Số đơn binh còn lại trong đội của Lý Hựu cuối cùng vẫn bị loại khỏi cuộc chơi.
Kha Vân Dao và những người khác rời khỏi chiến trường một lần nữa, tìm một nơi không có người để dừng chân.
"Phù~ đánh đấm cả ngày, trời sắp tối rồi!" Giang Thiên cảm thán một câu.
Cậu nhìn sắc trời, lại chuẩn bị đến giờ nấu bữa tối rồi!
Kha Vân Dao xoa xoa bụng, những người khác cũng đồng loạt làm hành động tương tự, ngay sau đó mọi người cùng nhìn về phía "đầu bếp".
"Làm ngay đây, làm ngay đây! Mọi người phụ trách cảnh giới, tôi sẽ cố gắng nhanh nhất có thể!"
"Được được được!"
Đoạn Dương đi phụ giúp Giang Thiên, những người còn lại tụ tập bên cạnh Ngõa Hi để bàn bạc về hành động tiếp theo.
Ngõa Hi phân tích cho mọi người: "Điểm tích lũy hiện tại của đội chúng ta đã gần chạm mốc 10.000, bây giờ đã nhiều hơn đội đứng thứ hai gần 4.000 điểm. Chỉ cần giữ vững thế trận, ngôi vị quán quân chắc chắn thuộc về chúng ta."
Ngôn Từ Tích hỏi: "Vậy tiếp theo chúng ta không cần đánh nữa sao?"
Ngõa Hi gật đầu: "Theo lý mà nói là vậy, nhưng nếu muốn để họ đuổi kịp, chúng ta không chạy thoát được thì vẫn phải đánh một trận!"
Kha Vân Dao khá tò mò về tình hình các đội khác: "Các đội nằm trong top 10 hiện tại thế nào rồi?"
Ngõa Hi nghe vậy liền kiểm tra, đôi mày nhíu lại: "Đội hạng 2 và hạng 8 ban đầu đều đã bị tiêu diệt và loại khỏi cuộc chơi. Tuy nhiên, dù bị loại nhưng đội hạng 2 vẫn giữ vững được vị trí thứ 4 trên bảng xếp hạng."
"Đội hạng 4 ban đầu đã vươn lên hạng 2, đội hạng 5 lên hạng 3, còn lại 7 vị trí cuối trong top 10 đều đã chuyển sang màu xám!"
Điều này đồng nghĩa với việc những người đó đều đã bị loại.
Kha Vân Dao và những người khác cũng hiểu rõ điểm này, không khỏi chấn động trong giây lát. Vậy nên khả năng rất lớn là giờ chỉ còn lại ba đội bọn họ mà thôi!
Kha Vân Dao hỏi tiếp: "Số người còn tồn tại có khớp không?"
Ngõa Hi kinh ngạc trước sự nhạy bén của cô, lắc đầu đáp: "Không khớp. Tôi vừa tính toán lại, có vẻ vẫn còn một đội nữa sống sót, nhưng điểm tích lũy chưa lọt vào top 10."
Kha Vân Dao gật đầu, không khỏi nhíu mày. So với các đội trong top 10 gần như đã "lộ bài" vì có định vị, thì đội còn sót lại này mới là mối đe dọa nguy hiểm nhất.
Biết đâu chừng lúc nào đó sẽ chạm mặt nhau.
"Hơn nữa, tôi phát hiện đội hạng 2 và hạng 3 hiện tại có khả năng đã liên minh với nhau. Trong hai đội này lần lượt có chỉ huy cấp SSS là Lâm Kiệt và cơ giáp sư cấp SS là Ngải Lệ Na. Thực lực chiến đấu của đơn binh hai đội cộng lại cũng không phải dạng vừa!" Ngõa Hi nói xong cũng cảm thấy đau đầu.
Không cần nghĩ cũng biết, hai đội này liên minh chắc chắn là để đối phó với bọn họ.
Kha Vân Dao chớp chớp mắt, Ngải Lệ Na, có phải là Ngải Lệ Na mà cô đang nghĩ tới không?
Ngay sau đó, cô và Ngõa Hi đã nghĩ đến cùng một hướng.
Không chỉ cô, mà cả Ngôn Từ Tích và những người khác cũng đã thông suốt.
Trước đó, họ từng phân tích những đội có khả năng trở thành đối thủ mạnh. Đội của Lâm Kiệt rõ ràng thiếu một cơ giáp sư có khả năng chế tạo vũ khí cao cấp; còn đội của Ngải Lệ Na thì chỉ huy rất tốt nhưng sức chiến đấu cần được tăng cường. Bây giờ hai đội liên minh, thật sự là muốn đơn binh có đơn binh, muốn vũ khí có vũ khí, đúng là đại địch!
Sắc mặt từng người bắt đầu trở nên nghiêm trọng.
Đoạn Dương và Giang Thiên dù đang chuẩn bị bữa tối nhưng cũng dỏng tai lắng nghe, họ cũng nghe ra sự lo lắng trong lời của Ngõa Hi, cũng theo đó mà nhíu mày.
À, có cách rồi!
Đoạn Dương chợt lóe lên ý tưởng: "Không phải, tại sao chúng ta cứ phải đối đầu với họ làm gì? Họ đuổi thì mình chạy! Không để họ đuổi kịp là được chứ gì?"
