Thừa Tướng Yêu Nghiệt Sủng Thê

Lượt đọc: 6701 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55-1 Chương 55-2 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60-1 Chương 60-2 Chương 60-3 Chương 60-4 Chương 60-5 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69-1 Chương 69-2 Chương 70 Chương 71 Chương 71-2 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 81 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 85 Chương 85-2 Chương 86 Chương 86-2 Chương 87 Chương 87-2 Chương 88 Chương 88-2 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 90 Chương 90-2 Chương 91 Chương 91-2 Chương 92 Chương 92-2 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 94 Chương 94-2 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 96 Chương 96-2 Chương 97 Chương 97-2 Chương 97-3 Chương 97-4 Chương 98 Chương 98-2 Chương 99 Chương 99-2 Chương 100 Chương 100-2 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 114-2 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 117-2 Chương 117-3 Chương 118 Chương 118-2 Chương 118-3 Chương 119 Chương 119-2 Chương 119-3 Chương 119-4 Chương 119-5 Chương 119-6 Chương 120 Chương 120-2 Chương 121 Chương 121-2 Chương 121-3 Chương 122 Chương 122-2 Chương 123 Chương 123-2 Chương 124 Chương 124-2 Chương 125 Chương 125-2 Chương 125-3 Chương 126 Chương 126-2 Chương 127 Chương 128 Chương 128-2 Chương 128-3 Chương 129 Chương 129-2 Chương 130 Chương 130-2 Chương 131 Chương 131-2 Chương 131-3 Chương 131-4 Chương 132 Chương 132-2 Chương 132-3 Chương 133-1 Chương 133-2 Chương 133-3 Chương 133-4 Chương 134 Chương 134-2 Chương 134-3 Chương 135 Chương 135-2 Chương 135-3 Chương 136 Chương 136-2 Chương 137 Chương 137-2 Chương 138 Chương 138-2 Chương 138-3 Chương 138-4 Chương 138-5 Chương 138-6 Chương 138-7 Chương 138-8 Chương 138-9 Chương 138-10 Chương 138-11 Chương 139 Chương 139-2 Chương 139-3 Chương 139-4 Chương 140 Chương 140-2 Chương 140-3 Chương 140-4 Chương 140-5 Chương 140-6 Chương 141 Chương 141-2 Chương 141-3 Chương 141-4 Chương 142 Chương 142-2 Chương 142-3 Chương 142-4 Chương 142-5 Chương 142-6 Chương 142-7 Chương 142-8 Chương 143 Chương 143-2 Chương 143-3 Chương 144 Chương 144-2 Chương 144-3 Chương 144-4 Chương 144-5 Chương 144-6 Chương 145 Chương 145-2 Chương 145-3 Chương 145-4 Chương 145-5 Chương 146 Chương 146-2 Chương 146-3 Chương 146-4 Chương 146-5 Chương 146-6 Chương 147 Chương 147-2 Chương 147-3 Chương 148 Chương 148-2 Chương 148-3 Chương 148-4 Chương 148-5 Chương 149 Chương 149-2 Chương 149-3 Chương 149-4 Chương 150 Chương 150-2 Chương 150-3 Chương 150-4 Chương 150-5 Chương 151 Chương 151-2 Chương 151-3 Chương 152 Chương 152-2 Chương 152-3 Chương 152-4 Chương 152-5 Chương 152-6 Chương 152-7 Chương 152-8 Chương 152-9 Chương 152-10 Chương 152-11 Chương 152-12 Chương 153 Chương 153-2 Chương 153-3 Chương 153-4 Chương 153-5 Chương 153-6
Tiến »
Chương 142-7
lời thề 7..

❊ ❊ ❊

“Ngươi buông bản cung ra, mau để bản cung trở về!” Ninh Kiểu dùng sức giãy giụa, lại không thể tránh ra khỏi trói buộc của Kính Nam vương: “Bản cung phải về giải thích cho Hoàng Thượng, bản cung bị người hãm hại, bản cung chưa từng rời khỏi Vạn Phúc am.”

