Ân Khải đi từng tầng một để tìm kiếm bóng dáng của Kiều Khinh Tuyết.
Trong căn biệt thự xa hoa rộng lớn như vậy, anh lại chẳng tìm thấy tung tích của cô đâu.
Tiểu Vương Tử vốn đã ngủ, bị tiếng gọi của Ân Khải làm cho thức giấc, cậu bé đầy vẻ khó chịu đẩy cửa bước ra.
“Muốn tìm mẹ vợ thì có gì khó, anh chỉ cần nói với bà ấy là Tiếu Tiếu lại khóc rồi, tự khắc bà ấy sẽ ra mặt thôi!” Tiểu Vương Tử thiếu kiên nhẫn đưa cho Ân Khải một kế sách hay.
Ân Khải lập tức như được khai sáng, ôm chầm lấy Tiểu Vương Tử rồi hôn một cái lên má cậu bé.
“Đúng là đứa trẻ ngoan, chú yêu cháu chết mất.”
“Buông ra! Đừng có tùy tiện làm bẩn mặt cháu!” Tiểu Vương Tử tức giận múa may tay chân, đẩy mạnh Ân Khải ra rồi vội vàng xoay người chạy về phòng rửa mặt.
Ân Khải đứng ở đầu cầu thang, bấm số điện thoại của Tiếu Tiếu, sau đó hướng về phía căn biệt thự mà gào lên một tiếng.
“Kiều Khinh Tuyết, điện thoại của Tiếu Tiếu đây, con bé đang khóc, đang tìm mẹ! Cô có nghe máy không!”
Ân Khải cố tình bật loa ngoài, từ đầu dây bên kia truyền đến tiếng khóc xé lòng của Tiếu Tiếu, từng tiếng từng tiếng gọi “Mẹ”.
Kiều Khinh Tuyết đang trốn trong góc không thể ngồi yên được nữa, lòng cô đau như bị lửa đốt.
Cuối cùng, Kiều Khinh Tuyết lao ra, giật lấy điện thoại của Ân Khải.
“Tiếu Tiếu…” Vừa lên tiếng, nước mắt Kiều Khinh Tuyết đã trào ra.
“Mẹ, là mẹ! Cuối cùng Tiếu Tiếu cũng được nghe giọng mẹ rồi.” Tiếu Tiếu nức nở gọi, từng tiếng như đang xẻ dọc tâm can Kiều Khinh Tuyết.
Ân Khải xúc động nhìn Kiều Khinh Tuyết, vốn dĩ muốn cười, nhưng lại thấy khó chịu khi người phụ nữ này đang khóc.
“Khinh Tuyết…” Ân Khải khẽ gọi một tiếng.
Kiều Khinh Tuyết căn bản không thèm nhìn anh lấy một cái, chỉ chăm chú nói chuyện với Tiếu Tiếu trong điện thoại.
“Tiếu Tiếu, mẹ nhớ con lắm, mẹ sẽ đến đón con, con đợi mẹ, đừng khóc.”
“Lần này mẹ nói gì cũng phải giành lại con! Đừng khóc, nghe lời mẹ.”
“Dạ dạ, Tiếu Tiếu không khóc, mẹ cũng đừng khóc, mẹ phải cười nhé.”
Ân Khải thấy Kiều Khinh Tuyết phớt lờ mình, bất ngờ giật lấy điện thoại rồi cúp máy cái rụp.
“Anh trả điện thoại cho tôi!” Kiều Khinh Tuyết phẫn nộ gầm lên với Ân Khải.
“Không trả!” Ân Khải cũng mặc kệ tính khí mà quát lại.
Kiều Khinh Tuyết lườm Ân Khải một cái sắc lẹm, cô không còn gì để nói với anh nữa, xoay người bỏ đi.
Ân Khải vội vàng đuổi theo, túm lấy Kiều Khinh Tuyết: “Cô còn muốn đi đâu!”
Kiều Khinh Tuyết quay người đẩy Ân Khải ra: “Cút ngay!”
“Tôi không cút!”
