Trần Khánh Dư tỉnh dậy khi tang tảng sáng. Tiếng gà gáy eo óc hòa lẫn với tiếng khóc trẻ con xa văng vẳng, tiếng chó sủa dồn canh. Ông vẫn nằm trong một gian phòng của Nguyệt Hương lâu. Bên cạnh ông, cô ca kỹ người Đại Lý đang nhoẻn miệng cười giữa cơn mơ. Trần Khánh Dư bò dậy trông ra cửa. Đêm thanh vẳng cả tiếng gió và tiếng biển rì rào. Phía ngoài có tiếng bước chân rậm rịch và giọng lè nhè say của một tay lái buôn người Trảo Oa bị ai đó xô đẩy lôi kéo thì phải.
Bữa rượu đêm qua ông uống khá say. Gã đại phú gia Tào Kỷ mang sang biếu ông một danh kỹ người Đại Lý cùng mấy nhạc công. Để tránh tiếng, gã ra ý sẽ để cả cô danh kỹ lẫn đám nhạc công lưu trú ở Nguyệt Hương lâu. Khi nào ông cho gọi, họ mới đến nơi ông cần. Suốt bữa, Tào Kỷ không hề đề cập tới điều gã muốn. Vì thế, Trần Khánh Dư cũng không vội vã gì tỏ ra định thu nhận hay không món quà đặc biệt của Tào Kỷ. Ông mải miết uống thứ rượu Ngọc Giới mà Tào Kỷ giới thiệu là dòng họ hắn mua lại của gia nhân Tần Cối [27] khi Tần phủ sắp bị kê biên. Lúc đó, âm mưu ám hại Nhạc Phi của Tần Cối bị bại lộ. Tần Cối cũng đã chết từ lâu,nhưng đám con cháu ngông nghênh giờ mới bị tống giam theo lệnh của Tống Hiếu Tông. Gia nhân mạnh ai nấy trốn. Những vò rượu đã được ba người gia nhân bí mật chuyển cho nhà họ Tào để đổi lấy một thứ: tính mạng. Nhà họ Tào chuẩn bị ngựa xe, người hộ tống để ba gia nhân đó trốn sang Kim. Tào Kỷ thở dài nheo mắt kể mấy câu cuối chuyện: "Khi xe của chúng gần đến Châu Tiên trấn thì người nhà tôi đã mật báo với tướng Tống là Âu Dương Tùng Thiện. Chúng vừa tới nơi là đã sa vào tay Âu Dương tướng quân”. Trần Khánh Dư hỏi:
– Vậy là các người "xuất hồ, phản hồ [28] ư?
Tào Kỷ lúc lắc đầu:
– Tổ phụ chúng tôi đã làm đúng thỏa thuận bán mua: cấp đủ ngựa xe và đưa đến Châu Tiên trấn, không ai trách được chúng tôi thất tín. Nhưng để lũ phản quốc, phản chủ đó trốn sang Kim, chẳng hóa là dung dưỡng phản loạn ư?
Trần Khánh Dư liếc nhìn vẻ mặt của gã đại phú gia. Cái mặt múp míp đầy mồ hôi đang câng câng lên khi nói mấy câu đạo nghĩa của gã trông thật hoạt kê. Nhưng điều gã nói đâu có sai. Không thể dung dưỡng bọn phản quốc được. Trần Khánh Dư lại uống tràn cung mây Ngọc Giới tửu và gật gù:
– Rượu tốt!
Tào Kỷ đắc ý khoe:
– Thưa Đức ông, Ngọc Giới là "Tùy Dượng Đế cung trung danh tửu”. [29]
Trần Khánh Dư thủng thẳng đọc:
– Lăng Lộc thắng Lan Sinh [30] , Thúy Đào qua Ngọc Giới...
