-8-
Phiên tòa xử tội Hồ Chí Minh lập ở một gian lớp của trường trung học Trương Vĩnh Ký vào lúc 12 giờ thay vì 14 giờ như Trí đất dự tính. Hôm nay nghỉ học nhưng sẽ có sinh hoạt của giáo viên và học sinh đại diện các lớp cùng bọn Cờ Đỏ của trường sau 15 giờ. Trí đất muốn phiên tòa không bị phá rối. Nó đã thông tin cho Dzũng Đakao và bạn hữu nó tối qua. Anh em Dzũng Đakao chia làm hai nhóm, một nhóm gác cổng trường và một nhóm gác lớp. Cử tọa ngồi kín phòng xử. Trí đất quan sát một lượt. Không thấy tên Cờ Đỏ nào của trường cả. Mỗi trường học đều có Cờ Đỏ. Nhiệm vụ của Cờ Đỏ của trường học là giữ trật tự lớp học, tổ chức sinh hoạt thiếu niên Bác Hồ, ghi tên học sinh đến muộn, trốn họp, và kỷ luật học sinh không tham gia lớp chính trị, báo cáo học sinh hay giáo viên nào phản cách mạng, nhắc nhở học sinh nhẹ dạ phải cảnh giác và tố cáo người nhà phản động …
Cờ Đỏ trường học nguy hiểm hơn Cờ Đỏ vỉa hè. Trí đất ngồi trên bục giảng của giáo viên. Nó đập tay lên mặt bàn, lên tiếng :
– Xin im lặng ! Hôm nay chúng ta mở phiên tòa xử tội Hồ Chí Minh chơi. Tao sẽ là chánh án. Thằng Châu là biện lý. Thằng Nam là Luật sư. Đứa nào thích giữ vai bị cáo Hồ Chí Minh, đứa nào thích làm mõ tòa ?
Nhóc con giơ tay ào ào. Trí đất nói :
– Thằng Tâm sẽ làm mõ tòa. Thằng Bảo làm bị cáo Hồ Chí Minh vì nó thuộc tiểu sử của lão khọm này. Hai thằng lên ngồi bàn trên. Hễ bị công an bắt tao chịu hết tội.
Nhóc tì Bảo và nhóc tì Tâm leo lên bàn trên cùng ngồi. Bị cáo Hồ Chí Minh ôm chân dung Bác Hồ lộng kiếng. Chánh án Trí đất đập bàn :
– Tòa tuyên bố khai mạc.
Mõ tòa Tâm lên tiếng :
– Bị cáo Hồ Chí Minh ra trước vành móng ngựa.
Nó lại còn tiếu lâm cảnh cáo chọc ghẹo bạn :
– Đi đứng dàng hoàng, lớ ngớ ăn bợp tai à nhe!
Bị cáo Hồ Chí Minh, với tài diễn trò của nhóc tì Bảo, đầu ngoẹo một bên, mặt mày khốn khổ, thất thểu bước. Cử tọa cười ồ. Chánh án Trí đất đập bàn lia lịa.
Mõ tòa Tâm :
– Quỳ xuống, bị cáo Hồ Chí Minh !
Bị cáo Hồ Chí Minh quay đầu nhìn cử tọa, miệng méo xệch. Cử tọa lại cười khoái chí. Bị cáo quỳ trước chánh án Trí.
Chánh án Trí lên tiếng :
– Bị cáo, tên chi, họ gì, khai ra?
Bị cáo Hồ Chí Minh :
– Bẩm ngài chánh án quốc gia quang minh chính đại, tên con là Nguyễn Sinh Cung bí danh Nguyễn Ái Quốc, Nguyễn Tất Thành, Lý Thụy, Hồ Chí Minh… còn nhiều tên nữa mà quên mất rồi.
Chánh án Trí :
– Mấy vợ? Mấy con ?
Bị cáo :
– Bẩm hai vợ, ngoài ra còn bồ nhí, hộ lý lung tung…Còn con thì đếm hổng xuể, chỉ nhận có bốn con ngươi và hai con mắt thôi…
Chánh án Trí :
– Tại sao tiểu sử bị cáo lại khai là bị cáo không có vợ con để phục vụ tổ quốc ?
Bị cáo :
– Dạ, con… xạo ke là nghề của con.
Chánh án :
– Bị cáo từ đâu đến:
– Dạ, từ Bắc kỳ…
– Vô Nam làm gì ?
– Dạ, để giải phóng miền Nam ạ !
Biện lý Châu nhẩy vào :
– Thưa tòa, bị cáo nói láo, Hồ Chí Minh nói láo. Miền Nam sung sướng có cần ai giải phóng đâu ? Muốn lấn chiếm ăn cướp mà cứ ba xạo là giải phóng ! Nếu giỏi sao hông tự giải phóng ngoài Bắc đi ! Băng cướp của ngươi vào Nam tác uy tác quái, phá làng phá xóm, đi đến đâu bóc lột đến đó !