“Đừng có lúc nào làm tổn thương tôi xong lại chạy đến quấn lấy tôi! Chỉ làm tôi thấy buồn nôn thôi!”
“Muốn nôn thì cứ nôn đi! Lần này, dù thế nào tôi cũng sẽ không buông tay!”
“Lời nói thật vô trách nhiệm! Anh nói không buông là không buông, anh nói buông là buông! Anh có từng cân nhắc đến cảm nhận của tôi chưa?” Kiều Khinh Tuyết trừng mắt nhìn anh đầy oán hận, đôi mắt đỏ hoe đã chẳng còn giọt nước mắt nào.
“Tôi đã bao giờ nói là buông tay chưa!”
“Thật nực cười, anh sắp kết hôn đến nơi rồi mà còn bảo chưa buông tay? Chẳng lẽ phải đợi anh tát tôi hai cái, chỉ thẳng mặt tôi mà quát cút đi thì mới gọi là buông tay sao? Ân Khải, tôi Kiều Khinh Tuyết là người chẳng ra gì, nhưng cũng không đến mức để anh lăng nhục như vậy!”
“Tôi không lăng nhục cô! Tôi chỉ là…” Ân Khải nghẹn lời.
“Đến cả giải thích anh cũng bí từ, vậy còn gì để nói nữa! Bây giờ tôi có cảm giác như vừa tỉnh mộng, hóa ra bấy lâu nay, mình cứ không cho phép bản thân quá lạc lối, vậy mà cuối cùng vẫn lạc lối triệt để, rồi bị tổn thương cũng triệt để đến thế này.”
Kiều Khinh Tuyết nhìn Ân Khải bằng ánh mắt u oán, trầm giọng nói: “Tôi không oán trách ai cả, chỉ trách bản thân quá rẻ mạt! Nên mới cho anh cơ hội làm tổn thương mình.”
“Sao cô có thể nói bản thân như vậy, chẳng lẽ thật lòng yêu một người lại là rẻ mạt sao! Tại sao cô cứ dùng những từ ngữ thấp hèn đó để hình dung tình cảm của chúng ta!”
Ân Khải túm chặt vai Kiều Khinh Tuyết, nhìn sâu vào mắt cô, cố gắng dùng sự mạnh mẽ của mình để phá vỡ lớp băng giá trong mắt cô.
Thế nhưng, anh thất bại rồi, tảng băng dưới đáy mắt cô đã đạt đến mức không ai có thể phá vỡ.
“Yêu một người không đáng để yêu, chính là rẻ mạt! Rõ ràng biết kết quả sẽ chẳng ra sao, vẫn cứ lún sâu vào, không phải rẻ mạt thì là gì!”
Kiều Khinh Tuyết phẫn nộ và căm ghét hét lên, trong đôi mắt đỏ hoe, thấp thoáng một tầng hơi nước.
Ngay khi Kiều Khinh Tuyết định vùng ra khỏi Ân Khải để bỏ chạy, bất chợt cổ tay cô bị siết chặt, một lực kéo mạnh khiến cơ thể cô mất đà đập vào lồng ngực Ân Khải, sau đó đôi môi đang mở ra của cô bị đôi môi mỏng của anh áp chặt lấy.
“Ưm! Anh buông tôi ra…”
Cô giận dữ hét lên, nhưng mọi âm thanh đều bị chặn đứng, không thể thốt ra thêm lời nào.
Cô vung tay đấm mạnh vào người anh, một bàn tay lớn của anh trực tiếp chế ngự cổ tay mảnh khảnh của cô, khóa chặt ở phía sau thắt lưng, mặc cho cô có vùng vẫy thế nào cũng không thể thoát khỏi vòng tay anh.
Ân Khải hôn rất bá đạo, hoàn toàn không cho Kiều Khinh Tuyết bất kỳ quyền chủ động nào.
Anh muốn mọi oán hận và lửa giận của cô đều tiêu tan dưới nụ hôn sâu đầy bá đạo này.
Cố Nhược Hi và Lục Dực Thần nghe thấy động tĩnh liền bước ra, đứng ở cửa phòng không xa, nhìn thấy hai người đang tranh cãi cuối cùng lại hôn nhau đắm đuối.
