"Chung Cố, anh trai của Chung Duệ, chính là người được phái tới quản lý chuyện này. Chỉ là Chung Cố vốn tính nghiêm khắc, lại tàn nhẫn, so với gã thì em trai Chung Duệ lại hòa nhã hơn nhiều... Hừm, dĩ nhiên lý do chính vẫn là Chung Cố trông như một quả bí đao béo ú, còn Chung Duệ lại là một bậc quân tử khiêm cung, lại còn là một gã tiểu bạch kiểm, tiểu cô nương nào mà chẳng mê cậu ta cơ chứ."
Giang Sở bật cười ha hả: "Xem ra chị Trịnh cũng thích cậu ta rồi."
"Chị thích thì có ích gì đâu, cậu ta nào có để mắt tới chị. Nếu cậu ta chịu, thì một đêm mặn nồng cũng chẳng sao cả."
Chị Trịnh vuốt vuốt mái tóc mai.
Ai mà chẳng yêu cái đẹp, chẳng qua những năm nay chị bận rộn chuyện làm ăn, mà trên đảo này cũng chẳng có lấy một người đàn ông tuấn tú nào lọt vào mắt xanh.
Nếu không thì... cái danh quả phụ này ai thích giữ thì giữ, chị chắc chắn là không rồi.
Thế nhưng dù có không giữ tiết hạnh, chị cũng sẽ không bỏ mặc mẹ chồng. Người đàn bà đó những năm qua cũng chẳng dễ dàng gì, chỉ là chăm sóc một bà lão thôi, đối với chị cũng không tính là gánh nặng gì quá lớn.
"Nếu Chung Duệ được lòng mọi người như vậy, sao mọi người không đuổi Chung Cố đi, để Chung Duệ phụ trách công việc này?" Giang Sở hỏi.
"Hầy, đâu có đơn giản như vậy?" Chị Trịnh liếc nhìn cô một cái, "Hai người tuy là anh em, nhưng lại khác mẹ. Chung Cố có xấu xí thật, nhưng mẹ gã lại là Đại phu nhân của nhà họ Chung. Còn Chung Duệ chỉ là con thứ, mẹ ruột lại mất sớm, địa vị trong nhà làm sao mà giống nhau được? Mạc Phong Đảo chúng ta tuy không phải nơi giàu có, nhưng công việc làm ăn này lại có thể kéo dài rất lâu, giống như một con gà mái biết đẻ trứng vàng vậy, ai lại muốn chắp tay dâng lợi ích này cho người khác chứ?"
"Thì ra là vậy... Nhưng đã là công tử dòng chính, sao lại bị phái đến hòn đảo của các chị?" Giang Sở lại hỏi.
Những lời dẫn dắt trước đó của Giang Sở đã rất lâu rồi, lại còn bắt đầu hỏi từ nhân vật Chung Duệ mà ai trên đảo cũng biết, nên những câu hỏi này nghe cực kỳ tự nhiên.
Dù chị Trịnh có trải đời, tinh ranh đến đâu, cũng không hề đề phòng trong chuyện này, cứ thế thuận đà mà để Giang Sở từng bước khai thác thêm được nhiều thông tin.
Có lẽ cũng vì hơi có chút men say, lời nói của chị cũng nhiều hơn ngày thường, tỉ mỉ kể lại cho Giang Sở những khúc mắc quanh co này.
Chung Cố là một võ giả, nhưng thiên tư kém cỏi, gần ba mươi tuổi mà mới chỉ đạt tới Nhị tinh, mà Nhị tinh này còn là do gia đình dùng tài nguyên đắp lên, e rằng sau này không còn cách nào tiến xa hơn được nữa.
Cho nên dù gã là con dòng chính, cũng là võ giả, nhưng định sẵn sẽ không có thành tựu gì lớn lao.
Thế gia không thiếu con cái, những công tử như gã theo lẽ thường đáng lẽ phải bị loại khỏi vòng tròn cốt lõi.
Thế nhưng mẹ gã là Đại phu nhân, dù con trai thiên tư không tốt, cũng không thể vì thế mà vứt bỏ gã, luôn phải sắp xếp cho gã những công việc béo bở.
Như vậy sau này phân chia gia sản, gã cũng có thể dựa vào công lao mà có tư cách chia một phần.
Thế là, công việc béo bở tại Mạc Phong Đảo này được giao cho Chung Cố.
Mạc Phong Đảo toàn là người thường, sẽ không có nguy hiểm gì, mà việc vận chuyển Điểm Tử Thạch tuy không thể kiếm được bao nhiêu tiền cho bản gia, nhưng cũng là một phần công lao, dùng để nộp báo cáo là đủ rồi.
Hơn nữa Chung Cố đến đây chỉ là quản sự, gã không cần thực sự phải làm việc, những việc bẩn thỉu nặng nhọc tự có người dưới làm cho gã, gã chỉ cần đứng tên mà hưởng danh tiếng là được.
Còn về phần Chung Duệ, cậu ta xếp thứ mười hai trong lứa công tử này, mẹ lại là một tiểu thiếp mất sớm, bản thân hiện tại tu vi Tam tinh, thực lực ở mức trung bình trong đám công tử.
Nhưng Chung Duệ là người biết suy đoán và thu phục lòng người, lại có diện mạo xuất chúng, biết cách đối nhân xử thế, nên khi còn ở trong phủ đã dựa vào bản thân mà có được không ít danh vọng.
