Trần Khánh Dư

Lượt đọc: 2996 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
KHÚC VỌNG CUỐI CÙNG

Giờ chỉ còn lại mình ta.

Hoàng Phủ Tín đã trốn vào đâu đó với cây đàn của hắn. Khúc Cao sơn lưu thủy hắn đang gảy thực vạn phần cô quẩn!

Thị Thảo đã theo Hoàng Chí Hiển về Thăng Long để thay ta chuyển quà và dâng thư cho Tá Thiên vương. Nàng không biết, ta gửi gắm nàng cho Tá Thiên. Trong thư, ta dặn Tá Thiên thay ta chăm sóc Thị Thảo. Đức Việp còn nợ một ơn cứu mạng của Thị Thảo, và Thị Thảo cũng còn nợ Đức Việp ơn dùng thân đỡ tên. Lũ chúng đã vướng nợ với nhau, hãy để lũ chúng lo lắng cho nhau. Câu mong cho chúng được thỏa nguyện.

Ta không nói gì với Thị Thảo, bởi vì ta không muốn nghe những lời chào đầy ai oán và thêm cả trách móc, càng không muốn trông nước mắt đàn bà.

Thị Thảo, em đừng trách ta. Giọt nước mắt của người xưa đã từng làm ta buốt dạ bao nhiêu năm mỗi khi nhớ lại. Ta không thể thêm một lần đau lòng vì nước mắt của em.

Chuyện này, ta có một chút tư tâm. Ta vốn đã mang cái tiếng là kẻ ngông cuồng không sợ trời không sợ đất. Nhưng ta vẫn muốn được rộng đường để vẫy vùng cho thỏa chí. Ta biết, Tá Thiên vương đã phải lòng em mà chưa dám cầu ta. Ta nhân đó mà "ra tay” trước, tặng cho Tá Thiên một chút nhân tình.

Tá Thiên vương Đức Việp đang mang trọng trách quyền tướng quốc sự. Về sau, Đức Việp hẳn còn được Quan gia trọng dụng lâu dài. Đức Việp sẽ nhớ ơn ta. Ta biết em còn nặng lòng với ta. Để em ở bên cạnh Đức Việp, ta có thể nhân đó nhờ em mà ngăn chặn những gièm pha của lũ văn quan thừa hơi kiểu Đỗ Khắc Chung. Như thế chẳng phải là tốt cho cả ta và em sao

Ta vừa thắng một trận lớn.

Nhưng với riêng mình, ta lại thua. Quốc công vẫn thường nhắc câu: "Cửa quan khó hạ nhất là chính mình”... Ta không hạ được cửa quan ấy. Ta luôn bó tay trước chính mình. Ta không thể nào nguôi nổi nhớ thương, càng không thể quên được những giọt nước mắt của người mà dẫu đôi khi vẫn gặp nhưng đã như xa cách muôn vạn dặm.

Lẽ ra, sau khi đại thắng, bậc làm tướng phải lao vào việc quân, phải chuẩn bị cho những trận đánh sắp tới. Hoặc giả, phải đắm vào xót xa tiếc nhớ những quân tướng vừa ngã suốt mấy ngày trời.

Ta không thể như thế được.

Việc quân, sẽ có các tùy tướng mới cử giúp ta. Các tướng cần ra sức để báo đền ơn tri ngộ, càng để ta thấy việc lựa chọn của ta là đúng. Còn xót xa, những nỗi xót xa cần ép lại, nhốt chặt trong lòng. Báo đáp và hoài niệm phải để dành khi tan giặc.

Chỉ thương nhớ là không nguôi! Không thể nào nguôi... Cứ mỗi lần vượt qua một ải, mỗi lần có chuyện được như ý, ta lại nhớ tới người ấy. Ta những mong người ấy có ở cạnh ta để chia sẻ ngọt bùi.

Tỷ như lúc này. Ta muốn ở cạnh người ấy biết bao.

Ta muốn được nghe người ấy mừng ta vừa đại thắng đốt sạch thuyền lương của giặc. Chỉ những lời chúc của người ấy mới làm ta thực sự vừa lòng.

Nhưng người ấy không có ở đây.

Thiên Thụy, thôi thì để ta thay em chúc mừng chính ta vậy. - Nào, Nhân Huệ vương, xin dâng chàng chén rượu nhân ngày đại thắng.

– Đa tạ nàng, ta sẽ uống cạn chén này. Và, ta sẽ say cho tới tận bình minh!

– Thị Thảo, ta khát. Lấy cho ta bát nước. Cho ta bát nước mưa vắt chanh cốm mà em vẫn mang đến mỗi lúc ta say!

– Thị Thảo... Thị Thảo... Nước của ta đâu?

– Thị Thảo... Thị Thảo... Em ở đâu?...

Thăng Long, tháng Tý năm Ất Mùi

LƯU SƠN MINH

« Lùi
Tiến »