“Ân Khải quá bá đạo rồi! Làm vậy chỉ khiến Kiều Kiều càng phản cảm với anh ta hơn. Kiều Kiều chưa bao giờ thích bị cưỡng ép, cô ấy là kiểu người ăn mềm không ăn cứng.” Cố Nhược Hi nói.
“Cách đàn ông chinh phục phụ nữ, xưa nay vẫn luôn là thủ đoạn này!”
Cố Nhược Hi liếc nhìn Lục Dực Thần: “Kinh nghiệm phong phú thật đấy.”
“Đúc kết từ trên người em mà ra.” Lục Dực Thần cười, nắm lấy tay Cố Nhược Hi đặt lên thắt lưng mình.
“Hừ, em mới không tin đâu!” Cố Nhược Hi bĩu môi giận dỗi.
Lục Dực Thần cười rạng rỡ, chạm nhẹ vào môi cô, khẽ thì thầm bên tai: “Xem ra anh cũng phải học theo Ân Khải, chinh phục em một chút mới được.”
“Cái gì?”
Cố Nhược Hi vừa hỏi xong, đôi môi mềm mại của anh đã áp xuống, trực tiếp phong tỏa đôi môi thơm ngát của cô.
“Ưm…”
Lục Dực Thần hôn sâu Cố Nhược Hi, một cú xoay người đã trở lại phòng, tiện tay đóng cửa lại, ngăn cách cảnh xuân bên trong.
Kiều Khinh Tuyết cuối cùng cũng rút được một tay ra, vung một cái tát về phía mặt Ân Khải.
Ân Khải vốn đã quá hiểu rõ Kiều Khinh Tuyết, khẽ nâng tay lên đã chặn được cái tát của cô, anh ngước mắt nhìn nỗi căm hận đầy giằng xé trong mắt cô, khóe môi khẽ giật.
“Khinh Tuyết…” Anh thở dài gọi một tiếng, dưới đôi mắt xanh biếc vẫn còn vương lại ngọn lửa dục vọng đang cháy bỏng.
“Không được gọi tên tôi nữa!” Kiều Khinh Tuyết phẫn nộ lau môi, muốn lau sạch mùi vị của Ân Khải còn vương lại.
“Khinh Tuyết! Anh cứ ngỡ vì tiền mà cô bỏ rơi anh… Anh cứ ngỡ… Anh cũng đau lòng lắm… Anh cứ ngỡ cô đã ruồng bỏ anh! Anh có đi tìm cô, nhưng anh tìm khắp mọi nơi có thể, vẫn không tìm thấy cô.”
“Xin anh nói thẳng ra đi, suy cho cùng, anh vẫn không tin vào tình cảm của tôi dành cho anh!”
“Khoảng thời gian đó anh đi công tác, cô cứ không liên lạc với anh, anh liên lạc thì cô cũng chỉ nói vài câu ngắn ngủi rồi cúp máy. Anh rất giận vì sự lạnh nhạt của cô, sau khi về thì phát hiện cô biến mất không dấu vết, anh không thể không suy nghĩ lung tung.”
“Anh biết là tôi đang ở bệnh viện chăm sóc mẹ anh mà, bà ấy căn bản không cho tôi nghe điện thoại! Vả lại anh đang đi công tác, tôi cũng không muốn làm phiền công việc của anh!”
“Khinh Tuyết! Là anh trở nên được mất thất thường! Anh đối với cô là thật lòng!” Ân Khải nắm chặt tay Kiều Khinh Tuyết.
“Trong chuyện tình cảm, tôi là kẻ ngốc, còn anh thì trở nên quá trẻ con! Hai chúng ta, thực sự không hợp nhau! Nếu ở bên nhau mà không thể vui vẻ, thì dù tình cảm có sâu đậm đến đâu cũng chẳng có lý do gì để tiếp tục nữa.”
Kiều Khinh Tuyết cố sức rút tay về, Ân Khải vẫn nắm chặt không buông.
