Thừa Tướng Yêu Nghiệt Sủng Thê

Lượt đọc: 6651 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55-1 Chương 55-2 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60-1 Chương 60-2 Chương 60-3 Chương 60-4 Chương 60-5 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69-1 Chương 69-2 Chương 70 Chương 71 Chương 71-2 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 81 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 85 Chương 85-2 Chương 86 Chương 86-2 Chương 87 Chương 87-2 Chương 88 Chương 88-2 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 90 Chương 90-2 Chương 91 Chương 91-2 Chương 92 Chương 92-2 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 94 Chương 94-2 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 96 Chương 96-2 Chương 97 Chương 97-2 Chương 97-3 Chương 97-4 Chương 98 Chương 98-2 Chương 99 Chương 99-2 Chương 100 Chương 100-2 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 114-2 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 117-2 Chương 117-3 Chương 118 Chương 118-2 Chương 118-3 Chương 119 Chương 119-2 Chương 119-3 Chương 119-4 Chương 119-5 Chương 119-6 Chương 120 Chương 120-2 Chương 121 Chương 121-2 Chương 121-3 Chương 122 Chương 122-2 Chương 123 Chương 123-2 Chương 124 Chương 124-2 Chương 125 Chương 125-2 Chương 125-3 Chương 126 Chương 126-2 Chương 127 Chương 128 Chương 128-2 Chương 128-3 Chương 129 Chương 129-2 Chương 130 Chương 130-2 Chương 131 Chương 131-2 Chương 131-3 Chương 131-4 Chương 132 Chương 132-2 Chương 132-3 Chương 133-1 Chương 133-2 Chương 133-3 Chương 133-4 Chương 134 Chương 134-2 Chương 134-3 Chương 135 Chương 135-2 Chương 135-3 Chương 136 Chương 136-2 Chương 137 Chương 137-2 Chương 138 Chương 138-2 Chương 138-3 Chương 138-4 Chương 138-5 Chương 138-6 Chương 138-7 Chương 138-8 Chương 138-9 Chương 138-10 Chương 138-11 Chương 139 Chương 139-2 Chương 139-3 Chương 139-4 Chương 140 Chương 140-2 Chương 140-3 Chương 140-4 Chương 140-5 Chương 140-6 Chương 141 Chương 141-2 Chương 141-3 Chương 141-4 Chương 142 Chương 142-2 Chương 142-3 Chương 142-4 Chương 142-5 Chương 142-6 Chương 142-7 Chương 142-8 Chương 143 Chương 143-2 Chương 143-3 Chương 144 Chương 144-2 Chương 144-3 Chương 144-4 Chương 144-5 Chương 144-6 Chương 145 Chương 145-2 Chương 145-3 Chương 145-4 Chương 145-5 Chương 146 Chương 146-2 Chương 146-3 Chương 146-4 Chương 146-5 Chương 146-6 Chương 147 Chương 147-2 Chương 147-3 Chương 148 Chương 148-2 Chương 148-3 Chương 148-4 Chương 148-5 Chương 149 Chương 149-2 Chương 149-3 Chương 149-4 Chương 150 Chương 150-2 Chương 150-3 Chương 150-4 Chương 150-5 Chương 151 Chương 151-2 Chương 151-3 Chương 152 Chương 152-2 Chương 152-3 Chương 152-4 Chương 152-5 Chương 152-6 Chương 152-7 Chương 152-8 Chương 152-9 Chương 152-10 Chương 152-11 Chương 152-12 Chương 153 Chương 153-2 Chương 153-3 Chương 153-4 Chương 153-5 Chương 153-6
Tiến »
Chương 128-3
đại biến trong điện 3..

❊ ❊ ❊

Tĩnh Vương nhìn Nguyên Ung Đế: “Phụ hoàng, nhất định có người giở trò hại nhi thần. Kính xin Phụ hoàng cho người đi điều trả kỹ chuyện này, trả cho nhi thần một thân trong sạch.”