Tào Kỷ há hốc mồm nhìn vị vương gia nước Việt đang ngồi trước mặt. Gã thầm kính phục mức độ sành sỏi của ông, điều này thực lòng hắn không ngờ đến. Ai mà dự liệu nổi rằng ông tướng cai quản hết thảy ở đất Vân Đồn này lại biết quá kỹ về các loại rượu của Trung Nguyên. Câu mà ông vừa nhắc chính là lời ngợi khen của Đường Thái Tông dành cho hai loại rượu Lăng Lộc và Thúy Đào mà Thừa tướng Ngụy Trưng làm ra. Trước đó, thiên hạ vẫn nổi tiếng rượu Ngọc Giới và Lan Sinh nhưng vị thừa tướng nhà Đường lại chế ra hai thứ rượu còn ngon hơn nữa. Chuyện qua đã lâu, chỉ có những kẻ sành rượu ở Trung Nguyên mới biết. Ấy vậy mà Trần Khánh Dư kể ra vanh vách. Gã lái họ Tào thầm nghĩ: "Tiếc thật, giá như ông tướng này là người Bắc thì quan lộc gì mà chẳng hơn người!” Tào Kỷ cúi đầu, vòng tay lại:
– Kiến văn của Đức ông thực là đáng sợ!
Trần Khánh Dư cả cười, ông không đáp lời gã mà chỉ uống cho say, đến khi gục xuống bàn. Hay họ gì mấy cái "kiến văn” về rượu mà hoài hơi nhận lời ngưỡng mộ của gã con buôn?
○ ○ ○
Đêm hội mặt nạ mo nang đã đến hồi náo nhiệt. Người đàn ông đeo cái mặt nạ hình nhà sư say có vẻ cũng đã say hệt như chính cái mặt nạ. Ông ta cứ ngả vào lòng một bà đeo mặt nạ nửa tiên nửa quỷ mà hát rống lên những lời vô nghĩa. Đôi tay ông ta đưa lên xoa mái tóc của bà kia. Rồi đôi tay trượt qua má xuống đôi bờ vai tròn lẳn. Những ngón tay khe khẽ vuốt nhẹ bờ vai như kéo trĩu người đàn bà xuống. Đèn nến đã gần tắt hết. Lẫn trong cảnh tranh tối tranh sáng là những tiếng ré lên, tiếng thụi vào người nhau đùm đụp. Người đàn ông vòng tay ra sau kéo sấp người đàn bà xuống sát mặt mình thì thào: "Em về với ta đi. Ta cô độc quá. Em về với ta đi...” Người đàn bà nửa như ngần ngừ, nửa như không sao cưỡng lại nổi cơn cuồng say của một cuộc phiêu lưu vô hạn. Chừng như trong cơn say người đàn ông vẫn hiểu quá rõ cơn dằn vặt đó. Ông ta rít lên vào tai người đàn bà: "Ta cô độc quá, em có thương ta không? Hãy cứu vớt ta đi em! Ra tay tế độ ta đi em...”. Người đàn bà như chết lặng người đi. Chỉ có đôi vai khe khẽ run rẩy rõ như một cõi lòng đang chùng xuống. Người đàn ông dằn từng tiếng sắc lạnh như một lời ra lệnh: "Đêm mai, canh ba ta đợi em ở quán rượu ven sông Tô. Nhớ đấy, đúng canh ba!”...
Một cơn gió thổi ầm vào trong điện Đại Minh. Gió sầm sập như bão khiến mấy cây nến đổ gục xuống như bị phạt tận gốc. Người đàn bà giật mình ngoái nhìn. Khi bà ta quay lại thì nhà sư say đã biến mất. Chỗ ông ta vừa nằm chỉ còn lại ba vạch than đen nhấp nhánh. Lời hẹn canh ba. Lời ước hẹn oan nghiệt.
○ ○ ○
Giờ thì ông đã tỉnh.