“Ninh Kiểu, không được! Hoàng Thượng sẽ không tin nàng, nàng trở về, chờ nàng chỉ có cái chết.” Kính Nam vương lạnh lùng nói, tình hình này, nói hắn cùng Ninh Kiểu không hề bỏ trốn, căn bản không có người tin.

Cung phi bỏ trốn cùng nam nhân, là tử tội.

Hắn sẽ không tùy hứng mà đẩy nàng vào nguy hiểm.

“Ngươi buông bản cung ra, cho dù bản cung chết, cũng muốn chết trong tay Hoàng Thượng.” Ninh Kiểu tuyệt tình nói.

Hắn ôm chặt nàng vào lòng, đau lòng nói: “Kiểu Kiểu, đi cùng ta, về sau chúng ta ở bên nhau, không tốt sao?”

“Ngươi đừng nằm mơ! Bản cung tình nguyện chết cũng sẽ không phản bội lại Hoàng Thượng!”

Kính Nam vương nhìn chằm chằm Ninh Thục phi, ánh mắt đột nhiên trở nên tăm tối: “Không phản bội lại Hoàng Thượng? Nàng yêu hắn? Nàng đã quên những lời ước hẹn của chúng ta ngày trước rồi sao?

Cả đời bên nhau, mãi mãi không rời, cùng người nhìn thế gian phồn thịnh cùng thê lương.

Bạc đầu không rời, gần nhau cả đời.

Kiểu Kiểu, những lời này nàng đã quên rồi sao?” Hắn mong đợi nhìn Ninh Thục phi.

Ninh Kiểu lạnh lùng cười: “Thuận miệng nói mấy câu mà thôi, mệt người còn nhớ đến tận bây giờ.”

Từng câu từng chữ tựa như dao găm đâm vào tim, lạnh lẽo đến run rẩy, sắc mặt Kính Nam vương tái nhợt: “Thì ra lời thề ngày đó, cũng chỉ có mình ta ngu ngốc chờ đợi.” Hắn tuyệt vọng nói.

Ninh Kiểu nghe cũng thấy lòng chua xót, thở dài một tiếng: “Cũng chỉ là thời niên thiếu nông nổi, ngươi tại sao phải chấp nhất như vậy, nhiều năm qua đi cũng chịu tỉnh ngộ.”

“Đúng vậy, nàng là mộng của ta, là giấc mộng mà cả đời ta cũng không muốn tỉnh lại.” Hắn lẩm bẩm, thống khổ nhắm mắt lại. (MTLTH.dđlqđ)

“Nàng có từng yêu ta không?” Hắn hỏi.

“Đều đã qua cả rồi, truy cứu yêu hay không yêu còn ý nghĩa sao?” Ninh Thục phi lạnh nhạt nói.

Hắn thê lương cười, yêu nàng dễ dàng như vậy, nói không thương, sao lại khó khăn đến thế?

Vô Ảnh đuổi theo xe ngựa, lúc này thấy mình cùng xe ngựa khoảng cách cũng không chênh lệch quá nhiều, nàng nhanh chóng rút mũi tên trên lưng xuống, kéo cung, ngắm ngay chân ngựa mà bắn.

Xe ngựa đột nhiên kịch liệt lay động, Ninh Kiểu bị dọa đến hoa dung thất sắc, bà cùng Kính Nam vương đều không ổn định được bản thân, cùng nhau ngã ra phía sau.

“Chuyện gì xảy ra?” Kính Nam vương hỏi người đánh ngựa bên ngoài.

“Vương gia, vừa rồi có một con ngựa bị trúng tên vào chân.” Sơ Nam, tâm phúc của Kính Nam vương trả lời.

Xe ngựa vốn có một đôi ngựa kéo, một con bị Vô Ảnh bắn trúng chân, chạy không được đành phải vứt bỏ dọc đường. Tốc độ xe ngựa liền giảm xuống.

Cấm Vệ quân có rất nhiều người đuổi theo, giao chiến kịch liệt với nhân mã của Kính Nam vương.

Đêm lạnh, không gió, tuyết rơi vô cùng lớn.

