-11-
Dzũng Đakao và Chương còm đi tìm Thiện Mông Cổ và Thịnh Salem hoài mà không thộp cổ được hai thằng giặc gian ác này. Cả nước, dân chúng trong giới bất khuất đã vinh danh Đặng Hữu Trí, coi Trí đất như anh hùng dân tộc. Biện lý Nguyễn Bảo Châu, vì quay trở lại thuyết phục Trí đất đi về, cũng bị hốt theo bạn. Trí đất bị nhốt ở ca-xô[85] đề lao Gia Định. Cộng sản không coi Trí đất là vị thành niên. Họ kết tội Trí đất nặng nề hơn cả tội phản động. Dù biết anh mình muốn bị bắt, muốn vào tù để học đấu tranh, Dzũng Đakao vẫn cảm thấy mình có lỗi với Trí đất và với biện lý Bảo Châu ; vì Dzũng Đakao đã bị Thịnh Salem phản phúc theo đúng mưu kế của Thiện Mông Cổ. Phải bắt cho bằng được Thịnh Salem và Thiện Mông Cổ. Hai thằng này biết thân, ẩn trốn thật kỹ. Dzũng Đakao chưa biết là Thiện Mông Cổ đã trốn vào tận Phú Lâm, nên nó lai vãng ở khu chợ Đakao, gặp bọn thằng Vện tai bèo nhưng lũ này câm miệng như hến và đề phòng Dzũng Đakao tối đa. Chương còm trở lại Phú Nhuận kiếm dấu vết Thiện Mông Cổ, chẳng ai rõ Thiện Mông Cổ tha phương cầu thực xó xỉnh nào.
Dzũng Đakao thương Trí đất lắm. Nó chưa biết sẽ xử tội Thiện Mông Cổ và Thịnh Salem ra sao. Chắc chắn, Dzũng Đakao sẽ không sát hại Thịnh Salem và Thiện Mông Cổ, vì nó không có bản tính giết người. Bây giờ, con nít được dạy hận thù, nên mở miệng là tiêu diệt, tiêu diệt đủ thứ, là “Giết ! Giết nữa bàn tay không ngơi nghỉ”[86] . Thịnh Salem, Quyên Tân Định, Thiện Mông Cổ đã hận thù Dzũng Đakao, Chương còm, Hưng mập, Bồn lừa. Chúng nó dám đi báo công an bỏ tù Dzũng Đakao thì quả là những bài học hận thù của cộng sản đã hiệu quả vô cùng. Và như thế Trí đất xử tử Hồ Chí Minh là đúng. Thù hận dân tộc là do Hồ Chí Minh gây ra. Chiến tranh huynh đệ tương tàn, nồi da xáo thịt là do Hồ Chí Minh khởi xướng. Dạy dỗ nhồi sọ cho con nít thờ phượng Bác, Đảng trên cả đất nước, tổ tiên, gia đình, bạn bè là do chủ nghĩa ngoại lai Hồ Chí Minh mang về. Dzũng Đakao đã thấm thía chua chát cái nỗi ‘đổi đời’ này rồi. Vùng trời tuổi thơ của nó giờ ngột ngạt hận thù. Trí đất bảo nó chế các trò chơi mới. Không lẽ cái súng cao-su, cái ná viên đạn giấy giờ đây phải biến thành lưỡi dao nhọn ?
Dzũng Đakao qua nhà Chương còm. Thằng này học nghề Hưng mập, đang ráp xe đạp bán kiếm tí tiền nuôi thân. Bố nó bị cấm hành nghề viết báo. Rồi Việt cộng đang hăm he bắt bố nó bỏ tù. Nó chới với. Khung trời tuổi thơ hồn nhiên bị đảo lộn. Giờ nó phải học tự mưu sinh để giúp mẹ nó. Chương còm không được đi học nữa.
– Thịnh Salem trốn kỹ hả ?
Dzũng Đakao gật đầu :
– Có lẽ, nó giang hồ với Thiện Mông Cổ. Công an thưởng nó mười ngàn đấy. Cờ Đỏ Đakao ngưỡng mộ nó, tôn nó lên hàng lãnh tụ.
– Rồi một ngày nào đó nó sẽ lên thay thế “đồng chí” Bí thư thứ nhất Lê Duẩn.
– Cộng sản nó khoái bọn vô loại.
– Ừ, thì cộng sản là vô loại mà.
– Trí đất anh dũng lắm. Bác tao bảo công an cho bác tao gặp Trí đất, khuyên Trí đất sám hối tội lỗi. Trí đất thề chết không sám hối.
– Mình chỉ đáng xách dép cho Trí đất.
– Trí đất đã chế trò chơi mới làm nhức đầu cộng sản.
– Dzũng ạ, mày đã nghĩ ngày nào mình phải xa nhau mãi mãi chưa ?
Dzũng Đakao cảm giác mũi kim đâm vào tim nó. Nó khựng lại, nhìn bạn.
– Tại sao mày hỏi thế ?
