Lúc này, thôn trưởng cùng những người khác cũng đã mệt đến mức thở hồng hộc.
Thế nhưng Giang Tiểu Bắc phát hiện ra, đây vẫn là nhờ mình đã châm cứu cho họ nên mới có tác dụng, nếu không có những mũi bạc ấy, e rằng mười phút trước họ đã chẳng thể bước tiếp nổi nữa rồi.
Ngụy lão nhìn thôn trưởng cùng mọi người, nói: "Thôn trưởng, hay là thế này đi, các ông chỉ cho chúng tôi vài phương hướng cụ thể, rồi để chúng tôi tự đi tìm là được."
Ngụy lão lo rằng thôn trưởng và những người khác thật sự không chịu nổi nữa.
Thôn trưởng xua tay nói: "Không đến mức đó đâu. Hôm nay dù có mệt chết, tôi cũng phải dẫn các người đi tìm cho bằng được. Tôi là người của thôn này, có thể làm chút việc cho dân làng, sao tôi có thể lùi bước? Các người không phải người trong thôn, lại chẳng thân chẳng thích, thế mà còn cắn răng kiên trì nghĩ cách giúp chúng tôi, vậy thì sao chúng tôi có thể bỏ cuộc?"
"Đúng vậy, các người đã kiên trì như thế, chúng tôi là người bản địa, chẳng lẽ lại lùi bước sao?"
"Hôm nay dù có mệt chết, chúng tôi cũng phải kiên trì đến cùng."
Những người dân khác cũng lập tức đồng thanh nói.
Giang Tiểu Bắc mỉm cười bảo: "Chú à, vậy chúng ta cứ từ từ đi, đi một lúc rồi nghỉ một lát. Hôm nay nếu không thu hoạch được gì thì mai lại lên tiếp."
"Được." Thôn trưởng cùng mọi người gật đầu đồng ý.
Nghỉ ngơi một lát, mọi người tiếp tục đi lên núi.
Theo lời của thôn trưởng, từ sau khi bị điên, Nhị Lăng Tử luôn mang trong mình nỗi sợ hãi tột độ đối với con người, vì vậy mới trốn một mình lên núi, không dám ở trong thôn nữa. Cũng chính vì lẽ đó, hắn chọn nơi trú chân trên đỉnh núi, cố gắng cách xa người trong thôn nhất có thể.
Ngay cả khi dân làng mang cơm lên cho hắn, hắn cũng không dám nhận. Mọi người đành đặt một cái bàn ở lối lên núi rồi để cơm nước lên đó. Phải đợi đến đêm khuya, Nhị Lăng Tử mới chạy ra lấy cơm ăn, còn ban ngày thì tuyệt đối không bao giờ hắn xuống núi.
Cho nên hôm nay, muốn tìm được Nhị Lăng Tử, mọi người bắt buộc phải leo lên tận đỉnh núi.
Trông núi thì xa, leo mới biết cao. Nhìn từ xa thì thấy ngọn núi này cũng bình thường, nhưng khi thực sự leo mới biết nó cao đến nhường nào. Một tiếng đồng hồ đã trôi qua mà họ vẫn chỉ đang ở lưng chừng núi.
Khoảng cách đến đỉnh núi vẫn còn mất gần một tiếng đồng hồ nữa.
Thể lực của thôn trưởng và mọi người không theo kịp, chỉ trong một tiếng leo núi mà họ đã phải nghỉ tới ba bốn lần.
Không còn cách nào khác, nếu họ không mắc bệnh, với việc thường xuyên leo núi thì giờ này chắc hẳn đã lên tới đỉnh rồi.
Còn Giang Tiểu Bắc, càng lên cao, cảm ứng của anh về linh khí lại càng trở nên mãnh liệt.
Anh là người tu luyện linh khí nên đặc biệt nhạy cảm với nó. Nếu linh khí xung quanh quá loãng, có lẽ anh sẽ không cảm nhận được, nhưng chỉ cần linh khí đậm đặc hơn một chút là anh có thể nhận ra ngay!
Đặc biệt là khi tu luyện vào đêm qua, luồng linh khí đó vô cùng dồi dào, vì thế lúc này càng đi lên cao, Giang Tiểu Bắc càng cảm nhận rõ sự dồi dào của linh khí tại đây.
Điều này khiến Giang Tiểu Bắc hạ quyết tâm, hôm nay nếu có thể, nhất định phải làm rõ nguồn gốc của linh khí này.
Rất có khả năng, trên ngọn núi này đang ẩn giấu một báu vật kinh người!
Tốc độ leo núi ngày càng chậm lại, mãi đến tận trưa, mọi người cuối cùng cũng lên tới đỉnh núi.
Lại nghỉ ngơi tiếp.
Ngoài Giang Tiểu Bắc ra, ai nấy đều đã mệt nhoài, lại còn đói bụng nữa.
May mà mọi người đã dự liệu trước sẽ không thể xuống núi nhanh như vậy nên đều mang theo chút lương khô.
