Thừa Tướng Yêu Nghiệt Sủng Thê

Lượt đọc: 6763 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55-1 Chương 55-2 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60-1 Chương 60-2 Chương 60-3 Chương 60-4 Chương 60-5 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69-1 Chương 69-2 Chương 70 Chương 71 Chương 71-2 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 81 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 85 Chương 85-2 Chương 86 Chương 86-2 Chương 87 Chương 87-2 Chương 88 Chương 88-2 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 90 Chương 90-2 Chương 91 Chương 91-2 Chương 92 Chương 92-2 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 94 Chương 94-2 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 96 Chương 96-2 Chương 97 Chương 97-2 Chương 97-3 Chương 97-4 Chương 98 Chương 98-2 Chương 99 Chương 99-2 Chương 100 Chương 100-2 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 114-2 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 117-2 Chương 117-3 Chương 118 Chương 118-2 Chương 118-3 Chương 119 Chương 119-2 Chương 119-3 Chương 119-4 Chương 119-5 Chương 119-6 Chương 120 Chương 120-2 Chương 121 Chương 121-2 Chương 121-3 Chương 122 Chương 122-2 Chương 123 Chương 123-2 Chương 124 Chương 124-2 Chương 125 Chương 125-2 Chương 125-3 Chương 126 Chương 126-2 Chương 127 Chương 128 Chương 128-2 Chương 128-3 Chương 129 Chương 129-2 Chương 130 Chương 130-2 Chương 131 Chương 131-2 Chương 131-3 Chương 131-4 Chương 132 Chương 132-2 Chương 132-3 Chương 133-1 Chương 133-2 Chương 133-3 Chương 133-4 Chương 134 Chương 134-2 Chương 134-3 Chương 135 Chương 135-2 Chương 135-3 Chương 136 Chương 136-2 Chương 137 Chương 137-2 Chương 138 Chương 138-2 Chương 138-3 Chương 138-4 Chương 138-5 Chương 138-6 Chương 138-7 Chương 138-8 Chương 138-9 Chương 138-10 Chương 138-11 Chương 139 Chương 139-2 Chương 139-3 Chương 139-4 Chương 140 Chương 140-2 Chương 140-3 Chương 140-4 Chương 140-5 Chương 140-6 Chương 141 Chương 141-2 Chương 141-3 Chương 141-4 Chương 142 Chương 142-2 Chương 142-3 Chương 142-4 Chương 142-5 Chương 142-6 Chương 142-7 Chương 142-8 Chương 143 Chương 143-2 Chương 143-3 Chương 144 Chương 144-2 Chương 144-3 Chương 144-4 Chương 144-5 Chương 144-6 Chương 145 Chương 145-2 Chương 145-3 Chương 145-4 Chương 145-5 Chương 146 Chương 146-2 Chương 146-3 Chương 146-4 Chương 146-5 Chương 146-6 Chương 147 Chương 147-2 Chương 147-3 Chương 148 Chương 148-2 Chương 148-3 Chương 148-4 Chương 148-5 Chương 149 Chương 149-2 Chương 149-3 Chương 149-4 Chương 150 Chương 150-2 Chương 150-3 Chương 150-4 Chương 150-5 Chương 151 Chương 151-2 Chương 151-3 Chương 152 Chương 152-2 Chương 152-3 Chương 152-4 Chương 152-5 Chương 152-6 Chương 152-7 Chương 152-8 Chương 152-9 Chương 152-10 Chương 152-11 Chương 152-12 Chương 153 Chương 153-2 Chương 153-3 Chương 153-4 Chương 153-5 Chương 153-6
Tiến »
Chương 138-10
nhỡ chàng chiều ta thành hư thì sao? 10..

❊ ❊ ❊

Cơ Khinh Hoa thừa dịp Thanh Linh không chú ý đã đưa vòng tay cho Hách Liên Dực.

Hai người này mới quen biết nhau bao nhiêu ngày mà đã tín nhiệm nhay như vậy?

Thanh Linh vẫn chưa buông tay Cơ Khinh Hoa ra, ánh mắt nàng ta có chút bất thiện, hỏi tiếp: “Đại Công chúa, Thanh Linh thật sự rất hiếu kì, nguyên nhân nào khiến ngươi phải giết Đại Hoàng tử?”