– Có những thằng rất gần chúng ta mà đã xa ghê lắm. Danh ná, Chơn Chơn đạo nhơn đó. Long Xuyên dễ đi mà đã khó, nói chi đến bọn ở Phan Thiết hay Buôn Mê Thuột. Rồi bạn bè mình ở Mỹ, ở Pháp, hay ở tù như Trí đất. Cuộc sống giờ không còn hứa hẹn gì, tương lai thấy mù mịt quá, Dzũng ơi !
Cuộc sống đã không còn hứa hẹn gì. Dzũng Đakao đã đọc câu này ở đâu. Phải rồi, trong truyện “Con Thúy”[87]. Cách mạng đã giày xéo tỉnh lỵ Thái Bình, quê hương của thằng Vũ, thằng Côn, thằng Luyến ba mươi năm trước ra sao thì nó lại giống hệt cách mạng ba mươi năm sau ở Sàigòn, quê hương của thằng Dzũng Đakao, thằng Chương còm, thằng Bồn lừa. Nhưng đứa trẻ mười hai, mười ba tuổi của 1945 đã chia sẻ với nhau nỗi buồn ‘đổi đời’. Những đứa trẻ mười hai, mười ba tuổi của 1975 lại cũng chia sẻ với nhau nỗi buồn ‘đổi đời’. Đất nước Việt Nam không thiếu nỗi buồn. Nỗi buồn dệt thành lưới chụp kín hy vọng và tương lai của tuổi thơ.
Chương còm ngao ngán nói :
– Bố tao muốn tao có tương lai.
– Ở đâu ?
– Nước Mỹ.
– Mày tính vượt biên ?
– Ừ.
– Bao giờ ?
– Sau khi bố tao bị bắt. Giờ ống nằm nhà chờ công an đến bắt đi. Tao sẽ phải vượt biên để cứu bố tao.
Rồi Chương còm vỗ vai bạn :
– Tao cũng muốn có tương lai ở nước Việt Nam. Bố tao bảo, người ta phải chiến đấu ngay trên quê hương mình, đó mới là chiến đấu thật sự. Nhưng cũng cần có người ra đi loan báo cho thế giới để cứu những người trong chúng ta như Trí đất.
Chương còm nắm chặt tay bạn :
– Mày ở lại chiến đấu, tao ra đi.
Dzũng Đakao sắp khóc. Nhưng nó không muốn khóc. Nó mỉm cười :
– Mày sẽ ở lại vì bố mày sẽ không bị bắt. Chúng ta sẽ chiến đấu khi nào chúng ta đủ tuổi.
Nó lái sang chuyện hiện tại :
– Cần vồ thằng Thịnh Salem đã. Thộp cổ nó rồi là lòi thằng Thiện Mông Cổ ra ngay.
Hai thằng bạn đang băn khoăn về Thiện Mông Cổ và Thịnh Salem thì Bồn lừa xuất hiện :
– Có đứa nộp Thịnh Salem cho bọn mình rồi.
Bồn lừa hí hửng khoe. Dzũng Đakao hỏi :
– Đứa nào ?
– Quyên Tân Định.
Bồn lừa thuật chuyện Quyên Tân Định mở tiệc tại sào huyệt chiêu đãi giặc Cờ Đỏ Đakao tối nay. Nó báo tin cho Bồn lừa để Bồn lừa báo tin cho Dzũng Đakao vây bắt Thịnh Salem.
Bồn lừa nói tiếp :
– Quyên Tân Định mượn bọn mình rửa hận. Nó bảo nó bị Thiện Mông Cổ và Thịnh Salem xí gạt.
– Mình sẽ xử thêm thằng Quyên Tân Định sau. Nếu nó có ý định dùng mình để loại thằng Thịnh Salem ra và tiếp tục Cờ Đỏ một mình một cõi.
Vừa lúc đó có nhóc con Hải mò tới. Chương còm đã giao nhiệm vụ tìm dấu vết Thiện Mông Cổ cho nhóc con Hải. Vừa đến, nhóc con Hải đã nói ngay :
– Thiện Mông Cổ đang nói phét, lý luận ba hoa chích chòe với nhóc con trường Mạc Đĩnh Chi, ở Phú Lâm, các anh ạ !
– Sao em biết ? , Chương còm hỏi.
– Em vừa ở Phú Lâm về. Má em sai em vô trỏng trả tiền nợ cho dì em. Em thấy nó, nó không thấy em.
– Vậy thì mình đi bắt thằng Thiện Mông Cổ đem về sào huyệt Quyên Tân Định. Tối nay mình xử án Cờ Đỏ Búa Liềm.
Các dũng sĩ quốc gia bắt tay ngay vào việc.
[85] ca-xô : [từ tiếng Pháp “cachot”] ; cũi nhốt biệt giam.
[86] Trích thơ của Tố Hữu, bồi bút của cộng sản Bắc Việt.
[87] truyện “Con Thúy” : cùng tác giả trong tập truyện “Những đứa trẻ Thái Bình”.
—->12