Tổng Giám Đốc Tôi Không Bán

Lượt đọc: 4456 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252
Tiến »
Chương 87
Chủ động tới cửa.

❊ ❊ ❊

Vũ Vi đỡ Lạc Ngưng Nhi đến phòng ngủ, hai người thoải mái dựa vào đầu giường, đắp chăn.

Khí lực Vũ Vi có tốt như thế nào cũng không ngăn được Lạc Ngưng Nhi thương tâm khóc.

Sau cùng, cô chỉ nói một câu, thanh âm Lạc Ngưng Nhi đang thương tâm khóc bỗng im bặt.

"Cậu phải biết rằng, nếu như cậu thương tâm khổ sở, mẹ mình cũng không có khả năng sống lại." Vũ Vi lạnh lùng nhìn Lạc Ngưng Nhi nói, kỳ thật cô cũng rất muốn khóc, chỉ là cô đã đem nước mắt hóa thành động lực , động lực trả thù.

"Vũ Vi, kỳ thật mình là tới an ủi cậu, nhưng không nghĩ đến trái lại để cậu an ủi." Giọt nước mắt trên mặt Lạc Ngưng Nhi đẫm lệ biến mất, trên mặt treo một bên mỉm cười tự giễu. Vũ Vi nói rất đúng, nếu như cô thương tâm khổ sở,thì dì Đồng cũng sẽ không sống lại , khóc không giải quyết được bất kì vấn đề gì.

Vũ Vi khẽ cười, nhìn Lạc Ngưng Nhi chậm rãi mở miệng nói,"Trác Nhất Phi muốn cậu tới đây?" Là câu hỏi nhưng cũng là câu khẳng định.

Hai tay Lạc Ngưng Nhi gắt gao nắm hai tay Vũ Vi, nước mắt vẫn còn đọng trên lông mi, chớp chớp, vẻ mặt kỳ vọng nhìn Vũ Vi, "Vũ Vi, Trác Nhất Phi thật là người đàn ông tốt,cậu không cần nhớ tới chuyện báo thù, thật tốt quý trọng Trác Nhất Phi , hắn yêu cậu như thế như, theo đuổi cậu nhiều như vậy năm, cậu phải nắm chắc thật tốt nha!"

Ở trong lòng cô vẫn như cũ hi vọng Vũ Vi có thể hạnh phúc, mà Vũ Vi hạnh phúc, chỉ có Trác Nhất Phi mới có thể cho cô.

Nghe được tên Trác Nhất Phi, Vũ Vi nhớ tới cái ôm ấm áp ở trong bệnh viện, trong lòng một dòng nước ấm chậm rãi xẹt qua trái tim, cô chỉ cười không nói, kỳ thật trong lòng đã chấp nhận Trác Nhất Phi rồi.

Lạc Ngưng Nhi bồi Vũ Vi liên tiếp vài ngày, thấy Vũ Vi đã ổn lên, mới thả lỏng rời đi.

Ánh nắng tươi sáng, dùng qua cơm trưa, Vũ Vi dựa vào sô pha xem phim, phim Hàn, phim ma, trong phim truyền hình cô cực kì thích diễn viên *So Ji Sub. Tuy không phải rất tuấn tú, nhưng là thành thục ổn trọng, làm cho người ta cảm giác an toàn.

Lúc này điện thoại vang lên.

Chuông điện thoại quen thuộc, Vũ Vi vừa nghe, liền biết là Lạc Ngưng Nhi, "Có việc?"

"Đừng trách mình không nói cho cậu a, Trác Nhất Phi trở lại, vừa mới xuống máy bay, hiện tại có lẽ đang ở nhà, cậu nha, nếu có ý với cậu ta nên tích cực, Trác Nhất Phi theo đuổi cậu nhiều năm như vậy, cậu cũng nên chủ động một chút a, mình sẽ gửi điạ chỉ nhà cậu ấy cho cậu, có đi hay không chính cậu suy nghĩ đi." Nói xong Lạc Ngưng Nhi liền cúp điện thoại.

Vũ Vi nhịn không được cười lên một tiếng, cái nha đầu Lạc Ngưng Nhi này nha, làm gì cũng hấp tấp, cứ như sợ Trác Nhất Phi chạy đi mất không bằng.

Muốn muốn gặp Trác Nhất Phi, cũng nên có lý do nha?

Đang nghĩ ngợi, tầm mắt của cô, vừa vặn rơi vào áo khoác của Trác Nhất Phi đang lẳng lặng nằm ở trên sofa, cô hé miệng cười, cô nghĩ cô có lý do gặp Trác Nhất Phi rồi.

Cô đặc biệt thay bộ quần áo màu hồng cánh sen, chân mang một đôi giày cao gót, mang theo một túi xách màu đen, rời khỏi nhà.

Dựa theo địa chỉ Lạc Ngưng Nhi gửi cho cô mà đi, cô rất nhanh tìm đến nhà Trác Nhất Phi.

Khi đi đến nhìn thấy xe Trác Nhất Phi, Vũ Vi càng thêm xác định cô không có tìm sai địa chỉ.

Lên thang máy, đi tới tầng năm. Đứng ở trước cửa phòng 503, Vũ Vi đặc biệt chỉnh quần áo chính mình một chút, sau đó giơ tay lên nhẹ nhàng mà gõ gõ cửa, đây là lần đầu tiên cô chủ động đến nhà đàn ông, có chút xấu hổ, cho nên khí lực gõ cửa cũng nhẹ,vừa nhỏ, thậm chí người trong cũng không có nghe được tiếng cô gõ cửa.

Thật lâu sau, không thấy ai ra mở cửa, cô tiện gia tăng khí lực gõ cửa, nhưng là, khi tay cô vừa đụng tới cửa thì cô phát hiện cửa cư nhiên chỉ khép hờ.

Vũ Vi nhịn không được cười lên một tiếng, Trác Nhất Phi cư nhiên hờ hợt như vậy quên cả đóng cửa rồi.

Cũng được, cô sẽ dọa hắn một chút.

Cô nhẹ nhàng mở cửa, yên lặng không một tiếng động tiến vào nhà, một chân của cô vừa mới bước vào cửa phòng, một cỗ hương vị đậm đặc thối nát truyền vào trong mũi cô, dù chưa trải qua đời, nhưng không có nghĩa là cô không biết hương vị thối nát này đại biểu cái gì.

Lòng của cô không khỏi hồi hộp một phen!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 9 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252
Tiến »