Cơ Nguyên bị đập trúng ót, nàng quay trở lại tìm vòng tay, đây là hai việc mà Cơ Khinh Hoa không ngờ đến nhất.

“Thanh Linh biểu muội đừng tự ý xen vào việc của người khác.” Cơ Khinh Hoa khinh thường trả lời nàng.

Thanh Linh lại mơ hồ cảm thấy việc Cơ Nguyên chết ở Nam Hạ không đơn giản như mặt ngoài.

“Còn không mau thả bổn công chúa!” Cơ Khinh Hoa lạnh nhạt nói.

Vẻ mặt Thanh Linh vẫn cứ thảnh thơi như thế: “Đại Công chúa, tất cả chỉ là hiểu lầm phải không?”

Cơ Khinh Hoa hiểu nàng có ý gì, lớn tiếng nói: “Bổn Công chúa vì chứng kiến Hoàng huynh gặp chuyện không may, nhất thời xúc động hiểu làm biểu muội Thanh Linh, hiện tại biểu muội đã giải thích rõ ràng với bổn công chúa, việc Hoàng huynh qua đời không liên quan đến biểu muội Thanh Linh.”

Nàng lớn tiếng nói là muốn những người khác đều có thể nghe được, Cơ Nguyên chết không liên quan gì đến Thanh Linh, Thanh Linh vô tội.

Thanh Linh lấy đoản kiếm từ tay Đại Công chúa, cười nói: “Biện luận của Đại biểu tỷ thật khiến Thanh Linh phải bội phục.” Đồng thời khai giải huyệt đạo trên người Cơ Khinh Hoa.

Cơ Khinh Hoa lạnh lùng cười một tiếng, đôi mắt nhìn nàng thập phần trào phùng.

Lãnh Ngưng trúng Nhuyễn cốt, Lãnh Ly đã đưa nàng rời khỏi Phong Yên sơn, trở về Lãnh Vương phủ. (MTLTH.dđlqđ)

Thanh Linh cầm giải dược Nhuyễn cốt đến Vương phủ đưa cho Lãnh Ngưng, Lãnh Ngưng dùng giải dược, một canh giờ sau, thân thể mới chậm rãi hồi phục.

“Sau khi muội quay trở lại tìm vòng tay có chuyện gì xảy ra chứ?” Lãnh Ngưng nắm tay Thanh Linh, vẻ mặt lo lắng hỏi: “Đều tại ta không thể khuyên ca ca trở lại với muội.” Nàng ảo não nói.

Thanh Linh cười nhẹ: “Không sao, nào có xảy ra chuyện lớn gì chứ. Nếu có muội cũng không thể xuất hiện ở đây mà cứu tỷ.”

Thanh Linh đơn giản nói cho nàng biết, Cơ Nguyên không may vấp chân ngã đập đầu vào tảng đá mà chết, không liên quan đến nàng, khuyên nàng chớ nên lo lắng.

“May mắn lúc đó muội kịp thời chạy đến cứu ta, nếu không…” Lãnh Ngưng cứ nghĩ đến việc Thanh Linh không thể nhanh chóng chạy đến, bản thân bị Cơ Nguyên làm nhục, trong lòng mãnh liệt cảm thấy chán chét, còn có sợ hãi.

Thanh Linh đột nhiên ngửi thấy mùi hương, tâm thần chấn động. Mùi hương này vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, nhưng lại nhắc nhở nàng ngọn nguồn ác mộng của nàng từ nó mà hình thành.

Nếu như nàng không đoán sai, mùi hương này tên gọi ‘Mị thế’.

“Quận chúa, Diệp Nhị tiểu thư.” Nhất đẳng thị nữ bên người Lãnh Ngưng đi tới, nàng càng đến gần, mùi hương này lại càng nồng đậm: “Diệp Nhị tiểu thư, Thế tử nói vật này tặng ngài, cảm tạ ngài liều mình đến cứu Quận chúa.”

“Ca ca cũng thật là, cảm ơn cũng không tự mình nói.” Lãnh Ngưng bất mãn lầm bầm.

Thanh Linh tiếp nhận túi thơm, đè xuống nội tâm đã sớm không còn bình tĩnh: “Hiện tại Thế tử đang ở đâu?”

