Tổng Giám Đốc Tôi Không Bán

Lượt đọc: 4578 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252
Tiến »
Chương 148
Liên tiếp gặp tai nạn.

❊ ❊ ❊

Bốn người đàn ông đem Lục Hàng nhếch nhác ném trên đường cái vùng ngoại ô, tùy hắn tự sinh tự diệt.

Mọi người tất cả đều rời đi hoa viên, chỉ còn lại Jane Eyre cùng Vũ Vi.

Jane Eyre đi đến phía sau Vũ Vi, nhìn bóng lưng Vũ Vi, cô biết trong khoảng thời gian này Vũ Vi sống mệt chết đi, "Chị Vũ Vi, nhìn dáng vẻ Lục Hàng thê thảm như vậy, trong lòng chị đã dễ chịu hơn chưa?"

Vũ Vi quay đầu hướng Jane Eyre cảm kích cười, "Cám ơn em, Jane Eyre, không có em, chị hẳn sẽ không nhanh như vậy mà có thể trả thù Lục Hàng."

Jane Eyre không khỏi cười, "Làm sao có thể? Chị hủy dung mạo của hắn, lại biến hắn thành tàn tật, không có em chị vẫn có thể trả thù hắn a."

Vũ Vi mỉm cười, "Trên thân thể không trọn vẹn, kỳ thật chị không tính trả thù hắn, làm hắn mất đi tài phú, với hắn mà nói mới đúng là trả thù lớn nhất." Vốn cô chỉ muốn làm cho Lục Hàng mất đi sở xa, mất đi toàn bộ tài sản, để cho hắn hối hận không kịp, nhưng Lục Hàng căn bản không biết hối cải, cho nên cô thay đổi chủ ý. Cô cảm thấy được Lục Hàng đê tiện tiểu nhân giống có chết cũng không hối cải ,không xứng làm một người đầy đủ!

Jane Eyre rời đi, Vũ Vi đi một mình ra quán rượu.

Mạc Tử Hiên hai tay ôm ngực dựa vào xe, thưởng thức cảnh đẹp quán rượu, không thể phủ nhận nơi này là một nơi có phong cảnh duyên dáng, thậm chí sân cử hành hôn lễ còn hơn của bọn họ lúc trước , đáng tiếc a, hôn lễ chỉ tiến hành đến một nửa liền đau khổ mà kết thúc.

Vũ Vi cúi đầu chậm rãi đi ra quán rượu.

Mạc Tử Hiên nhìn thấy Vũ Vi đi tới, lập tức ân cần hỏi, "Đói bụng không? Chúng ta đi nhà hàng ăn cơm trưa nha? Trung tâm thành phố bên kia vừa mới mở một nhà hàng, mùi vị không tệ."

Vũ Vi dừng lại cước bộ ngẩng đầu nhìn Mạc Tử Hiên, "Tôi muốn trả thù Sở Quốc Vĩ." Lục Hàng từ bỏ Sở Xa, hiện tại Sở gia đã trở thành một truyện cười lớn nhất thành phố, tin tưởng mỗi người Sở gia cũng không dễ chịu, lúc này Sở Quốc Vĩ, trong lòng nhất định cực kỳ khó chịu, cô muốn mượn cơ hội này đem Sở Quốc Vĩ đưa vào ngục giam, cho Sở gia liên tiếp gặp tai nạn!

Trong lòng Mạc Tử Hiên có chút khổ sở, Đồng Vũ Vi chỉ quan tâm có báo thù, trong lòng căn bản không có hắn. Hắn đè lại dạ dày đang đói có chút đau, miễn cưỡng mỉm cười đẹp nhìn Vũ Vi, " Được, tôi cùng em."

Nhưng mà Vũ Vi căn bản không có nhìn đến động tác Mạc Tử Hiên tay ôn dạ dày của hắn, " Được, hiện tại tôi muốn nhìn thấy Sở thị đóng cửa." Nói xong, cô dẫn đầu lên xe, dựa vào ghế nhắm mắt dưỡng thần.

Sở gia đã trở nên hổn loạn, Sở Xa nhốt mình trong phòng khóc, cô thương tâm khóc thanh âm vang vọng cả biệt thự, mặc ọi người khuyên can.

Tóc Sở Quốc Vĩ đột nhiên dài ra một cọng tóc bạc, chỉ sau nữa tiếng ông , ông liền giống như già đi mười tuổi, hôm nay ông ở trước mặt mọi người bị mất mặt. Ông là người luôn luôn sĩ diện cao, cách vài phút thâm sâu thở dài.

"Lão gia, người cục cảnh sát tới muốn gặp người." Nữ giúp việc đi đến bên cạnh Sở Quốc Vĩ nhẹ giọng nói.

Sở Quốc Vĩ cực kỳ bực mình hướng nữ giúp việc phất phất tay, "Kêu bọn họ đi, tôi không có tâm tình tiếp đãi bọn họ."

"Tôi không không phải tới làm khách, nên không cần người tiếp đãi." Mấy người mặc đồng phục cảnh sát đi đến trước người Sở Quốc Vĩ, trong đó một người đưa tay còng hai tay Sở Quốc Vĩ.

"Các người làm gì vậy? Tai sao lại còng tôi?" Vẻ mặt Sở Quốc Vĩ phẫn nộ nhìn mấy người cảnh sát.

"Sở Quốc Vĩ, có người báo ông lợi dụng chức Đổng Sự Trưởng của Sở thị tham ô tiền Sở thị, tất cả đã được kiểm chứng, toàn bộ là thật, toàn bộ tài sản của ông, chúng tôi sẽ tịch thu toàn bộ, hiện tại chúng tôi bắt ông tội lạm dụng. Ông liền hưởng tuổi già trong tù đi!"

Đại não Sở Quốc Vĩ oanh một tiếng nổ tung, trước mắt ông trở thành màu đen, hai chân mềm nhũn, té trên mặt đất, mất đi tri giác.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 9 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252
Tiến »