Tô Đình Đình đến nghĩa trang thăm Tô Nhã. Hôm nay là tròn một trăm ngày Tô Nhã qua đời. Không ngờ khi đến nơi, cô lại bắt gặp người cảnh sát anh tuấn từng xông vào nhà mình ngày trước.
"Sao anh lại ở đây?" Tô Đình Đình liếc nhìn đóa cúc trắng đặt trước mộ Tô Nhã. "Anh đến viếng chị gái tôi ư?" Cô vô cùng kinh ngạc.
Đỗ Khải Duệ nheo đôi mắt lạnh lùng, vẻ cương nghị trên gương mặt càng thêm sắc bén, khiến người khác không dám nhìn thẳng. Tô Đình Đình nhíu mày: "Rốt cuộc anh và chị tôi có quan hệ gì?"
Đỗ Khải Duệ không đáp, quay người định bước xuống bậc thang rời khỏi núi.
Tô Đình Đình đặt bó hoa trong tay xuống rồi đuổi theo: "Hết lần này đến lần khác, tôi cứ thấy anh rất kỳ lạ. Tôi thực sự muốn biết, rốt cuộc anh có quan hệ thế nào với chị tôi!"
Hiện tại, Tô Đình Đình muốn biết nhiều hơn về nguyên nhân cái chết của Tô Nhã. Ngày đó, những lời nói nước đôi của Kỳ Thiếu Cẩn đã khiến cô nảy sinh nghi ngờ, nhưng sau khi đến bệnh viện điều tra rất nhiều tư liệu, cô vẫn không tìm thấy điểm khả nghi nào. Nếu người cảnh sát này có mối quan hệ sâu xa với chị gái, có lẽ anh ta biết được vài ẩn tình.
Tô Đình Đình đi giày cao gót nên đuổi theo khá chật vật. Chân cô trẹo một cái, ngã nhào xuống đất, nhất thời không thể đứng dậy: "Á! Đau quá."
Đỗ Khải Duệ dừng bước, quay đầu nhìn Tô Đình Đình: "Đi giày cao gót lên núi, con gái đúng là vì làm đẹp mà không màng gì cả."
Tô Đình Đình và Tô Nhã tuy không quá giống nhau, nhưng cũng có vài nét tương đồng. Cuối cùng, Đỗ Khải Duệ không đành lòng để mặc cô ở lại nghĩa trang lạnh lẽo, bèn cúi người bế cô lên.
"Anh thả tôi xuống, tôi tự đi được!"
"Yên lặng chút đi, tôi là cảnh sát, không phải người xấu!"
Giọng điệu nghiêm nghị khiến Tô Đình Đình không tiện giãy giụa thêm, sợ mình tỏ ra quá õng ẹo. Hơn nữa, mắt cá chân hiện tại thực sự rất đau, e rằng nếu đặt chân xuống đất thì cũng không thể đi hết những bậc thang dốc đứng này.
Đến chân núi, Tô Đình Đình vội vàng thoát khỏi vòng tay Đỗ Khải Duệ: "Cảm ơn anh!"
Đỗ Khải Duệ quay người định đi, Tô Đình Đình vội gọi giật lại: "Anh vẫn chưa nói cho tôi biết, rốt cuộc anh và chị tôi có quan hệ gì! Còn nữa..." Tô Đình Đình liếc nhìn người tài xế bên cạnh, nuốt nửa câu sau vào trong.
"Chân tôi bị thương rồi, anh là cảnh sát, hãy đưa tôi về trung tâm thành phố, tìm một bệnh viện đi." Tô Đình Đình đổi giọng.
"Chẳng phải cô có xe sao!"
"Xe tôi hết xăng rồi." Tô Đình Đình nháy mắt với người tài xế.
Người tài xế vội phụ họa: "Đúng vậy, sáng nay quên đổ xăng, thật đáng chết!"
Đỗ Khải Duệ không muốn nhúng tay vào, cũng không muốn dây dưa quá nhiều với người nhà Tô Nhã: "Cô Tô có thể gọi chiếc xe khác."