Trong giấc mộng vừa rồi, Trần Khánh Dư gặp lại người tình cũ - Thiên Thụy công chúa, vợ của Hưng Vũ vương. Họ đã gặp gỡ trong một tiệc rượu mo nang và rồi lao vào nhau, lao vào một mối tình không lối thoát. Thiên Thụy công chúa vốn bản tính "ưa động ghét tĩnh” như phần lớn con gái họ Trần, lúc đó đang mệt mỏi vì ông chồng quá nghiêm túc, nhất nhất gì cũng đều làm theo ý phụ thân Hưng Đạo vương. Trần Khánh Dư thì từ bẩm sinh chỉ thích đối mặt với thách thức, thậm chí tự ông còn đi tìm ngáng trở để vượt qua. Hai con người nổi loạn tìm thấy nhau khi chiếc mặt nạ mo nang rơi xuống. Bao nhiêu lần gặp gỡ, trò chuyện, thở than. Có lần họ thuê một lá thuyền ra giữa hồ Dâm Đàm để tình tự. Lần khác, Trần Khánh Dư mượn thuyền chài chở Thiên Thụy qua sông Cái sang rừng đa ở bờ bên kia rồi cùng nhau uống rượu đến say khướt trong một ngôi miếu nhỏ.
Ngày đó, chưa bao giờ Trần Khánh Dư làm gì mà nghĩ đến hậu quả. Tráng khí trong con người ông lúc nào cũng ngùn ngụt chảy. Viên dũng tướng trẻ măng lập công lớn trong lần đánh giặc hồi Nguyên Phong [31] cũng nhờ tráng khí. Bây giờ, nhiều lúc ngẫm lại, Trần Khánh Dư mới thấy mình quá liều lĩnh. Liều lĩnh đến mức không biết sợ là gì. Chỉ đến khi Nhân Túc vương dẫn người của phủ Tông Chính ập vào nơi ông và Thiên Thụy công chúa hẹn hò thì Trần Khánh Dư mới ngã ngửa ra. Trần Khánh Dư đau xót nhìn Thiên Thụy nước mắt lã chã lên kiệu về phủ Hưng Đạo. Không ai trong hai người biết điều gì chờ đón Thiên Thụy ở đó...
Sau này, Trần Khánh Dư mới biết kẻ "vô tình” phát hiện ra chuyện đó là một gã dũng thủ giáo luyện của Chiêu Quốc vương Trần Ích Tắc. Thế là trong hai chi Vạn Kiếp và Tức Mạc, lời đồn thổi cứ rầm rì lan ra, truyền cả đến tai hai vua Thái Tông - Thánh Tông và Hưng Đạo vương. Và vụ "báo gian”, "bắt gian” đã được sắp đặt đúng lúc Trần Quốc Tuấn và các con trai đang có mặt trong vương phủ Hưng Đạo ở Thăng Long.
Hưng Đạo vương đã không phạt Thiên Thụy. Trần Quốc Tuấn chỉ nhẹ giọng quở Hưng Vũ vương không chú ý đến gia đình và khuyên cô con dâu trưởng đừng khóc, cố quên hết mọi chuyện đi. Rồi Đức ông truyền sắp kiệu. Sau này, trong họ Trần vẫn có tin đồn rằng, hôm đó Đức ông Hưng Đạo vào cung xin với hai vua tha tội chết cho Trần Khánh Dư. Không ai rõ thực hư chuyện ấy ra sao, nhưng Nhân Huệ vương tin là thật. Khi bị nọc ra bờ hồ Dâm Đàm với hình phạt "đánh một trăm côn”, ông tin rằng mình sẽ bị đánh đến chết. Nhưng dũng thủ đánh chúc mũi hèo xuống đất nên Trần Khánh Dư mới thoát. Dĩ nhiên dũng thủ làm theo lệnh Thượng hoàng Thái Tông giữ lại mạng sống cho cậu con nuôi, nhưng chắc phải có một lời của Đức ông Hưng Đạo thì việc đó mới được công nhiên mang ra "thanh thiên bạch nhật” như thế!
