ qua cái vụ tấm chăn đó. Rồi lại thật logic khi họ ghi lại biển số chiếc Pontiac khi xe rời đi. Thật dễ để phác họa—họ bàn bạc với nhau, bảo nhau rằng lẽ ra phải nhìn kỹ hơn dưới tấm chăn xem có gì trong đống quần áo cũ cho Trung Quốc đó, rồi chúc mừng nhau vì sự thông minh khi ghi lại biển số, và giờ đến đây để nói chuyện với Irene Janney.

Hắn quay người nhìn quanh phòng và cố tìm cái gì đó. Cửa sổ là thứ duy nhất hắn thấy. Shorty George đang vòng qua khúc cua xa và tiến về đoạn đường thẳng về đích10, nhưng hắn không nghe thấy, hắn đang nhìn chằm chằm vào cửa sổ.

Loạt gõ thứ tư xuyên qua cánh cửa và nảy khắp phòng, và theo sau tiếng gõ một giọng nói vang lên, "Irene—cô có đó không?"

Nó thuộc về một người phụ nữ. Vậy thì không thể là cảnh sát. Ấy vậy mà có cái gì đó trong giọng nói còn tồi tệ hơn cả cảnh sát.

"Irene—mở cửa ra."

Âm nhạc lại trở thành âm nhạc. Parry tính rằng nếu vặn nhạc to hơn hắn sẽ không nghe thấy giọng nói.

Đó là một giọng nói hắn biết và hắn đang cố định vị nó và hắn không muốn định vị nó. Hắn vặn nhạc to hơn.

"Irene—có chuyện gì thế? Cho tôi vào."

Shorty George đang đi vào đoạn về đích. Giọng nói bên ngoài cửa còn to hơn cả Shorty George.

"Irene—tôi biết cô ở trong đó và tôi muốn cô cho tôi vào."

Giọng nói đang bắt lấy hắn, siết chặt lấy hắn, cái kìm kẹp của âm thanh còn hơn cả âm thanh, bởi vì bây giờ hắn nhận ra giọng nói đó, cái giọng nói quấy nhiễu thuộc về Madge Rapf.

« Lùi
Tiến »