Các giáo viên dẫn đoàn trong văn phòng nhìn màn hình giám sát, bắt đầu bàn tán xôn xao.
"Khoảng cách giữa các đội lộ ra ngay tức thì!"
"Chẳng phải sao, mấy đội khác đến cả vũ khí còn chẳng có bao nhiêu!"
Chưa kể đến việc như Kha Vân Dao, mỗi người đều được trang bị một tấm ván bay.
"Này, các anh nói xem năm nay đội nào sẽ thắng?"
"Kevin, anh đánh giá cao đội nào hơn?"
Kevin liếc nhìn người kia: "Còn hơn một ngày nữa, chuyện gì cũng có thể xảy ra, cuối cùng đội nào thắng vẫn chưa nói trước được!"
Mặc dù trong thâm tâm anh rất coi trọng đội của Kha Vân Dao, nhưng đúng như anh nói, khi chưa đến phút cuối thì kết quả vẫn còn bỏ ngỏ, anh cũng không tiện nói quá chắc chắn.
Người kia có vẻ không hài lòng với câu trả lời của Kevin, liền nói: "Anh nói nghe thật đường hoàng. Tôi thì đánh giá cao đội của Lâm Kiệt hơn. Cậu ta có tinh thần lực cấp SSS, cơ giáp sư trong đội cũng không hề tệ, còn trang bị cho mỗi người trong đội vũ khí từ cấp A trở lên."
"Đội của họ cũng nhờ vào tinh thần lực của Lâm Kiệt mà tìm được không ít đàn tinh thú, tổng điểm tích lũy đã leo lên vị trí thứ hai rồi! Chỉ cần Lâm Kiệt tìm được tinh thú cấp SSS, giành lấy điểm số, rất nhanh sẽ có thể lội ngược dòng vượt qua đội đứng đầu!"
Kevin không nhịn được muốn đảo mắt, nói nhiều như vậy chẳng phải là muốn khoe khoang cái tên thiên tài cấp SSS của hệ chỉ huy các người sao?
Còn đòi lấy tinh thú cấp SSS để lội ngược dòng?
Xì! Cũng không nhìn xem cấu hình vũ khí đội đó ra sao, dùng vũ khí cấp A đi đánh tinh thú cấp SSS, chỉ có anh mới nghĩ ra được!
Đây chẳng phải là mang đồ ăn đi cúng sao?
Chẳng lẽ một tên nhóc vừa mới bước vào cấp SSS lại có thể dùng tinh thần lực giải quyết tinh thú trong một chiêu?
Khỏi cần nghĩ cũng biết, cậu ta lo bảo vệ được đồng đội của mình đã là tốt lắm rồi!
Hơn nữa, còn một trận đại chiến tranh giành điểm số vào ngày mai nữa, ai thắng ai thua, khó mà nói được!
Kevin chưa kịp nói thêm, các giáo viên khác lại đưa ra những quan điểm khác nhau.
"Tôi lại không nghĩ vậy! Điểm số của đội đứng đầu so với đội thứ hai còn cách nhau mấy trăm điểm đấy! Tinh thú cấp SSS đến giờ vẫn chưa thấy đâu, liệu có tìm được hay không còn chưa chắc chắn."
"Hơn nữa, đội đứng đầu kia có trang bị vũ khí tinh nhuệ, lại có ván bay tầm thấp trong tay, tốc độ di chuyển đó căn bản không đội nào sánh kịp, biết đâu họ lại tìm thấy trước thì sao!"
Mỗi giáo viên đều có sự ủng hộ riêng, tóm lại là khi chưa đến ngày cuối cùng, họ đều không muốn thừa nhận đội mình đánh giá cao sẽ thua cuộc.
---❊ ❖ ❊---
Trời đã tối dần.
Với tư cách là đội trưởng, Ngõa Hi cuối cùng cũng dẫn mọi người dừng chân, tìm một vị trí cắm trại khá thích hợp.
Thu hoạch hôm nay của họ thực sự không nhỏ, giành được rất nhiều điểm, thu được không ít tinh hạch cùng thịt tinh thú.
Lại đến lúc Giang Thiên trổ tài.
Hơn nữa, để được ăn nhiều món ngon hơn, Kha Vân Dao lại tiện tay nặn cho anh ta một cái nồi.
Cảnh tượng đó khiến mọi người vô cùng ngưỡng mộ.
Bởi vì cái nồi đó không đơn thuần là nồi, nó còn là một món vũ khí.
Giang Thiên cứ liên tục khoe khoang trước mặt đồng đội, khóe miệng nhếch cao, nhìn rất đáng đòn.
Thế nhưng, tuyệt nhiên không một ai dám ra tay, vì họ còn phải ăn để bổ sung năng lượng. Ngoài Giang Thiên ra, đám người này ai có được tay nghề đó chứ?
Cho nên, nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn phải nhẫn nhịn cho qua.
Tuy nhiên, không ra tay không có nghĩa là Giang Thiên có thể thoát khỏi ánh mắt rực lửa của họ.
Kha Vân Dao không quan tâm lắm, cô chỉ muốn ăn đồ ngon nên mới tạo ra cái nồi đó, chỉ là lúc luyện chế thấy chỉ nặn một cái nồi thì hơi lãng phí, nên cô đã thêm vào đó vài đường minh văn.