"Chẳng phải người ta nói, gặp khó khăn thì tìm cảnh sát sao? Cảnh sát là đầy tớ của nhân dân! Tôi là người nộp thuế! Tôi cũng bỏ tiền ra nuôi các anh đấy! Bây giờ mắt cá chân tôi đau quá, thực sự không đợi được xe khác đến đón."
Nói đoạn, Tô Đình Đình khập khiễng tiến về phía xe của Đỗ Khải Duệ, mặc kệ anh ngăn cản, cô trực tiếp mở cửa ngồi vào trong.
Đỗ Khải Duệ bất lực, đành làm tài xế cho Tô Đình Đình một lần: "Tôi chỉ đưa cô đến trung tâm thành phố, sẽ không đưa cô đến bệnh viện đâu."
"Tôi biết, với thân phận của tôi hiện tại, để anh đưa đến bệnh viện sẽ gây phiền phức cho anh. Không đến bệnh viện cũng được, anh mua ít thuốc rồi giúp tôi bôi đi."
Đỗ Khải Duệ liếc nhìn Tô Đình Đình, thấy cô cứ cố nén đau, lòng chợt mềm lại, bèn đưa cô về nhà mình.
Nhà của Đỗ Khải Duệ không lớn nhưng rất sạch sẽ. Ngoài biệt thự xa hoa của Kỳ Thiếu Cẩn ra, đây là lần đầu tiên Tô Đình Đình đến nhà một người đàn ông độc thân. Người đàn ông có thể chăm chút nhà cửa sạch sẽ thế này, chắc chắn là kẻ cực kỳ tỉ mỉ.
Tô Đình Đình ngồi trên ghế, Đỗ Khải Duệ lấy hộp thuốc ra. Mắt cá chân của cô đã sưng lên như cái bánh bao.
"Ráng chịu một chút." Đỗ Khải Duệ lấy bông y tế, nhẹ nhàng bôi thuốc rượu lên mắt cá chân cho cô.
Tô Đình Đình vẫn đau đến mức "xì xì" hít hà, không nhịn được muốn né tránh. Đỗ Khải Duệ nắm chặt lấy cẳng chân cô, không cho cô chạy trốn. Tô Đình Đình đỏ bừng mặt: "Anh buông ra!"
"Tôi là cảnh sát, đầy tớ của nhân dân! Đầy tớ thì làm thịt cô được chắc!" Đỗ Khải Duệ lạnh lùng mỉa mai một câu.
"Đúng là thù dai thật." Tô Đình Đình lườm anh.
"Tôi biết, cô cố tình làm vậy là vì có chuyện muốn hỏi tôi." Đỗ Khải Duệ thuần thục quấn băng gạc lên mắt cá chân cho cô, sau đó thu dọn hộp thuốc gọn gàng.
"Tôi muốn biết, việc anh điều tra chuyện của chị tôi đã có manh mối gì chưa."
Tay Đỗ Khải Duệ khựng lại một chút, rồi vẫn cất hộp thuốc về chỗ cũ trên tủ: "Cô hỏi chuyện này để làm gì!"
"Đó là chị gái tôi, đương nhiên tôi muốn biết toàn bộ sự thật."
"Người đã đi rồi."
"Nhưng tôi là người thân gần gũi nhất của chị ấy!"
"Cô là người thân không sai, nhưng các người không lập án."
"Tôi không có bằng chứng và điểm nghi vấn thì làm sao lập án. Bây giờ tôi chỉ muốn biết, rốt cuộc đằng sau có ẩn tình gì!"
"Tại sao cô lại thấy cái chết của chị mình kỳ lạ?" Ánh mắt Đỗ Khải Duệ sắc lạnh.
Tô Đình Đình bỗng không nói nên lời: "Là... là có người nhắc nhở một câu, chứ tôi không có bằng chứng thực chất nào để nghi ngờ cả."
