-12-
Cư xá Chu Mạnh Trinh đã sạch sẽ trở lại. Thiện bôn và bốn đệ tử đã lầm lũi đi đâu không ai thèm biết. Giặc Cờ Đỏ tan tành chẳng còn manh giáp. Ở đống rác cuối khu B, bộ quân phục bộ đội, cái xặc-cột của Thiện bôn và dép râu, băng đỏ của cách mạng cùng mũ tai bèo vẫn chưa bị xúc đi. Người ta muốn để ruồi bu, nhặng đậu trên dấu tích ô nhục mà ‘cách mạng và giải phóng’ đã mang lại, để nhắc nhở và mơ ước một tương lai những Chương còm, Dzũng Đakao, Bồn lừa, Hưng mập… sẽ chiến thắng giặc Búa Liềm. Nhóc tì tự do đùa nghịch không sợ Cờ Đỏ nữa.
Một hôm, nhóc tì tập họp đầu ngõ D, đứa thì cầm bong bóng, đứa thì cầm lồng đèn, đứa thì cầm cành hoa, đứa ngọn cỏ. Chúng nó tụ họp vui như xưa ngày Tết Trung Thu trong xóm. Không phải đi đón lãnh tụ nào cả, không phải đi nghe dạy chủ thuyết ngoại bang nào cả, không phải tụ họp để bị đe dọa, lừa phỉnh và bắt địa nữa. Thế chúng nó đi đâu? Chúng nó xếp hàng hai đi đến cửa nhà nhô con Hải.
Nhóc tì hò reo ầm ĩ hoan hô nhô con Hải. Cánh cửa nhà bật mở, nhô con Hải lò đầu ra bỡ ngỡ.
Một nhóc tì nói :
– Tụi tao đến xin lỗi mày.
Nhô con Hải cầm tay một nhóc tì :
– Mình chiến thắng rồi, lẽ phải đã chiến thắng rồi. Mình quên chuyện cũ đi, quên hết chuyện cũ.
Các nhóc tì đến ôm chầm lấy nhô con Hải.
– Chúng ta là anh em, là đồng bào ruột thịt. Lịch sử dạy thế mà, tụi bây…
Nhóc tì nói :
– Mày làm tụi tao mê làm người quốc gia. Mày bị Thiện Mông Cổ bắt, mà mày ngạo nghễ như Trần Bình Trọng ấy. Từ nay, tụi mình sẽ đoàn kết và can đảm chống giặc Cờ Đỏ để bảo vệ cư xá.
Nhô con Hải nhận hoa, cỏ, lồng đèn, bong bóng của nhóc tì. Chúng nó treo và cắm đầy bờ dậu cười vui om sòm. Có đứa lên tiếng :
– Ê, Hải, sao hổm mày hông đục phù mỏ tụi Cờ Đỏ ?
Nhô con Hải đáp :
– Anh Chương còm bảo quốc gia thương yêu, cộng sản độc ác. Tao là Quốc gia.
Nhóc tì dơ thẳng tay nhất loạt reo lên :
– Chúng ta là Quốc gia !

Ivry-sur-Seine, 19 tháng 1 năm 1985
Xem tiếp Phần 2 NHÓC TÌ PHẢN ĐỘNG