Cũng chỉ là mấy cái bánh bao hay thứ gì đó tương tự.
Sau khi ngồi xuống, mọi người tản ra ăn uống.
"Ừm..."
Ngay lúc Giang Tiểu Bắc đang mấp máy miệng, chuẩn bị ăn thì đôi tai bỗng khẽ động. Anh nghe thấy một âm thanh lạ.
Giang Tiểu Bắc đột ngột quay đầu nhìn lại.
Không thấy gì cả, cỏ dại xung quanh quá rậm rạp.
"Sao thế..."
"Suỵt..."
Ngụy lão vừa định lên tiếng hỏi, Giang Tiểu Bắc đã lập tức ra dấu im lặng.
Đặt đồ ăn trong tay xuống, Giang Tiểu Bắc chậm rãi đứng dậy.
Thính giác của anh rất nhạy bén, anh nghe thấy tiếng bước chân trong đám cỏ dại cách đó khoảng mười mét!
Thôn trưởng đã nói đây là phạm vi hoạt động thường ngày của Nhị Lăng Tử. Hắn không có nơi ở cố định, nên sau khi đến khu vực này phải hết sức chú ý, biết đâu lúc nào đó sẽ chạm mặt hắn.
Tiếng bước chân rất nhẹ, nhưng Giang Tiểu Bắc vẫn nghe thấy rõ mồn một.
Thậm chí, với thị lực nhạy bén, anh còn nhìn thấy một vệt màu đỏ qua khe hở của đám cỏ.
Đúng vậy, đêm qua khi Giang Tiểu Bắc đuổi theo Nhị Lăng Tử, bộ quần áo trên người hắn chính là màu đỏ. Tuy đã rách nát tả tơi và màu sắc cũng đã bạc phếch, nhưng vẫn có thể nhận ra đó từng là một bộ đồ màu đỏ.
Mà lúc này, qua khe hở của bụi cỏ, màu sắc Giang Tiểu Bắc nhìn thấy lại giống hệt bộ đồ Nhị Lăng Tử mặc đêm qua!
Chắc chắn là Nhị Lăng Tử không sai vào đâu được.
Giang Tiểu Bắc ra dấu cho mọi người đừng manh động kẻo "rút dây động rừng", sau đó tự mình lặng lẽ tiến về phía Nhị Lăng Tử.
Anh phải bắt sống hắn.
Trên đường lên núi, Giang Tiểu Bắc đã tính toán kỹ, một khi gặp Nhị Lăng Tử, anh sẽ tự mình ra tay bắt giữ. So với những người khác, chỉ có thực lực và tốc độ của anh là nhanh nhất. Trong khi đó, Nhị Lăng Tử sống trên núi quanh năm, cực kỳ thông thuộc địa hình, tối qua anh cũng nhận ra hắn di chuyển rất linh hoạt, vì vậy ngoài anh ra, gần như không ai có thể bắt được hắn!
Cần phải lấy máu từ người Nhị Lăng Tử, rồi tra hỏi xem rốt cuộc hắn đã ăn phải thứ gì.
Mọi nghiên cứu đều phải tìm ra đáp án từ trên người Nhị Lăng Tử.
Vì thế, bắt buộc phải bắt được hắn.
Giang Tiểu Bắc chậm rãi tiến lại gần, cố gắng giảm thiểu tiếng bước chân đến mức thấp nhất.
Không được để Nhị Lăng Tử nghe thấy, tránh việc hắn cảnh giác mà bỏ chạy.
Dù tốc độ của Giang Tiểu Bắc rất nhanh, Nhị Lăng Tử có nhanh đến mấy cũng không bằng anh, nhưng nếu hắn lại trốn lên cây như tối qua, thì Giang Tiểu Bắc cũng không còn cách nào khác.
Dù sao Nhị Lăng Tử cũng chẳng có tội tình gì, Giang Tiểu Bắc không thể nào tấn công hắn được. Làm hắn bị thương cũng không tốt!
Ngụy lão và thôn trưởng lúc này cũng không dám phát ra tiếng động, đều quay đầu nhìn về phía Giang Tiểu Bắc.
Giang Tiểu Bắc từ từ tiếp cận, khoảng cách với Nhị Lăng Tử ngày một gần hơn.
Lúc này anh có thể nghe thấy tiếng bước chân trong bụi cỏ vẫn tiếp tục, điều đó chứng tỏ Nhị Lăng Tử đang trốn trong đó vẫn đang chậm rãi di chuyển.
Chỉ là tốc độ không nhanh lắm.
Giang Tiểu Bắc đã tới sát bụi cỏ.
Ước chừng khoảng cách đến Nhị Lăng Tử chỉ còn chưa đầy hai mét.
Thân hình Giang Tiểu Bắc đột ngột lao lên, trực tiếp nhào tới chỗ Nhị Lăng Tử đang ở trong bụi cỏ!