"Vậy thì đừng hỏi nhiều nữa! Tôi là cảnh sát, tôi sẽ xử lý, và tuyệt đối không bỏ qua cho bất kỳ kẻ tình nghi nào." Đỗ Khải Duệ nói một câu nghe có vẻ nhẹ nhàng, nhưng Tô Đình Đình lại cảm nhận được mối hận thù sâu sắc ẩn giấu trong đó.
"Anh và chị tôi... rốt cuộc là quan hệ gì? Sao tôi cứ thấy hai người không bình thường chút nào?"
"Chỉ là bạn học, không có quan hệ gì cả! Cô ấy là học tỷ của tôi." Đỗ Khải Duệ không muốn nói thêm: "Cô nghỉ ngơi xong thì đi đi, ra khỏi đầu đường là có thể bắt được taxi."
"Chỉ là bạn học? Nhưng tôi thấy anh rất quan tâm đến chị tôi!" Tô Đình Đình cao giọng gọi với theo Đỗ Khải Duệ đang định về phòng.
Đỗ Khải Duệ không trả lời, nhưng từ trong phòng bỗng truyền ra tiếng khóc của một cô bé non nớt: "Chị ơi! Hu hu..."
Cô bé bỗng bật khóc nức nở, còn không ngừng đập cửa phòng. Sắc mặt Đỗ Khải Duệ lập tức thay đổi.
"Cô mau đi đi!" Đỗ Khải Duệ trực tiếp túm lấy Tô Đình Đình lôi ra ngoài.
"Đứa trẻ đó?" Tô Đình Đình luôn cảm thấy giọng nói này rất quen, cô hoảng hốt nhìn Đỗ Khải Duệ, đột nhiên đẩy mạnh anh ra: "Anh là cảnh sát, không lẽ lại làm chuyện giam giữ trẻ em đó chứ!"
Tô Đình Đình sợ hãi, không thể tin được người đàn ông trông đường hoàng chính trực trước mặt lại là kẻ biến thái biết luật mà vẫn phạm luật.
"Đây là chuyện riêng của tôi!"
"Không được! Đứa trẻ đó... có phải là đứa mà cảnh sát đã mang đi từ nhà tôi trước kia không?" Tô Đình Đình lùi lại phía sau, Đỗ Khải Duệ bất ngờ nắm chặt lấy cánh tay cô.
Cửa phòng bên trong bỗng mở ra, cô bé vừa khóc vừa chạy ra ngoài: "Chị ơi!"
Tô Đình Đình nhận ra ngay, cô bé đang khóc đến nhòe cả mắt này chính là đứa trẻ đầy máu mà cô đã tìm thấy tại mộ của chị gái.
"Chẳng phải nói đã tìm thấy cha mẹ của đứa trẻ rồi sao? Sao con bé vẫn ở đây?" Tô Đình Đình chất vấn Đỗ Khải Duệ.
Đỗ Khải Duệ lạnh mặt không đáp. Dù sao anh cũng không muốn quá thô bạo với Tô Đình Đình, vì cô là người em gái mà Tô Nhã yêu thương.
"Về phòng!" Đỗ Khải Duệ quát khẽ với Trân Ny.
Trân Ny sợ hãi cúi đầu, mái tóc dài che khuất khuôn mặt đẫm lệ. Tô Đình Đình xót xa vội lao đến ôm chặt Trân Ny vào lòng: "Sao anh có thể quát tháo một đứa trẻ như thế."
Tô Đình Đình trừng mắt nhìn Đỗ Khải Duệ, như thể đang nhìn một kẻ đại gian đại ác.
Đỗ Khải Duệ cạn lời: "Tôi đâu có ngược đãi con bé!"
Anh cũng không ngờ Trân Ny vốn luôn im lặng lại có thể khóc chạy ra khỏi phòng khi nghe thấy giọng Tô Đình Đình.