– Bẩm tòa, con giải phóng thật sự mà!
Mõ tòa Tâm không cầm được, đá bị cáo Hồ Chí Minh một cú đau diếng. Bị cáo sửng cồ :
– Sao mày đá ông đau thế?
Cử tọa cười ồ lên. Chánh án lại đập bàn :
– Yêu cầu nghiêm túc. Bị cáo Hồ Chí Minh, già có biết già bao nhiêu tội không?
– Không ạ !
Biện lý Châu :
– Ê, Minh râu! Xạo vừa vừa chứ ! Mi hãy nghe đây, ta kể một số tội tày trời của ngươi thôi cũng đủ để cho cử tọa đây về bị ác mộng rồi. Đây là những tội thật của nhà ngươi chứ không phải như kiểu lâu la nhà ngươi đi bịa chuyện để đấu tố người dân hầu cướp nhà cướp của cướp ruộng của người ta đâu nhe. Thưa tòa, đây là danh sách những tội ác phản dân tộc mà bị cáo đã gây ra, xin tòa công minh xử án.
Trong nhiều tuần lễ, ba dũng sĩ Quốc gia Trí, Châu, Nam đã châu đầu vào nghiên cứu từ sách báo cũ để viết nên bản cáo trạng. Biện lý Châu cúi xuống cầm tờ giấy lên đọc nghiêm nghị :
– Tòa án Quốc Gia Dân Tộc đã đưa ra bản cáo trạng tội ác phản dân tộc của bị cáo Hồ Chí Minh và cái đảng cướp của ông ta gọi là Đảng cộng sản Việt Nam. Xin thưa, sau đây những tội ác lịch sử của Hồ Chí Minh :
“ 1. Năm 1925, dưới tên Lý Thụy, Hồ Chí Minh đã chỉ điểm cho Pháp bắt cụ Phan Bội Châu trước ngày cụ sáng lập Việt Nam Quốc Dân Đảng, nên phải đợi đến 1927, Nguyễn Thái Học đứng ra thành lập. Năm 1930, cuộc khởi nghĩa Yên Bái bị Hồ Chí Minh trong Đảng cộng sản Đông Dương tố cáo cho Pháp làm 18 anh hùng Yên Bái bị Pháp đem ra xử trảm. Rồi vẫn trong chiến thuật chiếm độc quyền đất nước, năm 1946, sau khi Đế quốc Nhật đầu hàng Thế chiến thứ 2, Hồ Chí Minh ký hiệp ước đưa Pháp trở về Việt Nam với mục đích dùng chính quyền thực dân Pháp để thủ tiêu các đảng phái quốc gia như Việt Nam Quốc Dân Đảng, Đại Việt Quốc Dân Đảng. Cả trăm người bị Việt Minh bắt trói thả trôi sông, còn lại một số đảng viên bị bỏ tù rồi sau này khi chiến tranh Việt-Pháp bùng nổ họ đã bị Việt Minh thả ra để tàn sát. Cả ngàn người tù và dân thường vô tội bị chết oan.
2. Năm 1945, Hồ Chí Minh và cái băng đảng gọi là Việt Minh đã lập nên Đảng cộng sản Việt Nam để bất chánh giựt chính quyền của cụ Trần Trọng Kim hầu nắm lấy độc quyền ở Hà Nội. Họ đã chặn đường cướp mấy tấn gạo mà chính phủ Trần Trọng Kim tiếp tế ra Bắc trong nạn đói 1945, vì thế hơn triệu người chết đói, bao nhiêu người bắt buộc phải theo cách mạng để có cơm ăn.
3. Năm 1956, Hồ Chí Minh vâng lời chủ nghĩa ngoại bang Liên-xô-Trung Cộng để thực thi chính sách Caỉ Cách Ruộng Đất, với chủ trương « TRÍ, PHÚ, ĐỊA, HÀO – ĐÀO TẬN GỐC, TRỐC TẬN RỄ » có nghĩa là ai có học, có tiền, có đất, hay có chức vị đều bị đem ra đấu tố và xử tử dã man. Cả hai trăm ngàn người bị tàn sát để cho đảng cướp Hồ Chí Minh tước lấy đất đai và của cải của họ. Trong số nạn nhân bị xử tử, có cả bà Cát Thành Long, ân nhân nuôi cơm, nuôi áo cách mạng mà cũng bị Hồ Chí Minh đem ra giết không thương xót.