Có cái nồi đúng là khác hẳn, ngoài thịt nướng, Giang Thiên còn nấu thêm một nồi canh, vô cùng tươi ngon.
---❊ ❖ ❊---
Thành công khiến đám giáo viên đang xem màn hình giám sát phải thèm thuồng!
"Đúng là sinh viên hệ các anh mới biết cách tận hưởng! Tay nghề này thật sự rất khá!"
Giáo viên hệ nghiên cứu dị thú trực tiếp đảo mắt, anh nói thế chẳng phải là thừa lời sao?
Sinh viên hệ họ ngoài nghiên cứu dị thú ra, phần lớn đều đảm nhận vai trò hậu cần, nếu không biết nấu ăn thì họ tuyển vào làm gì?
"Sáng mai sẽ công bố bảng xếp hạng điểm số, dựa vào biểu hiện hôm nay của chúng ta chắc chắn sẽ có tên trên bảng, vì vậy phải cẩn thận!" Ngõa Hi vẫn nắm rõ biểu hiện của đồng đội ngày hôm nay.
Ngày mai khi công bố bảng xếp hạng cũng sẽ công bố tọa độ của mười đội đứng đầu, cho nên họ chắc chắn sẽ trở thành "miếng mồi béo bở" trong mắt người khác, loại mà người ta sẽ không cắn một miếng thì không bỏ cuộc.
Ngôn Từ Tích nghe lời đội trưởng, không hề cảm thấy lo lắng chút nào.
"Sợ cái gì? Chúng ta có ván bay, cứ lượn lờ bay đi là được, lẽ nào họ còn đuổi kịp chúng ta sao?"
Ngõa Hi bị nghẹn lời, liếc nhìn Ngôn Từ Tích: "Nhiều đội như vậy, sao em chắc chắn họ không có ván bay?"
Ngôn Từ Tích: "..."
Được rồi! Cô đúng là đã bỏ qua điểm này!
"Vậy giờ tính sao?"
Ngõa Hi thành thật nói ra nỗi lo của mình: "Thật ra, những người khác tôi không sợ lắm, chủ yếu là lo lắng cho vài đội!"
"Là những đội nào vậy?"
Mọi người nhìn về phía anh.
Ngõa Hi nhìn sang Kha Vân Dao, Kha Vân Dao hơi ngẩn người, nói thì cứ nói, nhìn cô làm gì?
Ngõa Hi ho nhẹ một tiếng: "Khụ... người thứ nhất, đương nhiên là nhóm của Lý Hựu. Lý Hựu là người đứng đầu hệ cơ giáp, biết đâu vũ khí trong tay đội họ còn tốt hơn của chúng ta, cái này không thể không phòng, nếu như gặp phải..."
Ngôn Từ Tích nói ra điểm mấu chốt: "Ồ, anh là đang thấy rào chắn tinh thần lực do chính mình tạo ra không bảo vệ nổi bọn em sao?"
Chỉ huy trong đội ngoài việc chỉ huy hành động, còn có một chức năng rất quan trọng là phòng ngự, phòng ngự trước kẻ địch.
Ngõa Hi nghe vậy cũng không giận, mà nghiêm túc gật đầu: "Đúng vậy, điểm này tôi không dám đảm bảo! Nếu vũ khí Lý Hựu luyện chế đều là cấp SS, rào chắn tinh thần lực của tôi có lẽ không cầm cự được bao lâu!"
Lời vừa dứt, những người khác trong đội cũng trở nên nghiêm trọng.
Nỗi lo của Ngõa Hi quả thật không phải không có lý.
Kha Vân Dao cũng khẽ nhíu mày, người đứng đầu giỏi hơn cô, quả thực có khả năng rất lớn sẽ luyện chế ra vũ khí lợi hại hơn cô.
Đột nhiên, cô lóe lên một ý tưởng: "Chúng ta cứ tránh mặt họ là được chứ gì?"
"Hửm?" Những người còn lại nhìn cô.
Sau hai ngày làm quen, vẻ lạnh lùng mà Kha Vân Dao cố tình tỏ ra đã biến mất từ lâu. Hơn nữa, vì điểm số, cô vốn không thích giao tiếp nhưng khi gặp vấn đề cần thiết, cô cũng chủ động lên tiếng.
Giống như lúc này.
Kha Vân Dao giải thích: "Ngày mai chẳng phải sẽ công bố tọa độ của 10 đội đứng đầu sao? Nếu đội của Lý Hựu thực sự lợi hại như đội trưởng nói, thì chắc chắn cũng nằm trong top 10, chúng ta tránh mặt là được chứ gì?"
"Nhưng nếu làm vậy, nhỡ họ tiêu diệt hết các đội khác, thì chẳng phải chúng ta không giành được hạng nhất sao?" Mạnh Linh Linh vẫn rất để tâm đến thứ hạng, nếu không hôm nay cô đã không liều mạng như vậy.
Phải nói rằng, lời Mạnh Linh Linh nói quả thực có lý.
Họ giành được nhiều điểm như vậy, đương nhiên là nhắm đến vị trí số một. Nếu thật sự phải trốn tránh, biết đâu hạng nhất này lại thực sự rơi vào tay người khác!
Như vậy thì họ cũng chẳng vui vẻ gì.