“Thượng Quan Hoa.” Nguyên Ung Đế từ khi xảy ra chuyện vẫn chưa nói một lời nào đột ngột gọi Phủ doãn Thuận Thiên phủ.

“Có thần.” Thượng Quan Hoa từ trong quần thần đi ra.

“Ngươi mau đi điều tra chuyện cổ cầm giấu am khí, mau cho trẫm kết quả.” Nguyên Ung Đế trầm giọng nói.

Một bóng dáng đột ngột phi thân lên, bầu không khí trong điện nháy mắt trở nên ngưng trọng.

Đột nhiên sinh biến, đám quần thần tâm thần đều treo lận tận cổ họng.

Dung trắc phi vẫn yên lặng ngồi một bên đột nhiên đứng lên, một thân nồng đậm sát khí, tay cầm chủy thủy mãnh liệt đâm tới Nguyên Ung Đế. Nàng xuyên qua đám thị vệ đang bao lấy Nguyên Ung Đế bên trong, trực tiếp dùng hết sức đâm Nguyên Ung Đế.

Tốc độ của nàng nhanh đến mức khiến cho Hách Liên Dực líu lưỡi, nhìn qua cũng biết võ công của nàng không hề thấp. Hắn lại không biết người bên gối mình khi nào đã khôi phục võ công.

Thấy người hành thích Hoàng Thượng là Vinh Vương trắc phi Dung thị, quân thần đều ồ lên.

“Cẩu Hoàng đế, mau chết đi!” Dung trắc phi ngoan lệ nói.

Tĩnh Vương lập tức đứng lên nhưng vẫn chậm một chút, chủy thủ đã đụng đến cổ Nguyên Ung Đế.

Mặc dù trên người Nguyên Ung Đế mặc kim ti nhuyễn giáp nhưng trên cổ lại không có vật gì có thể che chắn. Một khi chủy thủ của Dung trắc phi cắt qua há còn có mệnh để sống?

Dưới tình thế cấp bách, Tĩnh Vương tay không bắt lấy chủy thủ của Dung trắc phi, ngăn cản đường cắt ngang qua cổ Nguyên Ung Đế, bàn tay nắm chặt chủy thủ nhanh chóng nhiễm đỏ bởi một màu máu.

Nguyên Ung Đế thừa lúc này trốn sang một bên, rất nhanh lại có một lớp thị vệ bao lấy ông ở bên trong, cũng nhanh chóng truyền Ngự y xem xét vết thương trên cổ.

Dung trắc phi muốn rút chủy thủ từ trong tay Tĩnh Vương ra nhưng Tĩnh Vương không để ý bàn tay bị cắt đến tận xương đang chảy rất nhiều máu, dùng sức gập lại, chủy thủ bị gãy đến tận chuôi. Dung trắc phi vứt chủy thủ đồng thời chưởng phong nhanh chóng quét về phía Tĩnh Vương, Tĩnh Vương lại cùng nàng so chiêu. (MTLTH.dđlqđ)

Tất cả mọi người đều không ngờ nhìn Dung trắc phi mềm mại mảnh mai thế mà thân thủ lại khó có ai có thể bì kịp. Nàng đánh một trận kịch liệt với Tĩnh Vương, nhanh đến nỗi chỉ còn để lại tàn ảnh.

Thị vệ đứng một bên đều định tiến lên hỗ trợ Tĩnh Vương nhưng lại sợ ngộ thương hắn liền giơ đao đứng im không dám vọng động.

Hách Liên Dực nhìn bóng dáng mĩ miều đang đánh nhau với Tĩnh Vương kia, trên trán đổ mồ hôi lạnh. Dung trắc phi là nữ nhân của hắn, nàng ám sát Phụ hoàng, mặc kệ đó có phải là ý hắn hay không, hắn đều khó có thể thoát tội.

Giờ phút này hắn không thể đứng ngoài quan sát, nếu không tội danh ám sát Hoàng Thượng chụp lên đầu hắn thì khó chối cãi.