Cậu càng ưu tú, Đại phu nhân lại càng chướng mắt. Vừa đúng lúc Chung Cố muốn tới Mạc Phong Đảo, bà ta liền tiện thể sắp xếp Chung Duệ theo cùng.
Trên có Chung Cố đè đầu cưỡi cổ, lại còn bị đưa đến cái nơi khỉ ho cò gáy như Mạc Phong Đảo này, vậy chẳng phải mặc sức cho Chung Cố nhào nặn sao?
Nếu cậu làm không tốt, Chung Cố vừa hay có lý do để xử phạt. Nếu làm tốt, thì công lao tất cả đều là của Chung Cố.
Trước khi hai người đến Mạc Phong Đảo, Đại phu nhân còn dặn dò trước: Chung Duệ võ công cao, phải để cậu bảo vệ Chung Cố, nếu Chung Cố có bất kỳ bất trắc gì ở Mạc Phong Đảo, thì Chung Duệ cũng đừng hòng sống mà trở về.
Như vậy Chung Duệ chỉ có thể tận tâm bảo vệ Chung Cố, không dám giở trò đen tối gì.
Còn về lợi thế của cậu, như là thu phục lòng người chẳng hạn, thì ở Mạc Phong Đảo này cũng chẳng có đất dụng võ.
Toàn là người thường, dù họ có thích cậu thì đã sao? Chẳng lẽ người ở Mạc Phong Đảo này có thể giúp cậu tranh đoạt gia nghiệp tại nhà họ Chung hay sao!
"... Phải nói Chung Duệ cũng thật đáng thương, cậu ta là người tinh thông chuyện kinh doanh nhất, nếu có thể ở lại nhà họ Chung tại Kim Diệu Đảo thì chắc chắn đã có thể tỏa sáng. Lùi một bước mà nói, dù chỉ là giao việc kinh doanh Điểm Tử Thạch cho cậu ta, có lẽ cũng sẽ tốt hơn bây giờ nhiều. Còn tên Chung Cố kia, gã chỉ giỏi ăn chơi trác táng, những cô gái trẻ trên đảo chúng ta không ít người đã bị gã hãm hại rồi!"
Chị Trịnh nhắc đến Chung Cố là bĩu môi khinh bỉ.
Giang Sở gật đầu, trầm tư suy nghĩ.
Hiện tại cô đã hiểu đại khái sự tình rồi.
Chung Cố đến đây, dù có làm việc hay không, thì kết cục cũng chỉ như hiện tại.
Việc khai thác mỏ Điểm Tử Thạch dù kinh doanh tốt hay không, cũng chẳng qua là thêm được chút vàng bạc, chứ không phải loại tinh thạch mà các phi phàm giả yêu thích nhất.
Cho nên gã cứ thế mặc kệ, việc đều giao cho người dưới làm, gã chỉ việc hưởng thụ, làm một tên thổ hoàng đế trên đảo.
Gã chỉ cần chờ đợi tháng ngày trôi qua, chờ đến khi lão cha của gã quy tiên, đến lúc đó dưới sự can thiệp của mẹ gã là Đại phu nhân, gã chắc chắn sẽ phân được không ít gia sản, từ đó có thể rời khỏi Mạc Phong Đảo quay về Kim Diệu Đảo hưởng thụ.
Còn về phần Chung Duệ... Giang Sở cảm thấy người này cũng chỉ là trông có vẻ thông minh thôi, thực tế tầm nhìn không lớn.
Nếu thực lực cậu rất cao, là thiên tài trong lớp trẻ nhà họ Chung, thì dù mẹ cậu là tiểu thiếp mất sớm cũng chẳng sao, dựa vào thực lực bản thân cũng đủ để gia chủ nhà họ Chung trọng dụng.
Nhưng cậu không phải.
Không có tu vi đủ cao, lại không có chỗ dựa vững chắc để đối kháng với Đại phu nhân, trong tình cảnh này dù cậu có bao nhiêu trí tuệ cũng chỉ có thể kìm nén, không thể tùy ý thể hiện.
Nếu không sẽ giống như bây giờ, sớm bị người ta kiêng dè, rồi bị đày đến nơi xa xôi hẻo lánh này, khó lòng có ngày ngẩng đầu.
Hiện tại cậu có Chung Cố đè đầu, sau này khi Chung Cố quay về nhà họ Chung ở Kim Diệu Đảo, đoán chừng Chung Duệ vẫn sẽ bị kẹt lại ở Mạc Phong Đảo.
Thậm chí đường lui cuối cùng còn không bằng bây giờ.
Còn nữa, ngay lúc này, đến cả lũ trẻ trên đảo cũng luôn miệng khen Chung Duệ tốt, có thể thấy cậu đang cố ý lấy lòng dân đảo, thì hành động này trong mắt Chung Cố sẽ như thế nào?
Chắc chắn là sẽ không cho cậu kết cục tốt đẹp gì rồi.
Sau khi nắm rõ tình cảnh của hai anh em này, Giang Sở càng thêm tự tin trong lòng.
Chuyện này, dễ giải quyết rồi.
"Haiz, những gia tộc lớn như vậy thật tốt, tài nguyên nhiều đến mức khiến bao nhiêu đứa trẻ phải tranh giành. Đâu như nhà tôi, vốn dĩ đã chẳng giàu có gì, tôi lại còn có một đứa em trai, nếu không phải em trai tôi tuổi còn nhỏ, thì cuộc sống của tôi chắc chắn sẽ còn khó khăn hơn nữa." Giang Sở thở dài nói.