4. Cũng trong năm 1956, trong vụ Quỳnh Lưu Khởi Nghĩa khi người dân Nghệ An nổi dậy chống đối các chính sách đẫm máu của Hồ Chí Minh và đảng cộng sản, và họ đòi hỏi được tự do di cư vào Nam theo Hiệp định Genève như hơn 1 triệu người Bắc đã di cư vào Nam năm 1954, thì Hồ Chí Minh sai tướng Văn Tiến Dũng đem quân đội Bắc Việt bủa vây tàn sát. Cả ngàn người chết và ít nhất là 6 ngàn người bị bỏ tù.
5. Hồ Chí Minh đã ký nhưng không tôn trọng Hiệp định Genève, đã khai chiến và quyết tâm đưa quân xâm lấn Miền Nam Việt Nam, lấy danh nghĩa giải phóng miền Nam để đánh mướn cho quan thầy Liên-xô và Trung Cộng, gây nên cái chết của trên 600 ngàn người dân sự từ Nam ra Bắc, và tổng cộng trên 1 triệu binh sĩ chết trong chiến tranh Việt Nam, là một đại tội ‘diệt chủng’ đối với dân tộc Việt Nam. Những biến cố tàn khốc nhất phải nhắc đến là Tết Mậu Thân 1968 với trên 5 ngàn người bị Việt cộng tàn sát; năm 1972 với Mùa Hè Đỏ Lửa với hàng chục ngàn người chết trên Đại Lộ kinh hoàng; năm 1974, pháo kích trường học Cai Lậy gây thương tích và mất mạng của cả trăm học sinh tiểu học.
Với cương vị là chủ tịch đảng cộng sản Việt Nam, Hồ Chí Minh phải nhận lãnh trách nhiệm trên cái chết của cả hai triệu người kể từ 1925 khi Hồ Chí Minh trở về hoạt động ở Đông Dương cho tới nay.” [82]
Cả cử tọa im lặng, bàng hoàng trong nỗi kinh hoàng khi nghe lời cáo trạng của biện lý Châu. Không biết tụi nhỏ trong cử tọa có thấm hiểu hết sự trầm trọng của những gì vừa được đọc ra. Nhưng cái im lặng của cử tọa nhô con cho thấy chúng nó biết là những lời cáo trạng vừa rồi không phải là chuyện đùa… Giây phút đó, hình như một phần tuổi thơ hồn nhiên của chúng đã dứt khoát ra đi, và thay vào đó là sự chấp nhận phải khôn lớn, khôn để hiểu biết, lớn để can đảm chống chọi.
Biện lý Châu nuốt nước miếng, đặt tờ giấy trên bàn rồi kết luận bằng lời của lứa tuổi nó :
– Ê, Minh râu ! Ngươi là chánh đảng cướp Búa Liềm. Lâu la của ngươi đội nón cối, đi dép râu. Chúng đi đến đâu là nơi đó đói khổ. Ngươi tàn bạo bảo chúng giết người cướp của. Ngươi cho chúng đuổi linh mục ra khỏi nhà thờ, bắt đại đức ra khỏi nhà chùa ; chiếm đóng các tu viện, các trường học. Ngươi có cả tỷ tội ác khi ngươi cầm đầu cái đảng cướp Búa Liềm. Nhưng hôm nay, ngay tại đây, cái tội khốn mạt nhất của ngươi phải là tội giật sập tượng danh nhân Trương Vĩnh Ký và đổi tên các trường của chúng ta, xóa tên các anh hùng Trần Hưng Đạo, Nguyễn Huệ, Phan Đình Phùng, Trần Quý Cáp… Ngươi cho bỏ tù thầy cô, cha chú chúng ta. Cái tội đáng chết nhất của ngươi là đạy cho con nít học tập hận thù. Xin tòa xử tử hắn để treo gương cho những tên ác ôn côn đồ khác.
Chánh án Trí :
– Luật sư biện hộ đi !
Luật sư Nam :
– Thưa quý Tòa, thân chủ của tui là Cáo Hồ chứ hổng phải Minh Râu. Lão ta ở Hang Pác bó lâu quá nên mọc đuôi chồn…
Bị cáo Hồ Chí Minh quay lại sửng cồ :
– Đuôi tao là đuôi cọp đàng hoàng mờ !
Mõ tòa Tâm :
– Ê, câm họng.
Luật sư Nam :
– Thân chủ Cáo Hồ của tui hiền lành thấy bà nội. Xin tòa thông cảm lão mắc cái bệnh không bao giờ biết nói thật. Mà thực ra, lão chưa hề cầm dao cắt cổ ai hết trơn, chỉ ra lệnh hay xúi dục người khác giết nhau thôi. Lão yêu Liên-xô, Trung cộng hơn yêu nước Việt Nam, đó là quyền của lão. Ai biểu ai ngu thì nghe theo lão… Lão có hai vợ và đầy con rơi con rớt nhưng vẫn bịp là mình ‘trai tơ’…ai tin ráng chịu. Xử tử lão thì quá nặng, xin tòa tha cho, chỉ ra án cắt lưỡi cho khỏi ba xạo nữa là được rồi.
