Người Chết Không Nói Dối

Lượt đọc: 2148 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

Những mảnh hồi tưởng thấm đẫm cảm xúc của tôi về Hungerford năm 1987 tụt lại phía sau ngay khi tôi thực hiện các cuộc gọi radio, đảo máy bay hướng tới đường băng và hạ cánh an toàn. Chiếc Cessna 172 tôi lái là tài sản chung của nghiệp đoàn trên dưới hai mươi người ở Liverpool. Đó là niềm hân hoan (và cũng là sự cáu tiết vì di chuyển bằng tàu hỏa gần như lúc nào cũng nhanh hơn) khi tôi có thể thường xuyên bay đến khắp mọi miền nước Anh để họp cùng các đồng nghiệp hoặc tiến hành khám nghiệm.

Máy bay nhún nhảy trên đường băng của phi trường nhỏ bé xanh rì trong cái nắng rực rỡ. Tôi kiểm tra lần cuối, tắt động cơ, bước ra khỏi chiếc Cessna, trông thấy đồng nghiệp đang đợi mình. Tôi thấy ổn. Khi xe lăn bánh, tôi bắt đầu mông lung liệu trên không trung mình có thể tưởng tượng về điều gì tồi tệ nhất? Có lẽ là thiếu oxy trong buồng lái? Cũng khó có thể xảy ra với độ cao hơn kém 1000m. Dù sao giờ tôi cũng chắc chắn rằng hành xử của mình không kịch tính như tôi nhớ lại. Không có màn trụy tim nào, thật đấy.

Trên đường bay khứ hồi, thời tiết thay đổi nhiều hơn khiến tôi phải tập trung cao độ, tôi không còn nghĩ miên man về Hungerford nữa, như đã quên nó đi. Lần đầu tiên tôi ý thức được rằng đối với các phi công, nỗ lực sống sót có năng lực đè bẹp tất cả các ý nghĩ, cảm xúc và nỗi sợ hãi. Có lẽ đó là một trong những lý do tôi thích bay.

Cuối cùng cũng về đến nhà, những cụm mây tản mát dần, vén ra một buổi chiều hè muộn dịu dàng. Tôi làm một ly whisky soda, ngồi dưới hiên nhà, ngắm nhìn những tia nắng cuối ngày.

Đột nhiên, trong chính sự lung linh câm lặng của buổi hoàng hôn ấy, Hungerford vây lấy tôi. Một lần nữa. Tôi nghe tim mình đập gấp gáp. Lập tức tôi thấy đầu mình chuếnh choáng dù chưa nhấp ngụm nào. Một lần nữa, tôi thấy mình lướt đi trên những con phố nhỏ, lướt qua những xác người bất động trong những vũng máu, cạnh những cái máy cắt cỏ, những chiếc xe vắt qua lề đường. Một cảm giác lạnh toát sống lưng bắt đầu lan khắp ngực tôi, bóp nghẹt nó.

Tôi thở sâu. Để tự trấn tĩnh. Tự nhủ với lòng mình rằng giờ tôi đã biết việc gì đang diễn ra. Tôi đã biết tỏng trò đùa của tâm trí mình. Rõ là thế. Bởi vậy, nếu nỗ lực hết sức, tôi có thể điều khiển nó. Rõ là thế.

Tiếp tục thở. Mắt nhắm. Tôi phải nghiền nát nó, nghiền như nghiền những viên đá bên trong những ngón tay đang co quắp.

Dần dà toàn thân tôi thả lỏng. Nắm tay tôi thả ra. Hơi thở tôi trở nên sâu hơn. Tôi run rẩy kề ly rượu vào môi, mọi thứ dần trở lại như cũ.