Tô Đình Đình không tin, vội kiểm tra trên người Trân Ny. Quả nhiên không có vết thương nào, khuôn mặt và quần áo cũng rất sạch sẽ, không hề có dấu vết bị ngược đãi. Tô Đình Đình lúc này mới thở phào: "Dù anh không ngược đãi con bé, thì cũng không được nói lớn tiếng với một đứa trẻ như vậy, anh nhìn xem anh làm con bé sợ rồi kìa!"
Đỗ Khải Duệ lườm Trân Ny một cái. Trân Ny sợ hãi chu cái miệng nhỏ, co rúm người trốn trong lòng Tô Đình Đình, không dám ngẩng đầu. Tim Tô Đình Đình như bị mèo cào, cô ôm chặt lấy Trân Ny: "Đừng sợ, chị đưa em đi."
Nói đoạn, Tô Đình Đình bế Trân Ny lên, dù mắt cá chân rất đau vẫn cố gắng bước ra ngoài.
Đỗ Khải Duệ bất ngờ giơ tay chặn đường Tô Đình Đình: "Đứa trẻ này đã ở đây rất lâu rồi, cô không thể đưa nó đi."
"Lúc trước đứa trẻ này bị đưa đi khỏi nhà tôi là vì cảnh sát nói đã tìm thấy cha mẹ nó. Giờ cha mẹ nó vẫn chưa tìm thấy, thì anh không được phép tiếp tục giam nó ở nhà anh! Đứa trẻ này nên để tôi đưa đi!"
"Cô cũng đâu phải là người thân gì của nó, cô không có quyền đưa đứa trẻ đi."
Đây là manh mối duy nhất liên quan đến Tịch Tử Hạo, tuyệt đối không thể để Tô Đình Đình mang Trân Ny đi. Nếu không phải Đỗ Khải Duệ muốn dẫn dụ Tịch Tử Hạo cắn câu, thì đã chẳng mang đứa trẻ đang được giấu kỹ về nhà mình.
"Thế anh là gì của đứa trẻ này? Anh có quyền gì mà không cho tôi đưa nó đi? Chính tôi là người tìm thấy nó, tôi có trách nhiệm phải tiếp tục chăm sóc nó!"
Đỗ Khải Duệ bỗng cười lớn: "Cô Tô, đừng quên tôi là cảnh sát. Tôi giữ đứa trẻ này lại, không ai có thể nói tôi nửa lời, nhưng cô lấy tư cách gì để đưa nó đi? E là tên của đứa trẻ này là gì cô còn chẳng biết ấy chứ."
Tô Đình Đình cứng họng, nhìn cô bé nhỏ như con mèo ngoan trong lòng mình: "Em tên là gì?" Tô Đình Đình dịu dàng hỏi.
"Trân Ny."
Đỗ Khải Duệ cũng vô cùng ngạc nhiên, Trân Ny mắc chứng tự kỷ lại có thể dễ dàng mở lòng với Tô Đình Đình như vậy.
"Anh nói rất đúng, anh là cảnh sát, anh chăm sóc đứa trẻ này là quyền lợi cũng là nghĩa vụ, tôi có thể không đưa nó đi. Nhưng trước khi tìm thấy cha mẹ nó, tôi phải thường xuyên đến thăm con bé."
"Không được!"
"Tôi phải chắc chắn rằng anh không ngược đãi đứa trẻ này."
"Tôi luôn chăm sóc con bé rất tốt!"
"Ban ngày anh phải đi làm, để con bé ở nhà một mình, thế mà gọi là chăm sóc tốt sao?"
Đỗ Khải Duệ mím môi, anh đúng là thường xuyên khóa Trân Ny ở nhà một mình, có khi cả ngày cả đêm không về.
"Cứ quyết định vậy đi! Nếu anh phản đối, tôi sẽ báo cảnh sát, nói anh... nói anh..."
Đỗ Khải Duệ cong môi cười đầy vẻ gian tà: "Nói tôi sao?"
"Nói anh..." Tô Đình Đình không tìm được lý do hợp lý, "Thôi bỏ đi! Dù sao tôi cũng sẽ thường xuyên đến thăm con bé."