“Cô đừng lúc nào cũng dùng cách buông tay để định đoạt kết cục của chúng ta! Những lúc chúng ta ở bên nhau vui vẻ, thực sự rất hạnh phúc! Anh thừa nhận, chuyện anh kết hôn với Tô Đình Đình quả thực có chút hồ đồ, anh thật sự rất giận, anh chỉ muốn ép cô xuất hiện thôi!” Ân Khải nói.
“Anh vẫn không tin tôi, vẫn nghĩ là tôi cầm tiền bỏ chạy!” Kiều Khinh Tuyết cắn chặt môi, đôi mắt càng đỏ hơn.
“Phải, anh thừa nhận, anh đã tin lời mẹ anh nói!” Ân Khải khẽ cúi đầu.
“Khinh Tuyết, cô phải nghe anh giải thích, anh thật sự không ngờ mẹ lại dùng cách đó để nhốt cô lại! Anh chưa từng nghĩ mẹ sẽ làm chuyện như vậy với cô!”
“Anh chỉ tin mẹ anh, còn trong mắt anh, tôi chỉ là người ngoài! Ân Khải, anh căn bản không tin vào tình cảm giữa chúng ta, cũng không tin tôi, anh tin lời mẹ anh, đó cũng chỉ là cái cớ của anh thôi!”
Kiều Khinh Tuyết hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh lại: “Tôi vẫn hy vọng chúng ta chia tay trong êm đẹp, không cần phải cãi vã đến mức không thể nhìn mặt nhau.”
“Cái gì gọi là chia tay trong êm đẹp! Kiều Khinh Tuyết, cô không thể nhìn thẳng vào anh một lần được sao! Nếu cô thực sự yêu anh, sẽ không vì chuyện này mà dằn vặt mãi, anh đã xin lỗi rồi, cũng thừa nhận sai lầm rồi! Đám cưới cũng hủy rồi, anh vẫn đến tìm cô đây!”
“Tại sao trong mắt anh, vấn đề gì cũng không phải là vấn đề? Mỗi lần làm tôi đau lòng, chỉ cần nói một câu xin lỗi là cảm thấy thiên hạ thái bình rồi sao!”
“Anh vốn là người chưa từng xin lỗi ai! Có thể xin lỗi cô…”
“Đủ rồi! Đừng nói nữa!” Kiều Khinh Tuyết tức giận quát lên.
Giọng Kiều Khinh Tuyết rất lớn, dù Cố Nhược Hi và Lục Dực Thần đang đóng cửa phòng vẫn nghe thấy, họ vội vàng ngừng ân ái, đẩy cửa bước ra, rất lo lắng rằng lần này họ sẽ cãi nhau đến mức đường ai nấy đi.
“Dực Thần? Chúng ta qua khuyên nhủ họ đi.” Cố Nhược Hi mở hé cửa, dựa vào lòng Lục Dực Thần, nói khẽ.
“Người yêu cãi nhau, không thể khuyên.” Lục Dực Thần nói.
“Em cũng biết, nhưng em lo lắm, họ cứ cãi nhau như thế này sẽ tổn thương tình cảm mất.”
“Xem tình hình đã rồi tính.”
“Kiều Khinh Tuyết! Rốt cuộc cô muốn nghe gì? Cái này cũng không cho nói, cái kia cũng không cho nói! Cái gì cũng không nói, buông tay cô ra, đó là kết quả cô muốn sao?” Toàn bộ khuôn mặt Ân Khải tràn đầy giận dữ.
“Đúng vậy! Buông tôi ra, để chúng ta triệt để chia tay tại đây! Đưa Tiếu Tiếu cho tôi, từ nay về sau chúng ta quay về vạch xuất phát, ai cũng đừng làm phiền ai nữa! Coi như chưa từng quen biết ai!”
Ân Khải giằng co một hồi lâu, ánh mắt đăm đăm nhìn Kiều Khinh Tuyết, cuối cùng rít qua kẽ răng một câu.
“Không thể nào! Bây giờ chúng ta đi kết hôn! Ai cũng đừng hòng rời xa ai!”