Hắn tay chống bàn định đứng lên, vết thương trên người hắn vẫn chưa lành, hắn cử động làm miệng vết thương vừa kết vảy bị tác dộng. Đau nhức kịch liệt lập tức tràn ra toàn thân, sau lưng mồ hôi thấm ướt cả áo bào.

Trong lòng hắn không nhịn dược chửi tiện nhân Dung Thi Thi, yêu tinh hại người. Toàn chọc phiền toái cho hắn, hắn sớm nên giết nàng mới phải. Đoạt lấy một thanh kiếm từ trong tay thị vệ, cắn răng nhịn đau xông tới ý đồ chế trụ Dung Thi Thi, đáng tiếc lại có người nhanh chân hơn hắn.

Tần Liễm gia nhập cuộc chiến của Dung trắc phi và Tĩnh Vương, trước khi Hách Liên Dực xông qua đã bắt lại Dung Thi Thi.

Hách Liên Dực sắc mặt lập tức xám trắng, ánh mắt ngoan độc trừng Tần Liễm. Tần Liễm, đến cả cơ hội để hắn lập công chuộc tội cũng đoạt của hắn.

Nhưng hắn vẫn nắm chặt cây đao trong tay, giả vờ làm trò: “Tiện nhân, dám hành thích Phụ hoàng. Chịu chết đi!”

“Vinh Vương đây là muốn giết người diệt khẩu sao?” Cây tiêu bằng ngọc màu trắng tinh xảo chặn lấy đường kiếm của Hách Liên Dực.

Trong lòng Hách Liên Dực bất chợt trở nên căng thẳng, thầm nói không xong, dưới tình thế cấp bách lại đi sai một nước cờ. Hắn hiện tại cảm nhận rất rõ có nhiều ánh mắt nghi ngờ đang nhìn hắn.

Hắn không nên vội va giết Dung Thi Thi, ngược lại lại thành nhược điểm để người khác gièm pha, hắn dừng đao, lạnh lùng hỏi: “Ngươi có ỳ gì?”

“Có ý gì, trong lòng Hoàng huynh phải rõ ràng hơn chứ.” Tĩnh Vương không mặn không nhạt trả lời Hách Liên Dực.

“Hừ, bản vương biết rõ các ngươi đang hoài nghi tiện nhân này ám sát Phụ hoàng là chủ ý của bản vương. Bản vương có thể thề với trời bản vương tuyệt không có ý nghĩ muốn ám hại Phụ hoàng.” Hách Liên Dực quỳ xuống trước mặt Nguyên Ung Đế: “Phụ hoàng, xin tin tưởng nhi thần, nhi thần không có ý muốn hại người.

Đều do nhi thần nhất thời hồ đồ, không kịp nhìn thấy tiện nhân này tâm hoài bất quỹ* mới khiến Phụ hoàng gặp phải kinh sợ.”

*Tâm hoài bất quỹ: trong lòng có ý đồ xấu.

“Nếu như Thành nhi ra tay chậm một chút, cái trẫm nhận không chỉ là kinh sợ.” Nguyên Ung Đế lạnh giọng nói.

“Tất cả đều do nhi thần hồ đồ, nhi thần cam nguyện chịu phạt.” Hách Liên Dực cúi đầu nói.

“Hoàng Thượng, nếu Tĩnh Vương có ý đồ muốn hại ngài thì hắn cũng không cần phải cản lại một kiếm của Dung trắc phi.” Một lão quan viên có bộ râu dài xuống tận ngực lên tiếng.

“Đúng vậy, chuyện cổ cầm phóng ám khí chắc chắn có người hại Tĩnh Vương.” Lại thêm một quan viên phụ họa nói.

“Phụ hoàng, nhi thần không hề hại người.” Tĩnh vương quỳ xuống trước Nguyên Ung Đế.

Nguyên Ung Đế nhanh chóng nâng hắn dậy: “Thanh nhi mau đứng lên, Phụ hoàng tin con.” Sau khi đỡ Tĩnh Vương dậy, Nguyên Ung Đế lập tức truyền Thái y băng bó lại bàn tay bị thương của Tĩnh Vương, cũng vẫy lui đám thị vệ đang bao vây Vân Quý phi.