Chuyện đã lâu. Ân nghĩa của Hưng Đạo vương, Trần Khánh Dư biết rằng ông khó mà trả hết. Chẳng phải sau đó, trong kỳ hội vương hầu trên bến Bình Than, chính Trần Quốc Tuấn đã tâu xin Thánh Tông và Nhân Tông phục tước Nhân Huệ vương cho ông cũng chính Trần Quốc Tuấn tin tưởng mà trao cho ông chức Phó Đô tướng chuyên về quân thủy và cai quản Vân Đồn đấy ư? Ân nghĩa khó quên, nhưng mối ẩn tình vẫn không thể dứt. Từ đó trở đi, không có một người con gái nào khiến trái tim Trần Khánh Dư còn rung động lại như những ngày lẩn lút hẹn hò với Thiên Thụy nữa. Có chăng chỉ là một chút thoáng qua đây đó như một cơn mưa bóng mây bất chợt rồi tan. Đôi lúc, Trần Khánh Dư còn cảm thấy ông, và cả cái tước vương Nhân Huệ, chỉ toàn mang lại buồn khổ và đớn đau cho những người đàn bà yêu thương ông, muốn gắn bó với ông. Có lẽ vì thế mà đến nay, ông vẫn chưa lập vương phi, dẫu nhiều người giục giã.
Nhiều lần trong những giấc mộng, Trần Khánh Dư thường thấy Thiên Thụy khóc rất nhiều và tuốt kiếm toan chém ông. Không lần nào ông né tránh, và khi lưỡi kiếm xả vào vai thì ông giật mình tỉnh dậy. Biết đến bao giờ ông mới trả cho hết những nợ duyên đây? Vị vương gia cai quản Vân Đồn chợt thấy lòng dạ nôn nao...
Trần Khánh Dư đắp lại chăn cho nàng ca kỹ rồi lặng lẽ rời phòng. Ông xuống lầu và toan dặn gã chưởng quỹ đừng báo với Tào Kỷ - chắc giờ này cũng đang vùi trong cơn mơ bên mỹ nhân. Nhưng gã chưởng quỹ và cả lũ lính hầu đều không thấy đâu. Ông lững thững đi ra phía biển và ngồi trầm tư thật lâu trên một gốc cây cụt. Rồi chợt vẳng đến những tiếng xé gió như tên bay, Trần Khánh Dư ngoảnh lại. Những mũi tên có chất dẫn cháy đang ngùn ngụt lửa giăng khắp bốn phía lầu. Chỉ trong nháy mắt, cả tòa lầu nổi tiếng dành cho đám phú thương phá tiền đã chìm trong lửa và khói.
Nhân Huệ vương thở dài. Vậy là nàng ca kỹ Đại Lý vì ông mà chết. Lại thêm một người đàn bà mang lụy vì ông. Tào Kỷ không lường được ông đã uống sẵn thứ nước chuyên giải rượu trước khi nhập tiệc. Hắn chỉ cố chuốc rượu cho ông say rồi phóng hỏa đốt lầu. Giá mà kẻ kia mạnh tay hạ độc thì ông chắc chắn không thoát nổi. Nhưng rủi cho hắn, ông đã tỉnh rượu quá sớm. Và linh tính đã xui khiến ông rời lầu trước khi Tào Kỷ hạ thủ. Gã Hán gian này quả là to gan. Ngay trên đất của ông mà hắn dám liều lĩnh bày mưu ám sát!
Lính Vân Đồn phản ứng thật nhanh. Chỉ nhoáng một chốc, đã thấy tiếng vó ngựa dồn dập. Trần Khánh Dư toan ẩn đi xem sự thể, nhưng ông sợ để lâu có biến nên rảo bước ra đón Phạm Chính. Viên tướng thân cận của ông mặt cắt không còn hột máu thở phào như trút được hòn đá đè trên ngực khi nhìn thấy chủ tướng. Nhân Huệ vương cả cười:
– Mệnh ta lớn lắm. Ta còn sống lâu, không phải lo.
Rồi Trần Khánh Dư gằn giọng:
– Phong bế toàn đảo, nội bất xuất ngoại bất nhập. Bắt cho được thằng Tào Kỷ cho ta. Để ta xem gan của nó có lớn bằng trời không?