Những người khác: "..."
"Dù sao thì chỉ còn vài tiếng nữa là kỳ thi nhập học kết thúc rồi, chúng ta cứ né không để họ đuổi kịp là xong mà?"
Hình như... quả thật... có chút đạo lý!
Mọi người nhìn nhau.
Họ cứ mãi suy nghĩ cách nghênh chiến, thật sự chưa nghĩ đến chuyện cứ thế mà chạy.
Lời của Đoạn Dương đúng là "một câu nói thức tỉnh người trong mộng", tâm trạng lo lắng của mọi người vơi đi không ít.
---❊ ❖ ❊---
Ở phía bên kia, sau khi mất đi chỉ huy Hồ Khắc, Ngải Lệ Na - người đã chính thức liên minh với Lâm Kiệt - cũng đang trò chuyện với anh về cách đánh bại đội của Kha Vân Dao trong vài giờ ít ỏi còn lại.
"Lâm Kiệt, anh có cao kiến gì không?"
Lâm Kiệt mỉm cười: "Tất nhiên là có!"
Ngải Lệ Na thấy lòng phấn khích, cô sợ nói lớn tiếng sẽ ảnh hưởng đến khí chất của mình nên cố nhịn, hạ thấp giọng một cách dịu dàng: "Anh có thể nói cho tôi biết không?"
"Dĩ nhiên, rất vinh hạnh được giải đáp cho cô!" Lâm Kiệt thực hiện một nghi thức quý ông về phía Ngải Lệ Na.
Khóe miệng Ngải Lệ Na khẽ cong lên, cô biết ngay sức hút của mình là không ai cản nổi.
Lâm Kiệt ở gần đó tự nhiên thu hết biểu cảm của cô vào tầm mắt. Tuy nhiên, anh không hề vạch trần, bởi đó chính là hiệu quả mà anh muốn.
Anh muốn kết giao với Ngải Lệ Na.
Kỳ thi nhập học lần này đã chứng minh một vấn đề rất rõ ràng: trong đội có một cơ giáp sư xuất sắc thực sự có thể đạt được kết quả gấp đôi với một nửa công sức.
Vì vậy, kết giao trước với Ngải Lệ Na là một chuyện tốt.
Thực ra, người anh muốn kết giao hơn cả vẫn là Kha Vân Dao trong đội hạng 1. Chỉ riêng việc Kha Vân Dao có thể dẫn dắt một đội không phải mạnh nhất về chiến lực mà vẫn giành được nhiều điểm tích lũy đến vậy, đã chứng minh cô hoàn toàn có giá trị để kết giao.
Chỉ tiếc là ngoài cái tên, anh không biết gì thêm về cô, chuyện này đành phải đợi quay về trường rồi tính sau.
Cứ từng người một, cả hai đều là những "cổ phiếu tiềm năng", bắt được một người thì hay người đó, Lâm Kiệt không hề kén chọn.
Lâm Kiệt bắt đầu trình bày kế hoạch của mình với Ngải Lệ Na.
"Vậy nên, bây giờ chúng ta phải đi tìm đội còn sống sót kia sao?" Ngải Lệ Na nhìn Lâm Kiệt.
Lâm Kiệt gật đầu: "Hai đội chúng ta quá nổi bật, chỉ có đội ngũ đó mới có thể thực hiện việc áp sát đội hạng 1 một cách âm thầm."
"Nhưng chúng ta đâu có định vị của họ, tìm ở đâu chứ?"
Lâm Kiệt cười đầy ẩn ý: "Tôi nghĩ, nếu đội trưởng của họ thông minh, họ sẽ chủ động tìm đến chúng ta để cầu hợp tác!"
Ngải Lệ Na gật đầu vẻ suy tư.
---❊ ❖ ❊---
Đội ngũ đang được cả hai bên chú ý kia, đội trưởng của họ quả thật rất thông minh, thông minh đến mức họ chỉ muốn "minh triết bảo thân" (giữ mình an toàn).
Không phải họ không muốn điểm tích lũy cao hơn, mà là vì cả hai bên kia đều không dễ chọc chút nào!
Hơn nữa, trừ khi họ tự mình hạ gục đội hạng 1, nếu không thì thứ hạng cũng chẳng thể nào tăng lên được.
Dù rằng có thể hợp tác với Lâm Kiệt, nhưng ngay cả khi hợp tác, bên đó vẫn là chủ công, còn họ chỉ là hỗ trợ. Miếng thịt béo bở là hạng nhất kia căn bản không đời nào rơi vào miệng họ, có khi cuối cùng còn bị "ăn sạch sẽ không chừa lại gì"...
Đội trưởng của họ suy nghĩ rất nhiều, rất rất nhiều, rồi thở dài, cuối cùng quyết định cứ tự chơi một mình cho xong!
Họ không tham gia vào cuộc chiến này nữa, họ tự đi săn tinh thú để lấy điểm, được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Và quan trọng nhất là, sống sót đến cuối cùng sẽ được nhận học phần.
Học phần này khác với điểm tích lũy dùng để giao dịch trên mạng nội bộ, cũng khác với điểm thi. Học phần là chìa khóa quan trọng cho việc xét duyệt lên lớp, nếu học phần không đủ thì không thể lên năm hai. Nếu bị lưu ban thì xấu hổ lắm!