Tuyết rơi lặng lẽ nhưng tiếng vó ngựa, tiếng dao thương va chạm, tiếng kêu rên cùng nhiều tiếng chói tai kỳ lạ, bình nguyên vốn tĩnh lặng nay tràn đầy tiếng động quỷ dị.

Tiếng vó ngựa ầm ầm từ xa vọng lại che lấp âm thanh chém giết, một nhóm nhân mã nữa lại đuổi đến.

“Vương gia, không ổn, Hoàng Thượng tự mình mang theo một nhóm quân đến.” Sơ Nam cả kinh nói.

Trên gò núi, Thanh Linh chứng kiến Nguyên Ung Đế xuất hiện, không khỏi kinh ngạc: “Hoàng Thượng thế nhưng đích thân đến?” Nguyên Ung Đế là một biến số nằm ngoài dự liệu của nàng.

Nguyên Ung Đế cưỡi Hãn huyết bảo mã đến, ông khoác trường bào, uy phong lẫm liệt, khí thế Quốc chủ quốc gia hiện ra rõ ràng. Theo sau là một đội quân tinh nhuệ cưỡi lương câu (ngựa tốt).

Chạy như điên về hướng xe ngựa của Kính Nam vương, khí thế gặp thần giết thần, gặp ma sát ma.

“Sơ Nam, nhanh lên!” Kính Nam vương vén rèm xe ngựa ra lệnh.

“Hoàng Thượng tới rồi, ngươi không thể dẫn bản cung theo được.” Ninh Thục phi ngồi đối diện Kính Nam vương lạnh lùng nói. (MTLTH.dđlqđ)

Kính Nam vương nhìn khuôn mặt vô cảm của nàng, tâm như bị đao cắt, nhắm mắt lại, lúc mở ra, chỉ còn một mảnh bình tĩnh: “Chưa chắc, chống đỡ được lúc nào hay lúc ấy, nhóm quân tiếp ứng của bản vương cũng sắp đến rồi”

“Ngươi không thể buông tha bản cung được sao? Không thể bỏ qua chính mình sao?” Ninh Kiểu cả giận mắng.

Kính Nam vương mím môi không nói.

Ninh Kiểu trào phúng cười, thừa dịp Kính Nam vương đang thất thần, bỗng nhiên vé n rèm định nhảy xe ngựa.

“Kiểu Kiểu! Ngăn nàng lại! Mau ngăn lại!” Kính Nam vương quát to.

Sơ Nam muốn động thủ nhưng lúc này ngựa lại bị bắn trung. Ngựa bị đau, ngửa vó lên trước hí dài, Sơ Nam không ổn định được thân mình, không bắt được Ninh Kiểu để bà ta nhảy xuống xe ngựa.

“Kiểu Kiểu!” Kính Nam vương cũng theo đó mà lao xuống.

“Hoàng Thượng, cứu thần thiếp!” Ninh Kiểu không để ý tên như loạn vũ trên đỉnh đầu, chạy về phía Nguyên Ung Đế vẫn đang ngồi trên Hãn huyết bảo mã.

“Kiểu Kiểu, nguy hiểm!” Kính Nam vương cầm kiềm trong tay, chạy lên đỡ tên cho Ninh Thục phi.

“Kiểu Kiểu, nàng không muốn sống nữa phải không?!” Kính Nam vương tức giận giữ chặt Ninh Thục phi, hai mắt đỏ lên mắng to.

“Không cần ngươi lo, mau buông bản cung ra!” Ninh Kiểu quát lại Kính Nam vương.

Kính Nam vương vung kiếm, đỡ vài mũi tên bay lại đây.

“Kiểu Kiểu, nàng tỉnh lại đi! Hoàng Thượng hiện tại căn bản không tin nàng, nếu vì nàng mà đến, vì sao hắn vẫn hạ lệnh bắn tên?”

Kính Nam vương vừa dứt lời, lại một đợt mưa tên nữa bay lại đây.