Thị nữ nói một địa điểm, Thanh Linh đề nghị thị nữ dẫn đường. Thị nữ dưới sự đồng ý của Lãnh Ngưng, tự mình đưa Thanh Linh đi tìm Lãnh Ly.

Thanh Linh đi trên con đường rải sỏi, tay cầm chặt túi thơm.

Trước kia Lãnh Ly đã từng nói Mị hoa đã tuyệt tích, thế gian đã không còn Mị thế. Khi nàng ở trong Phù Liên cung đã nhìn thấy Mị hoa bừng bừng sức sống, hắn đưa nàng túi hương này, đích xác là hái từ đó.

Lãnh Ly có ý lừa gạt nàng?

Lãnh Ly đang ở trong đình nhàn nhã pha trà, nghe thấy tiếng bước chân, ngẩng đầu nhìn thấy Thanh Linh đang đi đến.

“Có việc?” Hắn lạnh nhạt hỏi.

Thanh Linh chậm rãi cười: “Thanh Linh tới cảm tạ Thế tử tặng túi thơm.”

“Ngươi cứu tiểu Ngưng, túi thơm này xem như tạ lễ.”

Thanh Linh đưa túi thơm lên mũi ngửi: “Mùi hương này Thanh Linh rất thích, Thế tử có thể nói cho ta biết đây là hương gì không?”

“Mị thế.”

“Thanh Linh còn nhớ trước đây Thế tử đã từng nối Mị hoa đã tuyệt tích, thế gian đã không còn Mị thế, làm thế nào Thế tử lại có thể làm ra túi thơm này?” Nàng vuốt vuốt hoan văn trên túi thơm, hỏi hắn.

“Đã quên.”

“Quên cái gì?” Là quên lời hắn từng nói với nàng, hay quên thế gian còn có Mị thế, hay còn quên cái gì khác? Thanh Linh âm thầm buồn bực, hắn nói thêm mấy từ nữa thì chết à? Nói chuyện chẳng hiểu gì cả.

“Ngươi thật lắm chuyện.” Lãnh Ly hờ hững nói, không hề nhìn Thanh Linh, chỉ loay hoay với trà cụ của bản thân.

Khóe môi Thanh Linh giật giật, còn muốn nói thêm cái gì đó, lãnh Ly đã nhàn nhạt mở miệng: “Người đâu? Tiễn khách!”

“Nhị tiểu thư, mời.” Thị nữ cung kinh nói với nàng.

Thanh Linh tự động bỏ qua lời thỉnh cầu nàng rời đi của thị nữ: “Ta coi như đã cứu Quận chúa trong lúc nguy nan, Thế tử là huynh trưởng của Quận chúa nhưng lại chỉ tặng túi thơm làm lễ vật, ta cảm thấy không đủ thành ý. Khụ khụ, đường nhiên không phải ta tham lam, mà là do ngươi quá keo kiệt.” (MTLTH.dđlqđ)

Bởi vì nguyên nhân nằm trên người Liên phi nương nương, giá trị của Mị thế sớm đã trở nên xa xỉ, Thanh Linh nói như vậy coi là như là loại được tiện nghi rồi còn khoe mẽ.

Khóe miệng Lãnh Ly khẽ co rút: “Ngươi muốn lấy cái gì?”

“Ta muốn biết quan hệ Liên phi cùng Mị thế, khụ, còn có Nguyên Ung Đế, hoặc những chuyện khác của nhiều năm về trước.”

Lãnh Ly trầm mặc một lát, lúc Thanh Linh cho rằng hắn sẽ không nói, hắn lại mở miệng.

Mị thế là loại hương duy nhất khi Liên phi còn sống sử dụng, nguyên liệu để điều chế ra Mị thế chỉ có Mị hoa.

Mị hoa từng là Bạch tộc tình hoa, là tất cả của Bạch tộc.

Liên phi là người Bạch tộc, là điều chế sư, Mị thế chính là hương do Liên phi điều chế ra.

Lúc Bạch tộc bị diệt, Mị hoa phần lớn bị hư hại. Sau đó có người muốn chuyển dời Mị hoa trồng ở nơi khác, cũng rất khó sống, dần dà, Mị hoa ita dần, có xu hướng tuyệt tích.

