Tổng Giám Đốc Tôi Không Bán

Lượt đọc: 4578 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252
Tiến »
Chương 208
Sao lại là hắn!.

❊ ❊ ❊

Vốn là Khương Dĩ Hằng chuẩn bị bữa tối mời Vũ Vi và Đậu Đậu, bị Vũ Vi uyển ngôn cự tuyệt, cái thành phố này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, cô sợ sẽ đụng phải Mạc Tử Hiên. Thật ra thì đụng phải Mạc Tử Hiên cũng không sao, chỉ là cô không thể để cho Mạc Tử Hiên nhìn thấy Đậu Đậu, nếu Mạc Tử Hiên lại bắt Đậu Đậu về, cô thật không biết mình sẽ sống ra sao nữa.

Bốn người bàn bạc, cuối cùng quyết định nấu cơm ở nhà Khương Dĩ Hằng.

Khương Dĩ Hằng làm một nồi lẩu cho họ ăn, bốn người vây quanh trước bàn, ăn lẩu nóng hổi, Đậu Đậu lần đầu tiên được ăn lẩu, rất vui vẻ, rất hưng phấn.

Ăn xong bữa tối, Đậu Đậu mệt mỏi, ngủ trước, Vũ Vi đem Đậu Đậu ôm đến trên giường, nhẹ nhàng vỗ về chơi đùa trên trán Đậu Đậu.

Lúc lâu sau, Vũ Vi mới rời phòng ngủ, đi tới bên người Khương Dĩ Hằng, "Khương đại ca, trong khoảng thời gian này, Đậu Đậu, làm phiền anh rồi. Em còn muốn gặp một số người quen, không tiện mang Đậu Đậu theo."

Khương Dĩ Hằng không khỏi cười một tiếng, "Yên tâm anh nhất định chăm sóc Đậu Đậu thật tốt."

Hai người lại hàn huyên một lát, Khương Dĩ Hằng đưa Vũ Vi đến khách sạn.

Khách sạn năm sao.

Mới vừa bước vào phòng, Vũ Vi liền ném mình lên trên giường, nhìn trần nhà ngẩn người.

Trở lại thành phố này, cô luôn có cảm giác cảnh còn người mất, đi ngang nơi mình ngày trước thường đi qua, bao giờ cũng xúc động thật lâu, trong lòng có loại cảm giác khó thành lời.

Sáng sớm, Vũ Vi đang ngủ say bị từng tiếng gõ cửa dồn dập, đánh thức.

Cô duỗi lưng một cái từ trên giường bò dậy, đi mở cửa phòng.

"Vũ Vi, mình rất nhớ cậu!" Cửa phòng mới vừa mở ra, Vũ Vi liền bị Lạc Ngưng Nhi ôm vào lòng.

Vũ Vi hé miệng cười cười, hốc mắt đã khẽ ươn ướt, cô dùng sức ôm lại Lạc Ngưng Nhi, mình cũng rất nhớ cậu.

Lạc Ngưng Nhi hít mũi một cái, lau khô nước mắt, kéo tay Vũ Vi, "Vũ Vi, những năm này, sống tốt không?"

Vũ Vi hơi cười một tiếng, "Tốt, rất tốt." Có Đậu Đậu bồi ở bên người cô, cô quả thật rất tốt.

"Chúng ta vào trong rồi nói." Vũ Vi trở tay lôi kéo tay Lạc Ngưng Nhi đi vào phòng ngủ.

Lạc Ngưng Nhi lại đứng lại, "Vũ Vi cậu thay đồ đi, mình dẫn cậu đi gặp mặt một người."

Vũ Vi liền giật mình, không khỏi hỏi ngược lại, Lạc Ngưng Nhi, "Người nào?" Ở nơi thành thị này, ngoài Lạc Ngưng Nhi và hai cha con Khương Dĩ Hằng, cô không còn ai muốn gặp nữa rồi.

Lạc Ngưng Nhi cười thần bí, "Bí mật."

Thay quần áo xong, Vũ Vi cùng Lạc Ngưng Nhi rời khách sạn, lên một chiếc xe thể thao cao cấp, Lạc Ngưng Nhi nhanh chóng lái xe hơi chở Vũ Vi đi.

Vũ Vi quay đầu nhìn Lạc Ngưng Nhi từ trên xuống dưới, rồi sau đó hâm mộ nói, "Ngưng Nhi, ngươi quả nhiên là mệnh phú quý nha, có phải gả cho ông chồng giàu có không hả?" Là câu hỏi cũng là câu khẳng định, chiếc xe này ít nhất phải mấy triệu, xem ra Lạc Ngưng Nhi gả cho người có tiền.

Lạc Ngưng Nhi chỉ cười không nói.

"Nói đi, dẫn mình đi gặp ai vậy?" Vũ Vi thấy Lạc Ngưng Nhi không chịu tiết lộ chồng tương lai cho cô, Vũ Vi liền nói sang chuyện khác.

Lạc Ngưng Nhi đem xe chậm rãi ngừng lại, duỗi ra ngón tay trước người, "Một người làm mình không bỏ được, vì hắn, mình vẫn sống ở chỗ này ."

Vũ Vi không khỏi nhìn theo ngón tay đang chỉ của Lạc Ngưng Nhi, là vườn trẻ, chỗ làm của Lạc Ngưng Nhi.

Cô không khỏi có chút ngạc nhiên nhìn Lạc Ngưng Nhi, trong vườn trẻ lại có người khiến cô ấy không bỏ được?

Tầm mắt Lạc Ngưng Nhi rơi vào trước người đó, nhìn thấy người tới, bên khóe miệng của cô ấy lộ ra một nụ cười đẹp mắt , chép miệng với Vũ Vi, "Hắn, tới."

Vũ Vi theo tầm mắt Lạc Ngưng Nhi nhìn, hai mắt trong nháy mắt trợn to, nhịp tim không bị khống chế gia tốc nhảy lên.

Thực sự là hắn!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 9 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252
Tiến »