Phạm Chính vòng tay trên ngựa:
Bẩm Đức ông, Hoàng Phủ Tín và Thuần Dụng đã vây chặt đảo rồi!
Trần Khánh Dư lấy ngựa của một người lính rồi phi về trại quân, theo sau là một ngũ lính thiện chiến hộ tống, gươm tuốt trần. Mới có mấy ngày quanh Tết của năm Trùng Hưng thứ hai mà đã quá nhiều biến cố. Một loạt đòn liên hoàn nhằm thẳng vào ông. Nào vu hãm làm phản, nào gửi thư dụ hàng, nào ra tay ám sát. Trần Khánh Dư truyền Phạm Chính dẫn quân lùng sục khắp nơi, hỗ trợ Hoàng Phủ Tín và Phạm Thuần Dụng.
Gần chính Ngọ thì các tướng quay về. Phạm Chính mặt buồn buồn vòng tay lại:
– Trình Đức ông, chúng tướng đã dồn được Tào Kỷ và lũ tùy tùng vào một nhà dân và gọi hàng, nhưng chúng nhất loạt tuốt gươm tự sát. Khám trên người chúng chẳng có bất cứ thứ gì. Trên thuyền của chúng chỉ thấy nhiều lương thực và gấm vóc, vàng bạc; không có văn tự.
Thế là xong, nhanh thật, nhanh như một câu chuyện kể. Trần Khánh Dư thầm phục Tào Kỷ. Mà tên hắn có là Tào Kỷ thực hay không, ông cũng chẳng biết nữa. Nhưng hắn thực là kẻ lớn gan. Dám ra tay ám sát ông Phó Đô tướng ngay trên hòn đảo mà ông cai quản, hắn quả đã không còn coi mạng sống của bản thân ra gì nữa rồi. Chẳng phải như thế là khí độ của hiệp khách rồi ư?... Trần Khánh Dư dặn người mai táng cho kẻ mang tên Tào Kỷ và đám tùy tùng. Ông truyền:
– Làm cho trang trọng. Chúng cũng là những kẻ đáng nể đấy. Màn bí mật bất ngờ khép lại, Nhân Huệ vương đưa mắt nhìn chúng tướng thân cận. Hai anh em họ Phạm, xuất thân là dân chài. Hoàng Phủ Tín, con sói phương Bắc nhưng lòng dạ trung thành hết mực. Còn thiếu Phạm Quý và Đỗ Niêm nữa là đủ bộ.
Dường như mấy viên tướng đang băn khoăn muốn thưa với ông chuyện gì. Trần Khánh Dư bảo:
– Có chuyện gì cứ nói. Ta có hẹp lượng với các ngươi bao giờ đâu?
Quả có vậy, Nhân Huệ vương luôn rộng rãi, thậm chí hơi có phần quá bao dung với các cận tướng. Nhưng để nói ra điều này cũng không dễ. Sau cùng, chính người ít tuổi nhất là Phạm Thuần Dụng bạo gan đứng lên:
– Bẩm vương gia, kẻ đứng sau vụ này quá hiểu vương gia. E rằng...
Viên tướng bỏ lửng câu nói, chần chừ nhìn Trần Khánh Dư. Ông gật đầu:
– E rằng là người trong tông tộc chứ gì? Phải, là cái lũ đang ăn cơm uống nước của bọn Mông Thát. Bao nhiêu năm nay chúng chỉ hận không làm hại được ta. Cả thằng em đốn mạt của ta cũng có thể dự phần.
Rồi nhìn vẻ mặt lo lắng của chúng tướng. Nhân Huệ vương nói tiếp:
– Các ngươi yên tâm, ta sẽ để tâm phòng bị. Muốn hại ta đâu phải dễ! Đêm nay ta có việc phải đi. Chính và Thuần Dụng giữ nguyên lệnh phong tỏa toàn đảo. Tín theo ta.
Đêm đó, một lá thuyền mong manh lặng lẽ rời Vân Đồn. Đêm hoang và thanh vắng. Biển lặng. Lá thuyền khe khẽ trôi trong màn sương.