Sự nhanh chóng và dứt khoát của Kha Vân Dao chỉ khiến Kha Lương cảm thấy khó lòng chấp nhận, nhưng ông chẳng thể thay đổi được kết quả gì.
Hơn nữa, nhờ có những nhân chứng từ sáng sớm, tin tức này chỉ trong vòng một giờ ngắn ngủi đã lan tỏa khắp toàn Liên minh.
Tin tức Kha Vân Dao kết hôn trực tiếp chiếm lĩnh các bảng xếp hạng trên Tinh Võng.
Rất nhanh, gia đình bốn người đã nhận được lời hỏi thăm từ đủ loại bạn bè.
Cả nhà ngồi trên ghế sofa ở phòng khách tầng một, người trả lời tin nhắn của người nấy, ít nhất cũng mất nửa tiếng đồng hồ.
Kha Lương trực tiếp đăng tin này lên trang web chính thức của Quân đoàn thứ nhất.
Sau đó, những bình luận bên dưới khiến ông xem mà thấy vui vẻ hẳn lên.
Bởi vì không ít người muốn giết Âu Dương Tĩnh Hành để thế chỗ, đọc xong những bình luận đó, tâm trạng ông bình phục một cách kỳ lạ.
Kết quả, cô con gái cưng lại ném cho ông một quả bom nữa.
"Ba, ba xem, chúng con đều đã kết hôn rồi, có phải nên dọn ra ngoài ở không ạ?"
"Dao Dao, con mới ở với ba mẹ được mấy năm mà đã chán rồi sao?" Kha Lương vô cùng đau lòng.
Ông quay đầu lại bắt đầu buộc tội Âu Dương Tĩnh Hành: "Có phải là cậu gợi ý không? Chắc chắn là cậu rồi, đồ không có ý tốt này!"
Âu Dương Tĩnh Hành ngơ ngác, không dám giải thích.
Vân Lan ở bên cạnh lại bắt đầu thấy buồn cười, đối với lời buộc tội của Kha Lương, bà hoàn toàn không tin. Nhìn hai đứa trẻ này, người làm chủ rõ ràng là con gái bà.
Bà không tin Kha Lương không nhìn ra, người này chỉ đang thấy Âu Dương Tĩnh Hành dễ bắt nạt mà thôi.
Còn việc bà có nên giúp đỡ hay không?
Thôi bỏ đi, cứ để Kha Lương xả giận cho thỏa, như vậy ông sẽ chấp nhận sự thật nhanh hơn.
"Ba!"
"Ngoan nào, con đừng nghĩ nữa. Nếu con dọn ra ngoài, ba không yên tâm đâu! Hơn nữa, nếu hai đứa dọn đi, trong nhà không có ai trấn giữ, phía nhà họ Âu Dương chắc chắn sẽ rục rịch, cứ ở nhà cho yên ổn đi!"
Âu Dương Tĩnh Hành nghĩ cũng đúng, liền phụ họa gật đầu.
Kha Vân Dao thì không cân nhắc đến tầng này, cô chỉ nghĩ rằng ba mình có chút khó chấp nhận hiện thực, e là sẽ không dễ dàng để Âu Dương Tĩnh Hành dọn vào, như vậy hơi bất lợi cho kế hoạch của cô.
Tuy nhiên, cách làm này của cô lại vô tình tạo ra một "hiệu ứng cửa sổ vỡ".
Kha Lương chủ động đề nghị: "Dọn ra ngoài thì con đừng hòng nghĩ tới, cứ để thằng nhóc này dọn vào đây!"
Kha Vân Dao hơi ngạc nhiên, cô còn chưa kịp mở lời!
"Được thôi, vậy hôm nay anh dọn vào đi!" Nửa câu sau cô nói rõ ràng là dành cho Âu Dương Tĩnh Hành.
Mắt Âu Dương Tĩnh Hành sáng rực lên, anh không ngờ lại có một niềm vui bất ngờ lớn như vậy rơi trúng đầu mình.
Anh còn tưởng sẽ phải trải qua một phen gian nan lắm.
Không ngờ rằng...
"Được!"
Thực ra, anh chẳng có gì để dọn, hành lý đều mang theo trên người cả rồi.
Cho nên, chẳng bao lâu sau, Kha Lương trơ mắt nhìn Kha Vân Dao dẫn Âu Dương Tĩnh Hành lên tầng 3 - khu vực cá nhân của cô.
Cứ thấy chỗ nào đó không đúng lắm.
Vân Lan lại không nhịn được cười một hồi lâu.
"Ha ha! Không được rồi, em cũng phải về studio đây."
Kha Lương vội vàng đứng dậy đuổi theo: "Không phải, vợ à, hôm nay anh buồn bã thế này, em không an ủi anh sao?"
"Đâu phải em làm anh giận, anh đi tìm con gái cưng của anh mà đòi an ủi!"
"Không không không, anh chỉ cần em thôi!" Kha Lương dựa vào việc làm nũng, kéo Vân Lan vào phòng.
---❊ ❖ ❊---
Trên lầu, Âu Dương Tĩnh Hành lần đầu tiên bước vào không gian riêng của Kha Vân Dao.
Trong không gian có thêm một người, Kha Vân Dao cảm thấy hơi kỳ quái.