Chánh án Trí :
– Bị cáo đứng dậy !
Bị cáo Hồ Chí Minh ngoan ngoãn đứng lên, khuôn mặt hắn là cái ảnh lộng kiếng che mặt nhóc tì Bảo. Cử tọa liệng tơi bời nào là phấn, sỏi, giấy, bi… làm nhóc tì Bảo vừa đưa khung lộng kiếng ra đỡ vừa chửi đổng om sòm. Chánh án Trí lên tiếng :
– Nói lời cuối cùng đi, Hồ Chí Minh !
Bị cáo Hồ Chí Minh :
– Xin tòa tha tội cho con. Được tha bổng con xin hứa sẽ đổi tên đổi họ tình nguyện đi chùi chuồng xí các trường học nhi đồng suốt đời.
Chánh án Trí:
– Cử tọa nghĩ sao ?
– Xử tử, xử tử Hồ Chí Minh ! Đáng bị xử tử !
Bồn lừa thấy không khí phiên tòa sôi nổi quá, bèn leo lên cửa sổ quan sát. Nó giật mình. Cuối lớp có cặp bài trùng Tạo bẩn và Tý dơ. Hai thằng Cờ Đỏ Tân Định lên tận đây làm gì ? Làm sao chúng nó biết có phiên tòa xử tội Hồ Chí Minh ? Bồn lừa vội chạy ra cổng trường. Dzũng Đakao vẫn đợi Thịnh Salem. Thằng chúa giặc Cờ Đỏ Đakao không tới. Dzũng Đakao theo Bồn lừa vào trong. Tạo bẩn và Tý dơ đang hồi hộp mong rằng không ai nhận ra mình trong đám đông. Thẩm đoàn nhân dân đang… quyết định số phận của Bác Hồ. Hai thằng này lẻn vào trường bằng lối cổng sau, trà trộn vào cử tọa. Tạo bẩn đã nhận ra Bồn lừa. Nó đá chân Tý dơ. Hai đứa lom khom chui dưới gầm bàn trốn. Chánh án Trí lên tiếng :
– Biện lý muốn nói gì không ?
– Tui đề nghị ba cách chết cho Minh râu. Một là thắt cổ, hai là đâm ngực, ba là nướng cháy.
Chánh án Trí :
– Nhân dân thích Hồ Chí Minh chết cách nào ?
– Nướng nó ! Thui nó !
Chánh án Trí :
– Bị cáo Hồ Chí Minh, toàn dân oán ghét nhà ngươi. Vậy ta tuyên án : Hồ Chí Minh sẽ bị hỏa thiêu !
Nhóc tì Bảo đập nát khung kính. Chánh án Trí vo tròn tấm chân dung Hồ Chí Minh rồi quẹt diêm đốt. Cử tọa vỗ tay ! Lũ nhóc tì chờ cháy cho rụi, thay phiên nhau dậm chân lên tro tàn trên đường ra về, rã đám trong reo hò, nhẩy múa. Thế là Hồ Chí Minh tan xương, nát thịt. Tạo bẩn và Tý dơ thừa cơ cử tọa nháo động, chuồn êm. Bỗng chốc lớp học trở lại chống vắng, im lặng, không còn một mống nhô nào …thì đúng lúc xe công an nhập tới. Các cháu ngoan của Bác Hồ đã đến cứu Bác của chúng nó … quá trễ. Chánh án Trí và bằng hữu đã hoàn thành một phiên tòa vĩ đại lịch sử, đã xử xong vụ án lịch sử của một hung thần khát máu nhất của dân tộc này. Trí đất nhất định ở lại trường. Cả đội công an hùng hổ ập đến bắt chỉ một đứa trẻ. Một đứa trẻ phi thường. Nửa tiếng đồng hồ sau, cả Sàigòn hãnh diện vì Trí đất. Cậu bé Đặng Hữu Trí đã đại diện dân tộc Việt Nam xử tội Hồ Chí Minh. Tin tức loan truyền mau lẹ, Trí đất đi vào lịch sử giống nòi…
[82] Bản cáo trạng này được nghiên cứu bởi Đặng Hữu Trí năm 1975, nên chưa có kể đến con số những người chết trong tù cải tạo, vùng kinh tế mới và các nạn nhân trên biển/đất khi vượt biên. Con số này phải lên đến nửa triệu nhân mạng, theo ước lượng của Liên Hiệp Quốc, những nạn nhân của chế độ cộng sản Việt Nam sau khi chiến tranh đã chấm dứt. Mãi đến 1995, Hà Nội mới bạch hóa con số tử nạn chiến tranh là : từ Nam đến Bắc là 2 triệu dân sự, trên 1 triệu quân lính Bắc Việt và 200 ngàn quân lính VNCH.
—->9