“Hoàng Thượng tại sao phải diệt Bạch tộc.” Thanh Linh tò mò hỏi, Liêm phi là người của Bạch tộc, Nguyên Ung Đế sủng ái Liên phi như vậy, sao lại cam lòng giết chết tộc nhân của nàng?

Thư Nghiễn đã nói với Thanh Linh, rất khó có thể tra ra chuyện Bạch tộc bị diệt, tựa như có người đang cố gắng che giấu cái gì đó.

Lãnh Ly nhàn nhàn nhạt nhìn Thanh Linh một cái, sau đó mới nói.

Spoi: Chương sau sẽ là drama yêu hận tình thù của Nguyên Ung Đế và Liên phi nương nương.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55-1 Chương 55-2 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60-1 Chương 60-2 Chương 60-3 Chương 60-4 Chương 60-5 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69-1 Chương 69-2 Chương 70 Chương 71 Chương 71-2 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 81 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 85 Chương 85-2 Chương 86 Chương 86-2 Chương 87 Chương 87-2 Chương 88 Chương 88-2 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 90 Chương 90-2 Chương 91 Chương 91-2 Chương 92 Chương 92-2 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 94 Chương 94-2 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 96 Chương 96-2 Chương 97 Chương 97-2 Chương 97-3 Chương 97-4 Chương 98 Chương 98-2 Chương 99 Chương 99-2 Chương 100 Chương 100-2 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 114-2 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 117-2 Chương 117-3 Chương 118 Chương 118-2 Chương 118-3 Chương 119 Chương 119-2 Chương 119-3 Chương 119-4 Chương 119-5 Chương 119-6 Chương 120 Chương 120-2 Chương 121 Chương 121-2 Chương 121-3 Chương 122 Chương 122-2 Chương 123 Chương 123-2 Chương 124 Chương 124-2 Chương 125 Chương 125-2 Chương 125-3 Chương 126 Chương 126-2 Chương 127 Chương 128 Chương 128-2 Chương 128-3 Chương 129 Chương 129-2 Chương 130 Chương 130-2 Chương 131 Chương 131-2 Chương 131-3 Chương 131-4 Chương 132 Chương 132-2 Chương 132-3 Chương 133-1 Chương 133-2 Chương 133-3 Chương 133-4 Chương 134 Chương 134-2 Chương 134-3 Chương 135 Chương 135-2 Chương 135-3 Chương 136 Chương 136-2 Chương 137 Chương 137-2 Chương 138 Chương 138-2 Chương 138-3 Chương 138-4 Chương 138-5 Chương 138-6 Chương 138-7 Chương 138-8 Chương 138-9 Chương 138-10 Chương 138-11 Chương 139 Chương 139-2 Chương 139-3 Chương 139-4 Chương 140 Chương 140-2 Chương 140-3 Chương 140-4 Chương 140-5 Chương 140-6 Chương 141 Chương 141-2 Chương 141-3 Chương 141-4 Chương 142 Chương 142-2 Chương 142-3 Chương 142-4 Chương 142-5 Chương 142-6 Chương 142-7 Chương 142-8 Chương 143 Chương 143-2 Chương 143-3 Chương 144 Chương 144-2 Chương 144-3 Chương 144-4 Chương 144-5 Chương 144-6 Chương 145 Chương 145-2 Chương 145-3 Chương 145-4 Chương 145-5 Chương 146 Chương 146-2 Chương 146-3 Chương 146-4 Chương 146-5 Chương 146-6 Chương 147 Chương 147-2 Chương 147-3 Chương 148 Chương 148-2 Chương 148-3 Chương 148-4 Chương 148-5 Chương 149 Chương 149-2 Chương 149-3 Chương 149-4 Chương 150 Chương 150-2 Chương 150-3 Chương 150-4 Chương 150-5 Chương 151 Chương 151-2 Chương 151-3 Chương 152 Chương 152-2 Chương 152-3 Chương 152-4 Chương 152-5 Chương 152-6 Chương 152-7 Chương 152-8 Chương 152-9 Chương 152-10 Chương 152-11 Chương 152-12 Chương 153 Chương 153-2 Chương 153-3 Chương 153-4 Chương 153-5 Chương 153-6
Tiến »