Vì thế, cô bỏ chạy.
"Phòng chỉ có thế thôi, anh tự sắp xếp đồ đạc của mình đi, em sang studio bên cạnh đây."
Nói xong, cô lập tức mở cửa đi ra ngoài.
Chỉ còn lại một mình Âu Dương Tĩnh Hành.
Anh chớp chớp mắt, cười bất lực.
Thôi vậy, cứ để thêm thời gian cho cô thích nghi đã!
Kha Vân Dao trốn biệt cả một ngày.
Đến tối, cô mới chịu quay về phòng ngủ.
Mặc dù cô không có cái "sợi dây tình cảm" đó, nhưng cô nghĩ mình đã bỏ mặc người ta cả ngày rồi, tối mà không về thì có phải hơi thiếu lịch sự không?
Vì thế, cô đã quay về.
Hai người nhìn nhau không nói gì.
Âu Dương Tĩnh Hành là người phá vỡ bầu không khí trước: "Dao Dao, anh biết quyết định này của em rất bồng bột, cho nên từ giờ chúng ta có thể từ từ thôi."
"Tại sao phải từ từ? Chẳng phải là sống cuộc sống vợ chồng sao? Chúng ta đã đăng ký kết hôn rồi, sau này chính là vợ chồng."
Cho nên, đương nhiên là phải sống cuộc sống vợ chồng.
Đây chính là logic của Kha Vân Dao.
Còn về sự kỳ quặc của cô hôm nay, cô quy nó là do chưa quen, ở bên nhau nhiều rồi khắc sẽ quen.
Vì thế, cô hoàn toàn không bài xích việc làm vợ chồng.
Âu Dương Tĩnh Hành phản ứng lại một lúc lâu, rồi bật cười bất lực.
Được thôi! Đã như vậy thì anh còn gì để nói nữa?
Đây chính là phúc lợi của anh mà.
Âu Dương Tĩnh Hành ôm chầm lấy Kha Vân Dao.
"Á!" Kha Vân Dao theo phản xạ muốn chống cự, tinh thần lực đều trào ra ngoài.
Âu Dương Tĩnh Hành cũng phóng tinh thần lực ra, quấn lấy cô. Kha Vân Dao đối với chuyện này lại không phản kháng, vì từng hợp tác vài lần nên tinh thần lực của cả hai đều không đề phòng lẫn nhau.
Tuy nhiên, lần này không giống với những lần cùng tác chiến trước đó, Âu Dương Tĩnh Hành dùng tinh thần lực quấn lấy cô trên diện rộng.
"Ưm..."
Kha Vân Dao nhận ra cảm giác này còn kỳ lạ hơn.
Đợi đến khi cô phản ứng lại thì Âu Dương Tĩnh Hành đã bế cô vào phòng tắm.
"Tách!"
Dòng nước từ trên đầu hai người trút xuống.
Sự giao thoa tinh thần lực toàn diện khiến Kha Vân Dao cảm thấy rất xa lạ, cô theo bản năng muốn áp chế Âu Dương Tĩnh Hành, tinh thần lực của hai người cũng quấn quýt chặt chẽ hơn.
Mà trong lúc Kha Vân Dao dồn hết sự chú ý vào việc này, cô hoàn toàn không nhận ra quần áo trên người mình đang từng món từng món rơi xuống.
Đợi đến khi cô áp chế thành công Âu Dương Tĩnh Hành và mỉm cười với anh, cô bỗng nhìn thấy một mảng trắng trẻo trước mắt.
Nụ cười khựng lại, không đúng!
Cô chớp chớp mắt, nhìn Âu Dương Tĩnh Hành, rồi lại cúi đầu nhìn mình, quần áo đâu rồi?
Đợi khi cô ngước mắt lên nhìn Âu Dương Tĩnh Hành lần nữa, anh đã cúi người hôn xuống.
Kha Vân Dao muốn đẩy ra nhưng đã bị anh ấn chặt gáy.
"Ưm..."
Khoảnh khắc này lại bị áp chế, cô theo bản năng bắt đầu phản áp chế, lòng hiếu thắng bị kích thích. Âu Dương Tĩnh Hành cảm nhận được sự chủ động của cô, càng thêm đắm chìm.
Chuyện sau đó, Kha Vân Dao không biết tại sao lại phát triển thành như vậy, đợi đến khi cô phản ứng lại thì những gì cần làm hai người đã làm xong hết rồi.
Cô nằm trên giường, đôi mắt vô hồn nhìn trần nhà, sao lại đến bước này được nhỉ?
Âu Dương Tĩnh Hành ôm cô vào lòng, cọ cọ vào cổ cô, thân mật dán sát vào: "Dao Dao, thể lực của em còn phải luyện tập thêm đấy nhé!"
Kha Vân Dao lại không muốn nói chuyện, cũng không đẩy anh ra. Trong cuộc thi đấu thể lực này, cô đã thua một bậc.
Tuy nhiên, cô đã hoàn toàn tỉnh táo lại, lòng hiếu thắng hoàn toàn không bị kích thích nữa.
Trong mắt Âu Dương Tĩnh Hành thoáng qua một tia tiếc nuối.
---❊ ❖ ❊---