Nhân thủ của Kính Nam vương vẫn ở bên cạnh bảo hộ chủ tử, nhưng tên quá nhiều, Kính Nam vương không thể không tự ra tay.

Vẫn cố gắng tránh đỡ mũi tên, Ninh Thục phi vẫn giãy giụa trong lòng Kính Nam vương đột nhiên an tĩnh.

Một mũi tên mang theo cả nội lực trong nháy mang theo tiếng rít gió mà đến, Nguyên Ung Đế vẫn đâng trong tư thế bắn tên, Ninh Kiểu mở to mắt, vẻ mặt khiếp sợ, quên cả tránh né.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55-1 Chương 55-2 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60-1 Chương 60-2 Chương 60-3 Chương 60-4 Chương 60-5 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69-1 Chương 69-2 Chương 70 Chương 71 Chương 71-2 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 81 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 85 Chương 85-2 Chương 86 Chương 86-2 Chương 87 Chương 87-2 Chương 88 Chương 88-2 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 90 Chương 90-2 Chương 91 Chương 91-2 Chương 92 Chương 92-2 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 94 Chương 94-2 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 96 Chương 96-2 Chương 97 Chương 97-2 Chương 97-3 Chương 97-4 Chương 98 Chương 98-2 Chương 99 Chương 99-2 Chương 100 Chương 100-2 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 114-2 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 117-2 Chương 117-3 Chương 118 Chương 118-2 Chương 118-3 Chương 119 Chương 119-2 Chương 119-3 Chương 119-4 Chương 119-5 Chương 119-6 Chương 120 Chương 120-2 Chương 121 Chương 121-2 Chương 121-3 Chương 122 Chương 122-2 Chương 123 Chương 123-2 Chương 124 Chương 124-2 Chương 125 Chương 125-2 Chương 125-3 Chương 126 Chương 126-2 Chương 127 Chương 128 Chương 128-2 Chương 128-3 Chương 129 Chương 129-2 Chương 130 Chương 130-2 Chương 131 Chương 131-2 Chương 131-3 Chương 131-4 Chương 132 Chương 132-2 Chương 132-3 Chương 133-1 Chương 133-2 Chương 133-3 Chương 133-4 Chương 134 Chương 134-2 Chương 134-3 Chương 135 Chương 135-2 Chương 135-3 Chương 136 Chương 136-2 Chương 137 Chương 137-2 Chương 138 Chương 138-2 Chương 138-3 Chương 138-4 Chương 138-5 Chương 138-6 Chương 138-7 Chương 138-8 Chương 138-9 Chương 138-10 Chương 138-11 Chương 139 Chương 139-2 Chương 139-3 Chương 139-4 Chương 140 Chương 140-2 Chương 140-3 Chương 140-4 Chương 140-5 Chương 140-6 Chương 141 Chương 141-2 Chương 141-3 Chương 141-4 Chương 142 Chương 142-2 Chương 142-3 Chương 142-4 Chương 142-5 Chương 142-6 Chương 142-7 Chương 142-8 Chương 143 Chương 143-2 Chương 143-3 Chương 144 Chương 144-2 Chương 144-3 Chương 144-4 Chương 144-5 Chương 144-6 Chương 145 Chương 145-2 Chương 145-3 Chương 145-4 Chương 145-5 Chương 146 Chương 146-2 Chương 146-3 Chương 146-4 Chương 146-5 Chương 146-6 Chương 147 Chương 147-2 Chương 147-3 Chương 148 Chương 148-2 Chương 148-3 Chương 148-4 Chương 148-5 Chương 149 Chương 149-2 Chương 149-3 Chương 149-4 Chương 150 Chương 150-2 Chương 150-3 Chương 150-4 Chương 150-5 Chương 151 Chương 151-2 Chương 151-3 Chương 152 Chương 152-2 Chương 152-3 Chương 152-4 Chương 152-5 Chương 152-6 Chương 152-7 Chương 152-8 Chương 152-9 Chương 152-10 Chương 152-11 Chương 152-12 Chương 153 Chương 153-2 Chương 153-3 Chương 153-4 Chương 153-5 Chương 153-6
Tiến »