Sau khi nốc cạn ly rượu, tôi đã có thể tự trả lời hai câu hỏi của chính mình vào buổi sáng. Không, không đời nào tôi lại cần đi gặp bác sĩ tâm lý, và chắc chắn lại càng không cần gặp bác sĩ tâm thần. Ý tưởng gì mà mới nghe đã thấy vô lý rồi. Cũng chẳng có lý do chính đáng nào khiến tôi phải bỏ nghề bác sĩ pháp y cả. Dù bất cứ điều gì xảy ra với tôi hôm nay, nó cũng sẽ qua đi. Chắc chắn thế.

Vài tháng sau, mùa thu năm 2015, khủng bố có tổ chức tấn công Paris, nhắm vào các quán bar, nhà hàng và một sân vận động. 130 người thiệt mạng và hàng trăm người khác bị thương. Tôi đang trên đường đi công tác khi nghe tin qua radio. Đằng sau tiếng của phóng viên là vô vàn tiếng còi hụ, các giọng nói đầy hoảng loạn. Thanh âm của sự khiếp đảm. Tôi phải dừng xe lại.

Đỗ xe ở một góc gần nhà, tôi nhắm mắt lại. Nhưng mắt tôi vẫn thấy và tai tôi vẫn nghe. Ánh sáng xanh của xe cứu thương. Hàng rào cảnh sát. Bàn trống xếp thành hàng dài dưới ánh đèn sáng quắc của nhà xác, những bộ phận cơ thể người xếp lên trên. Những tiếng la hét. Radio cảnh sát. Tiếng rên xiết của những người bị thương. Trước mắt tôi, hằng hà thi thể. Trong khoang mũi tôi, mùi tử thi. Một bàn chân, một bàn tay, một đứa bé. Một người phụ nữ trẻ vừa nhảy trong quán bar, giờ nằm đó ruột rơi ra ngoài. Những quý ông đóng bộ đeo cà-vạt, nhưng không có chân. Nhân viên văn phòng, phục vụ, sinh viên, người già hưu trí. Toàn bộ bị hủy diệt.

Tôi không còn chắc mình đang thấy thảm họa nào trước mắt nữa. Cuộc đánh bom ở Bali, cuộc đánh bom ở London ngày 7 tháng 7, thảm họa đường sắt tại Clapham, tàu Marchioness bị đắm, sự kiện ngày 11 tháng 9 tại New York, vụ giết người đẫm máu ở Whitehaven, hay tôi đang nhìn thấy lại tất cả những thước phim đó, có lẽ...

Tôi ngồi đợi bên vệ đường cho tới khi những đợt thủy triều ngừng nuốt chửng lấy mình. Rồi nó cũng đi qua, bỏ lại tôi một mình với cảm giác khổ lụy, sợ hãi. Mùi tử khí váng vất trong xe nhiều phút sau đó. Tôi hít sâu vài hơi. Mùi tử khí biến mất.

Tôi tiếp tục lái xe, sốc nhưng vẫn điều khiển được bản thân.

Có lẽ tôi thật sự cần đến gặp một chuyên gia. Một tu sĩ chẳng hạn? Một người nào đó mà công việc cho họ khả năng nhận lãnh hết những khuất tất của chúng ta và trao lại sinh lực?

Bất giác tôi lắc lắc đầu. Dĩ nhiên là không. Những gì vừa xảy ra ở Paris rất kinh khủng, nhưng đó không phải vụ án của tôi, và tôi không có trách nhiệm gì với nó. Tôi đã có một sự am tường về cái chết, sao tôi lại sợ hãi nó? Tin tức từ Paris hẳn đã khai thông một dòng chảy ký ức nào đó, nhưng vực thẳm đã khép lại, như bao lần. Tôi chỉ còn thấy cảm thông cho những đồng nghiệp của mình tại Pháp lúc này, cho một đêm trường trước mắt họ.

Tôi tiếp tục cuộc hành trình. Tôi vẫn đang trên đường đến một nhà xác khác và làm công việc không khác là mấy. Nhưng chắc rồi tôi cũng sẽ ổn thôi.

« Lùi
Tiến »