Hách Liên Dực âm thầm oán hận, thật vất vả mới khiến cho Phụ hoàng thất vọng về Tĩnh Vương. Kết quả bởi vì Dung Thi Thi, Tĩnh Vương ở trong lòng Phụ hoàng lại khôi phục vị trí.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55-1 Chương 55-2 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60-1 Chương 60-2 Chương 60-3 Chương 60-4 Chương 60-5 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69-1 Chương 69-2 Chương 70 Chương 71 Chương 71-2 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 81 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 85 Chương 85-2 Chương 86 Chương 86-2 Chương 87 Chương 87-2 Chương 88 Chương 88-2 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 90 Chương 90-2 Chương 91 Chương 91-2 Chương 92 Chương 92-2 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 94 Chương 94-2 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 96 Chương 96-2 Chương 97 Chương 97-2 Chương 97-3 Chương 97-4 Chương 98 Chương 98-2 Chương 99 Chương 99-2 Chương 100 Chương 100-2 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 114-2 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 117-2 Chương 117-3 Chương 118 Chương 118-2 Chương 118-3 Chương 119 Chương 119-2 Chương 119-3 Chương 119-4 Chương 119-5 Chương 119-6 Chương 120 Chương 120-2 Chương 121 Chương 121-2 Chương 121-3 Chương 122 Chương 122-2 Chương 123 Chương 123-2 Chương 124 Chương 124-2 Chương 125 Chương 125-2 Chương 125-3 Chương 126 Chương 126-2 Chương 127 Chương 128 Chương 128-2 Chương 128-3 Chương 129 Chương 129-2 Chương 130 Chương 130-2 Chương 131 Chương 131-2 Chương 131-3 Chương 131-4 Chương 132 Chương 132-2 Chương 132-3 Chương 133-1 Chương 133-2 Chương 133-3 Chương 133-4 Chương 134 Chương 134-2 Chương 134-3 Chương 135 Chương 135-2 Chương 135-3 Chương 136 Chương 136-2 Chương 137 Chương 137-2 Chương 138 Chương 138-2 Chương 138-3 Chương 138-4 Chương 138-5 Chương 138-6 Chương 138-7 Chương 138-8 Chương 138-9 Chương 138-10 Chương 138-11 Chương 139 Chương 139-2 Chương 139-3 Chương 139-4 Chương 140 Chương 140-2 Chương 140-3 Chương 140-4 Chương 140-5 Chương 140-6 Chương 141 Chương 141-2 Chương 141-3 Chương 141-4 Chương 142 Chương 142-2 Chương 142-3 Chương 142-4 Chương 142-5 Chương 142-6 Chương 142-7 Chương 142-8 Chương 143 Chương 143-2 Chương 143-3 Chương 144 Chương 144-2 Chương 144-3 Chương 144-4 Chương 144-5 Chương 144-6 Chương 145 Chương 145-2 Chương 145-3 Chương 145-4 Chương 145-5 Chương 146 Chương 146-2 Chương 146-3 Chương 146-4 Chương 146-5 Chương 146-6 Chương 147 Chương 147-2 Chương 147-3 Chương 148 Chương 148-2 Chương 148-3 Chương 148-4 Chương 148-5 Chương 149 Chương 149-2 Chương 149-3 Chương 149-4 Chương 150 Chương 150-2 Chương 150-3 Chương 150-4 Chương 150-5 Chương 151 Chương 151-2 Chương 151-3 Chương 152 Chương 152-2 Chương 152-3 Chương 152-4 Chương 152-5 Chương 152-6 Chương 152-7 Chương 152-8 Chương 152-9 Chương 152-10 Chương 152-11 Chương 152-12 Chương 153 Chương 153-2 Chương 153-3 Chương 153-4 Chương 153-5 Chương 153-6
Tiến »